Thẻ: Thiên tai

  • Ea Kiết ơi, thương lắm những nhịp cầu và tấm lòng kiên cường sau bão! 🏞️💔

    Ea Kiết ơi, thương lắm những nhịp cầu và tấm lòng kiên cường sau bão! 🏞️💔

    Có những chuyến đi không chỉ để khám phá cảnh đẹp, mà còn để cảm nhận sâu sắc hơn về nghị lực con người, về tình làng nghĩa xóm giữa bộn bề khó khăn. Lần này, tôi không viết về một điểm đến rực rỡ nắng vàng, mà muốn kể bạn nghe câu chuyện ở Ea Kiết, Đắk Lắk – nơi vừa trải qua những ngày giông bão, nhưng tình người thì vẫn cứ sáng bừng.🌸

    Bạn biết không, Ea Kiết vốn bình yên lắm, với những nương rẫy xanh mướt và những con đường đất đỏ thân quen. Nhưng rồi cơn bão Kalmaegi ập đến, mang theo mưa lớn kéo dài, biến khung cảnh quen thuộc ấy thành một thử thách lớn. Nhìn những con đường ngập nước, những ngọn cây oằn mình trong gió, lòng tôi cứ nặng trĩu.

    Đau lòng nhất là khi cây cầu dân sinh ở buôn H’Mông bị sập. Cây cầu ấy không chỉ là lối đi, mà còn là sợi dây kết nối cuộc sống của bà con với trung tâm xã, với chợ búa, với trường học… Giờ đây, để ra vào buôn, người dân phải đi một quãng đường vòng khá xa, vất vả hơn rất nhiều. Nhìn bà con lặng lẽ vượt qua đoạn đường khó khăn ấy, lòng tôi cứ se lại.

    Không chỉ cầu sập, cơn bão còn tàn phá nhiều thứ khác. Một tuyến đường sạt lở, 6 căn nhà bị tốc mái, rồi cả 1ha hoa màu mất trắng, 520 cây sầu riêng quý giá bị ngập úng, gãy đổ, và hơn 3ha cà phê cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Hàng trăm triệu đồng thiệt hại, đó là mồ hôi, nước mắt và cả tương lai của biết bao gia đình. Nhưng giữa những mất mát ấy, tôi thấy một tinh thần mạnh mẽ không gì sánh được.

    Chính quyền địa phương đang dốc sức cùng bà con khắc phục hậu quả. Họ không chỉ lo sửa chữa cây cầu ở buôn H’Mông – dù chỉ là gia cố tạm thời để người dân có lối đi thuận tiện hơn (cập nhật tình hình sửa chữa chính thức) – mà còn hỗ trợ sửa sang nhà cửa, xử lý những điểm sạt lở để đảm bảo an toàn. Từng mái nhà được lợp lại, từng con đường được dọn dẹp, tất cả đều đang dần hồi sinh nhờ vào sự chung tay của cộng đồng. Đó là những “trải nghiệm” đáng nhớ nhất mà tôi chứng kiến ở Ea Kiết lúc này: sự đoàn kết và ý chí không bỏ cuộc.

    Tips nhỏ cho bạn nếu có dịp ghé thăm Ea Kiết trong thời gian tới nhé: Mặc dù cầu dân sinh ở buôn H’Mông đã được gia cố tạm thời, nhưng việc đi lại vẫn cần hết sức cẩn trọng, đặc biệt vào mùa mưa. Nếu có thể, hãy hỏi thăm tình hình đường xá trước khi di chuyển sâu vào các buôn làng nha.

    Ea Kiết ơi, giữa những mất mát, bạn đã cho tôi thấy vẻ đẹp của sự kiên cường, của tình người ấm áp. Hy vọng rằng, những nhịp cầu sẽ sớm được nối lại, những nương rẫy sẽ lại xanh tươi và cuộc sống bình yên sẽ trở về với bà con. Chắc chắn tôi sẽ quay lại, để được thấy một Ea Kiết mạnh mẽ và tươi đẹp hơn nữa. Hãy ủng hộ và hướng về Ea Kiết bạn nhé! 💖

  • Chuyến Bay Vào Trái Tim Bão Tố: Câu Chuyện Kinh Ngạc Từ ‘Thợ Săn Bão’ và Siêu Bão Melissa

    Chuyến Bay Vào Trái Tim Bão Tố: Câu Chuyện Kinh Ngạc Từ ‘Thợ Săn Bão’ và Siêu Bão Melissa

    Có bao giờ bạn tự hỏi, cảm giác thế nào khi đứng giữa vũ điệu cuồng nộ của thiên nhiên? Tôi thì chưa từng, cho đến khi chiêm ngưỡng những thước phim ngoạn mục từ các “Thợ săn bão” huyền thoại. Ngày 27/10 vừa rồi, họ đã dũng cảm bay thẳng vào trái tim của bão Melissa, một trong những siêu bão khủng khiếp nhất năm, mang theo sức gió lên đến gần 300km/h. Tim tôi như ngừng đập khi xem những cảnh quay ấy…

    Hình ảnh vệ tinh siêu bão Melissa nhìn từ trên cao

    Tưởng tượng mà xem, một chiếc máy bay nhỏ nhoi lao vào vòng xoáy mây khổng lồ, rung lắc bần bật như muốn xé toạc ra. Đó là lúc họ tiếp cận “bức tường mây” dày đặc, nơi gió gào thét như muốn nuốt chửng tất cả.

    Máy bay thợ săn bão lao vào vùng tâm bão

    Nhưng rồi, đột nhiên… mọi thứ lặng như tờ. Đó chính là “mắt bão” – một không gian kỳ lạ, gần như tĩnh lặng hoàn toàn. Anh Jon Zawislak, một thợ săn bão kỳ cựu, kể lại rằng bên trong mắt bão, không khí ổn định đến khó tin, gió nhẹ nhàng như chưa từng có gì xảy ra.

    Thật là một khung cảnh siêu thực: bầu trời trong xanh có thể nhìn thấy, những gợn sóng biển lăn tăn theo nhiều hướng khác nhau, bao quanh là vạn dặm mây trắng cuồn cuộn như bức tường thành của một thế giới khác. Một sự tương phản đến rợn người! 🌸

    Vậy những người hùng này làm gì ở đó? Họ không chỉ “ngắm cảnh” đâu nhé! Các chuyến bay “săn bão” này chính là những trạm khí tượng di động, thu thập từng chút dữ liệu quý giá về sức gió, nhiệt độ, độ ẩm… Tất cả để giúp các nhà khoa học dự đoán chính xác hơn về đường đi và cường độ của bão, từ đó cứu sống biết bao người. 🏞️

    Màn hình dự báo khí tượng thủy văn

    Nhưng Melissa không chỉ là một hiện tượng thiên nhiên để chiêm ngưỡng. Siêu bão này đã gieo rắc nỗi kinh hoàng thật sự. Nó quét qua Jamaica với sức tàn phá khủng khiếp, quật ngã cây cối, cô lập hàng ngàn người. 1,5 triệu người Jamaica đã bị ảnh hưởng trực tiếp, và đây là lần đầu tiên đất nước này phải đối mặt với một cơn bão cấp 4 hoặc 5 mạnh đến vậy.

    Bản đồ định vị quốc đảo Jamaica
    Cảnh hoang tàn sau bão ở Jamaica

    Các chuyên gia còn ví Melissa với những cơn bão lịch sử như Maria 2017 hay Katrina 2005. Sức mạnh của nó đã giảm dần khi tiến vào Cuba, Bahamas, Haiti và Cộng hòa Dominica, nhưng dấu vết hủy diệt vẫn còn đó… Đây thực sự là “cơn bão thế kỷ” của Jamaica.

    Cảnh tàn phá của thiên tai

    Câu chuyện về Melissa và những Thợ săn bão khiến chúng ta nhận ra rằng, dù khoa học có tiến bộ đến đâu, thiên nhiên vẫn luôn nắm giữ những bí ẩn và sức mạnh vô biên. Sự dũng cảm của những người “săn bão” không chỉ là niềm đam mê khám phá mà còn là sự cống hiến thầm lặng, giúp chúng ta hiểu hơn về những hiện tượng này để có thể chủ động phòng tránh và giảm thiểu thiệt hại. Mỗi thông tin họ mang về là một cơ hội để bảo vệ cộng đồng. Hãy luôn chú ý đến các cảnh báo thời tiết và chuẩn bị kỹ càng khi mùa bão đến nhé!

    Rời khỏi mắt bão, những hình ảnh và câu chuyện về Melissa vẫn cứ ám ảnh tôi mãi. Nó nhắc nhở tôi về sự mong manh của con người trước vũ trụ bao la, nhưng cũng về ý chí kiên cường và tinh thần cống hiến của những người dám đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ cuộc sống. Một trải nghiệm “du lịch” có lẽ không bao giờ muốn có, nhưng lại vô cùng đáng suy ngẫm và trân trọng. Hãy cùng nhau nâng cao ý thức bảo vệ môi trường để những “cơn bão thế kỷ” như Melissa không còn xuất hiện thường xuyên nữa nhé! 🌍

  • Đà Nẵng ơi, thương lắm! Cảnh tượng xót xa từ khung cửa máy bay 🌧️

    Đà Nẵng ơi, thương lắm! Cảnh tượng xót xa từ khung cửa máy bay 🌧️

    Sáng tinh mơ ngày 28/10, sau những ngày làm việc tất bật ở Hà Nội, tôi lại háo hức lên chuyến bay về với Đà Nẵng thân yêu của mình. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khi chuyến bay êm ả, không chút vướng bận lo lắng về hoãn hủy. Cửa sổ máy bay mở ra một khung trời xanh trong, tôi thầm nghĩ, “Đà Nẵng ơi, sắp về đến nhà rồi!”. 🌸

    Chuyến bay về Đà Nẵng

    Thế rồi, khi chỉ còn chừng mười phút nữa là máy bay sẽ hạ cánh xuống sân bay quốc tế Đà Nẵng, tôi đưa mắt nhìn xuống dưới… và tim tôi như ngừng đập. Thay vì những mảng xanh của đồng ruộng, những con đường quen thuộc hay những mái nhà san sát, tất cả chìm trong một màu nước mênh mông, trắng xóa. Đó không phải là biển, đó là “biển nước” của những cơn lũ dữ dội. 😔

    Đà Nẵng chìm trong biển nước từ trên cao

    Cảnh tượng ấy thật sự ám ảnh. Từ trên cao, mọi thứ dường như chỉ còn là một vùng nước khổng lồ, nuốt chửng cả cây cối, nhà cửa. Một cảm giác xót xa, nghẹn ngào dâng lên trong lòng. Tôi vội vàng lấy điện thoại, chỉ kịp ghi lại khoảnh khắc đau lòng này, chia sẻ lên trang cá nhân với hy vọng mọi người sẽ cùng hướng về miền Trung ruột thịt.

    Nhà cửa ngập sâu trong lũ

    Dù sau đó tôi về đến nhà ở Thanh Khê an toàn, khu vực tôi ở may mắn không bị ảnh hưởng quá nhiều, nhưng hình ảnh Đà Nẵng chìm trong biển nước vẫn cứ quanh quẩn trong tâm trí. Những lời bình luận từ bạn bè, độc giả trên mạng xã hội càng làm tôi thêm xúc động. “Xót xa quá miền Trung ruột thịt. Tôi cầu mong cho người dân ở khắp mọi miền Tổ quốc sớm vượt qua những khó khăn và luôn bình an,” một bạn Thanh Bình đã viết. “Năm nay mưa lũ xuất hiện khắp nơi. Tôi chỉ mong cuộc sống của người dân sớm ổn định trở lại để làm ăn bình thường như trước,” bạn Mai Thu cũng chia sẻ. Thật vậy, ai cũng mong cuộc sống bình yên trở lại.

    Những ngày qua, Đà Nẵng và các tỉnh miền Trung đã phải gồng mình chống chọi với mưa lũ lịch sử. 🏞️

    Cảnh mưa bão tại miền Trung

    Theo dự báo, từ sáng 28/10 đến hết đêm 29/10, lượng mưa ở Đà Nẵng và Huế phổ biến 200-400mm, thậm chí cục bộ có nơi trên 600mm. Những con số này thật sự khủng khiếp, nói lên mức độ nghiêm trọng của thiên tai.

    Đặc biệt, những khu dân cư ở cuối sông Vu Gia, như xã Hòa Vang, thành phố Đà Nẵng, đã chịu ảnh hưởng nặng nề. Hàng nghìn hộ dân phải sơ tán, hàng chục tuyến đê sông bị tràn và ngập sâu.

    Người dân lội trong dòng nước lũ

    Sáng 29/10, báo cáo từ Sở Nông nghiệp và Môi trường Đà Nẵng đã khiến trái tim tôi thắt lại: 2 người đã tử vong, 3 người mất tích do lũ cuốn trôi. Khoảng 4.000 con gia súc, gia cầm bị cuốn trôi, gần 300ha rau màu, lúa bị thiệt hại, 5ha nuôi trồng thủy sản mất trắng. Thiệt hại vật chất đã lớn, nhưng mất mát về người thì không gì có thể bù đắp được.

    Cảnh cứu hộ trong lũ lụt

    Không chỉ Đà Nẵng, cả miền Trung ruột thịt đều oằn mình. Nhìn những hình ảnh từ Huế cũng khiến lòng tôi đau đáu.

    Lũ lụt ở Huế

    Hiện tại, các địa phương vẫn đang tích cực cắm biển cảnh báo, cấm phương tiện qua lại những khu vực ngập sâu và nỗ lực khắc phục hậu quả ban đầu. Mong rằng công tác cứu hộ, cứu nạn sẽ diễn ra thuận lợi, giúp tìm thấy những người mất tích và ổn định cuộc sống cho bà con.

    Miền Trung ơi, thương lắm! Mỗi khi nghĩ đến những hình ảnh từ trên cao hay những thông tin về thiệt hại, lòng tôi lại trùng xuống. Qua bài viết này, tôi chỉ muốn gửi gắm một chút sẻ chia, một chút thấu hiểu đến những người dân đang oằn mình chống chọi với thiên tai. Mong rằng những cơn mưa sẽ sớm dứt, nước lũ sẽ rút nhanh, để Đà Nẵng và cả miền Trung thân yêu của chúng ta sớm được bình yên, rạng rỡ trở lại. Chúng ta hãy cùng nhau hướng về miền Trung, chung tay giúp đỡ bằng cả tấm lòng nhé! 💖

    Đà Nẵng bình yên trở lại