Thẻ: Trải nghiệm tàu hỏa

  • Phượng Hoàng Cổ Trấn ơi, chúng mình đến đây! Hành trình 6N5Đ ‘lăn’ đường bộ đầy thử thách và vỡ òa cảm xúc

    Phượng Hoàng Cổ Trấn ơi, chúng mình đến đây! Hành trình 6N5Đ ‘lăn’ đường bộ đầy thử thách và vỡ òa cảm xúc

    Bạn đã bao giờ mơ về một chuyến đi mà mỗi bước chân đều là một câu chuyện chưa? Với mình, Phượng Hoàng Cổ Trấn chính là điểm đến như thế. Nghe thì có vẻ xa xôi, nhưng cái cảm giác được ‘lăn’ trên những cung đường, băng qua biên giới, rồi ngủ vùi trên chuyến tàu đêm, tất cả đã tạo nên một hành trình không thể quên.

    Dù sau này có cơ hội, mình chắc chắn sẽ thử bay thẳng xem sao, nhưng chuyến đi đường bộ 6 ngày 5 đêm cùng PYS Travel này đã mang lại quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều cảm xúc mà mình muốn kể cho bạn nghe lắm!

    Phượng Hoàng Cổ Trấn lung linh

    Chi phí cho chuyến đi này là 7.490.000 VNĐ/người (cập nhật 2023), chưa kể mình đổi thêm 1.000 tệ để chi tiêu cá nhân (tỷ giá khoảng 1 tệ = 3.300 VNĐ nhé). Hãy chuẩn bị tinh thần cho một khởi đầu khá sớm nhé, vì đúng 4h30 sáng Ngày đầu tiên, cả đoàn đã tập trung ở Cổng Rạp xiếc trung ương. Trời còn tờ mờ sáng mà ai nấy đều hừng hực khí thế, dù biết sẽ là một ngày dài.

    Xe lăn bánh, đưa chúng mình đến Lạng Sơn. Bữa sáng tự túc ở thị trấn Mẹt chỉ là bún phở tạm bụng thôi (khoảng 35k VNĐ), ăn cho có sức mà đi tiếp. Càng gần cửa khẩu Hữu Nghị, cái cảm giác háo hức càng dâng trào.

    À, nhỏ xíu thôi, vì đi tàu xa lần đầu nên mình đã chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng đồ dùng cá nhân: khăn mặt, bàn chải, kem đánh răng, giấy ăn, giấy vệ sinh… bạn nào có kế hoạch đi tour đường bộ dài ngày thì đừng quên nha!

    Đến cửa khẩu, xe mình dừng ở bãi đỗ, rồi cả đoàn được xe điện đưa vào trong. Phần này tour đã lo rồi, nhưng xe điện chỉ dừng ở sảnh ngoài thôi, nên vẫn phải đi bộ một đoạn khá xa vào khu kiểm tra visa. Lúc này bạn có thể dùng dịch vụ vận chuyển vali (khoảng 20-50k VNĐ tùy đồ nhiều hay ít) để đỡ mệt nhé.

    Cửa khẩu Hữu Nghị đông đúc

    Đi qua một đoạn sảnh dài, chúng mình vào phòng kiểm tra hộ chiếu điện tử. Mọi thứ khá hiện đại, chỉ cần bấm bấm, đặt hộ chiếu và vân tay thôi, sẽ có chị người Trung Quốc hướng dẫn rất tận tình.

    Nhưng rồi, chuyến đi đầu tiên của mình đã gặp ngay thử thách đầu tiên! Sau khi tập trung làm thủ tục visa đoàn, có một chị trong đoàn gặp trục trặc về lịch sử đi lại, khiến cả đoàn phải chờ gần 1 tiếng. Xong xuôi, tưởng mọi thứ êm đẹp, thì cửa khẩu lại… mất điện! Không in được visa, cả đoàn đành ngồi chờ trong mòn mỏi. Từ 8h sáng đến hơn 13h chiều mới chính thức đặt chân sang đất Trung Quốc. Ôi, thương anh chị hướng dẫn viên của PYS Travel biết bao, phải chạy đôn đáo hủy vé tàu, xoay sở đủ đường.

    Vừa qua cửa khẩu, chị hướng dẫn viên người Trung Quốc liền nhắc nhở mọi người đổi sang múi giờ Trung Quốc, nhanh hơn Việt Nam mình 1 tiếng đồng hồ đó. Đói rã rời, theo đúng lịch trình là được ăn cơm nhà hàng, nhưng vì quá muộn nên mỗi người được phát một suất cơm hộp: cơm, đậu rán, thịt gà rang, bắp cải xào, thịt băm… Đơn giản vậy thôi mà lúc đó ai cũng đói nên ăn thấy ngon lành cực kỳ.

    Nhìn cả đoàn, mình thấy có hai team rõ rệt: một team trẻ tụi mình và một team các bác lớn tuổi đã về hưu. Các bác từ tận miền Nam ra Hà Nội chỉ để được trải nghiệm chuyến đường bộ này. Mình thực sự rất khâm phục sự nhiệt huyết của các bác!

    Ăn xong, mọi người lên xe để di chuyển ra ga tàu. Trên xe, ai nấy đều mệt nhoài nên tranh thủ chợp mắt một lúc. Xe đi cao tốc êm ru, khác hẳn mấy đoạn đường xóc nảy ở Việt Nam mình. Khoảng 4h chiều (giờ Trung), chị hướng dẫn viên bắt đầu chia sẻ những điều cần lưu ý khi ở Trung Quốc, và khuyên mọi người nên chờ về rồi hãy mua quà.

    Đến ga tàu vào khoảng 18h tối, anh hướng dẫn viên tên B. đi lấy vé tàu cho cả đoàn. Mình và đứa em đói cồn cào nên vào ngay KFC ở ga Nam Ninh làm suất gà cho chắc bụng. Ôi, kiểm tra hành lý ở ga tàu mệt thật sự! Đi 6 ngày nên ai cũng mang bao nhiêu là đồ, kéo qua kéo lại muốn đứt hơi.

    Nội thất tàu hỏa giường nằm

    Lên được tàu, ai cũng vật ra ghế. Mình và đứa em nhường cho các bác lớn tuổi giường tầng dưới, còn hai đứa leo lên giường tầng 3.

    Vừa ngồi ổn định khoảng 15 phút, anh B. lại đi phát cơm tàu cho mọi người. Suất cơm cũng tương tự bữa trưa, nhưng đặc biệt hơn là có thêm một hộp mì tôm và một cây xúc xích cho bữa sáng hôm sau nữa đó. Ăn xong, mọi người chìm vào giấc ngủ. Chuyến tàu chạy rất êm, không hề bị giật mình giữa đêm. Ngày đầu tiên trôi qua với bao nhiêu cung bậc cảm xúc, từ háo hức, chờ đợi, lo lắng, rồi vỡ òa…

    Sang đến Ngày 2, hành trình của chúng mình còn nhiều điều thú vị lắm, mình sẽ kể cho các bạn nghe trong bài post sau nhé. Mong chờ nha! 🌸

  • Hẹn Hò Bình Minh Đà Lạt: Chạm Tay Vào Làn Sương Cỏ Tuyết Tinh Khôi!

    Hẹn Hò Bình Minh Đà Lạt: Chạm Tay Vào Làn Sương Cỏ Tuyết Tinh Khôi!

    Có những cái hẹn tưởng chừng như chỉ là mơ, lại khiến người ta phải lòng ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Với tôi, “cái hẹn” đó diễn ra không hề dễ dàng chút nào, một cuộc gặp gỡ đòi hỏi sự kiên nhẫn và một chút liều lĩnh.

    Bởi lẽ, nàng thơ của tôi chỉ chịu khoe sắc đẹp nhất khi bình minh vừa hé, khoác lên mình chiếc áo choàng tuyết trắng tinh khôi trong bầu không khí lành lạnh se sắt, đan xen giữa những tia nắng lấp ló đầu ngày. Và nàng chọn mốc 6 giờ sáng để bắt đầu câu chuyện tình yêu của mình. ❄️

    Đà Lạt sáng sớm sương giăng

    Thế là tôi, một kẻ si tình, đã phải dậy từ 4 giờ sáng tinh mơ, trong khi phố phường Đà Lạt vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Chuẩn bị quần áo ấm áp, đồ đạc đâu vào đấy, rồi vượt qua quãng đường gần 30km trong đêm tối và cái lạnh buốt xương. Cứ mỗi hơi thở ra là khói trắng bảng lảng, cái lạnh như xuyên qua từng cái hít mũi, từng tiếng ù tai vì gió.

    Phần thử thách nhất có lẽ là 2km cuối cùng. Con đường nhỏ men theo lối rễ cây trong rừng, trơn trượt trên những con dốc sâu ngút ngàn. Dù đã rất cẩn thận, việc ngã xe là điều không thể tránh khỏi. Nhưng người ta thường nói, những con đường khó đi thường dẫn đến những nơi rất đẹp, và quả thực, lời nói ấy đã ứng nghiệm với tôi! ✨

    Con đường mòn khó đi trong rừng

    Trời tờ mờ sáng, khi sương vẫn còn giăng mắc, tôi đã có mặt ở điểm hẹn. Xung quanh đó, một vài chiếc lều nhỏ của những người cắm trại qua đêm vẫn còn đang nép mình trong màn sương, tôi thực sự ngưỡng mộ ý chí của họ. Cái lạnh vẫn còn đó, nhưng không thể làm giảm đi sự háo hức, chờ đợi của tất cả mọi người.

    Bình minh ló dạng

    Rồi khoảnh khắc kỳ diệu cũng đến. Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên nhẹ nhàng chiếu rọi xuống những bông cỏ tuyết mong manh. Chúng, vốn đang khoác lên mình một lớp sương trắng tinh khôi, bỗng hóa thành một cảnh tượng đẹp đến nao lòng: Một thảm cỏ tuyết trắng rực rỡ trải dài bên mặt hồ tĩnh lặng!

    Thảm cỏ tuyết Đà Lạt
    Cỏ tuyết trắng tinh khôi

    Đây có lẽ là lần ngắm cỏ tuyết đẹp nhất, và có thể là cuối cùng của tôi, vì tôi không chắc liệu mình có thể bắt gặp lại một khoảnh khắc nào tuyệt vời hơn thế nữa không. Chạm nhẹ tay vào bông cỏ tuyết, lớp sương trắng nhè nhẹ vương vấn trên ngón tay, như một cuộc hẹn phải có hồi kết. Nàng chỉ đẹp nhất khi bình minh lên, rồi sẽ trả lại cho thiên nhiên cảnh sắc ban đầu khi nắng lên cao và sương tan dần.

    Chạm tay vào cỏ tuyết

    A few nhỏ nhỏ cho bạn nào muốn thử sức “cái hẹn” này nha:

    Thời điểm vàng: Nàng tiên cỏ tuyết chỉ xuất hiện vào bình minh những ngày cuối năm, thường là từ tháng 11 đến tháng 1 dương lịch đó. Bạn phải đến tầm 6h sáng là đẹp nhất nha.

    Đường đi khó khăn: Đường vào khá thử thách, đặc biệt 2km cuối đường đất, rễ cây và dốc trượt. Tay lái cứng và một chiếc xe số sẽ là lựa chọn an toàn hơn rất nhiều đấy. Đi nhóm sẽ vui và an toàn hơn nè.

    Giữ ấm: Đà Lạt sáng sớm lạnh lắm, hãy chuẩn bị thật nhiều lớp áo ấm, khăn choàng, găng tay để không bị cóng nhé!

    Tìm địa điểm: Cỏ tuyết không phải lúc nào cũng có sẵn ở một chỗ. Hãy chịu khó tìm hiểu các địa điểm cụ thể đang có cỏ tuyết vào mùa bạn đi nha (cập nhật: có thể hỏi người dân địa phương hoặc tham gia các nhóm du lịch Đà Lạt để cập nhật thông tin).

    Đó… là một thiên thần tuyết có thật, một thiên thần chỉ xuất hiện vào lúc bình minh, của những ngày cuối năm Đà Lạt dịu dàng. Cỏ tuyết – một tình yêu tuyết trắng trong lành, tinh khiết, đã ghi sâu vào “thẻ nhớ của cuộc sống” tôi. Nếu có dịp, bạn hãy thử một lần đặt chân đến đây, để tự mình cảm nhận vẻ đẹp diệu kỳ này nhé! 🌸

    Thành phố Đà Lạt mộng mơ

  • Chuyến Tàu Phút 89: An Yên Giữa Hành Trình Bất Ngờ

    Chuyến Tàu Phút 89: An Yên Giữa Hành Trình Bất Ngờ

    Khi còn trẻ, có lẽ điều tuyệt vời nhất là đừng tự đặt ra bất kỳ giới hạn nào cho chính mình. Và chuyến đi này của tụi mình cũng vậy đó, mọi thứ cứ đến thật tự nhiên, theo đúng cảm hứng thôi. Mình gọi nó là “chuyến đi phút 89”.

    Tụi mình vốn định dành thêm một ngày nữa để lang thang khắp Quảng Bình, ngắm biển rì rào khi nắng đã dịu, cứ ngỡ sẽ chẳng rời đi được. Thế nhưng, con tim đôi khi lại không nghe lời lý trí chút nào! Khi đang lướt mạng bâng quơ, chúng mình chợt tìm thấy một địa điểm mới cực kỳ hay ho. Và thế là, “phụt một cái”, cả bọn quyết định thu dọn hành lý, tạm biệt Quảng Bình thân thương để thẳng tiến ra ga Đồng Hới, đón chuyến tàu đêm ra Hà Nội.

    Đây là lần thứ ba mình được trải nghiệm cảm giác đi tàu. Hồi xưa thì là về thăm gia đình, giờ thì mình đi khắp Việt Nam mình 🌸. Bởi vì khi ngồi trên tàu, mình cảm giác như được trở về một miền an yên nào đó, mọi lo toan dường như gói gọn lại trong tiếng thông báo “Đoàn tàu SE01 đang đến ga Đồng Hới, xin quý khách…”

    Dựa mình vào ô cửa kính, lắng nghe tiếng “xình xịch” đặc trưng của đường ray, từng khung cảnh cứ thế lướt qua trước mắt. Một chút âm nhạc của Thế Bảo khẽ vang lên trong tai, từng giai điệu, từng câu từ như đánh thức những mảng ký ức chợt ùa về vô thức. “…nhân thế đang cất bước trong vội vã tôi ngồi đây nghe bao bài tình ca…” Mình chẳng ôm đồm mọi thứ, chỉ thỉnh thoảng ghi vội vài ba câu từ vào chiếc note nhỏ, rồi mọi thứ cứ để nó trôi dần đi.

    Từng ánh nắng cuối ngày đuổi theo, vươn mình qua ô cửa kính, chuyến tàu băng qua biết bao cánh đồng xanh mướt, ngập tràn mùi cỏ non 🏞️, rồi len lỏi qua từng ngôi nhà ngói đỏ, óng vàng dưới nắng chiều. Từng trạm, từng trạm cứ thế đến rồi lại vụt qua mắt.

    Chuyến tàu rồi cũng sẽ đi qua thật nhiều nơi, ánh sáng cũng dần nhường lại cho bóng tối bao trùm không gian, như một quy luật tự nhiên vậy. Không gian cũng dần im lặng, nhường lại cho mỗi người một mảnh riêng. Có đứa ngủ say ngon lành, có đứa lại ôm chiếc laptop làm việc, tiếng tụi trẻ con réo rít vui đùa ở phòng kế bên. Rồi chúng mình cũng sẽ lại đến, sẽ lại đi, giống như chuyến tàu vậy. Đi qua bao nhiêu nơi rồi rốt cuộc cũng trở về.

    Cuộc đời rồi cũng sẽ có những chuyến đi “phút 89” như hôm nay, chẳng nằm trong kế hoạch, cứ thích là đi, dù cho ngày mai có ra sao đi nữa. Như bạn, như tôi, và – như – chuyến – đi – phút – 89 này! Hãy cứ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, bạn nhé!