Thẻ: Trekking

  • Kỳ Lạ Tà Xùa: Giữa Tháng 11 Mà Băng Giá Đã Phủ Trắng Núi Rừng!

    Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng ấp ủ một lần được tận mắt ngắm nhìn tuyết rơi hay băng giá phủ trắng xóa khắp nơi. Và tôi tin chắc, bất cứ trái tim nào trót yêu núi, yêu cái vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên cũng sẽ “đổ gục” ngay trước khoảnh khắc Tà Xùa chuyển mình trong lớp áo băng giá lấp lánh giữa tháng 11 này! ❄️

    [Chèn ảnh: Toàn cảnh Tà Xùa phủ băng giá đầu mùa, cành cây trắng xóa]

    Mới đây thôi, sáng 19/11 vừa qua, một khung cảnh cứ ngỡ chỉ xuất hiện vào những tháng đầu năm lại bất ngờ hiện hữu trên đỉnh Phu Sa Phìn, thuộc dãy Tà Xùa. Anh Phàng A Ga, một người con của núi rừng Mông và cũng là “người dẫn lối” cho biết bao đoàn trekking, đã không khỏi ngỡ ngàng khi cùng đoàn khách của mình bắt gặp hình ảnh “có một không hai” ấy.

    Anh Ga kể lại, đoàn 9 người đang trên đường xuống núi sau hành trình chinh phục Tà Xùa 2 ngày 1 đêm đầy kỷ niệm. Ai cũng cảm nhận một cái lạnh buốt xương hơn bình thường, mũi bắt đầu khô ran và có chút nhức đầu nhẹ. Kiểm tra điện thoại, nhiệt độ báo 0 độ C, anh Ga linh cảm điều đặc biệt sắp xảy ra. Và đúng như vậy, ngay phía dưới, cả khu rừng đã hóa thành xứ sở thần tiên… một cách kỳ diệu.

    [Chèn ảnh: Đoàn trekking giữa khung cảnh rừng cây bắt đầu có băng giá, sương mù nhẹ]

    “Lớp băng dày và trắng xóa phủ kín trên từng cành cây, ngọn cỏ. Năm nay băng giá xuất hiện sớm khiến tôi thật sự bất ngờ. Bình thường mọi năm, phải đến khoảng tháng 1, tháng 2 đầu năm mới có hiện tượng này,” anh Ga chia sẻ, giọng vẫn còn nguyên sự ngạc nhiên và chút phấn khích.

    [Chèn ảnh: Cận cảnh lá cây, cành cây phủ băng tuyết trắng muốt, lấp lánh]

    Chị Bình Phương, một vị khách đến từ Hà Nội, đã không giấu nổi sự sửng sốt và niềm may mắn vô bờ. Cả nhóm chị đến Tà Xùa với mong muốn săn mây, trải nghiệm núi rừng hùng vĩ, nào ngờ lại được chiêm ngưỡng băng giá sớm đến vậy. “Khu rừng hiện ra trước mắt với những dải băng giá như trong truyện cổ tích. Gió lạnh thấu xương khiến chúng tôi run lập cập nhưng thấy chuyến đi quá xứng đáng,” chị Phương kể lại, đôi mắt chắc hẳn vẫn còn lấp lánh hình ảnh ấy khi nhớ về.

    Dù muốn nán lại thật lâu, hít hà cái không khí trong lành và chìm đắm trong vẻ đẹp cổ tích, cả đoàn chỉ kịp ghi lại vài khoảnh khắc thần tiên rồi nhanh chóng di chuyển, bởi khoảng 9h sáng cùng ngày, lớp băng đã bắt đầu tan dần dưới nắng ấm. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của anh Ga, với điều kiện thời tiết lạnh sâu như hiện tại, rất có thể sáng hôm sau Tà Xùa vẫn tiếp tục có băng giá đấy! 🌸

    [Chèn ảnh: Nhóm du khách đang say sưa chụp ảnh giữa rừng cây phủ băng giá]

    🌸 TIPS NHỎ CHO NHỮNG TÂM HỒN YÊU TÀ XÙA VÀ BĂNG GIÁ 🌸

    Nếu bạn cũng ấp ủ giấc mơ chạm tay vào băng giá Tà Xùa, hãy nhớ chuẩn bị thật kỹ lưỡng nhé! Anh Ga dặn dò các đoàn tiếp theo cần có đầy đủ trang phục giữ ấm: áo giữ nhiệt, áo khoác dày, găng tay, mũ len… để đảm bảo sức khỏe giữa cái lạnh 0 độ C tê tái.

    [Chèn ảnh: Các vật dụng giữ ấm cần thiết cho chuyến đi Tà Xùa mùa đông (áo, găng, mũ len)]

    Đặc biệt, những ngày này Tà Xùa sáng sớm thường có sương mù dày đặc, khiến đường đèo dễ trơn trượt. Di chuyển cần hết sức cẩn trọng, đặc biệt là khi đi xe máy hoặc xe ôm lên các cung đường dốc, khúc khuỷu nhé.

    Hành trình chinh phục đỉnh Tà Xùa thường kéo dài 2 ngày 1 đêm, với xe đưa đón từ Hà Nội (giá tour từ 3 triệu đồng/khách – cập nhật). Từ chân núi, bạn sẽ đi xe ôm khoảng 3km rồi bắt đầu trek bộ 9km tới trạm nghỉ. Sáng sớm hôm sau (khoảng 4h), hành trình sẽ tiếp tục tới đỉnh núi. Nếu gặp sương mù, đoàn sẽ xuất phát muộn hơn (khoảng 7h) và mất khoảng 2,5 tiếng để lên đỉnh. Chiều về sẽ khá tốn thời gian, dự kiến 16h-17h mới xuống tới chân núi. Đừng quên đảm bảo sức khỏe và thể lực thật tốt trước chuyến đi nhé!

    [Chèn ảnh: Một góc đỉnh Tà Xùa hùng vĩ, có thể là view mây hoặc con đường trekking]

    Với một người mê dịch chuyển như tôi, khung cảnh băng giá giữa tháng 11 ở Tà Xùa thực sự là một điều kỳ diệu của tạo hóa, một món quà bất ngờ mà thiên nhiên ban tặng. Còn gì tuyệt vời hơn khi được đứng giữa rừng cây phủ bạc, hít hà không khí lạnh giá và cảm nhận sự nhỏ bé của mình trước thiên nhiên hùng vĩ? Nếu có cơ hội, đừng ngần ngại xách ba lô lên và khám phá Tà Xùa nhé, biết đâu bạn cũng sẽ may mắn bắt gặp “cổ tích” giữa đời thường như đoàn của anh Ga và chị Phương! 🏞️✨

  • Lạc giữa Annapurna: Khoảnh khắc sinh tử và những điều tôi học được

    Lạc giữa Annapurna: Khoảnh khắc sinh tử và những điều tôi học được

    Annapurna… chỉ nghe tên thôi đã thấy chất chứa bao mê hoặc rồi phải không cả nhà? 🌸 Núi non hùng vĩ, mây trời bồng bềnh như chạm tới, mỗi bước chân là một khung cảnh diệu kỳ mở ra. Chuyến trekking năm 2019 lên đỉnh Annapurna Base Camp vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi, không chỉ bởi vẻ đẹp choáng ngợp mà còn bởi một kỷ niệm nhớ đời… một khoảnh khắc sinh tử thực sự.

    Toàn cảnh dãy Annapurna hùng vĩ

    Những đỉnh núi tuyết trắng xóa kiêu hãnh vươn mình giữa trời xanh, những cung đường uốn lượn ôm trọn thung lũng… Annapurna đẹp đến nao lòng. Mỗi bước chân là một bức tranh mới được vẽ ra, khiến người lữ khách cứ muốn đi mãi, khám phá mãi.

    Một góc Annapurna trên đường trekking

    Sau những ngày tháng miệt mài chinh phục độ cao 4.130m, ai cũng thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác đứng trên đỉnh, hít thở bầu không khí trong lành và ngắm nhìn biển mây dưới chân thật sự là một giấc mơ có thật.

    Cảnh sắc tuyệt đẹp trên đường trekking Annapurna

    Chặng đường xuống núi, tâm lý có phần chủ quan hơn một chút. Tôi cứ thong dong bước, vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật tuyệt đẹp xung quanh, những làng mạc nhỏ xinh ẩn mình giữa núi đồi, những em bé bản địa cười tươi rói…

    Một con đường trekking xuyên qua làng bản ở Nepal

    …để rồi lúc nào không hay, tôi đã tách đoàn, và rồi… rẽ nhầm đường. Cảm giác hăng hái ban đầu dần nhường chỗ cho sự bất an khi tôi thấy mình đứng trước một ngôi nhà bỏ hoang. Xung quanh vắng lặng, chỉ còn tiếng nước chảy khe khẽ. Tim tôi bỗng thắt lại. Một sự thật bàng hoàng ập đến: tôi đã lạc! 😱

    Con đường trekking vắng vẻ và những hiểm nguy tiềm ẩn

    Lúc đó, tôi đang ở độ cao khoảng 3.500m. Một con số đáng sợ, bởi chỉ cần ở lại qua đêm, nguy cơ tử vong vì sốc độ cao, thiếu oxy hay nhiệt độ xuống thấp sẽ luôn rình rập. Điện thoại thì hết pin, sạc dự phòng chỉ còn vỏn vẹn một vạch, mà trời thì đang dần ngả về chiều. Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự bấn loạn. Bao nhiêu suy nghĩ cứ lướt qua trong đầu, nào là quay lại tìm nhà nghỉ cũ, nào là liên lạc với đoàn… nhưng biết đi hướng nào đây, khi mọi lối đều như nhau trong sự hoang mang?

    Giữ bình tĩnh khi không may lạc đường

    Đứng chờ nửa tiếng đồng hồ, sự tuyệt vọng càng lúc càng dâng cao. Mọi người có lẽ đã xuống núi hết rồi. Cuối cùng, tôi đành ngồi bệt xuống, cố trấn tĩnh, ăn vội miếng bánh, uống ngụm nước để giữ chút sức lực cuối cùng. Từng phút trôi qua như vô tận, bóng tối dần bao trùm, và tôi chỉ biết cầu mong một điều kỳ diệu.

    Cảnh tượng đáng sợ khi màn đêm buông xuống

    May mắn thay, chỉ ít phút sau, hai du khách đi ngang qua như những thiên thần cứu rỗi. Họ chỉ cho tôi hướng đi đến nhà nghỉ địa phương gần nhất. Tôi theo lời họ, đi xuống, và rồi một bóng hình quen thuộc hiện ra từ xa… là anh hướng dẫn viên đang đi tìm tôi! Trời đất ơi, cảm giác lúc ấy thật khó tả thành lời. Nước mắt cứ chực trào ra vì quá đỗi nhẹ nhõm, như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.

    Cảm giác được tìm thấy an toàn

    Nhưng hành trình trở về cũng chẳng hề dễ dàng. Trời đã tối mịt, mưa bắt đầu trút xuống xối xả, đường núi thì dốc và trơn trượt. Đi trong màn đêm đặc quánh, tôi chỉ loáng thoáng thấy bóng áo mưa của anh hướng dẫn viên phía trước. Vừa run lẩy bẩy, tôi vừa tự nhủ: “Không được ngã, không được dừng lại!”. Thậm chí, trong đầu tôi lúc đó còn mường tượng đến ánh mắt lo lắng của bố mẹ nếu có chuyện gì xảy ra.

    Cuối cùng, vào 19h30, tôi cũng về được nhà nghỉ. Toàn thân ướt sũng, run cầm cập, người còn bị vắt bám. Nhưng cảm giác bình an lúc đó thì không gì sánh được. Cả đoàn ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng sau nhiều giờ thấp thỏm lo âu. Với tôi, đó là một kỷ niệm nhớ đời, một bài học xương máu mà tôi sẽ không bao giờ quên.

    Khoảnh khắc đoàn tụ an toàn sau hành trình vất vả

    Qua chuyến đi ấy, tôi nhận ra rằng, chỉ một chút chủ quan thôi cũng đủ biến chuyến đi thành hiểm họa khôn lường. Rừng núi luôn tiềm ẩn những rủi ro mà chúng ta không thể lường trước được. Kỹ năng sinh tồn tuyệt đối không bao giờ là thứ có thể coi nhẹ đâu cả nhà ạ!

    Tìm hiểu kỹ năng sinh tồn trước khi đi trekking

    Hãy luôn nhớ những điều này nhé:

    Quan trọng nhất: Tuyệt đối không tách đoàn, không đi một mình khi trekking đường dài, nhất là ở những địa hình hiểm trở.

    Nếu không may bị lạc: Hãy giữ bình tĩnh, ngồi yên ở một vị trí an toàn và chờ sự giúp đỡ. Đừng liều lĩnh mò mẫm trong vô định, có thể sẽ càng nguy hiểm hơn đó.

    Luôn đi theo đoàn khi trekking

    Chuẩn bị kỹ càng: Một đôi giày tốt, đèn pin đội đầu, gậy trekking, cùng ba lô luôn có đồ ăn, nước uống, thuốc men cơ bản là những vật dụng không thể thiếu. (Cập nhật: Nên kiểm tra kỹ pin điện thoại và sạc dự phòng trước mỗi chuyến đi nhé!)

    Kiểm tra kỹ thiết bị điện tử trước chuyến đi

    Câu chuyện của tôi có thể không phải là duy nhất, nhưng nó là lời cảnh tỉnh chân thành gửi đến tất cả những ai yêu thích khám phá. Một thoáng chủ quan có thể phải đánh đổi bằng sự an toàn, thậm chí là tính mạng của chính mình. Hãy luôn thận trọng, chuẩn bị kỹ lưỡng và trang bị cho mình những kiến thức cần thiết để mỗi chuyến đi thực sự là một hành trình trọn vẹn niềm vui và an toàn nhé! 💖 Mong rằng câu chuyện của tôi sẽ giúp các bạn có thêm kinh nghiệm quý báu cho những hành trình sắp tới!

  • Santorini – Chuyến đi không tưởng đến “Thiên đường hạ giới”

    Santorini – Chuyến đi không tưởng đến “Thiên đường hạ giới”

    Santorini – Nơi Tình Yêu Bắt Đầu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên 💙 Có một câu nói đã hằn sâu trong tâm trí mình: “Santorini – nơi bạn phải đến trước khi rời xa thế giới này”. Nghe có vẻ to tát, nhưng ngay từ khoảnh khắc đặt chân đến, hòn đảo này đã lập tức quyến rũ mình một cách lạ lùng. Đẹp, rất đẹp – đó là cảm nhận đầu tiên 💙, một vẻ đẹp tinh khôi đến nao lòng mà mọi người vẫn thường gọi là “hòn đảo thiên đường” của Hy Lạp.
    Toàn cảnh Santorini với những ngôi nhà trắng tinh khôi và mái vòm xanh biếc.
    Chuyến đi Hy Lạp lần này của mình là sự kết hợp giữa công tác và khám phá, nên mình đã quyết định bay từ Athens đến Santorini. Một chuyến bay sớm tinh mơ lúc 6h05 sáng, hạ cánh chỉ 45 phút sau đó, và mình bay về vào 0h35 sáng hôm sau. Ngắn gọn, súc tích, hoàn hảo cho những ai bận rộn nhưng vẫn khao khát chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền thoại này. Mình đã đặt vé trước 2 tháng, với mức giá siêu hạt dẻ chỉ 55 Euro cho cả hai chiều (cập nhật giá vé…). Quá hời cho một trải nghiệm khó quên phải không? Đến Santorini, di chuyển trên đảo khá dễ dàng. Xe bus địa phương là một lựa chọn tiết kiệm và tiện lợi. Hầu hết mọi người sẽ đi bus hoặc xe riêng từ Fira đến Oia – hai thị trấn nổi tiếng nhất. Nhưng mình thì khác, mình đã chọn thử thách bản thân với cung đường trekking dài 16km từ Fira đến Oia 🚶‍♀️! Đây là con đường hiking huyền thoại mà bất cứ ai mê “đi bộ” cũng muốn thử một lần trong đời. Có biển chỉ dẫn rõ ràng nên bạn không sợ lạc đâu. Mình đã thấy rất nhiều người, từ trẻ đến già, chọn cách này. Mất khoảng 2 tiếng để hoàn thành, và tin mình đi, nó xứng đáng đến từng phút giây!
    Một người đang đi bộ trên con đường mòn với khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ.
    Cung đường này ĐẸP ĐẾN NGỠ NGÀNG. Mình cam đoan bạn sẽ không phí hoài bất cứ phút giây nào. Mỗi góc độ, mỗi khung cảnh trên đường đi đều sống động như một bức tranh, siêu thực đến không tưởng. Đây chắc chắn là một trải nghiệm cực kỳ đặc biệt và đáng nhớ cho những tâm hồn thích khám phá! Tuy nhiên, điểm trừ nho nhỏ là nó khá tốn thể lực và có nhiều đoạn khó đi. Vì vậy, hãy chuẩn bị một chút sức bền và quan trọng nhất là một đôi giày thật phù hợp nhé. Nếu muốn “ăn gian” một chút, bạn có thể thuê lừa cưỡi khoảng 5km với giá 10 euro đó (cập nhật giá…). Oia, so với Fira, có vẻ sạch sẽ và sang chảnh hơn hẳn. Điểm đặc sắc nhất ở Oia mà ai cũng nhắc đến chính là việc ngắm hoàng hôn 🌅. Dù trực quan riêng mình thấy cảnh hoàng hôn ở đây đẹp nhưng chưa đến mức “đẹp nhất thế giới” như lời đồn, nhưng trải nghiệm tìm một góc ngồi đẹp từ khoảng 5h chiều, nhâm nhi đồ uống và chờ đợi mặt trời lặn từ từ vẫn là một điều lãng mạn vô cùng. Những địa điểm nổi tiếng như Ammoudi Bay hay Blue Domed Church Santorini chắc chắn sẽ là phông nền tuyệt vời cho khoảnh khắc này.
    Cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp ở Santorini với những ngôi nhà trắng và biển xanh.
    Nhà thờ mái vòm xanh nổi tiếng của Santorini.
    Đến Santorini, sao có thể bỏ qua ẩm thực địa phương chứ? 🍽️ Bạch tuộc nướng (Octopus): Là một tín đồ hải sản, mình không thể bỏ qua món này. Phải nói là NGON XUẤT SẮC, nhất định phải thử nha! Giá cả sẽ dao động tùy nhà hàng bạn chọn (cập nhật giá…). Salad Hy Lạp: Giống như các món salad Hy Lạp nói chung, rau củ ở đây tươi rói, ăn kèm với phô mai dê béo ngậy là đủ cho một bữa ăn nhẹ nhàng mà vẫn đầy đủ hương vị.
    Bữa ăn kiểu Hy Lạp với bạch tuộc nướng và salad.
    Mình xin chia sẻ một vài nhà hàng và quán bar mình đã ghé, thấy giá cả khá hợp lý: Elinikon Oia Restaurant Sun Spirit Vitrin Lioyerma Lounge Cafe Pool Bar (đặc biệt có view ngắm hoàng hôn siêu đỉnh!) À, một lưu ý cực kỳ quan trọng: thời tiết ở Santorini khá nắng nóng ☀️, nhớ mang theo kem chống nắng hoặc che chắn cẩn thận nhé. Sau một ngày lang thang, mình đã có “hai màu da” rõ rệt và lần đầu tiên biết cháy nắng là như thế nào đấy! Một kỷ niệm đáng nhớ không kém cạnh các trải nghiệm khác đâu nha. Santorini không chỉ là một hòn đảo đẹp, mà còn là nơi lưu giữ biết bao cảm xúc và trải nghiệm độc đáo. Từ những con đường lát đá trắng tinh, những ngôi nhà mái vòm xanh biếc đến làn gió Địa Trung Hải mặn mà, tất cả đều vẽ nên một bức tranh mà mình tin rằng, ai cũng nên một lần đặt chân đến. Hãy lên kế hoạch cho chuyến đi của bạn ngay thôi! 💖
  • Pha Luông: Giữa Mây Trời Biên Giới – Hành Trình Đánh Thức Giới Hạn

    Pha Luông: Giữa Mây Trời Biên Giới – Hành Trình Đánh Thức Giới Hạn

    Ông trời quả thật biết cách thử thách lòng người. Ngày trước ở Mù Cang Chải, mình được chiêu đãi bằng nắng vàng rực rỡ, nhưng vừa đặt chân sang Mộc Châu, Sơn La để lên Pha Luông, thì cơn mưa cứ thế trút xuống. Lên đến đỉnh rồi, mây vờn, mây phủ kín lối, chẳng thấy đâu vẻ kiêu hùng của non cao. Dù vậy, một ngày thử thách bản thân, một đêm sống giữa bản làng, mặc đồ dân tộc và ăn cơm tộc, mệt bơ phờ nhưng vui lắm! 🌸

    Phong cảnh hùng vĩ Tây Bắc

    Chuyến đi Mộc Châu, Sơn La lần này là một phần của hành trình chinh phục Mù Cang Chải và Pha Luông dịp cuối năm. Từ Mù Cang Chải, tụi mình đã dành hẳn một ngày di chuyển gần 250km, băng qua hai tỉnh. Mình có mặt ở Mộc Châu lúc 7 giờ tối, bụng đói meo ghé đại vào một tiệm ven đường làm bữa cơm nhẹ, rồi nghỉ chân ở nhà nghỉ gần lối rẽ vào Pha Luông.

    Cảnh quan Mộc Châu yên bình

    4 giờ sáng, trời đổ mưa tầm tã. Lòng mình lo lắng không yên, con đường vào Pha Luông vốn đã khó đi, giờ mưa gió nữa thì biết tính sao? May mắn thay, 6 giờ sáng trời tạnh, nhưng không khí vẫn âm u và lạnh lẽo. Dẫu sao, hành trình đã định, cứ thế mà tiến thôi! Trước khi đi vào Chiềng Sơn, một bát bún cá nóng hổi cùng chén trà ấm đã kịp xua tan cái lạnh, tiếp thêm năng lượng. Đợt này, tụi mình nhập đoàn với một nhóm khác, tổng cộng 10 người, tạo nên một không khí rôm rả hơn hẳn.

    Chén trà nóng ấm áp

    Đôi lời nhắn nhủ nhỏ về khu vực biên giới Pha Luông: đây là vùng khá nhạy cảm, nên việc di chuyển cần hết sức cẩn trọng, đặc biệt vào những khung giờ sáng sớm hoặc chiều tối. Luôn đề cao cảnh giác nhé mọi người.

    Biển báo khu vực biên giới

    Đường vào Chiềng Sơn bắt đầu xấu dần, hai bên đường lác đác những mái nhà đơn sơ. Tụi mình đến điểm hẹn với chú bé người dân tộc tên Páo – người sẽ dẫn lối vào bản Pha Luông, nơi nhóm dừng chân để chuẩn bị cho cuộc leo núi.

    Chưa bao giờ mình nghĩ con đường 14km vào bản Pha Luông lại "khủng khiếp" đến thế! Toàn đá và đất trơn trượt, những đoạn đá gồ ghề đến nỗi người ngồi sau phải xuống xe đẩy phụ người trước. Có khi xe trượt bánh, ngã lăn quay là chuyện thường tình. Nhớ hôm ấy, một bạn trong nhóm còn lao thẳng xe vào hố, may mà không sao, thật là một kỷ niệm đáng nhớ để đời! Cố gắng lắm, siết ga mãi mới đến được ngôi nhà nghỉ chân ở bản. Ai cũng kêu đau nhức cả tay vì phải ghì chặt tay lái, cái cảm giác mà ở thành phố đông đúc chẳng bao giờ có được.

    Con đường đất đá gập ghềnh

    Từ đây, cả nhóm nghỉ ngơi một lát trong khi mình và một bạn nữa lên đồn biên phòng Pha Luông làm thủ tục khai báo. Những câu chuyện về "bề chìm" nơi biên giới mà mình nghe được ở đó, dù không tiện kể ra, nhưng chắc chắn sẽ nằm mãi trong ký ức mình.

    Cột mốc biên giới

    Trời càng lúc càng sương và mây phủ dày đặc. Con đường lên đỉnh Pha Luông chẳng dễ dàng chút nào, dốc cao thăm thẳm, cây cối trơn trượt. Mình đã không nhớ mình trượt chân té bao nhiêu lần nữa, dù đôi giày có bám đến đâu chăng nữa. Ven theo con đường mòn, đoạn đầu vượt qua những ngọn đồi nhỏ để đến lán dừng chân, rồi từ đó bắt đầu đi sâu vào núi, ánh sáng dần mờ ảo, chỉ còn biết hướng về phía trước. Một điều thú vị là suốt hành trình, có hai bé trai và gái địa phương cứ đi theo bán nước, leo núi thoăn thoắt, nói chuyện cực kỳ vui vẻ. Chắc các bé đã quen lắm rồi nên chẳng thấy chút mệt mỏi nào. Mình vẫn vui vẻ mua thêm nước ủng hộ các bé. À, còn có một chú chó vàng trung thành đi theo suốt chặng đường nữa, dễ thương ghê!

    Nhóm bạn đang leo núi

    Người leo núi trên đường mòn

    Nhóm người trekking qua rừng

    Đoạn đường cuối để lên đến đỉnh thật sự là một thử thách. Vượt qua một chiếc thang dây tự làm, ánh sáng dần hiện ra rõ hơn. Và rồi, khi đặt chân được lên mảng đá trắng, mình biết mình đã đến đích. Cảm giác mệt rã rời nhưng vẫn gắng gượng những bước cuối, để rồi được tận mắt chiêm ngưỡng đỉnh đầu rùa Pha Luông. 🏞️

    Toàn cảnh đỉnh Pha Luông

    Quào! Dù 2000m bên dưới bị bao phủ bởi mây mù, nhưng cái cảm giác thấy được đỉnh đầu rùa Pha Luông vẫn thật hùng vĩ. Mấy ai đủ can đảm bước ra mỏm đá ấy, đón gió và thu trọn đất trời bao la vào tầm mắt? Với mình, chẳng có gì là giới hạn, mình chỉ muốn tiến tới phía trước để chiêm ngưỡng thành quả mình đã chinh phục. Cả nhóm thay nhau bò ra bò vào "đầu rùa" chụp hình, cẩn thận nhắc nhở nhau từng bước di chuyển. Đây là lần đầu tiên mình lên một ngọn núi cao ở Tây Bắc, lại ở một vùng biên giới nhạy cảm. Nhưng cứ đi thôi, vì đó là nhiệt huyết tuổi trẻ, là cảm giác thích chinh phục đỉnh cao!

    Mỏm đá đầu rùa Pha Luông

    Cận cảnh mỏm đá đầu rùa

    Đoạn đường về lại đồn biên phòng thực sự là một "cực hình" khi tất cả mọi người phải ghì chặt đôi chân để di chuyển xuống. Đoạn này cũng vậy, té ngã không biết bao nhiêu lần, đến nỗi mình đã phải trượt mông xuống luôn cho nhanh vì không thể ghì nổi, thậm chí có lúc còn bỏ cả giày để đi vì đau chân quá.

    Nhóm người đang xuống núi

    Tụi mình định về luôn trong tối, nhưng vì đoàn di chuyển khó khăn nên quyết định ở lại bản. Cả nhóm cùng ăn tối tại nhà của một anh dân tộc, rồi ngủ trên gác nhà anh ấy. Mình chẳng còn bộ đồ nào sạch, đành hỏi anh ấy mượn tạm bộ đồ dân tộc. Ôi thôi, mặc vào mà buồn cười không chịu được vì cái đũng quần tụt xuống tận đầu gối! Ở đây không điện, không internet, mọi thứ lọ mọ dưới ánh đèn pin đội đầu. Một trải nghiệm thật khác lạ và đáng nhớ. ✨

    Sáng hôm sau, khi trời đã sáng rõ, cả nhóm nhận lại giấy tờ và bắt đầu trở về. Đoạn đường 14km trở ra vẫn là một thử thách, nhưng có phần dễ dàng hơn vì đã quen đường rồi. Phù, thật may mắn khi không có chuyện gì xảy ra. Trở về Chiềng Sơn, tụi mình di chuyển thẳng lên cửa khẩu Lóong Sập – cửa khẩu biên giới ở Mộc Châu. Làm thủ tục rồi sang bên kia đất Lào, ngắm nghía các gian hàng, mua mấy lon bò húc Lào mát lạnh và ăn bữa cơm nơi đất bạn. Mọi người rôm rả chuyện trò, thật vui biết bao!

    Cảnh đẹp Tây Bắc

    Mọi thứ dần khép lại hành trình. Cả nhóm bắt đầu di chuyển về Mộc Châu sau khi đã nạp đủ năng lượng, rồi thẳng một mạch 180km về Hà Nội, kết thúc chuyến đi đầy cảm xúc và kỷ niệm.

    Cuộc sống là vô vàn những điều thú vị đang chờ đón, và mình chẳng ngại đi để nắm lấy những điều ấy. Để sau này, mỗi tối khi nhắm mắt lại, sẽ có vô vàn hình ảnh, những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi trẻ ùa về, để có những câu chuyện kể cho bạn bè, cho con cháu nghe. Pha Luông – hẹn ngày tái ngộ! 💖

    Bản đồ hoặc cảnh quan vùng Tây Bắc

    “Ghi lại dấu chân những nơi tôi đến vào chiếc thẻ nhớ – Thẻ nhớ của cuộc sống. Và để tôi cho bạn thấy tôi đã lưu lại những gì vào chiếc thẻ nhớ ấy”