Thẻ: Văn hóa ẩm thực

  • Jakarta Giữa Dòng Chảy: Câu Chuyện Bữa Ăn Truyền Thống Và Những Thay Đổi Không Ngừng

    Lang thang trên những con phố nhộn nhịp của Jakarta, giữa mùi cà ri thơm lừng và tiếng xe cộ hối hả, bạn sẽ cảm nhận được nhịp đập của một thành phố đang không ngừng biến đổi. Nơi đây, không chỉ có những tòa nhà chọc trời vươn cao hay những trung tâm thương mại sầm uất, mà còn ẩn chứa những câu chuyện rất riêng về văn hóa, về truyền thống đang dần chuyển mình. Gần đây, một câu chuyện như thế đã thu hút sự chú ý của mình, không chỉ bởi tính nhạy cảm mà còn bởi nó chạm đến sâu thẳm những gì gọi là “bản sắc” của một số cộng đồng ở đây.
    [ẢNH: Cảnh đường phố Jakarta tấp nập, có thể là khu chợ hoặc quán ăn ven đường, toát lên vẻ sôi động, mùi vị cà ri thơm lừng. Ví dụ: https://example.com/jakarta_street_food.jpg] 🌸

    Trong chuyến đi, mình có dịp trò chuyện với vài người dân địa phương. Họ kể rằng, những quán ăn từng tấp nập với món thịt chó nướng, thịt chó xào ớt xanh – một món ăn quen thuộc với không ít người dân bản địa, đặc biệt là một số nhóm cộng đồng không theo đạo Hồi giáo – nay đã không còn công khai như trước. Có anh bạn còn ví von, tìm mua thịt chó bây giờ chẳng khác nào đi ‘săn’ hàng cấm vậy. Giá cả cũng vì thế mà tăng chóng mặt, đôi khi còn đắt hơn cả thịt bò cơ đấy! Điều này khiến mình hình dung ra một thị trường ngầm đầy phức tạp đang diễn ra.

    [ẢNH: Một góc chợ truyền thống ở Jakarta, nơi bán các loại thực phẩm phong phú, nhưng không có sự xuất hiện công khai của thịt chó, thể hiện sự thay đổi trong văn hóa ẩm thực. Ví dụ: https://example.com/jakarta_traditional_market.jpg]

    Mình được biết, chính quyền Jakarta vừa đưa ra lệnh cấm buôn bán thịt chó, mèo và một số loài có nguy cơ truyền bệnh dại khác. Quyết định này không chỉ là một thay đổi trong luật pháp, mà còn là kết quả của một làn sóng vận động mạnh mẽ từ các tổ chức bảo vệ động vật. Dù vậy, với những người coi đây là một phần của truyền thống, như anh Sunggul Sagala mà mình được nghe kể, thì việc loại bỏ đột ngột một món ăn đã gắn bó bao đời không phải là điều dễ dàng. Anh ấy chia sẻ, đôi khi người ta còn tin rằng thịt chó có thể giúp giảm triệu chứng bệnh sốt xuất huyết nữa cơ – một niềm tin dân gian khá thú vị, dù chưa được khoa học chứng minh.

    [ẢNH: Một hình ảnh thể hiện sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại ở Jakarta, có thể là một tòa nhà cổ kính bên cạnh cao ốc, hoặc một người dân địa phương trong trang phục truyền thống giữa bối cảnh hiện đại. Ví dụ: https://example.com/jakarta_tradition_modern.jpg]

    Mình cũng nghe phong thanh về những nỗ lực tuyệt vời của Jakarta trong việc bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Thành phố này đã được công nhận không có bệnh dại từ năm 2004, và lệnh cấm này là một bước đi nữa để duy trì thành quả đó. Điều này thực sự rất quan trọng cho cả người dân địa phương lẫn du khách như chúng mình. 🏞️

    Khi đến Jakarta, bạn sẽ nhận thấy sự vắng bóng của những quầy hàng bán thịt chó công khai. Điều này cho thấy thành phố đang rất nghiêm túc trong việc thực thi quy định mới. Mình nghĩ, du lịch là để khám phá và tôn trọng văn hóa bản địa, và việc tìm hiểu về những thay đổi này cũng là một cách để chúng ta hiểu sâu hơn về nơi mình đặt chân đến.

    Tips thực tế:

    Nếu bạn đang lên kế hoạch khám phá ẩm thực Jakarta, hãy tìm hiểu kỹ về các món ăn địa phương phong phú khác nhé, ví dụ như Nasi Goreng, Satay, hay Gado-Gado – vừa ngon miệng lại vừa phản ánh đúng bản sắc ẩm thực nơi đây. Các khu ẩm thực đường phố luôn là lựa chọn tuyệt vời để trải nghiệm! (cập nhật thông tin các quán ăn địa phương và khu chợ nổi tiếng) 🍜

    [ẢNH: Một mâm Nasi Goreng hấp dẫn hoặc các món ăn đường phố khác của Jakarta, gợi mời du khách khám phá ẩm thực phong phú của thành phố. Ví dụ: https://example.com/nasi_goreng_jakarta.jpg]

    Kết:

    Tạm biệt Jakarta, mình mang theo nhiều hơn là những tấm ảnh đẹp hay những món đồ lưu niệm. Mình mang theo câu chuyện về một thành phố đang đối mặt với những thách thức và thay đổi, nơi truyền thống và hiện đại hòa quyện, đôi khi là đấu tranh để tìm một lối đi chung. Dù thế nào đi nữa, sự đa dạng và chiều sâu văn hóa của Jakarta vẫn luôn là điều khiến mình say mê. Nếu có dịp ghé thăm, hãy thử lắng nghe những câu chuyện thầm kín của thành phố này nhé. 🌸
    [ẢNH: Cảnh hoàng hôn lãng mạn trên bầu trời Jakarta, hoặc một góc thành phố yên bình, mang lại cảm giác đọng lại sau chuyến đi. Ví dụ: https://example.com/jakarta_sunset.jpg]

  • Việt Nam ơi, Mối Duyên Gần 30 Năm Của Một Trái Tim Nhật Bản!

    Việt Nam ơi, Mối Duyên Gần 30 Năm Của Một Trái Tim Nhật Bản!

    Mỗi lần rời xa, lại một lần hẹn ước trở về… Đó là cảm xúc tôi luôn cảm nhận được qua câu chuyện của Murayama Yasufumi, một nhà báo Nhật Bản đặc biệt. Tháng 9 vừa rồi, dù đã bước lên chuyến bay về quê hương sau bao ngày tác nghiệp, nhưng trong lòng ông vẫn vẹn nguyên một lời hẹn hò với Việt Nam. Bởi lẽ, đây đã là lần thứ 60 ông đặt chân đến mảnh đất hình chữ S này, trong suốt 27 năm dài đằng đẵng. 🌸

    Bản đồ Việt Nam

    Nghe ông kể, cơ duyên ấy bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ định mệnh vào năm 1998. Ông bị cuốn hút bởi nhân cách của nhiếp ảnh gia Ishikawa Bunyo – một phóng viên chiến trường nổi tiếng, người đã dành cả đời ghi lại những khắc nghiệt của chiến tranh Việt Nam. Murayama-san muốn tiếp nối ý chí ấy, muốn hiểu sâu hơn về Việt Nam.

    Rồi một lý do khác, sâu lắng hơn, đến từ lời dặn của người mẹ quá cố. Từng có những lúc sa ngã trong tuổi đôi mươi, nhưng khi đến Việt Nam, tận mắt chứng kiến những con người dù vật chất không quá dư dả nhưng vẫn luôn lạc quan, nở nụ cười tươi tắn, ông như “tỉnh ngộ”. Những nụ cười ấy đã trở thành động lực mạnh mẽ, giúp ông vượt qua khó khăn, nỗ lực đến tận bây giờ. Thật kỳ diệu phải không bạn? ✨

    Con người Việt Nam lạc quan

    Gần ba thập kỷ trôi qua, Việt Nam đã tặng ông những người bạn chí cốt. Họ vẫn thường hỏi “Khi nào anh trở lại Việt Nam lần nữa?”. Đối với ông, đó chẳng phải lời mời khách sáo, mà là lời gọi chân tình, thôi thúc ông tiếp tục hành trình trở về.

    Tôi rất ấn tượng khi biết Murayama-san đã có vinh dự tham dự những sự kiện trọng đại của Việt Nam như lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước (A50) và đặc biệt là Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2/9 (A80). Ông kể, nếu ở A50 ông đã cảm nhận được tinh thần đoàn kết, thì ở A80, sự đoàn kết ấy còn mạnh mẽ và sâu sắc hơn rất nhiều, với quy mô tổ chức vượt xa mọi tưởng tượng. Điều khiến ông ấn tượng nhất chính là tình yêu nước nồng nhiệt của người dân Việt Nam – một ngọn lửa rực cháy trong tim mỗi người. ❤️

    Không khí lễ Quốc khánh Việt Nam

    Có một câu chuyện nhỏ làm tôi xúc động vô cùng. Trong lúc tác nghiệp ở A80, Murayama-san đã dừng lại hỏi chuyện một người phụ nữ trung niên, ông đã dũng cảm nói lời xin lỗi về những nỗi đau quá khứ mà Nhật Bản có thể đã gây ra. Để đáp lại, người phụ nữ hiền hậu ấy chỉ nhẹ nhàng bảo rằng, tất cả đã là chuyện của quá khứ. Việt Nam và Nhật Bản giờ đang xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, và thế hệ sau nên trân trọng, cùng hướng về tương lai. Ông cũng nhận được những câu trả lời tương tự từ các bạn sinh viên trẻ. “Đó chính là hình ảnh Việt Nam mà tôi muốn truyền tải đến người dân Nhật Bản. Một dân tộc giàu tình cảm, luôn mang trong mình lòng biết ơn sâu sắc và luôn hướng về phía trước”, ông Murayama nhấn mạnh. Thật đẹp biết bao! 🌸

    Tình người Việt Nam

    Nhớ lại những ngày đầu tiên, gần 30 năm trước, ông Murayama bất ngờ trước sự thay đổi chóng mặt của Việt Nam. Ông ví Việt Nam những năm 1970 của Nhật Bản. Nhưng có một điểm khác biệt khiến ông trăn trở: kinh tế Nhật Bản càng phát triển, tình cảm giữa con người dường như lại nhạt dần. Nhưng ở Việt Nam, dù kinh tế ngày càng tiến lên, sự gắn kết và tình người lại thêm sâu đậm.

    Cảnh quan Nhật Bản

    Điều khiến ông xúc động nhất là sự tương trợ nhau trong cuộc sống đời thường. Chẳng hạn như nếu có người gặp tai nạn trên đường, mọi người sẵn sàng lao vào giúp đỡ mà không hề ngần ngại. Điều này hiếm thấy ở quê nhà ông. Sự khác biệt ấy khiến ông thực sự ấn tượng và khắc sâu trong tâm trí.

    Murayama-san cảm thấy thật may mắn khi được hòa mình vào dòng người, được chứng kiến lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam trong những ngày lễ lớn. Với ông, đây là những giá trị tuyệt vời không phải nơi nào cũng có được. “Dù kinh tế phát triển mạnh mẽ, tình người Việt Nam vẫn không hề phai nhạt. Đó là điều khiến tôi ấn tượng nhất”, ông chia sẻ.

    Tips nhỏ từ Murayama-san và cũng là điều tôi muốn nhắn nhủ bạn: Để thực sự hiểu Việt Nam, đừng chỉ nhìn qua những điểm đến du lịch nổi tiếng. Hãy dành thời gian trò chuyện với người dân địa phương, lắng nghe những câu chuyện đời thường của họ. Bạn sẽ cảm nhận được sự ấm áp, lòng mến khách và tinh thần đoàn kết tuyệt vời mà ông Murayama đã nhắc đến. Những trải nghiệm ấy không hề mất phí, nhưng giá trị mà nó mang lại thì vô giá. Hãy mở lòng và cảm nhận nhé!

    Du lịch trải nghiệm Việt Nam

    Bạn thấy đó, Việt Nam không chỉ là cảnh đẹp, món ăn ngon, mà còn là tình người, là sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc. Hy vọng câu chuyện của Murayama-san sẽ thôi thúc bạn một lần ghé thăm, để tự mình cảm nhận những điều tuyệt vời này nhé! 🇻🇳

  • Chuyện lạ có thật: Tắm Lẩu – Trải nghiệm độc đáo giữa lòng Trung Quốc

    Chuyện lạ có thật: Tắm Lẩu – Trải nghiệm độc đáo giữa lòng Trung Quốc

    Tưởng tượng mà xem, có một món ăn nào đủ sức khiến bạn say mê đến mức muốn… đắm mình vào không? Với tôi, lẩu chắc chắn là một trong số đó! Nhưng hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về một trải nghiệm “lẩu” độc đáo hơn cả bạn nghĩ, một nơi bạn thực sự có thể “tắm” trong đó! 🌸

    Lần đầu tiên đặt chân đến khu du lịch này, tôi đã không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy một bể tắm nóng hình tròn rộng đến 5m, chẳng khác nào một nồi lẩu “siêu to khổng lồ” đang bốc khói nghi ngút.

    Bể được chia làm hai vùng rõ rệt, một bên đỏ rực như nồi lẩu cay Tứ Xuyên, bên còn lại trắng thanh thoát như lẩu sữa dịu nhẹ. Nghe nói, sắc đỏ thực chất là từ những cánh hoa hồng tươi được thay mới mỗi ngày, cùng chút ớt “nhẹ” giúp kích thích trao đổi chất, tuần hoàn máu. Còn bên “trắng” kia là sữa, táo đỏ và kỷ tử, hứa hẹn mang lại làn da mềm mịn, ẩm mượt. Cảm giác như đang lạc vào một thế giới lẩu thần tiên vậy! 🛀
    Bể tắm nóng hình nồi lẩu khổng lồ

    Tôi đã không ngần ngại thử ngay. Nhiệt độ nước vừa phải, hơi ấm áp lan tỏa, xua tan đi mọi mệt mỏi sau chuyến đi dài. Đúng là cảm giác “thư giãn” y như lời những du khách khác đã nhận xét trên ứng dụng du lịch. Dù có một số ý kiến cho rằng việc dùng ớt, táo đỏ… như vậy là lãng phí, nhưng đại diện khu nghỉ dưỡng giải thích đây là phiên bản hiện đại của liệu pháp tắm thuốc cổ truyền Trung Quốc, một phương thức đã tồn tại hàng nghìn năm, thường dùng gừng, bạc hà, hay ngải cứu để cải thiện sức khỏe. Nghe cũng có lý lắm chứ nhỉ?

    🌸 Những tips nhỏ cho trải nghiệm “tắm lẩu” của bạn:

    * Giá vé: Khoảng 160 nhân dân tệ (tương đương khoảng 600.000 VNĐ) cho người lớn (cập nhật). Vé này đã bao gồm trải nghiệm “bồn tắm lẩu”, khu xông hơi và một bữa ăn tự chọn ngon lành.
    * Thời gian: Không giới hạn độ tuổi hay thời gian ngâm, nhưng họ khuyến nghị mỗi lần chỉ nên ngâm khoảng 15-20 phút thôi nhé.
    * Lưu ý: Nếu bạn có tiền sử bệnh tim mạch, bệnh da liễu hoặc dị ứng với các thành phần, hãy cân nhắc thật kỹ trước khi thử nha. Và quan trọng nhất: tuyệt đối không ăn các nguyên liệu trong bồn, dù chúng trông có hấp dẫn đến mấy! 🌶️🍎

    Còn những “nồi lẩu” nào nữa?

    Hóa ra, trào lưu “tắm lẩu” này không chỉ có ở đây đâu! Năm 2019, một khách sạn ở Hàng Châu cũng từng gây sốt với những bể tắm khoáng nóng hình nồi lẩu khổng lồ, chia thành 9 ngăn với các nguyên liệu như ớt, chanh, ngô… Khách có thể thưởng thức xiên nướng và đồ uống ngay khi đang ngâm mình. Năm 2018, Trùng Khánh cũng có bồn tắm 4 ngăn mô phỏng nồi lẩu cay truyền thống với dược liệu tăng cường sức khỏe. Thậm chí ở Lạc Dương còn có bồn tắm trái cây với táo, dưa chuột, chanh giúp làm đẹp da nữa cơ! 🍋🌿
    Khách tắm trong bồn lẩu nhiều ngăn

    Lời kết từ một tâm hồn mê xê dịch

    Lẩu không chỉ là món ăn quốc dân mà còn trở thành biểu tượng văn hóa và nguồn cảm hứng sáng tạo vô tận ở Trung Quốc. Những “bồn tắm lẩu” này là minh chứng rõ ràng cho cách các doanh nghiệp tận dụng ẩm thực để biến nó thành một sản phẩm du lịch trải nghiệm độc đáo. Dù còn nhiều tranh cãi về giá trị thực chất hay tính bền vững, nhưng không thể phủ nhận nó đã tạo ra một làn sóng tò mò và hứng thú mãnh liệt. Nếu bạn là người yêu thích khám phá và không ngại thử những điều mới lạ, tại sao không thử một lần “tắm lẩu” để tự mình cảm nhận sự khác biệt này nhỉ? Biết đâu bạn sẽ có một câu chuyện thật thú vị để kể lại! 🍜✨

  • Cơm Nhà Việt Nam: Nơi Trái Tim Chàng Tây “Lạc Lối” Giữa Hương Vị Và Tình Người

    Cơm Nhà Việt Nam: Nơi Trái Tim Chàng Tây “Lạc Lối” Giữa Hương Vị Và Tình Người

    Có những khoảnh khắc giản dị mà lại chạm đến trái tim ta một cách lạ lùng, phải không? Tôi tin là ai trong chúng ta cũng từng trải qua cảm giác ấy. Như câu chuyện của anh Charles Bonneau, chàng trai Pháp đang sinh sống ở Đà Nẵng, người vừa làm “dậy sóng” mạng xã hội chỉ với một bữa cơm gia đình Việt Nam bình thường, nhưng lại ấm áp vô cùng.

    Nhớ cái lần đầu xem video của Charles, tôi đã mỉm cười suốt. Khung cảnh ấy sao mà thân thương đến thế!

    Charles Bonneau ăn cơm cùng gia đình Việt Nam

    Một chiếc chiếu trải giữa nhà, đủ món ăn nóng hổi bày biện, và những tiếng cười nói rộn ràng. Cả nhà quây quần, cùng nhau gắp, cùng nhau chuyện trò. Charles cũng ở đó, say sưa thưởng thức.

    Có một chi tiết nhỏ mà dễ thương vô cùng: vì anh Tây nhà ta không quen ngồi bệt khoanh chân như người Việt mình, gia chủ đã “ưu ái” chuẩn bị riêng một chiếc ghế nhựa thấp.

    Charles Bonneau ngồi ghế nhựa thấp khi ăn cơm Việt

    Cái ghế ấy, nhìn qua thì thấy lạ, nhưng lại gói trọn cả sự quan tâm, thấu hiểu. Nó nói lên rằng, dù khác biệt văn hóa, thì tình người vẫn luôn có cách để kết nối, dung hòa mọi khoảng cách.

    Charles chẳng hề ngần ngại trước những điều mới mẻ. Anh cầm đũa sành sỏi, trò chuyện thoải mái như một thành viên trong nhà. Thậm chí khi được hỏi đến từ đâu, anh còn hóm hỉnh đáp: “Mình là người Việt Nam có râu” nữa cơ! 🌸

    Charles Bonneau, chàng trai Pháp sống ở Đà Nẵng

    Phải yêu mến và hòa nhập đến mức nào mới có thể nói ra câu ấy, nhỉ? Charles bảo, anh đã tập luyện dùng đũa rất nhiều, và giờ thì đã thành thạo rồi. Điều đó thật đáng yêu!

    Charles Bonneau dùng đũa ăn cơm Việt

    Nhưng bạn biết không, điều khiến Charles khẳng định “cơm nhà Việt Nam ngon nhất thế giới” không chỉ nằm ở hương vị đậm đà của từng món ăn.

    Mâm cơm gia đình Việt Nam truyền thống

    Hơn thế nữa, đó là cái khung cảnh cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Ở nhiều vùng quê Việt, thói quen ăn cơm trải chiếu đã gắn bó qua bao thế hệ. Chẳng bàn ghế cầu kỳ, chỉ đơn giản là mọi người ngồi vòng tròn, cùng nhau ăn uống, cùng nhau sẻ chia.

    Mâm cơm truyền thống Việt Nam

    Chính sự giản dị ấy lại trở thành “đặc sản” quý giá, khó tìm thấy ở bất cứ nhà hàng sang trọng nào. Nó khiến những người Việt như chúng ta cũng phải nhìn lại, trân trọng hơn nếp sinh hoạt bình dị mà đôi khi ta vô tình lãng quên. Còn với bạn bè quốc tế, nó lại là một trải nghiệm rung động lòng người.

    Các món ăn truyền thống Việt Nam

    Tình yêu của Charles dành cho Việt Nam không dừng lại ở mỗi bữa cơm. Anh chia sẻ, có ba điều khiến anh mê mẩn nhất ở mảnh đất này: đó là thức ăn, con người và cảnh đẹp. Về ẩm thực ư? “Mì Quảng và bánh mì mình có thể ăn mỗi ngày!” – anh hào hứng kể.

    Tô Mì Quảng nóng hổi

    Không chỉ món ăn ngon, mà cả cách người Việt đối đãi với nhau, sự hiếu khách, chân thành cũng khiến anh cảm phục. “Con người rất thân thiện, khi có ai cần giúp đỡ, luôn có người sẵn sàng hỗ trợ”, Charles nói. Những điều ấy, tôi tin là bất kỳ ai từng đến Việt Nam cũng sẽ cảm nhận được.

    Charles Bonneau chia sẻ về Việt Nam

    Và rồi, thiên nhiên Việt Nam cũng làm anh say đắm. Anh kể, ở Ninh Bình, phong cảnh núi non sông nước đẹp như tranh, mang lại cảm giác thư thái, “rất chill” 🏞️.

    Cảnh quan Ninh Bình với thuyền và núi đá vôi

    Khung cảnh thiên nhiên Việt Nam yên bình

    Còn Đà Nẵng – nơi anh đang sinh sống – thì lại hiện đại, sạch sẽ, vừa có nhịp sống năng động vừa sở hữu bãi biển “siêu đẹp”. Nghe anh kể, tôi như thấy lại những khung cảnh ấy hiện ra trước mắt.

    Bãi biển Đà Nẵng tuyệt đẹp

    Charles đã có hơn một năm sống và làm việc tại Việt Nam, và trên trang cá nhân, anh thường xuyên chia sẻ những khoảnh khắc thưởng thức ẩm thực, hay tập nói tiếng Việt mỗi ngày. Với một mong ước rất đỗi chân thành: sớm “được phong chức rể Việt”. Điều đó khiến tôi tin rằng, Charles không chỉ đơn thuần là một du khách, mà anh đã thực sự coi Việt Nam là nhà.

    Cảnh quan thiên nhiên Việt Nam

    Dịp Quốc khánh 2/9 vừa rồi, Charles còn đăng tải một video, nói lên những cảm xúc sâu nặng của mình. Anh nói bằng chất giọng lơ lớ đáng yêu: “Điều làm tôi xúc động, không chỉ là lịch sử hào hùng mà chính là tấm lòng của người dân. Dù quá khứ còn in dấu vết khó khăn, họ vẫn giữ trong tim sự nhân hậu cho gia đình và mở rộng vòng tay cho bạn bè phương xa”. Anh còn kể về trải nghiệm cuộc sống ở Đại Lộc (Quảng Nam), nơi anh được người dân tiếp đón nồng hậu như người thân trở về. “Họ đã tặng tôi tình thương, bữa cơm, nụ cười và tất cả những gì tôi cần, mà không bao giờ đòi hỏi điều gì đáp lại. Đó chính là vẻ đẹp đích thực của Việt Nam, một mảnh đất từng nhiều đau thương, nhưng chọn tình yêu để chữa lành. Việt Nam đã dạy tôi rằng sức mạnh không nằm ở sự cứng rắn mà ở trái tim nhân hậu. Tôi sẽ luôn mang theo tình yêu ấy trên từng bước đường đời”, Charles xúc động chia sẻ.

    Nghe những lời ấy, tôi thật sự xúc động. Có lẽ, những điều giản dị, chân thành nhất lại chính là thứ níu giữ chúng ta lại với một vùng đất, một con người. Cơm nhà Việt Nam không chỉ là bữa ăn, mà còn là tình yêu, là sự sẻ chia, là sợi dây vô hình gắn kết những tâm hồn. Nếu bạn có dịp, hãy thử một lần tìm đến những bữa cơm gia đình ấm cúng như thế. Để cảm nhận cái “ngon nhất thế giới” mà Charles đã nói, một cái ngon đến từ cả vị giác và trái tim mình. 🍜💖

  • Hội An – Chuyến Phiêu Lưu Về Miền Ký Ức Và Những Tâm Hồn Giản Dị

    Hội An – Chuyến Phiêu Lưu Về Miền Ký Ức Và Những Tâm Hồn Giản Dị

    Bước chân vào Hội An, mình cứ ngỡ như cánh cửa thời gian vừa mở ra, đưa mình về với những con phố trầm mặc của thế kỷ 17, 18. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, và mình biết, đây chính là nơi để săn tìm những khoảnh khắc đẹp nhất, những câu chuyện bình dị nhất để khoe với mọi người về một ngày ở Hội An thật khác. 🌸

    Phố cổ Hội An ngày nắng

    Phố cổ này yêu lắm cái sự chậm rãi, cái không khí mà xe đạp được ưu tiên hơn cả. Mình thích cái cảm giác đạp xe chầm chậm, rảo bước qua từng con phố nhỏ, ngắm nhìn cuộc sống cứ thế diễn ra, nhẹ nhàng như hơi thở. Những con người ở đây dễ gần đến mức mình chỉ muốn nán lại trò chuyện mãi.

    Con đường phố cổ Hội An với xe đạp

    Giữa lòng phố cổ, dòng sông Hoài lững lờ trôi, chậm rãi như điệu “slow” của một bản nhạc cổ. Những ngôi nhà cổ san sát nhau, mái ngói rêu phong kể bao nhiêu câu chuyện. Mình cứ mải mê đưa chiếc máy ảnh lên, tìm kiếm những góc chụp thật “đắt”, nơi mà ánh nắng xiên qua kẽ lá, đậu trên tường vàng, bỗng biến cả con hẻm nhỏ thành một tác phẩm nghệ thuật.

    Sông Hoài lững lờ trôi và những ngôi nhà cổ

    Đi giữa phố, không khó để bắt gặp những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, hay những chiếc xe hàng rong đầy ắp món ngon. Người Hội An chất phác lắm, cái chất mặn mòi của miền Trung, họ mến khách và dí dỏm đến lạ. Mình có thể lạc vào một con hẻm nhỏ, rồi lại khám phá ra một quán cà phê xinh xắn hay một gánh hàng vặt độc đáo. Thậm chí, được nghe cô chú bán hàng kể về những câu chuyện mưu sinh, về Hội An của ngày xưa, sao mà thấy thân thương đến vậy!

    Gánh hàng rong trên phố cổ

    Chợ Hội An là một trong những nơi mình thích nhất để cảm nhận nhịp sống và thực hành chụp ảnh streetstyle. Ở đó, có đủ mọi sắc màu, âm thanh, và những gương mặt thật thà, chất phác. Mỗi khung hình đều mang một ý nghĩa riêng, một cảm xúc rất đỗi chân thật mà mình muốn lưu giữ.

    Chiều Hội An thì khỏi phải nói, đẹp một cách bình dị. Mấy quán cà phê vỉa hè bắt đầu tấp nập khách. Người ta ngồi đó, nhâm nhi tách trà, cà phê, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường. Mình còn bắt gặp chú nghệ nhân làm hoa bên lề đường, chú cứ cần mẫn, tỉ mẩn với từng cánh hoa, và sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện về nghề, về phố cổ.

    Những câu chuyện về những mảnh đời mưu sinh ở Hội An, những người từ các tỉnh lẻ đến đây, họ mang theo cả gánh nặng cuộc đời nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực. Có người định cư, có người thì đợi ngày về thăm quê, nhưng tất cả đều yêu và gắn bó với mảnh đất này theo cách riêng của họ. Ngồi nghe họ kể chuyện, mình thấy Hội An không chỉ có những mái ngói rêu phong, mà còn có cả những tâm hồn dung dị, ấm áp.

    Hội An trong mắt mình, như một cuốn sách cổ của thời gian, mỗi trang là một câu chuyện, một trang sử của nền văn hóa. Mình cứ ví von Hội An như một người phụ nữ đầy ưu sầu, mang nét đẹp truyền thống nhưng đâu đó lại ẩn chứa chút hoang dại, đượm buồn và đầy hoài niệm. Dường như dòng chảy hối hả của thời gian cũng chẳng thể vùi lấp đi cái không khí cổ xưa ấy.

    Ở Hội An, người dân sống chậm, từ tốn, và chính sự dung dị ấy khiến người ta phải say đắm, yêu thương, có khi đi quên cả lối về. Rất nhiều người, chỉ một lần đến đã “phải lòng” cái vẻ hoài cổ này. 🏞️

    Với mình, Hội An là tuổi trẻ, là thành phố bước ra từ miền cổ tích. Là những buổi lang thang chùa Cầu, dạo Hội Quán, thưởng thức cao lầu, nhâm nhi nước mót, hay ngồi thuyền thả hoa đăng, cười đùa vui vẻ. Là tiếng Bài Chòi vang vọng một góc phố, là tiếng nói cười của những người lần đầu đến đây. Còn khi về già, Hội An lại là nơi để tìm một góc nhỏ, lặng lẽ nhâm nhi cà phê, chơi vài ván cờ hay tìm người tâm sự. Dù bạn là ai, đến từ đâu, Hội An sẽ luôn chào đón và không bao giờ bỏ rơi bạn.

    Món ăn đặc trưng Việt Nam

    Những gánh hàng nhỏ nhoi nơi phố cổ ẩn chứa cả một thế giới những mảnh ghép muôn màu. Để thực sự hiểu Hội An, có lẽ chỉ có một cách duy nhất: bạn hãy đến, lắng nghe và cảm nhận cuộc sống của con người nơi đây. Những câu chuyện giản dị từ các cô, các chú đã giúp mình hiểu sâu sắc hơn về nét đẹp hiếm thấy của phố Hội An, một vẻ đẹp không chỉ nằm ở vẻ ngoài mà còn ở nhịp sống, ở những con người đã làm nên linh hồn của phố cổ này. Vậy nên, đừng chần chừ, hãy tự mình trải nghiệm Hội An nhé! 🧡

  • Khi “sao Michelin” là ước mơ xa vời, “Street Food” Netflix lại kể chuyện về những vì sao đời thường! ✨

    Khi “sao Michelin” là ước mơ xa vời, “Street Food” Netflix lại kể chuyện về những vì sao đời thường! ✨

    Đôi khi, ngồi nghĩ về những ngôi sao Michelin danh giá, lòng mình lại thầm ước ao “bao giờ mới đủ tiền để ghé một bữa đây nhỉ?”. Ai mà chẳng mơ được một lần nếm thử món ăn tinh hoa, được phục vụ trong không gian sang trọng đến vậy cơ chứ. Những nhà hàng ấy, không chỉ là nơi ăn uống, mà còn là cả một nghệ thuật, một danh hiệu mà các đầu bếp tài ba trên thế giới phải dốc sức cả đời để chạm tới. Nghe đâu, muốn có một suất ăn ở đó, phải đặt trước cả năm trời là chuyện thường tình! Thật sự là một thế giới ẩm thực diệu kỳ mà cũng đầy xa xỉ!

    Thế nhưng, có một “phép màu” khác đã xuất hiện, gần gũi và chân thật đến lạ thường, đó chính là series “Street Food” của Netflix. Nếu bạn đã từng xem qua ba tập phim ấy, chắc hẳn cũng như mình, sẽ cảm thấy sướng rơn người! Bởi vì, những thước phim ấy không hề đưa ta đến những nhà hàng lộng lẫy, mà là những quán ăn bình dân, nơi ta không cần băn khoăn về giá cả, mà vẫn cực kỳ an tâm về chất lượng và cả sự tận tâm trong từng món ăn.

    Cái hay của “Street Food” không chỉ dừng lại ở những món ăn ngon lành đâu. Điều thực sự chạm đến trái tim mình chính là những câu chuyện đời, những số phận đằng sau mỗi chiếc chảo, mỗi nồi nước dùng nghi ngút khói. Khác hẳn với những series ẩm thực đình đám khác thường tập trung vào những đầu bếp lừng danh với các món cầu kỳ, “Street Food” lại tái hiện một cách gần gũi và thân thuộc đến không ngờ. Ở đây, không chỉ là ẩm thực địa phương, những món ăn dân dã hay quán lề đường tấp nập, mà đó còn là những câu chuyện về hương vị của đời người – hình ảnh những người đầu bếp lao động vất vả, không ngừng giữ gìn di sản truyền thống của gia đình họ qua từng đĩa thức ăn.

    Hãy cùng mình ghé thăm vài “anh hùng” ẩm thực đường phố mà mình đặc biệt yêu thích nhé!

    Bangkok, Thái Lan – Chắc chắn bạn phải biết đến cô Jay Fai huyền thoại! 🇹🇭

    Chẳng cao cấp hay sang trọng như những nhà hàng sao Michelin khác, quán của cô Jay Fai tận dụng một phần không gian nhà ở nhỏ xinh để đặt vài chiếc bàn ghế, thậm chí là tràn ra cả vỉa hè. Cái cảm giác ngồi giữa không khí đường phố sôi động mà thưởng thức món ăn thì còn gì bằng! Món nổi tiếng nhất của cô chính là trứng cuộn cua huyền thoại. 🦀 Thịt cua ở đây tươi rói, mềm mại mà lại không hề ngấm nhiều dầu mỡ ngấy ngán, được bọc trong lớp trứng khá dày, rán vừa đủ độ thơm ngon và giòn dai, chứ không hề mềm bở đâu nhé. Ngoài món trứng cuộn cua, quán còn phục vụ đa dạng các món hải sản khác nữa. Điều khiến mình thực sự trân trọng là dù đã ở tuổi 70, cô Jay Fai vẫn ngày ngày tự tay đứng bếp, nấu từng món ăn, đảm bảo hương vị chuẩn chỉnh nhất đến tay thực khách. Phải nói, để được ăn ở đây, bạn nên chuẩn bị tinh thần chờ đợi khá lâu, hoặc nếu có thể, hãy đặt chỗ trước (cập nhật tình hình đặt chỗ mới nhất nhé!).

    Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam – Góc ốc lề đường của chị Trước 🇻🇳

    Ở Sài Gòn đông đúc và náo nhiệt mỗi ngày, nơi có hơn 1 triệu người sống bằng nghề bán thức ăn đường phố, mình đã gặp chị Trước với quán ốc lề đường nhỏ xinh. Từ cách chị chế biến món ăn đến việc tận tâm lựa chọn từng con ốc tươi sống trong những phiên chợ đêm về sáng, tất cả đều được chị xem như là “món quà” lớn nhất mà ẩm thực đường phố đã ban tặng cho mình. Nghe chị kể chuyện, mình thấy ấm lòng vô cùng, bởi đằng sau mỗi đĩa ốc cay nồng là cả một câu chuyện về tình yêu nghề và sự cống hiến.

    Osaka, Nhật Bản – Nụ cười chú Toyo 🇯🇵

    “Making people laugh is more important than making money” – một câu nói mà chú Toyo đầu trọc ở Osaka đã chia sẻ. Không chỉ là một người đầu bếp tài ba, chú còn là một “ông hề” thực thụ khi thường xuyên diễn trò, chọc cười thực khách trong lúc nấu ăn. Cái không khí vui vẻ, thoải mái ở quán chú khiến ai đến cũng cảm thấy yêu đời hơn. Và món cá ngừ nướng bằng đèn khò của chú thì ngon bá cháy bọ chét luôn nhé! 🔥

    Yogyakarta, Indonesia – Bà cụ 100 tuổi Mbah Lindu 🇮🇩

    Ở thành phố Yogyakarta, thủ phủ đảo Java, mình đã may mắn được gặp gỡ một bà cụ 100 tuổi tên Mbah Lindu. Bà đã làm món mít hầm (gudeg) và bán hơn 86 năm qua trong một khu chợ địa phương. 😱 Tưởng tượng xem, 86 năm gắn bó với một món ăn, với một góc chợ, là cả một lịch sử, một di sản sống động được truyền lại qua từng thìa mít hầm đậm đà.

    Có thể thấy, hầu hết các “anh hùng” ẩm thực đường phố Châu Á trong series Street Food của Netflix đều là phụ nữ, và phần lớn trong số họ đều lớn tuổi, đã gắn bó gần như cả cuộc đời mình với cái tên Street Food. Thế nhưng không thể phủ nhận, những câu chuyện của các đầu bếp “anh hùng đường phố” này đang và vẫn sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều người. Bởi vì trong sự thành công của họ, đâu đó chúng ta vẫn cảm nhận được rất nhiều hương vị cuộc đời hòa quyện trong từng món ăn mà họ chế biến đấy nhỉ? 🌸

    Vậy nên, lần tới khi bạn muốn khám phá thế giới ẩm thực, đừng chỉ nghĩ đến những nhà hàng sang trọng. Hãy thử một lần dạo quanh những con phố, ghé vào một quán ăn lề đường, trò chuyện với những người đầu bếp tâm huyết, để cảm nhận một “hương vị cuộc đời” rất khác, rất thật và cũng rất đỗi diệu kỳ nhé! Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy “ngôi sao” của riêng mình! 💖