Thẻ: An Giang

  • Chuyện lạ chợ biên giới An Giang: Quán nước “ong bu” khách vẫn mê mẩn xếp hàng!

    Chuyện lạ chợ biên giới An Giang: Quán nước “ong bu” khách vẫn mê mẩn xếp hàng!

    Một ngày An Giang nắng chang chang, tôi lại lang thang tìm về một góc chợ biên giới. Luôn có những điều bất ngờ ở những nơi tưởng chừng quen thuộc, và lần này, An Giang đã tặng tôi một trải nghiệm… khó quên ngay giữa lòng chợ tấp nập.🌸

    Giữa đủ thứ âm thanh, màu sắc, một quầy nước bình dân giản dị lại thu hút một hàng dài người đứng chờ. Có gì đặc biệt ở đây nhỉ? Tò mò, tôi tiến lại gần hơn, và rồi… một cảnh tượng khiến tôi phải “nổi da gà” ngay lập tức. Trên những chiếc thau đường, túi trà, vô số… côn trùng đang say sưa vây kín. Thật sự, ai nhìn cũng phải rùng mình!

    Thế nhưng, lạ lùng thay, người dân địa phương vẫn xếp hàng dài, kiên nhẫn chờ đến lượt mình, chẳng ai tỏ vẻ khó chịu hay sợ hãi. Cứ như thể, đây là một phần rất đỗi bình thường của cuộc sống nơi đây vậy. Điều này khiến tôi không thể không dừng lại để tìm hiểu cho ra lẽ.

    Ban đầu, ai cũng nghĩ đó là ruồi – loài côn trùng mà ta thường gắn liền với sự mất vệ sinh. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, như anh Nguyễn Phương Duy, một vlogger đã ghi lại khoảnh khắc này, chia sẻ, thì ra đó lại là ong. Anh Duy kể, quán nước nằm ở một ngôi chợ gần biên giới An Giang – Campuchia, bán trà đá đường chỉ với 5.000 đồng một bịch. Anh ấy cũng đã thử và khen ngon, dù lúc đầu cũng e dè lắm!

    Ong hay ruồi? Câu hỏi này đã gây ra một cuộc tranh cãi khá sôi nổi. Một bên thì kiên quyết không dám thử vì “ong hay ruồi gì bu kín thế kia cũng sợ”, trong khi số khác lại nhẹ nhàng hơn: “Ong đâu có ăn bẩn, ong xuất hiện chứng tỏ môi trường còn tự nhiên”.

    Để tìm được lời giải đáp thuyết phục nhất, tôi đã tìm hiểu từ một chuyên gia. Vị chuyên gia này giải thích rằng ong và ruồi có những đặc điểm rất khác nhau: ong có eo thắt rõ rệt, cơ thể phủ lông mịn, bay nhanh và dứt khoát; còn ruồi thì thân trơn bóng, mắt kép lớn và bay chập chờn, thường tìm đến đồ ôi thiu. Việc ong bu vào đồ uống ngọt hoàn toàn là tập tính tự nhiên của chúng để tìm nguồn năng lượng, đặc biệt là khi khan hiếm hoa trong mùa khô.

    Quan trọng hơn, chuyên gia cũng nhấn mạnh về nguy cơ truyền bệnh. Ruồi là tác nhân lây truyền nhiều bệnh nguy hiểm, trong khi ong chủ yếu gắn với mật hoa và phấn hoa, ít khi mang mầm bệnh. Tuy nhiên, không thể khẳng định ong hoàn toàn vô hại, chúng vẫn có thể mang vi khuẩn từ môi trường khác.

    **Tips nhỏ cho cả người bán và người mua nhé:**

    Nếu bạn là người bán hàng, hãy luôn ưu tiên vệ sinh thực phẩm bằng cách dùng nắp đậy, lưới che cho đồ uống và nguyên liệu. Hoặc bạn có thể thử bố trí cây hoa cách xa điểm bán để dẫn dụ ong đi nơi khác, thay vì dùng hóa chất (cập nhật thông tin về phương pháp đuổi côn trùng thân thiện môi trường).

    Còn nếu bạn là thực khách mê mẩn ẩm thực đường phố, hãy ưu tiên chọn mua những đồ uống được đậy kín, đảm bảo vệ sinh để yên tâm thưởng thức nhé!

    Kết lại, dù ong không nguy hiểm như ruồi, nhưng cảnh tượng côn trùng bu kín quầy nước vẫn tạo cảm giác e ngại về vệ sinh. Qua câu chuyện này, tôi nhận ra rằng, ẩm thực đường phố luôn ẩn chứa những nét văn hóa rất riêng, đôi khi thách thức cả những tiêu chuẩn vệ sinh thông thường. Điều quan trọng là chúng ta biết cách tận hưởng và bảo vệ sức khỏe của mình. Hy vọng rằng, với những lưu ý nhỏ, cả người bán và người mua sẽ có những trải nghiệm ẩm thực an toàn và thú vị hơn khi khám phá những điều đặc biệt ở chợ biên giới An Giang. 🏞️🍜

  • An Giang Ơi, Ăn Chi Mà Ngon Rứa! Chuyến Đi Cứ Tưởng “Bế Tắc” Lại Hóa Ra “Bùng Nổ” Vị Giác!

    An Giang Ơi, Ăn Chi Mà Ngon Rứa! Chuyến Đi Cứ Tưởng “Bế Tắc” Lại Hóa Ra “Bùng Nổ” Vị Giác!

    Chào cả nhà, lại là mình đây! ✨

    Ngày hôm ấy ở Tri Tôn cứ tưởng là một ngày “bế tắc” khi chúng mình rong ruổi mãi mà chẳng ra được điểm dự án ưng ý. Chiều về, cả hội quyết định “quay xe” sớm, tạm biệt Tri Tôn để về lại Long Xuyên. Trong lòng mình lúc đó chỉ muốn về thẳng khách sạn nghỉ ngơi thôi, vì đã ăn uống linh đình cả ngày rồi còn gì!

    Cảnh đẹp An Giang

    Nhưng mà cô em Gà bên cạnh thì cứ hứa hẹn “Lát nữa em cho Hà ăn bánh xèo An Giang ngon bá cháy luôn!”. Mình còn càu nhàu “Thôi, tao không thích ăn bánh xèo lắm đâu, về ăn tối Long Xuyên cho tiện”. Ai dè, con bé cương quyết “Không thử bánh xèo An Giang là tiếc cả đời đó chị!”. Và thế là, số phận đã an bài cho một bữa tiệc vị giác bất ngờ!

    Đúng là không hổ danh An Giang, chiếc bánh xèo ở đây to chà bá luôn, nhìn thôi đã thấy no mắt rồi! 🌸 Mà đặc biệt nhất là cách cuốn bánh. Khác hẳn ngoài Bắc mình cuốn bằng bánh tráng, trong này người ta cuốn bằng “thập cẩm” các loại lá tươi rói. Nào là lá bằng lăng non, lá xoài, lá cải, lá cây điên điển, rồi ti tỉ những loại lá xanh mướt mà mình chẳng biết tên. Cứ mỗi lần cắn một miếng là bao nhiêu hương vị lạ lẫm, tươi mát cùng hòa quyện vào. Bánh thì một chiếc bột thường, một chiếc lại được tráng cùng trứng, nhân đầy đặn mà ăn hoài không ngán. Từ một đứa “tôi không ăn đâu”, mình đã “nghiền” đến miếng cuối cùng luôn! 😂

    Bánh xèo An Giang

    Tối đó, sau khi về khách sạn tắm rửa cho sảng khoái, chị Lý cùng bạn đến đón chúng mình đi ăn. Lại một bất ngờ nữa! Quán nằm ngay bên bờ sông, gió lồng lộng mát rượi, trên đầu còn có cả một cây xoài Thái sai trĩu quả to ngang mặt mình. Lúc về mình còn “tạo nghiệp” hái trộm một trái mà do xanh quá không ăn được, đúng là nghịch dại mà! 🤦‍♀️

    Quán ăn ven sông An Giang

    Bàn ăn bày ra nào là mì xào chay, canh chua cá bông điên điển (đặc sản vùng này nè!), cá thác lác chiên giòn rụm, khoai keo bùi bùi và ngô nếp xào thơm lừng. Mình cứ nghĩ bụng “Ôi dời ơi, no lắm rồi, ăn gì nổi nữa!”. Ấy vậy mà, cứ món nào đưa lên là lại hết veo. Đồ ăn An Giang đúng là có ma lực thật, ngon đến nỗi ăn không ngớt miệng luôn! Bằng này món phải dành cho 6 người ăn, mà chúng mình chỉ có 4, lại thêm chị Lyn ăn chay nữa, vậy mà cứ ngồi ăn mãi không hết. Đến khi tính tiền, cả bàn hết vỏn vẹn 350k! Mình và con Gà ngỡ ngàng luôn, sao mà rẻ mà ngon đến vậy chứ!

    Mâm cơm đặc sản An Giang

    Có một chút tiếc nuối nho nhỏ là chúng mình chưa kịp thưởng thức món chè bưởi An Giang. Nghe bảo chè ở đây nhỏ xíu như bát con thôi mà ngon bá cháy, khác hẳn ngoài Bắc. Nhưng vì ăn tối xong quá muộn nên quán đã đóng cửa mất rồi. 😭 Thôi thì hẹn An Giang một dịp khác nhé!

    Trên đường về, chị Lyn lại tinh ý dừng lại mua cho mình một chiếc kẹo chỉ và kẹo kéo, vì mình bảo chưa ăn bao giờ. Gặp cô bán hàng người Bắc vào đây làm ăn, cô nghe thấy giọng đồng hương giữa đất An Giang mà mừng rỡ hẳn, nhìn cô tươi cười mình cũng vui lây. Dù bụng đã căng tròn không thể nhét thêm gì nữa, nhưng những món quà vặt giản dị này lại khiến chuyến đi thêm phần ấm áp. 🍬

    An Giang ơi, chuyến đi này tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong mình bao nhiêu ấn tượng về ẩm thực và con người. Nhất định phải quay lại để khám thức trọn vẹn hơn nữa! Ai mà có dịp về An Giang thì đừng bỏ lỡ những trải nghiệm ẩm thực tuyệt vời này nha! 💖

    Tips nho nhỏ nè:

    * Nhất định phải thử bánh xèo An Giang, đặc biệt là cách cuốn lá độc đáo.

    * Nếu có cơ hội, hãy tìm đến những quán ăn ven sông để vừa thưởng thức món ngon, vừa tận hưởng không khí mát mẻ.

    * Đừng ngần ngại thử các món ăn địa phương như canh chua cá bông điên điển, cá thác lác chiên. Đảm bảo sẽ không làm bạn thất vọng đâu! 😉

    * À, nhớ canh giờ để ghé quán chè bưởi nữa nhé, kẻo lại tiếc hùi hụi như mình đó! (cập nhật giờ mở cửa các quán ăn nhé)

    Hẹn gặp lại các bạn ở những chuyến đi tiếp theo nhé! 🥰

  • An Giang ơi, Tri Tôn ơi: Hành trình đánh thức vị giác miền Tây và những bất ngờ đáng yêu!

    An Giang ơi, Tri Tôn ơi: Hành trình đánh thức vị giác miền Tây và những bất ngờ đáng yêu!

    Đêm ấy, tôi lên chuyến xe cuối cùng từ Bến xe Miền Tây, mang theo một chút mệt mỏi của chặng bay dài và bao háo hức về miền sông nước An Giang. Chiếc xe lăn bánh êm ru, và cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ miên man. Đến 4 giờ sáng, khi mặt trời còn ngái ngủ, thành phố Long Xuyên đã đón chúng tôi. Xe trung chuyển của Phương Trang đưa thẳng về khách sạn, và chỉ chừng đó thôi cũng đủ làm tôi ‘đổ gục’ ngay khi đặt lưng. Một giấc ngủ thật sâu, thật đã!

    Sáng tinh mơ hôm sau, lúc 6h30, hương vị miền Tây đã thoảng đâu đây. Chị Lý, người chị thân thương, người bạn đồng hành trong chuyến Trà Vinh trước đây, đã đứng đợi sẵn ở dưới. Chị đúng là thổ địa của đất An Giang này, chủ xị của một tour ẩm thực “ăn hết cả An Giang” mà không ai có thể từ chối được. Những người dân An Giang hiếu khách như chị Lý, họ chẳng sợ gì ngoài việc sợ khách đói đâu, nên lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng đãi khách đủ món ngon. Thật ấm lòng biết bao!

    Bữa sáng đầu tiên ở Long Xuyên, chị Lý dẫn chúng tôi đi ăn bún cá. 🌸 Trời ơi, bún cá Nam Bộ sao mà khác bún cá ngoài Bắc đến thế! Cá ở đây được thái từng miếng, trắng ngần, giữ nguyên vị tươi ngon chứ không rán lên như ngoài Bắc. Chấm kèm chút mắm me chua ngọt, vị giác như bừng tỉnh. Tô bún còn có giá và những bông điên điển vàng rực, nhìn vừa lạ mắt vừa hấp dẫn. Một tô bún cá đầy ắp, no căng bụng mà giá chỉ có 15k thôi đó! Đúng là đặc sản bún cá Long Xuyên trứ danh.

    Bún cá Long Xuyên

    Ăn xong bát bún cá ấm bụng, chúng tôi lại tiếp tục hành trình về huyện Tri Tôn, vừa khám phá cảnh đẹp vừa kết hợp khảo sát cho một dự án mới. An Giang đúng là xứ sở của sông nước miền Tây, dọc đường quốc lộ hay đường sông đều tấp nập. Có một điều đặc trưng của nơi đây mà tôi cực kỳ thích, đó là những quán cà phê võng ven đường. Ghé vào một quán nhỏ xinh, gọi cốc nước dừa mát lạnh, rồi cứ thế đu đưa trên chiếc võng, hóng gió trời lồng lộng. Cảm giác bình yên đến lạ! 🏞️

    Phong cảnh An Giang

    Dọc đường đi, tôi để ý thấy hàng hóa ở đây chủ yếu được vận chuyển bằng đường sông. Những con thuyền chở đầy ắp thóc lúa, hoa quả trôi lững lờ. Đó cũng là lý do vì sao những chiếc cầu bắc qua sông ở đây lại cong cong như hình con tôm vậy đó, để tàu thuyền dễ dàng đi qua mà không bị vướng. Đang mải ngắm cảnh thì nghe tiếng loa vang vọng từ một chiếc tàu chở gạch: “Ai gạch không??”. Trời đất ơi, gạch ở đây mà rao bán y như bán trái cây vậy sao, hài hước hết sức!

    Vận chuyển hàng hóa trên sông An Giang

    Đến Tri Tôn, sau khi ghé thăm cây chò cổ thụ hơn trăm năm tuổi và ngồi trò chuyện với ông bà già người Khmer hiền lành sống cạnh đó, chúng tôi được dẫn đi thưởng thức món Gà đốt Ô Thum trứ danh. (À, “Siêu” là tên chủ quán, còn “Ô Thum” là tên vùng đất nha cả nhà).

    Cây chò cổ thụ Tri Tôn

    Món gà đốt Ô Thum ăn cùng với dưa bắp cải chua ngọt, và đặc biệt là có cả cơm tấm Long Xuyên mà chị Lý đã cất công mua từ thành phố mang đi đó. Gà được chọn phải là những chú gà thả vườn, thịt tại chỗ để đảm bảo độ tươi ngon. Sau khi sơ chế sạch sẽ, đầu bếp sẽ ướp gà với sả, ớt, lá chúc (một loại lá cùng họ chanh có mùi thơm rất đặc trưng), tỏi, đường, muối sao cho vừa vặn. Trong lúc đợi gà thấm gia vị, người dân sẽ chuẩn bị bếp đốt bằng cách xếp một lớp muối cùng sả và lá chúc dưới đáy nồi đất. Gà sẽ được nướng chậm rãi trong những chiếc chòi nhỏ xinh ven đường, thịt gà chạy bộ nên dai ngon, đậm đà vị thảo mộc, thơm lừng khó cưỡng. 🍜

    Gà đốt Ô Thum

    Trong lúc chờ đợi món gà bưng lên, chị Lý lại chiêu đãi chúng tôi mấy chiếc bánh bò thốt nốt thơm lừng. Bánh được làm từ đường thốt nốt đặc trưng của vùng, hòa quyện với nước cốt dừa béo ngậy, đôi khi còn phủ thêm sợi dừa khô nạo trên bề mặt. Cắn miếng bánh, đủ các dư vị ngọt, béo, bùi đan xen, cảm giác xôm xốp lạ miệng vô cùng. Đúng là món quà vặt không thể bỏ qua khi đến An Giang!

    Bánh bò thốt nốt

    No nê với món Gà đốt, chúng tôi lại tiếp tục lên đường khám phá Tri Tôn. Vì Tri Tôn giáp với Campuchia nên ẩm thực nơi đây cũng mang đậm nét ảnh hưởng từ đất nước láng giềng. Đến Tri Tôn, nhất định phải thử món Đu đủ đâm Phnom Penh và thịt bò xiên nướng đó nha!

    Lúc đầu tôi cứ thắc mắc “đu đủ đâm” là gì, thì ra là đu đủ được bào sợi, rồi cho vào cối cùng với rau muống bào, cà rốt, đậu đũa. Sau đó, nêm thêm các gia vị đặc trưng như mắm ruốc, chanh, con ruốc… tất cả đều được cho vào cối và dùng chày đâm nhẹ nhàng để các gia vị hòa quyện, thấm đẫm vào sợi đu đủ. Cái vị ngọt nhẹ, giòn giòn sần sật của đu đủ quyện chút mặn dịu của mắm, thêm vị chua thanh của chanh và vị cay tê tái của ớt, khiến đầu lưỡi cứ ngây ngất mãi không thôi. Có thêm rau muống, cà rốt lại càng tăng độ ngon mà không hề bị ngán. Đu đủ đâm mà ăn kèm với thịt bò xiên nướng thì đúng là “hết sảy con bà bảy” luôn! Những xiên thịt bò này được tẩm ướp rất đặc biệt, vị đậm đà khác hẳn với thịt nướng ngoài Bắc. Giá thì cực kỳ phải chăng: một đĩa đu đủ đâm chỉ 10k, còn một xiên thịt bò nướng chỉ có 3k thôi đó! Ăn xong mà chúng tôi còn bàn tán xem có nên mang món ăn đặc sản này về bán ở Hà Nội không, vì chắc chắn sẽ “đắt show” lắm cho coi! 😋

    Đu đủ đâm và bò xiên nướng

    Vùng đất Tri Tôn còn nổi tiếng là xứ sở của cây Thốt Nốt. Bạn có thể bắt gặp những hàng thốt nốt cao vút ở bất cứ đâu trên mảnh đất này. Ban đầu tôi cứ nghĩ quả thốt nốt giống quả dừa nhưng size nhỏ hơn, và bên trong sẽ chứa nhiều nước lắm. Nhưng không hề! Nước thốt nốt và đường thốt nốt đều được lấy từ thứ nước ngọt ngào trong bông hoa thốt nốt kia. Còn quả thốt nốt chỉ có 4 múi nhỏ xinh, ăn sần sật, lạt lạt, mát mát, không có vị gì đặc trưng cả.

    Cây thốt nốt Tri Tôn

    Cây thốt nốt cùng họ với cây dừa, cũng có cây đực và cây cái đó nha. Cây cái thì sẽ ra hoa và kết quả, còn cây đực ra hoa và được lấy nước để làm đường. Hoa thốt nốt cũng vậy, phân thành hoa đực và hoa cái. Hoa thốt nốt đực không thể kết thành trái nên thường chỉ dùng để lấy nước thôi. Chị Lý thấy tôi háo hức quá nên đã tấp vào quán nước ven đường, cho tôi uống một cốc nước thốt nốt ngọt thanh, thơm mùi lá nếp. Uống một ngụm nước, rồi nhai múi thốt nốt dẻo dai, cảm giác thật là sảng khoái, đúng là thức uống giải khát ngày hè khó thể bỏ qua! Chị còn xin cho tôi một quả thốt nốt nho nhỏ về để tôi tự tay bổ chơi nữa chứ, dễ thương ghê.

    Nước và múi thốt nốt

    Một ngày khám phá Tri Tôn, thưởng thức qua tất tần tật những món ăn đặc sản, tôi cảm thấy quá ư là mỹ mãn. Cảm ơn Tri Tôn vì những trải nghiệm ẩm thực và văn hóa đáng nhớ này! Giờ thì lên đường trở về Long Xuyên thôi. Các bạn hãy đón đọc tiếp hành trình ẩm thực An Giang phần 2 của tôi nhé! 💖