Có những cái hẹn tưởng chừng như chỉ là mơ, lại khiến người ta phải lòng ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Với tôi, “cái hẹn” đó diễn ra không hề dễ dàng chút nào, một cuộc gặp gỡ đòi hỏi sự kiên nhẫn và một chút liều lĩnh.
Bởi lẽ, nàng thơ của tôi chỉ chịu khoe sắc đẹp nhất khi bình minh vừa hé, khoác lên mình chiếc áo choàng tuyết trắng tinh khôi trong bầu không khí lành lạnh se sắt, đan xen giữa những tia nắng lấp ló đầu ngày. Và nàng chọn mốc 6 giờ sáng để bắt đầu câu chuyện tình yêu của mình. ❄️

Thế là tôi, một kẻ si tình, đã phải dậy từ 4 giờ sáng tinh mơ, trong khi phố phường Đà Lạt vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Chuẩn bị quần áo ấm áp, đồ đạc đâu vào đấy, rồi vượt qua quãng đường gần 30km trong đêm tối và cái lạnh buốt xương. Cứ mỗi hơi thở ra là khói trắng bảng lảng, cái lạnh như xuyên qua từng cái hít mũi, từng tiếng ù tai vì gió.
Phần thử thách nhất có lẽ là 2km cuối cùng. Con đường nhỏ men theo lối rễ cây trong rừng, trơn trượt trên những con dốc sâu ngút ngàn. Dù đã rất cẩn thận, việc ngã xe là điều không thể tránh khỏi. Nhưng người ta thường nói, những con đường khó đi thường dẫn đến những nơi rất đẹp, và quả thực, lời nói ấy đã ứng nghiệm với tôi! ✨

Trời tờ mờ sáng, khi sương vẫn còn giăng mắc, tôi đã có mặt ở điểm hẹn. Xung quanh đó, một vài chiếc lều nhỏ của những người cắm trại qua đêm vẫn còn đang nép mình trong màn sương, tôi thực sự ngưỡng mộ ý chí của họ. Cái lạnh vẫn còn đó, nhưng không thể làm giảm đi sự háo hức, chờ đợi của tất cả mọi người.

Rồi khoảnh khắc kỳ diệu cũng đến. Khi mặt trời bắt đầu ló dạng, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên nhẹ nhàng chiếu rọi xuống những bông cỏ tuyết mong manh. Chúng, vốn đang khoác lên mình một lớp sương trắng tinh khôi, bỗng hóa thành một cảnh tượng đẹp đến nao lòng: Một thảm cỏ tuyết trắng rực rỡ trải dài bên mặt hồ tĩnh lặng!


Đây có lẽ là lần ngắm cỏ tuyết đẹp nhất, và có thể là cuối cùng của tôi, vì tôi không chắc liệu mình có thể bắt gặp lại một khoảnh khắc nào tuyệt vời hơn thế nữa không. Chạm nhẹ tay vào bông cỏ tuyết, lớp sương trắng nhè nhẹ vương vấn trên ngón tay, như một cuộc hẹn phải có hồi kết. Nàng chỉ đẹp nhất khi bình minh lên, rồi sẽ trả lại cho thiên nhiên cảnh sắc ban đầu khi nắng lên cao và sương tan dần.

A few nhỏ nhỏ cho bạn nào muốn thử sức “cái hẹn” này nha:
Thời điểm vàng: Nàng tiên cỏ tuyết chỉ xuất hiện vào bình minh những ngày cuối năm, thường là từ tháng 11 đến tháng 1 dương lịch đó. Bạn phải đến tầm 6h sáng là đẹp nhất nha.
Đường đi khó khăn: Đường vào khá thử thách, đặc biệt 2km cuối đường đất, rễ cây và dốc trượt. Tay lái cứng và một chiếc xe số sẽ là lựa chọn an toàn hơn rất nhiều đấy. Đi nhóm sẽ vui và an toàn hơn nè.
Giữ ấm: Đà Lạt sáng sớm lạnh lắm, hãy chuẩn bị thật nhiều lớp áo ấm, khăn choàng, găng tay để không bị cóng nhé!
Tìm địa điểm: Cỏ tuyết không phải lúc nào cũng có sẵn ở một chỗ. Hãy chịu khó tìm hiểu các địa điểm cụ thể đang có cỏ tuyết vào mùa bạn đi nha (cập nhật: có thể hỏi người dân địa phương hoặc tham gia các nhóm du lịch Đà Lạt để cập nhật thông tin).
Đó… là một thiên thần tuyết có thật, một thiên thần chỉ xuất hiện vào lúc bình minh, của những ngày cuối năm Đà Lạt dịu dàng. Cỏ tuyết – một tình yêu tuyết trắng trong lành, tinh khiết, đã ghi sâu vào “thẻ nhớ của cuộc sống” tôi. Nếu có dịp, bạn hãy thử một lần đặt chân đến đây, để tự mình cảm nhận vẻ đẹp diệu kỳ này nhé! 🌸























