Thẻ: Trường Đại học Sư phạm Huế

  • Huế ơi, mưa bão lụt lội, nhưng ấm lòng tình người!

    Huế ơi, mưa bão lụt lội, nhưng ấm lòng tình người!

    Mấy hôm nay, trái tim mình cứ nặng trĩu mỗi khi nghĩ về Huế yêu thương. Cơn bão Bualoi ập đến, rồi mưa lớn triền miên, phố xá ngập sâu, nhà cửa hư hại. Nhìn những hình ảnh người dân lội bì bõm trong dòng nước đục ngầu, hay cảnh sinh viên xa nhà hoang mang giữa bốn bề nước lũ mà xót xa vô cùng. 🌧️

    Người dân Huế lội bì bõm trong dòng nước lũ

    Giữa lúc Sông Hương dâng cao, lòng người ngổn ngang lo toan ấy, một câu chuyện thật đẹp đã đến, như ánh nắng ấm áp xua đi màn mưa giông. Đó là hành động ấm áp từ chị Liễu Trang, một người chủ khách sạn ở Huế, đã mở rộng vòng tay đón bất cứ ai cần một chỗ trú an toàn.

    Chị có một khách sạn ở phường Thuận Hóa với 15 phòng trống, rồi những căn villa xinh xắn ở phường Thủy Xuân cũng còn 6 phòng nữa. Tất cả đều nằm trên vị trí cao ráo, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lụt lội, lại đầy đủ tiện nghi từ điện nước, wifi, chỗ tắm rửa sạch sẽ. Chị Trang còn chu đáo sắp xếp để các gia đình hay nhóm bạn quen biết được ở cùng nhau cho tiện. Thật là một tấm lòng rộng lượng biết bao! 💖

    Một căn phòng khách sạn sạch sẽ, ấm cúng

    Ngay sau khi lời chia sẻ của chị được đăng tải, những câu chuyện nhỏ nhưng đầy xúc động đã diễn ra. Hơn 10 người dân từ con đường Nguyễn Hữu Cảnh ngập sâu đã tìm đến. Rồi những bạn sinh viên, như Lê Nguyễn Linh Đan, cô bé 18 tuổi lần đầu chứng kiến cảnh nước ngập ngang gối, hoảng loạn cùng bạn bè di chuyển quãng đường 5km để đến nơi an toàn.

    Linh Đan đã chia sẻ rằng, “Nếu vẫn bám trụ ở phòng trọ, tôi sợ sẽ ảnh hưởng tới tính mạng. Lúc cả nhóm đang hoang mang, được chị chủ khách sạn đón nhận cho ở nhờ miễn phí vài ngày, chúng tôi đều ấm lòng.” Nghe mà thấy thương mà cũng thấy ấm lòng thay cho các em.

    Hình ảnh người dân nhận hỗ trợ trong bão lũ

    Hay như câu chuyện của chị Phan Hoàng Dung, một người mẹ sắp sinh (dự kiến 29/9) mà nhà lại bị tốc mái do lốc xoáy ở Quảng Thành. Giữa lúc mưa lụt lại sắp đón con yêu, hai vợ chồng chị Dung đã tìm đến khách sạn của chị Trang. Chị Dung không chỉ được một chỗ ở an toàn, cao ráo cách nhà 12km, mà còn được lo cả những bữa ăn miễn phí, lại còn được ưu tiên ở tầng 1 để tiện di chuyển. “Giữa ngày mưa lụt lại sắp sinh con, nhận được sự hỗ trợ của chị Trang, tôi thực sự biết ơn,” chị xúc động kể lại.

    Những ngày này, Huế có thể chìm trong biển nước, nhưng tình người thì vẫn cứ sáng bừng. Nhìn những hành động sẻ chia như của chị Liễu Trang, mình tin rằng dù khó khăn đến mấy, Huế vẫn sẽ vượt qua. Mỗi hành động tử tế, dù nhỏ bé, cũng đủ sưởi ấm biết bao trái tim đang hoang mang trong bão lũ. Mong cho Huế sớm bình an, và những tấm lòng vàng như chị Trang sẽ luôn được lan tỏa! 🌸🏞️

    Kinh thành Huế uy nghi giữa vẻ đẹp thiên nhiên

  • Về Lại Ngôi Trường “Mắt Biếc” Xưa: Hành Trình Hồi Ức Giữa Lòng Huế 🌸

    Về Lại Ngôi Trường “Mắt Biếc” Xưa: Hành Trình Hồi Ức Giữa Lòng Huế 🌸

    Một chiều vàng óng ả của Huế, nắng len lỏi qua từng tán cây cổ thụ, nhuộm vàng cả con đường. Trong khoảnh khắc ấy, lòng mình bỗng dưng bâng khuâng lạ. Ai đã từng xem “Mắt Biếc” hẳn sẽ hiểu cái cảm giác này, cái cảm giác muốn tìm về một nơi chốn chứa đầy hoài niệm, nơi mà những câu chuyện tình đầu, những ước mơ thanh xuân đã từng nảy nở.

    Poster phim Mắt Biếc, gợi nhớ không khí lãng mạn

    Và hôm nay, mình cùng hai người bạn thân, những cựu sinh viên của Trường Đại học Sư phạm Huế – hay còn gọi là ngôi trường Trung học Kiểu Mẫu Huế trong ký ức của nhiều người – đã cùng nhau trở lại.

    Bước chân qua cánh cổng quen thuộc, từng làn gió nhẹ mang theo hương lá và mùi thời gian. Ngôi trường đón chúng mình bằng vẻ trầm mặc, rêu phong mà vẫn rất đỗi thân thương.

    Cổng trường Đại học Sư phạm Huế với kiến trúc cổ kính

    Nhìn những dãy nhà cổ kính, hàng cây xanh rì đã chứng kiến bao thế hệ học trò, lòng mình như thể quay ngược về những năm tháng vô tư lự. Hai đứa bạn mình cứ tíu tít chỉ trỏ, “Ê, góc này ngày xưa tụi mình hay ngồi học bài đó!”, “Còn cái sân này là nơi diễn ra mấy buổi văn nghệ hoành tráng nè!”. Những câu chuyện cứ thế ùa về, trong tiếng cười giòn tan và cả những ánh mắt mơ màng, xa xăm. 🏞️

    Mình đi chậm rãi, chạm tay vào bức tường cũ kỹ, cảm nhận từng vết tích của thời gian. Trường không chỉ là một kiến trúc, mà là cả một bảo tàng ký ức sống động.

    Một góc hành lang và lớp học nhuốm màu thời gian tại trường

    Từ hành lang dài hun hút, phòng học ngập nắng, đến những bậc cầu thang quen thuộc, tất cả đều kể lại câu chuyện về một thời thanh xuân tươi đẹp. Dù không phải cựu học sinh, mình vẫn cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc mà các bạn mình dành cho nơi đây. Một không gian vừa cổ điển, vừa lãng mạn, đúng như những thước phim “Mắt Biếc” đã khắc họa.

    Về tips nhỏ xíu khi ghé thăm, ngôi trường là một phần của Đại học Sư phạm Huế, một không gian mở nên bạn có thể ghé thăm và cảm nhận bầu không khí nơi đây. Mình nghĩ, thời điểm đẹp nhất có lẽ là vào những chiều nắng dịu hoặc sáng sớm, khi trường vẫn còn yên bình, để bạn có thể thong thả dạo bước và chụp vài tấm ảnh thật đẹp mà không làm ảnh hưởng đến các bạn sinh viên đang học tập nhé.

    Cảnh sắc Huế với kiến trúc cổ và cây xanh, tạo cảm giác yên bình

    Huế lúc nào cũng có nét duyên dáng riêng, nhưng có lẽ những góc nhỏ hoài niệm như thế này lại càng làm người ta muốn dừng chân lâu hơn.

    Rời đi khi ánh hoàng hôn dần buông, ngôi trường lại chìm trong vẻ đẹp lãng mạn, tĩnh lặng. Để lại sau lưng là những tiếng cười, những câu chuyện cũ và một cảm giác thật nhẹ nhõm, bâng khuâng.

    Hình ảnh gợi cảm giác hoài niệm, với màu sắc cổ điển

    Ngôi trường “Mắt Biếc” không chỉ là điểm đến trong phim, mà còn là một phần ký ức của bao người, và giờ đây, cũng là một trải nghiệm đáng nhớ của mình. Nếu bạn yêu Huế, yêu những câu chuyện hoài niệm, đừng quên ghé thăm nơi này nhé. Mình tin rằng bạn cũng sẽ tìm thấy một phần thanh xuân của mình ở đó. ❤️