Thẻ: Đặc sản An Giang

  • Gỏi Nhệch Thái Bình: Món Quà Biển Cả Dân Dã Mà Tinh Tế Của Đất Lúa

    Gỏi Nhệch Thái Bình: Món Quà Biển Cả Dân Dã Mà Tinh Tế Của Đất Lúa

    Về Thái Bình, trong cái nắng chiều hanh hao hay giữa buổi trưa hè oi ả, có một hương vị cứ níu chân tôi mãi – Gỏi Nhệch. Món ăn dân dã mà tinh tế này không chỉ là đặc sản, mà còn là cả một câu chuyện về sự kỳ công, tấm lòng của người dân đất lúa, khiến những người con xa quê hay lữ khách phương xa đều thổn thức.

    Đĩa gỏi nhệch Thái Bình đầy hấp dẫn với rau sống và bánh đa

    Chẳng phải ngẫu nhiên mà Gỏi Nhệch trở thành niềm tự hào của Thái Bình. Con cá nhệch, loài da trơn lẩn khuất nơi cửa sông, ruộng lúa, mang trong mình cái hồn của vùng đất phù sa. Nghe kể chuyện bắt nhệch thôi đã thấy cả một nghệ thuật, một sự kiên nhẫn không tưởng. Loài cá này sinh sống chủ yếu ở vùng nước lợ, và để bắt được chúng, người dân phải dùng đến những chiếc xiên ba que, vì chúng vừa khỏe lại vừa trơn tuồn tuột!

    Con cá nhệch da trơn, nguyên liệu chính của món gỏi

    Để có được đĩa gỏi nhệch thơm lừng, người đầu bếp phải trải qua cả một hành trình công phu. Từ khâu chọn cá, phải là con nhệch “béo tròn”, tầm 300-400g, bụng trắng ngà, lưng xanh thẫm mới đạt chuẩn. Đến công đoạn làm sạch nhớt – một thử thách thực sự! Tôi từng ngỡ ngàng khi thấy họ dùng tro bếp, rồi ngâm muối, vôi trong để cá sạch bong kin kít.

    Từng thớ thịt nhệch sau đó được tách xương, thái lát mỏng, ướp cùng riềng giã, chút nghệ tươi, mắm tôm, sả ớt… và đặc biệt là thính gạo rang thơm lừng. Chính thính đã “đánh thức” mọi giác quan, biến món ăn trở nên quyến rũ lạ kỳ. Phần xương, đầu, đuôi cá cũng không bỏ đi, mà được băm nhỏ để làm nên linh hồn của món nước chấm.

    Cái đỉnh cao của Gỏi Nhệch không chỉ nằm ở hương vị của cá, mà còn ở chén nước chấm đặc biệt, gọi là chẻo nhệch. Nó không đơn thuần là nước chấm, mà là một “bản giao hưởng” của vị chua thanh của mẻ dánh nhuyễn, vị ngọt bùi của xương cá băm nhuyễn, quyện cùng hành, ớt… tất cả được đun sôi sùng sục, dậy mùi thơm khó cưỡng.

    Khi ăn, bạn hãy cuốn gỏi cùng bánh đa nem giòn tan, thêm lá sung, đinh lăng, chút chuối xanh chát nhẹ, hoặc cầu kỳ hơn là bánh đa vừng. Cảm giác miếng gỏi tan trong miệng, béo bùi, thơm lừng, lại thêm cái giòn sần sật của rau, cay nồng của ớt… ôi chao, cứ gọi là 🟡nghiện🟡 lúc nào không hay! 🍜

    Món gỏi nhệch đầy màu sắc với rau thơm và gia vị

    Nếu muốn thưởng thức Gỏi Nhệch chuẩn vị nhất, hãy tìm đến những nhà hàng dân dã, lâu đời ở Thái Bình. Dù giờ đây món ăn này đã xuất hiện ở nhiều nơi, nhưng chỉ khi về tận “đất mẹ”, bạn mới cảm nhận được trọn vẹn sự tinh túy của nó. (Giá cả, giờ mở cửa có thể thay đổi tùy quán, nên bạn hãy hỏi thăm người dân địa phương nhé!)

    Cảnh đồng lúa xanh mát ở Thái Bình

    Gỏi Nhệch Thái Bình không chỉ là một món ăn, mà là một trải nghiệm văn hóa ẩm thực đầy thú vị. Nó kể câu chuyện về sự cần cù, khéo léo của người dân đất lúa, gói trọn hương vị của đồng quê và biển cả. Nếu có dịp ghé thăm Thái Bình, đừng quên thử một lần nếm hương vị đặc trưng này nhé. Tôi tin bạn sẽ không thất vọng đâu! 🌸

  • Chuyện lạ chợ biên giới An Giang: Quán nước “ong bu” khách vẫn mê mẩn xếp hàng!

    Chuyện lạ chợ biên giới An Giang: Quán nước “ong bu” khách vẫn mê mẩn xếp hàng!

    Một ngày An Giang nắng chang chang, tôi lại lang thang tìm về một góc chợ biên giới. Luôn có những điều bất ngờ ở những nơi tưởng chừng quen thuộc, và lần này, An Giang đã tặng tôi một trải nghiệm… khó quên ngay giữa lòng chợ tấp nập.🌸

    Giữa đủ thứ âm thanh, màu sắc, một quầy nước bình dân giản dị lại thu hút một hàng dài người đứng chờ. Có gì đặc biệt ở đây nhỉ? Tò mò, tôi tiến lại gần hơn, và rồi… một cảnh tượng khiến tôi phải “nổi da gà” ngay lập tức. Trên những chiếc thau đường, túi trà, vô số… côn trùng đang say sưa vây kín. Thật sự, ai nhìn cũng phải rùng mình!

    Thế nhưng, lạ lùng thay, người dân địa phương vẫn xếp hàng dài, kiên nhẫn chờ đến lượt mình, chẳng ai tỏ vẻ khó chịu hay sợ hãi. Cứ như thể, đây là một phần rất đỗi bình thường của cuộc sống nơi đây vậy. Điều này khiến tôi không thể không dừng lại để tìm hiểu cho ra lẽ.

    Ban đầu, ai cũng nghĩ đó là ruồi – loài côn trùng mà ta thường gắn liền với sự mất vệ sinh. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, như anh Nguyễn Phương Duy, một vlogger đã ghi lại khoảnh khắc này, chia sẻ, thì ra đó lại là ong. Anh Duy kể, quán nước nằm ở một ngôi chợ gần biên giới An Giang – Campuchia, bán trà đá đường chỉ với 5.000 đồng một bịch. Anh ấy cũng đã thử và khen ngon, dù lúc đầu cũng e dè lắm!

    Ong hay ruồi? Câu hỏi này đã gây ra một cuộc tranh cãi khá sôi nổi. Một bên thì kiên quyết không dám thử vì “ong hay ruồi gì bu kín thế kia cũng sợ”, trong khi số khác lại nhẹ nhàng hơn: “Ong đâu có ăn bẩn, ong xuất hiện chứng tỏ môi trường còn tự nhiên”.

    Để tìm được lời giải đáp thuyết phục nhất, tôi đã tìm hiểu từ một chuyên gia. Vị chuyên gia này giải thích rằng ong và ruồi có những đặc điểm rất khác nhau: ong có eo thắt rõ rệt, cơ thể phủ lông mịn, bay nhanh và dứt khoát; còn ruồi thì thân trơn bóng, mắt kép lớn và bay chập chờn, thường tìm đến đồ ôi thiu. Việc ong bu vào đồ uống ngọt hoàn toàn là tập tính tự nhiên của chúng để tìm nguồn năng lượng, đặc biệt là khi khan hiếm hoa trong mùa khô.

    Quan trọng hơn, chuyên gia cũng nhấn mạnh về nguy cơ truyền bệnh. Ruồi là tác nhân lây truyền nhiều bệnh nguy hiểm, trong khi ong chủ yếu gắn với mật hoa và phấn hoa, ít khi mang mầm bệnh. Tuy nhiên, không thể khẳng định ong hoàn toàn vô hại, chúng vẫn có thể mang vi khuẩn từ môi trường khác.

    **Tips nhỏ cho cả người bán và người mua nhé:**

    Nếu bạn là người bán hàng, hãy luôn ưu tiên vệ sinh thực phẩm bằng cách dùng nắp đậy, lưới che cho đồ uống và nguyên liệu. Hoặc bạn có thể thử bố trí cây hoa cách xa điểm bán để dẫn dụ ong đi nơi khác, thay vì dùng hóa chất (cập nhật thông tin về phương pháp đuổi côn trùng thân thiện môi trường).

    Còn nếu bạn là thực khách mê mẩn ẩm thực đường phố, hãy ưu tiên chọn mua những đồ uống được đậy kín, đảm bảo vệ sinh để yên tâm thưởng thức nhé!

    Kết lại, dù ong không nguy hiểm như ruồi, nhưng cảnh tượng côn trùng bu kín quầy nước vẫn tạo cảm giác e ngại về vệ sinh. Qua câu chuyện này, tôi nhận ra rằng, ẩm thực đường phố luôn ẩn chứa những nét văn hóa rất riêng, đôi khi thách thức cả những tiêu chuẩn vệ sinh thông thường. Điều quan trọng là chúng ta biết cách tận hưởng và bảo vệ sức khỏe của mình. Hy vọng rằng, với những lưu ý nhỏ, cả người bán và người mua sẽ có những trải nghiệm ẩm thực an toàn và thú vị hơn khi khám phá những điều đặc biệt ở chợ biên giới An Giang. 🏞️🍜

  • An Giang Ơi, Ăn Chi Mà Ngon Rứa! Chuyến Đi Cứ Tưởng “Bế Tắc” Lại Hóa Ra “Bùng Nổ” Vị Giác!

    An Giang Ơi, Ăn Chi Mà Ngon Rứa! Chuyến Đi Cứ Tưởng “Bế Tắc” Lại Hóa Ra “Bùng Nổ” Vị Giác!

    Chào cả nhà, lại là mình đây! ✨

    Ngày hôm ấy ở Tri Tôn cứ tưởng là một ngày “bế tắc” khi chúng mình rong ruổi mãi mà chẳng ra được điểm dự án ưng ý. Chiều về, cả hội quyết định “quay xe” sớm, tạm biệt Tri Tôn để về lại Long Xuyên. Trong lòng mình lúc đó chỉ muốn về thẳng khách sạn nghỉ ngơi thôi, vì đã ăn uống linh đình cả ngày rồi còn gì!

    Cảnh đẹp An Giang

    Nhưng mà cô em Gà bên cạnh thì cứ hứa hẹn “Lát nữa em cho Hà ăn bánh xèo An Giang ngon bá cháy luôn!”. Mình còn càu nhàu “Thôi, tao không thích ăn bánh xèo lắm đâu, về ăn tối Long Xuyên cho tiện”. Ai dè, con bé cương quyết “Không thử bánh xèo An Giang là tiếc cả đời đó chị!”. Và thế là, số phận đã an bài cho một bữa tiệc vị giác bất ngờ!

    Đúng là không hổ danh An Giang, chiếc bánh xèo ở đây to chà bá luôn, nhìn thôi đã thấy no mắt rồi! 🌸 Mà đặc biệt nhất là cách cuốn bánh. Khác hẳn ngoài Bắc mình cuốn bằng bánh tráng, trong này người ta cuốn bằng “thập cẩm” các loại lá tươi rói. Nào là lá bằng lăng non, lá xoài, lá cải, lá cây điên điển, rồi ti tỉ những loại lá xanh mướt mà mình chẳng biết tên. Cứ mỗi lần cắn một miếng là bao nhiêu hương vị lạ lẫm, tươi mát cùng hòa quyện vào. Bánh thì một chiếc bột thường, một chiếc lại được tráng cùng trứng, nhân đầy đặn mà ăn hoài không ngán. Từ một đứa “tôi không ăn đâu”, mình đã “nghiền” đến miếng cuối cùng luôn! 😂

    Bánh xèo An Giang

    Tối đó, sau khi về khách sạn tắm rửa cho sảng khoái, chị Lý cùng bạn đến đón chúng mình đi ăn. Lại một bất ngờ nữa! Quán nằm ngay bên bờ sông, gió lồng lộng mát rượi, trên đầu còn có cả một cây xoài Thái sai trĩu quả to ngang mặt mình. Lúc về mình còn “tạo nghiệp” hái trộm một trái mà do xanh quá không ăn được, đúng là nghịch dại mà! 🤦‍♀️

    Quán ăn ven sông An Giang

    Bàn ăn bày ra nào là mì xào chay, canh chua cá bông điên điển (đặc sản vùng này nè!), cá thác lác chiên giòn rụm, khoai keo bùi bùi và ngô nếp xào thơm lừng. Mình cứ nghĩ bụng “Ôi dời ơi, no lắm rồi, ăn gì nổi nữa!”. Ấy vậy mà, cứ món nào đưa lên là lại hết veo. Đồ ăn An Giang đúng là có ma lực thật, ngon đến nỗi ăn không ngớt miệng luôn! Bằng này món phải dành cho 6 người ăn, mà chúng mình chỉ có 4, lại thêm chị Lyn ăn chay nữa, vậy mà cứ ngồi ăn mãi không hết. Đến khi tính tiền, cả bàn hết vỏn vẹn 350k! Mình và con Gà ngỡ ngàng luôn, sao mà rẻ mà ngon đến vậy chứ!

    Mâm cơm đặc sản An Giang

    Có một chút tiếc nuối nho nhỏ là chúng mình chưa kịp thưởng thức món chè bưởi An Giang. Nghe bảo chè ở đây nhỏ xíu như bát con thôi mà ngon bá cháy, khác hẳn ngoài Bắc. Nhưng vì ăn tối xong quá muộn nên quán đã đóng cửa mất rồi. 😭 Thôi thì hẹn An Giang một dịp khác nhé!

    Trên đường về, chị Lyn lại tinh ý dừng lại mua cho mình một chiếc kẹo chỉ và kẹo kéo, vì mình bảo chưa ăn bao giờ. Gặp cô bán hàng người Bắc vào đây làm ăn, cô nghe thấy giọng đồng hương giữa đất An Giang mà mừng rỡ hẳn, nhìn cô tươi cười mình cũng vui lây. Dù bụng đã căng tròn không thể nhét thêm gì nữa, nhưng những món quà vặt giản dị này lại khiến chuyến đi thêm phần ấm áp. 🍬

    An Giang ơi, chuyến đi này tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong mình bao nhiêu ấn tượng về ẩm thực và con người. Nhất định phải quay lại để khám thức trọn vẹn hơn nữa! Ai mà có dịp về An Giang thì đừng bỏ lỡ những trải nghiệm ẩm thực tuyệt vời này nha! 💖

    Tips nho nhỏ nè:

    * Nhất định phải thử bánh xèo An Giang, đặc biệt là cách cuốn lá độc đáo.

    * Nếu có cơ hội, hãy tìm đến những quán ăn ven sông để vừa thưởng thức món ngon, vừa tận hưởng không khí mát mẻ.

    * Đừng ngần ngại thử các món ăn địa phương như canh chua cá bông điên điển, cá thác lác chiên. Đảm bảo sẽ không làm bạn thất vọng đâu! 😉

    * À, nhớ canh giờ để ghé quán chè bưởi nữa nhé, kẻo lại tiếc hùi hụi như mình đó! (cập nhật giờ mở cửa các quán ăn nhé)

    Hẹn gặp lại các bạn ở những chuyến đi tiếp theo nhé! 🥰