Thẻ: Trốn vé máy bay

  • Chang Chui: Chợ Đêm Máy Bay & Vũ Trụ Sáng Tạo Độc Đáo Giữa Lòng Bangkok

    Bangkok, ôi Bangkok! Cái tên ấy dường như gắn liền với những đêm chợ rộn ràng, tấp nập. Thế nhưng, nếu bạn nghĩ chợ đêm chỉ đơn thuần là nơi mua sắm, ăn uống thì có lẽ đã đến lúc cập nhật lại rồi đấy. Thành phố này luôn biết cách khiến người ta bất ngờ, và Chang Chui chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự “lột xác” ngoạn mục ấy.

    [ẢNH: Toàn cảnh Chang Chui lung linh về đêm, có thể thấy rõ chiếc máy bay biểu tượng]

    Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến Chang Chui cứ như bước vào một thế giới khác vậy. Đập ngay vào mắt là một chiếc máy bay khổng lồ, sừng sững giữa không gian, đã ngừng hoạt động nhưng lại trở thành biểu tượng sống động. Chính vì lẽ đó mà nơi đây còn được gọi trìu mến là “Chang Chui Plane Night Market” trong mắt nhiều du khách quốc tế. Nó không chỉ là một khu chợ đêm thông thường đâu, Chang Chui thực sự là một tổ hợp nghệ thuật, ẩm thực và mua sắm đầy sáng tạo, một vũ trụ thu nhỏ của đủ thứ “độc lạ Bình Dương”!

    [ẢNH: Chiếc máy bay khổng lồ sừng sững tại Chang Chui, có thể chụp cận cảnh phần đầu máy bay hoặc toàn thân]

    Ở đây, bạn có thể tìm thấy những món đồ từ cổ điển đến kỳ dị mà lại rất hay ho. Từ những chiếc máy bay mô hình, trang sức thủ công tinh xảo cho đến những lọ nước hoa rỗng từ khắp nơi trên thế giới – mỗi góc nhỏ đều kể một câu chuyện. Sự sáng tạo ấy được thể hiện ngay cả trong cái tên của nó. “Chang Chui” tạm dịch là “những nghệ nhân cẩu thả”, một cái tên nghe lạ tai nhưng lại rất hợp với tinh thần phóng khoáng, tự do của nơi này. Chữ “Chang” ở đây không phải là “con voi” đâu nhé, mà là để chỉ những người thợ tài hoa, từ người thợ làm tóc đến thợ thủ công chuyên nghiệp.

    [ẢNH: Một bộ sưu tập các món đồ thủ công, trang sức độc đáo hoặc những lọ nước hoa rỗng được bày bán]

    Đừng để cái tên “chợ đêm” đánh lừa bạn rằng nơi này chỉ hoạt động khi trời tối. Chang Chui thực chất là một khu phức hợp với nhiều phân khu mở cửa xen kẽ suốt cả ngày, mỗi khu lại có một cá tính riêng. Bạn có thể ghé qua các cửa hàng bán văn phòng phẩm, cây cảnh xanh mát hay những bộ quần áo “chất lừ”. Ngoài ra, nơi đây còn có cả một phòng trưng bày nghệ thuật, một rạp chiếu phim mini và một nhà hát chuyên tổ chức các buổi biểu diễn văn hóa trực tiếp nữa. Đảm bảo bạn sẽ lạc lối trong mê cung của những điều bất ngờ!

    [ẢNH: Một góc các cửa hàng nghệ thuật, khu vực cây cảnh hoặc một buổi biểu diễn nhỏ tại Chang Chui]

    Và dĩ nhiên, đã là Bangkok thì không thể thiếu những món ngon làm nức lòng người. Chang Chui không làm bạn thất vọng đâu. Từ những quán cà phê thơm lừng, những nhà hàng ấm cúng, cho đến khu ẩm thực hiện đại với đủ món ăn đường phố Thái Lan. Đặc biệt, có một địa điểm ăn uống cực “chất” nằm ngay bên trong chiếc máy bay ấy, và một nhà hàng khác chuyên phục vụ… côn trùng ăn được. Dành cho những ai ưa mạo hiểm vị giác và muốn thử thách bản thân một chút! Sau đó, bạn có thể nhâm nhi ly cocktail ở vài quán bar cực chill. Cả khu Chang Chui không chỉ là thiên đường của những người yêu thiết kế mà còn là một điểm “sống ảo” đỉnh cao trên Instagram. Chuẩn bị tinh thần mà bị cuốn hút và lưu luyến bởi hàng tá thứ ở đây nha.

    [ẢNH: Một mâm đồ ăn đường phố Thái hấp dẫn tại Chang Chui, hoặc nội thất độc đáo bên trong nhà hàng máy bay]

    Tips nhỏ để đến Chang Chui nè: Nơi này nằm trên đường Sirindhorn, hơi xa trung tâm một chút, ở phía bên kia sông Chao Phraya. Nhưng đừng lo, bạn có thể đi bộ khoảng 10 phút (hoặc 2 phút đi xe máy) từ ga tàu Bang Bamru. Sắp tới, ga này sẽ nằm trên tuyến ngoại ô màu đỏ nhạt của SRT, rất tiện lợi để kết nối với BTS, tàu điện ngầm và sân bay Rail Link (cập nhật thông tin tuyến tàu).

    [ẢNH: Một tấm bản đồ đơn giản chỉ dẫn đường đến Chang Chui hoặc hình ảnh cổng vào khu chợ]

    Giờ mở cửa cũng khá đặc biệt: Chang Chui mở cửa tất cả các ngày trong tuần, trừ thứ Tư, từ 11 giờ sáng đến 11 giờ tối. Tuy nhiên, nó được chia thành hai khu vực: “vùng xanh” không có rượu, mở từ 11 giờ sáng đến 9 giờ tối, và “khu vực đêm” hoạt động từ 4 giờ chiều đến 11 giờ tối. Nếu bạn chỉ muốn mua sắm và chụp ảnh, thì ghé lúc nào cũng được. Nhưng nếu bạn muốn thưởng thức nhạc sống hay các hoạt động nghệ thuật đặc sắc khác, thì thời gian lý tưởng nhất là từ 4 giờ chiều đến 9 giờ tối nhé! Chúc bạn có một hành trình khám phá Chang Chui thật đáng nhớ! 🌸✈️🍜

    [ẢNH: Một khoảnh khắc đẹp tại Chang Chui với du khách đang vui vẻ khám phá hoặc thưởng thức nghệ thuật]

  • Chuyến Bay Định Mệnh Của Giấc Mơ Tuổi Thơ: Bi Kịch Keith Sapsford

    Chuyến Bay Định Mệnh Của Giấc Mơ Tuổi Thơ: Bi Kịch Keith Sapsford

    Mỗi chúng ta, ít nhất một lần, đều mang trong lòng khao khát được cất cánh, được bay vút lên bầu trời, rời xa những điều quen thuộc để chạm đến một chân trời mới lạ. Tôi cũng vậy, và có lẽ bạn cũng thế, đúng không? ✈️ Cái cảm giác háo hức đứng trước sân bay, nhìn những chiếc máy bay khổng lồ chuẩn bị lăn bánh, tưởng tượng mình đang ngồi trên đó, hướng về một vùng đất xa xôi, luôn là một điều gì đó thật kỳ diệu.

    Máy bay cất cánh trên bầu trời xanh, khơi gợi cảm giác tự do khám phá.

    Thế nhưng, có một câu chuyện mà mỗi khi nhớ đến, lòng tôi lại trùng xuống một cách khó tả. Một giấc mơ bay bổng đã trở thành bi kịch, một chuyến đi không vé đã phải đổi bằng cả sinh mạng. Đó là câu chuyện về Keith Sapsford, cậu bé 14 tuổi với đôi chân không ngừng muốn khám phá thế giới.

    Keith sinh ra ở Randwick, một vùng ngoại ô bình yên của Sydney, Australia. Cha cậu, một giảng viên đại học, đã miêu tả con mình là một đứa trẻ hiếu kỳ, đam mê xê dịch, luôn muốn đi đó đây. Gia đình đã từng đưa Keith đi du lịch nước ngoài, mong rằng điều đó sẽ thỏa mãn phần nào sự tò mò trong tâm hồn non nớt ấy. Nhưng lạ thay, mỗi chuyến đi chỉ như đổ thêm dầu vào ngọn lửa khát khao, khiến Keith trở nên bồn chồn, không thể chịu nổi cuộc sống bình thường khi về nhà.

    Trong sự bất lực, cha mẹ đã gửi cậu bé đến Boys’ Town, một cơ sở giáo dục dành cho những trẻ em cá biệt, hy vọng môi trường kỷ luật sẽ giúp con trai ổn định hơn. Nhưng trái tim của một kẻ lữ hành bẩm sinh sao có thể bị giam cầm? Chỉ vài tuần sau, Keith bỏ trốn.

    Một chiếc máy bay Boeing hiện đại, biểu tượng của những chuyến đi xa.

    Ngày 22/2/1970, cậu bé 14 tuổi ấy, một mình, tìm cách lẻn vào sân bay Sydney. Có lẽ trong đầu Keith khi đó, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Mình phải đi, phải thoát khỏi đây, phải thấy thế giới rộng lớn ngoài kia!” Cậu nhìn thấy một chiếc Douglas DC-8 chuẩn bị cất cánh, điểm đến là Tokyo, Nhật Bản. Không chút do dự, Keith đã leo vào hốc càng máy bay, một quyết định mà cậu bé không hề biết rằng sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời mình.

    Hình ảnh một người trốn trong khoang càng máy bay, minh họa cho tình huống của Keith.

    Thời ấy, an ninh sân bay chưa hề chặt chẽ như bây giờ. Keith đã ẩn mình nhiều giờ trong khoang càng, có lẽ tràn đầy hy vọng về một cuộc phiêu lưu vĩ đại. Trớ trêu thay, cùng lúc đó, một nhiếp ảnh gia tên John Gilpin đang có mặt ở sân bay để chụp ảnh. Ông không hề hay biết, ống kính của mình đang chuẩn bị ghi lại một khoảnh khắc định mệnh.

    Khi chiếc máy bay cất cánh, những gì Keith Sapsford mong chờ không phải là cảnh mây trời hay thành phố Tokyo xa xôi, mà là sự thật nghiệt ngã: khoang càng mở ra để thu bánh. Cậu bé bị hất văng từ độ cao hơn 60 mét xuống đất, giấc mơ tan biến trong tích tắc. “Điều con trai tôi muốn là khát khao được nhìn thấy thế giới. Nó có đôi chân không thể đứng yên. Sự quyết tâm được thấy cuộc sống bên ngoài Australia khiến nó phải trả giá bằng mạng sống”, lời ông Charles Sapsford, người cha đau khổ, cứ vang vọng trong tâm trí tôi.

    Bức ảnh ám ảnh về Keith Sapsford rơi xuống từ máy bay, một bi kịch của giấc mơ khám phá.

    Các chuyên gia sau đó nhận định, ngay cả khi không bị rơi, Keith cũng khó lòng sống sót. Ở độ cao lớn, nhiệt độ đóng băng và sự thiếu oxy sẽ lấy đi sinh lực của một cơ thể non nớt, nhất là khi cậu bé chỉ mặc áo ngắn tay, quần đùi. Nỗi đau ấy, đến nay, vẫn còn ám ảnh.

    Câu chuyện của Keith Sapsford là một lời nhắc nhở đau lòng về sự nguy hiểm khôn lường của những chuyến đi bất hợp pháp. Các con số thống kê từ Cục Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) cho thấy, từ năm 1947 đến 2012, có 96 trường hợp trốn trong khoang càng máy bay được ghi nhận, nhưng chỉ có khoảng 1/4 trong số đó may mắn sống sót. 73 người đã thiệt mạng.

    Những người sống sót thường là trên các chuyến bay ngắn, ở độ cao thấp hơn nhiều. Còn đa số, giấc mơ khám phá đã phải đổi bằng tính mạng. Vì vậy, dù bạn có khao khát được nhìn ngắm thế giới đến đâu, hãy luôn ưu tiên sự an toàn và tính mạng của chính mình. Du lịch là để trải nghiệm, để khám phá, nhưng phải là một chuyến đi an toàn và đúng cách, đúng không?

    Sân bay tấp nập với những chiếc máy bay chờ cất cánh, biểu tượng của những chuyến đi an toàn.

    Chuyến bay của Keith Sapsford đã khép lại theo cách bi thảm nhất, để lại nỗi đau không thể nguôi ngoai cho gia đình và một bức ảnh ám ảnh trong lịch sử hàng không. Ông Charles Sapsford, người cha mang nặng nỗi lòng ấy, đã ra đi vào năm 2015, nhưng nỗi đau về đứa con trai 14 tuổi, thiệt mạng vì một chuyến phiêu lưu dở dang, chắc chắn đã theo ông suốt cuộc đời.

    Câu chuyện này không chỉ là một bi kịch cá nhân, mà còn là một lời cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta. Thế giới ngoài kia rộng lớn, tuyệt vời vô cùng, nhưng hãy khám phá nó một cách thông minh, an toàn và hợp pháp. Đừng bao giờ để một khao khát cháy bỏng trở thành một hối tiếc mãi mãi. Hãy đi và khám phá, nhưng hãy luôn trân trọng cuộc sống và sự an toàn của chính mình, bạn nhé. 🌸🏞️💖