Thẻ: Văn hóa bản địa

  • Hà Giang Yêu Thương: Khi “Check-in” Không Chỉ Là Ảnh Đẹp Mà Còn Là Câu Chuyện Về Sự Tôn Trọng.

    Nhắc đến Hà Giang là lòng tôi lại rộn ràng một thứ cảm xúc rất riêng. Những cung đường đèo uốn lượn như dải lụa mềm mại vắt ngang triền núi, những thửa ruộng bậc thang vàng óng mùa lúa chín hay xanh mướt mùa nước đổ, và đặc biệt là nụ cười hồn hậu của đồng bào dân tộc thiểu số nơi đây… Tất cả đều gói gọn nên một Hà Giang đầy thương mến, một miền đất mà bất cứ ai đã từng ghé qua đều muốn quay trở lại. 🌸

    [Ảnh: Toàn cảnh Hà Giang hùng vĩ với ruộng bậc thang mùa lúa chín hoặc nước đổ]

    Thế nhưng, gần đây, một vài câu chuyện, một vài khoảnh khắc “check-in” chưa thực sự phù hợp đã khiến không ít người trăn trở. Tôi cũng vậy. Khi nhìn thấy những bức ảnh chụp ở dốc Thẩm Mã – nơi được mệnh danh là “con dốc của hạnh phúc” hay trên dòng sông Nho Quế xanh biếc, lại khoác lên mình những bộ trang phục có phần… “thiếu vải”, lòng tôi chợt nặng trĩu.

    [Ảnh: Dốc Thẩm Mã hoặc khung cảnh sông Nho Quế với du thuyền]

    Đó không chỉ là những bức ảnh đơn thuần đâu. Nó chạm đến sự nhạy cảm về văn hóa, về truyền thống của một vùng đất thiêng liêng, nơi đồng bào dân tộc thiểu số vẫn ngày đêm gìn giữ những giá trị cốt lõi của mình. Chắc hẳn, nhiều người trong chúng ta cũng cảm thấy tiếc nuối khi vẻ đẹp hùng vĩ, mộc mạc của Hà Giang lại bị những hình ảnh như vậy làm lu mờ đi ít nhiều.

    [Ảnh: Người dân tộc thiểu số Hà Giang trong trang phục truyền thống, nụ cười hồn hậu]

    Tôi hiểu, ai cũng muốn có những bức ảnh thật đẹp, thật độc đáo để lưu giữ kỷ niệm và chia sẻ niềm vui du lịch. Tuy nhiên, điều quan trọng là cách chúng ta chọn để thể hiện bản thân ở mỗi nơi mình đặt chân đến. Hà Giang không chỉ có cảnh đẹp lay động lòng người mà còn có một kho tàng văn hóa đậm đà, cần được nâng niu và tôn trọng.

    Câu chuyện về anh chủ xe máy (cập nhật thông tin anh Hoàng Văn Huy) cho thuê ở Hà Giang cũng là một ví dụ. Anh ấy cũng bất ngờ và sốc khi khách thuê xe lại dùng vào mục đích gây tranh cãi. Điều này cho thấy, đôi khi sự thiếu ý thức của một cá nhân có thể ảnh hưởng đến rất nhiều người, và cả hình ảnh chung của một địa điểm du lịch.

    Vậy nên, trước mỗi chuyến đi đến những vùng đất mới, đặc biệt là những nơi có văn hóa bản địa đặc sắc như Hà Giang, tôi luôn tự nhắc nhở mình và cũng muốn gửi gắm đến các bạn đôi điều:

    Trước hết, hãy dành một chút thời gian tìm hiểu trước về văn hóa địa phương. Một chút kiến thức về phong tục, tập quán, trang phục sẽ giúp chúng ta hòa nhập tốt hơn và tránh những hiểu lầm không đáng có. Trang phục lịch sự, kín đáo sẽ luôn phù hợp ở hầu hết mọi nơi, đặc biệt là khi ghé thăm nhà dân, chợ phiên hay các di tích tâm linh.

    [Ảnh: Du khách ăn mặc lịch sự, tương tác thân thiện với người dân địa phương tại chợ phiên hoặc bản làng]

    Thứ hai, hãy luôn tôn trọng không gian và con người nơi mình đặt chân đến. Mỗi bức ảnh chúng ta chụp nên thể hiện sự ngưỡng mộ vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống nơi đây, chứ không phải là một cách để “làm nổi” bản thân một cách không phù hợp. Hãy đặt mình vào vị trí của người dân địa phương để cảm nhận nhé.

    Và cuối cùng, hãy là một du khách có trách nhiệm. Du lịch không chỉ là hưởng thụ mà còn là đóng góp. Đóng góp vào việc bảo tồn văn hóa, bảo vệ môi trường và lan tỏa những giá trị tốt đẹp.

    Hà Giang vẫn ở đó, đẹp nguyên sơ và hùng vĩ. Tôi tin rằng, với một trái tim biết yêu thương, một đôi mắt biết trân trọng và một hành động có trách nhiệm, mỗi chúng ta sẽ cùng nhau giữ gìn cho Hà Giang luôn vẹn nguyên những giá trị vốn có. Hãy để mỗi chuyến đi đến Hà Giang là một trải nghiệm đẹp đẽ và nhân văn nhất, các bạn nhé! 🏞️💖

  • Việt Nam ơi, Mối Duyên Gần 30 Năm Của Một Trái Tim Nhật Bản!

    Việt Nam ơi, Mối Duyên Gần 30 Năm Của Một Trái Tim Nhật Bản!

    Mỗi lần rời xa, lại một lần hẹn ước trở về… Đó là cảm xúc tôi luôn cảm nhận được qua câu chuyện của Murayama Yasufumi, một nhà báo Nhật Bản đặc biệt. Tháng 9 vừa rồi, dù đã bước lên chuyến bay về quê hương sau bao ngày tác nghiệp, nhưng trong lòng ông vẫn vẹn nguyên một lời hẹn hò với Việt Nam. Bởi lẽ, đây đã là lần thứ 60 ông đặt chân đến mảnh đất hình chữ S này, trong suốt 27 năm dài đằng đẵng. 🌸

    Bản đồ Việt Nam

    Nghe ông kể, cơ duyên ấy bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ định mệnh vào năm 1998. Ông bị cuốn hút bởi nhân cách của nhiếp ảnh gia Ishikawa Bunyo – một phóng viên chiến trường nổi tiếng, người đã dành cả đời ghi lại những khắc nghiệt của chiến tranh Việt Nam. Murayama-san muốn tiếp nối ý chí ấy, muốn hiểu sâu hơn về Việt Nam.

    Rồi một lý do khác, sâu lắng hơn, đến từ lời dặn của người mẹ quá cố. Từng có những lúc sa ngã trong tuổi đôi mươi, nhưng khi đến Việt Nam, tận mắt chứng kiến những con người dù vật chất không quá dư dả nhưng vẫn luôn lạc quan, nở nụ cười tươi tắn, ông như “tỉnh ngộ”. Những nụ cười ấy đã trở thành động lực mạnh mẽ, giúp ông vượt qua khó khăn, nỗ lực đến tận bây giờ. Thật kỳ diệu phải không bạn? ✨

    Con người Việt Nam lạc quan

    Gần ba thập kỷ trôi qua, Việt Nam đã tặng ông những người bạn chí cốt. Họ vẫn thường hỏi “Khi nào anh trở lại Việt Nam lần nữa?”. Đối với ông, đó chẳng phải lời mời khách sáo, mà là lời gọi chân tình, thôi thúc ông tiếp tục hành trình trở về.

    Tôi rất ấn tượng khi biết Murayama-san đã có vinh dự tham dự những sự kiện trọng đại của Việt Nam như lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước (A50) và đặc biệt là Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2/9 (A80). Ông kể, nếu ở A50 ông đã cảm nhận được tinh thần đoàn kết, thì ở A80, sự đoàn kết ấy còn mạnh mẽ và sâu sắc hơn rất nhiều, với quy mô tổ chức vượt xa mọi tưởng tượng. Điều khiến ông ấn tượng nhất chính là tình yêu nước nồng nhiệt của người dân Việt Nam – một ngọn lửa rực cháy trong tim mỗi người. ❤️

    Không khí lễ Quốc khánh Việt Nam

    Có một câu chuyện nhỏ làm tôi xúc động vô cùng. Trong lúc tác nghiệp ở A80, Murayama-san đã dừng lại hỏi chuyện một người phụ nữ trung niên, ông đã dũng cảm nói lời xin lỗi về những nỗi đau quá khứ mà Nhật Bản có thể đã gây ra. Để đáp lại, người phụ nữ hiền hậu ấy chỉ nhẹ nhàng bảo rằng, tất cả đã là chuyện của quá khứ. Việt Nam và Nhật Bản giờ đang xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, và thế hệ sau nên trân trọng, cùng hướng về tương lai. Ông cũng nhận được những câu trả lời tương tự từ các bạn sinh viên trẻ. “Đó chính là hình ảnh Việt Nam mà tôi muốn truyền tải đến người dân Nhật Bản. Một dân tộc giàu tình cảm, luôn mang trong mình lòng biết ơn sâu sắc và luôn hướng về phía trước”, ông Murayama nhấn mạnh. Thật đẹp biết bao! 🌸

    Tình người Việt Nam

    Nhớ lại những ngày đầu tiên, gần 30 năm trước, ông Murayama bất ngờ trước sự thay đổi chóng mặt của Việt Nam. Ông ví Việt Nam những năm 1970 của Nhật Bản. Nhưng có một điểm khác biệt khiến ông trăn trở: kinh tế Nhật Bản càng phát triển, tình cảm giữa con người dường như lại nhạt dần. Nhưng ở Việt Nam, dù kinh tế ngày càng tiến lên, sự gắn kết và tình người lại thêm sâu đậm.

    Cảnh quan Nhật Bản

    Điều khiến ông xúc động nhất là sự tương trợ nhau trong cuộc sống đời thường. Chẳng hạn như nếu có người gặp tai nạn trên đường, mọi người sẵn sàng lao vào giúp đỡ mà không hề ngần ngại. Điều này hiếm thấy ở quê nhà ông. Sự khác biệt ấy khiến ông thực sự ấn tượng và khắc sâu trong tâm trí.

    Murayama-san cảm thấy thật may mắn khi được hòa mình vào dòng người, được chứng kiến lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam trong những ngày lễ lớn. Với ông, đây là những giá trị tuyệt vời không phải nơi nào cũng có được. “Dù kinh tế phát triển mạnh mẽ, tình người Việt Nam vẫn không hề phai nhạt. Đó là điều khiến tôi ấn tượng nhất”, ông chia sẻ.

    Tips nhỏ từ Murayama-san và cũng là điều tôi muốn nhắn nhủ bạn: Để thực sự hiểu Việt Nam, đừng chỉ nhìn qua những điểm đến du lịch nổi tiếng. Hãy dành thời gian trò chuyện với người dân địa phương, lắng nghe những câu chuyện đời thường của họ. Bạn sẽ cảm nhận được sự ấm áp, lòng mến khách và tinh thần đoàn kết tuyệt vời mà ông Murayama đã nhắc đến. Những trải nghiệm ấy không hề mất phí, nhưng giá trị mà nó mang lại thì vô giá. Hãy mở lòng và cảm nhận nhé!

    Du lịch trải nghiệm Việt Nam

    Bạn thấy đó, Việt Nam không chỉ là cảnh đẹp, món ăn ngon, mà còn là tình người, là sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc. Hy vọng câu chuyện của Murayama-san sẽ thôi thúc bạn một lần ghé thăm, để tự mình cảm nhận những điều tuyệt vời này nhé! 🇻🇳

  • Hà Giang – Tuyên Quang: Hành Trình Đẹp Như Mơ Và Chút Tâm Tình Cùng Nét Văn Hóa Bản Địa 🌸

    Hà Giang – Tuyên Quang: Hành Trình Đẹp Như Mơ Và Chút Tâm Tình Cùng Nét Văn Hóa Bản Địa 🌸

    Mỗi lần nhắc đến Hà Giang hay Tuyên Quang, trái tim tôi lại rộn ràng một cảm xúc rất đỗi riêng tư. Đó là cảm giác đứng giữa những ngọn núi hùng vĩ, mây giăng lưng chừng, hít căng lồng ngực mùi gió ngàn se lạnh và để tâm hồn mình trôi theo những cung đường đèo uốn lượn bất tận. Có lẽ, không nơi nào ở Việt Nam lại mang đến cho tôi nhiều xúc cảm đến thế, một vẻ đẹp hoang sơ, tráng lệ mà vẫn ấm áp tình người.

    Toàn cảnh núi non Hà Giang

    Hành trình chinh phục “Vòng lặp Hà Giang” (Ha Giang Loop) luôn là một giấc mơ với những ai yêu xê dịch. Từ Mã Pì Lèng huyền thoại đến dòng Nho Quế xanh ngọc bích uốn mình qua khe núi, mỗi thước đất nơi đây đều kể một câu chuyện.

    Sông Nho Quế xanh biếc

    Gần đây, tôi có dịp ghé lại Du Già – một viên ngọc ẩn mình giữa đại ngàn. Cái thác nước Du Già trong lành, mát rượi như một lời mời gọi không thể chối từ sau những cung đường dài. Dòng nước đổ xuống tung bọt trắng xóa, tạo nên một bản hòa ca của tự nhiên. Ngồi bên bờ suối, nghe tiếng chim hót, cảm nhận sự bình yên len lỏi, mọi lo toan dường như tan biến.

    Thác Du Già

    Nhưng bạn biết không, vẻ đẹp của Du Già, của cả vùng cao nguyên đá này, không chỉ nằm ở cảnh sắc thiên nhiên đâu. Nó còn là nếp nhà trình tường cổ kính, là những bộ váy áo thổ cẩm rực rỡ sắc màu, là tiếng khèn môi, là nụ cười hồn hậu của bà con đồng bào dân tộc. Mỗi con người, mỗi bản làng đều là một phần không thể thiếu, tạo nên cái hồn rất riêng của Hà Giang, Tuyên Quang. Đó là nơi những giá trị văn hóa ngàn đời được gìn giữ, trân trọng như báu vật.

    Người dân bản địa Hà Giang

    Trong những chuyến đi của mình, tôi nhận ra rằng việc hòa mình vào văn hóa địa phương không chỉ là ăn món ngon, tham gia lễ hội, mà còn là sự tôn trọng từ những điều nhỏ nhất. Đặc biệt là ở những vùng đất đậm đà bản sắc như Du Già hay sông Nho Quế, nơi cuộc sống gắn liền với truyền thống và những giá trị tâm linh.

    Đôi khi, chúng ta có thể vô tình làm điều gì đó chưa thật sự phù hợp, đặc biệt là trong cách ăn mặc. Ở một số nơi, trang phục bikini chỉ nên dành cho những khu vực riêng tư như bể bơi hay bãi biển. Còn khi di chuyển trên đường làng, ghé thăm nhà dân, hay thậm chí là đi thuyền trên sông giữa núi non, việc lựa chọn trang phục lịch sự, kín đáo hơn một chút sẽ thể hiện sự tôn trọng với văn hóa và phong tục của người dân bản địa. Nó không chỉ giúp chúng ta tránh những ánh mắt tò mò hay những hiểu lầm không đáng có, mà còn giúp bảo vệ hình ảnh đẹp của du khách, góp phần xây dựng một môi trường du lịch văn minh, bền vững hơn. Tôi tin rằng, khi chúng ta biết trân trọng những nét đẹp văn hóa ấy, chuyến đi của mình sẽ càng thêm ý nghĩa và đáng nhớ.

    Để đến được Du Già, từ trung tâm thành phố Tuyên Quang (trước đây là Hà Giang), bạn có thể di chuyển bằng ô tô hoặc xe máy khoảng 70km. Có hai cung đường chính để lựa chọn: theo hướng Bắc Mê – Cao Bằng dọc tỉnh lộ 33 hoặc men theo quốc lộ 4C tới Mậu Duệ rồi rẽ vào đường DT181. Cả hai đều mang đến những cảnh quan tuyệt đẹp.

    Cung đường đến Du Già

    🌸 Tips nhỏ của tôi:

    * Phương tiện: Nếu tự tin tay lái, thuê xe máy là tuyệt nhất để cảm nhận trọn vẹn sự hùng vĩ. Nếu không, các đơn vị vận chuyển địa phương (cập nhật thông tin dịch vụ) có tài xế giàu kinh nghiệm sẽ là lựa chọn an toàn.
    * Trang phục: Hãy chuẩn bị những bộ quần áo thoải mái, dễ di chuyển nhưng vẫn lịch sự. Đặc biệt khi ghé thăm các bản làng, đền chùa hay những nơi sinh hoạt cộng đồng, hãy ưu tiên những trang phục kín đáo, thể hiện sự tôn trọng văn hóa bản địa nhé. Đừng quên mang theo áo khoác mỏng vì thời tiết vùng cao có thể se lạnh bất chợt!
    * Ẩm thực: Đừng bỏ lỡ những món đặc sản địa phương như thắng cố, phở chua, hay những loại rau rừng tươi ngon. Hỏi người dân bản địa để tìm những quán ăn ngon và trải nghiệm hương vị truyền thống.

    Thắng cố, đặc sản Hà Giang

    * Giờ mở cửa: Thác Du Già là cảnh quan tự nhiên, luôn mở cửa đón khách. Tuy nhiên, nếu bạn muốn ghé thăm các homestay hoặc nhà văn hóa cộng đồng, nên tìm hiểu trước giờ giấc để có trải nghiệm tốt nhất (cập nhật thông tin chi tiết).

    Hà Giang – Tuyên Quang luôn có một sức hút mãnh liệt, một miền đất mà vẻ đẹp thiên nhiên hòa quyện cùng chiều sâu văn hóa. Mỗi chuyến đi không chỉ là để ngắm cảnh, mà còn là để học hỏi, để cảm nhận và để yêu thương nhiều hơn. Hãy đến và trải nghiệm vùng đất này bằng cả trái tim, bằng sự trân trọng và một tinh thần khám phá đầy trách nhiệm. Chắc chắn bạn sẽ mang về những kỷ niệm không thể nào quên! 💖

  • Papua và những ánh nhìn vô định: Khi “câu view” vô tình phá vỡ bình yên…

    Papua và những ánh nhìn vô định: Khi “câu view” vô tình phá vỡ bình yên…

    Papua: Hơn Cả Một Chuyến Đi, Là Bài Học Về Sự Tôn Trọng 🌍

    Papua – cái tên vang lên đã đủ sức khơi gợi trong mình một nỗi tò mò khó tả. Một vùng đất hoang sơ, chứa đựng biết bao điều bí ẩn và những nền văn hóa độc đáo mà ta chỉ có thể hình dung qua những thước phim tài liệu. Vốn dĩ, đây là nơi ta tìm về để khám phá, để chiêm nghiệm, để cảm nhận sự vĩ đại của tự nhiên và con người.

    Phong cảnh đảo ở Papua New Guinea với biển xanh và núi đá

    Nhưng đôi khi, những mục đích khác lại vô tình gieo mầm cho những tranh cãi không đáng có, khiến vẻ đẹp nguyên sơ ấy bị che mờ. Gần đây, câu chuyện về chuyến đi của một TikToker người Ireland đến Papua đã khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều về cách chúng ta “khám phá” thế giới này, và ranh giới mong manh giữa sự tìm hiểu và sự xâm phạm.

    Anh bạn TikToker này, trong hành trình của mình, đã cùng một nhóm du khách và hướng dẫn viên bản địa, len lỏi qua những dòng sông sâu thẳm bằng thuyền gỗ. Không gian tĩnh lặng của rừng già như chợt rung lên khi một nhóm người bộ tộc xuất hiện trên bờ, ánh mắt họ dõi theo từng động tác của đoàn khách lạ. Cảm giác vừa hồi hộp, vừa có chút rờn rợn bao trùm.

    Khung cảnh rừng rậm và dòng sông sâu thẳm ở Papua

    Rồi khi chiếc thuyền tiến gần hơn, một hình ảnh khiến ai cũng phải thót tim: một người đàn ông trong bộ tộc giương cung tên, chĩa thẳng về phía đoàn khách. “Tôi nghĩ chúng ta đang bị họ coi là mục tiêu để bắn mũi tên”, một tiếng nói lo lắng vang lên. Chiếc cung to lớn, hùng vĩ ấy, quả thực, có thể gây nguy hiểm đến tính mạng. Anh TikToker đã vẫy tay chào, cố gắng ra tín hiệu không có ý xấu.

    Tiếp đó, một hành động mà mình tin rằng xuất phát từ ý tốt, nhưng lại phản tác dụng hoàn toàn: anh ấy đưa ra một gói muối. Đổ những hạt muối trắng tinh ra tay, chìa về phía người đàn ông bộ tộc chỉ mặc khố tết từ lá cây, tay vẫn siết chặt cung tên. Nhưng “món quà” này lại không được đón nhận. Người đàn ông nếm thử, rồi nhổ luôn ra, tỏ rõ thái độ khó chịu và cảnh giác, tay vẫn siết chặt vũ khí. “Có vẻ ông ta không thích chúng ta. Phải đi ngay nếu không sẽ rất nguy hiểm”, hướng dẫn viên lập tức cảnh báo.

    Thật đáng tiếc, dù đã gây ra sự không hài lòng, anh bạn TikToker vẫn khẳng định sẽ quay lại để “kết thân”. Điều này đã tạo ra một làn sóng tranh cãi mạnh mẽ. Video của anh thu hút gần 20 triệu lượt xem, nhưng đi kèm với đó là vô số lời chỉ trích. Nhiều người cho rằng anh đã lợi dụng hình ảnh của người dân bản địa để “câu view”, trục lợi cá nhân, và tăng tương tác cho kênh của mình. “Hãy để họ được sống yên ổn. Anh vừa xâm phạm phần đất của họ chỉ để quay video, giờ lại dám nói họ gây nguy hiểm cho bản thân”, một bình luận trên mạng xã hội đã nói lên nỗi bức xúc chung.

    Điều đáng nói hơn, anh TikToker còn bị phản ứng gay gắt vì ám chỉ rằng mình vừa tiếp xúc với “bộ tộc ăn thịt người”. Thực tế, Papua có đến khoảng 300 bộ tộc khác nhau. Đúng là trong lịch sử, một số bộ tộc như Korowai từng duy trì tập tục ăn thịt người trong nghi lễ, nhưng truyền thống rùng rợn này đã gần như biến mất từ giữa thế kỷ 20, sau khi chính quyền cấm đoán. Họ không phải là những kẻ ăn thịt người, mà chỉ là những người dân quen với cuộc sống bình yên, không muốn bị làm phiền.

    Nhóm người dân bản địa với trang phục truyền thống

    Từ câu chuyện này, mình chợt nhận ra rằng, du lịch không chỉ đơn thuần là việc đặt chân đến một vùng đất mới, chụp vài bức ảnh đẹp hay quay vài đoạn video độc đáo để khoe khoang. Du lịch, trên hết, là sự tôn trọng. Tôn trọng thiên nhiên, tôn trọng văn hóa bản địa, và tôn trọng cuộc sống của những con người nơi ta đặt chân tới. Những chuyến đi “câu view” bằng mọi giá, hay những nội dung cố tình gây sốc, rất dễ biến thành sự thiếu nhạy cảm, thậm chí là xúc phạm.

    Lễ hội truyền thống của người dân bản địa Papua

    Hãy nhớ rằng, những người dân bản địa không phải là công cụ để chúng ta tạo ra nội dung giải trí. Họ là những con người thật với cuộc sống, truyền thống và những giá trị riêng cần được bảo vệ. Việc tìm hiểu kỹ về văn hóa, phong tục tập quán trước chuyến đi là điều tối quan trọng để tránh những hiểu lầm không đáng có, hay những hành động vô tình gây tổn hại. 📚

    Papua đẹp lắm, với vẻ đẹp hoang dã, bí ẩn và đầy cuốn hút. Nhưng vẻ đẹp đó cần được trân trọng đúng cách. Mỗi chuyến đi nên là một hành trình của sự học hỏi, của sự kết nối chân thành, chứ không phải là một “vở diễn” được dàn dựng để câu kéo sự chú ý nhất thời. 🌍🌿 Mình tin rằng, khi du lịch được thực hiện với trái tim rộng mở và sự tôn trọng sâu sắc, giá trị mà chúng ta nhận lại sẽ lớn hơn rất nhiều so với bất kỳ lượt xem nào trên mạng xã hội.

    Toàn cảnh thiên nhiên hùng vĩ của Papua New Guinea

    (Lưu ý: Thông tin về tập tục của các bộ tộc ở Papua cần được tìm hiểu kỹ lưỡng và khách quan, tránh các suy diễn thiếu căn cứ.)