Thẻ: Sùng Mạnh Hùng

  • Hơn cả 7 tòa tháp: Chuyến đi chứng kiến lòng dũng cảm lay động ở Thái Châu 🌸

    Hơn cả 7 tòa tháp: Chuyến đi chứng kiến lòng dũng cảm lay động ở Thái Châu 🌸

    Trong những chuyến lang thang khám phá, đôi khi chúng ta bắt gặp không chỉ cảnh đẹp hay món ngon, mà còn là những khoảnh khắc con người toả sáng rực rỡ. Một ngày nọ, khi nghe về câu chuyện ở thành phố Thái Châu, tỉnh Giang Tô, câu nói “Cứu một mạng người còn hơn xây 7 toà tháp” bỗng dưng hiện lên thật sống động trong tâm trí tôi. Đó là nơi lòng dũng cảm đã biến một ngày bình thường thành một dấu ấn khó phai. 🌸

    Thành phố Thái Châu bình yên

    Mọi chuyện diễn ra thật nhanh vào một ngày cuối thu tháng 10 trên con đường Thanh Niên tấp nập của quận Hải Lăng. Tôi hình dung cảnh tượng ấy, hẳn là kinh hoàng lắm. Một chiếc xe đen đang vội vã, chỉ một khoảnh khắc lơ là, khi cố tránh chiếc xe điện vượt đèn đỏ, tài xế bất ngờ mất lái. Chiếc xe lao vun vút qua dải cây xanh, rồi “ÙM!”, rơi thẳng xuống dòng sông lạnh giá. 💦

    Con đường Thanh Niên tấp nập ở Thái Châu

    Chiếc xe trượt xuống nhanh đến nỗi chỉ vài phút đã gần như chìm hẳn, chỉ còn nhú lên chút nóc. Bên trong, người tài xế hoảng loạn, cố gắng mở cốp, mở cửa, nhưng tất cả đều vô vọng… Chiếc xe đang nuốt chửng lấy ông ấy, và thời gian thì trôi đi rất nhanh.

    Chiếc xe gặp nạn dưới dòng sông

    Lúc đó, giữa dòng người hiếu kỳ tụ tập bên bờ, có một người đàn ông tên Địch Song Thành, 40 tuổi, cựu quân nhân, đang đi cùng vợ và con trai 2 tuổi. Nhìn thấy khung cảnh ấy, chẳng một chút do dự, anh dừng xe, dặn vợ con đợi rồi lao nhanh về phía hiện trường. Anh kể sau này anh bơi không giỏi đâu, nhưng khoảnh khắc ấy, có lẽ bản năng và lòng dũng cảm đã dẫn lối.

    Anh chẳng kịp cởi áo, vớ vội viên gạch rồi “TŨM!”, nhảy xuống dòng nước lạnh ngắt. Giữa lúc bơi lội chật vật, viên gạch quý giá còn rơi mất, anh lại phải lặn xuống tìm. Lên được nóc xe, không còn thời gian suy nghĩ nhiều, anh Thành cứ thế cầm gạch đập liên tiếp vào cửa sổ trời. Kính cường lực dày lắm, phải đến bốn năm nhát đập mạnh, nó mới vỡ tan tành.

    Khoảnh khắc cứu người đầy kịch tính

    Rồi bàn tay anh thò vào, kéo người tài xế đang sặc nước, hoảng loạn ra ngoài. Vừa đưa được nạn nhân lên nóc xe, anh Thành lại cúi xuống kiểm tra bên trong xem có còn ai khác bị mắc kẹt hay không. Chỉ khi chắc chắn trong xe chỉ có một người, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc đó, phao cứu sinh mới được ném xuống, và một người đàn ông khác cũng dũng cảm nhảy xuống hỗ trợ. Nạn nhân được kéo về bờ, kịp thời đưa đi cấp cứu.

    Anh Địch Song Thành, người hùng giữa đời thực

    Khi xe cấp cứu rời đi, mọi thứ lắng xuống, anh Thành mới thấy hai cánh tay mình đau nhói. Máu rỉ ra, hẳn là do những mảnh kính sắc nhọn cứa vào da thịt khi anh đập cửa. Nhưng anh chỉ cười, “Cứu người quan trọng hơn, vết thương nhỏ rồi sẽ lành thôi.” Một câu nói giản dị mà sao lay động lòng người đến thế. 💖

    Vết thương nhỏ không làm người hùng nao núng

    Câu chuyện của anh Địch Song Thành không chỉ là một hành động dũng cảm, mà còn là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho mỗi chúng ta. Trong cuộc sống bộn bề, đôi khi chúng ta quên mất rằng, điều quý giá nhất chính là lòng trắc ẩn, sự sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không màng đến bản thân. Dù không phải ai cũng có thể lao xuống dòng nước xiết, nhưng từ những hành động nhỏ nhất, chúng ta cũng có thể “cứu” lấy một điều gì đó cho nhau: một lời động viên, một bàn tay đưa ra, hay chỉ đơn giản là sự quan tâm chân thành. Những “viên gạch” của lòng tốt, dù nhỏ bé, cũng có thể tạo nên kỳ tích.

    Khi đọc về anh Thành, tôi không khỏi tự hào về những con người bình dị mà phi thường. Anh ấy là một tài xế cảng vụ, một người chồng, người cha, và là một “người hùng giữa đời thực”. Bố vợ anh ấy nói “Khi gia đình biết chuyện, tất cả đều tự hào. Tôi đã rủ con làm một bữa ăn mừng tưng bừng.” Phải rồi, lòng dũng cảm ấy, sự tử tế ấy, xứng đáng được ăn mừng, được lan toả.

    Lòng tốt được lan tỏa và tôn vinh

    Chuyến đi qua cuộc đời này, đôi khi không chỉ là ngắm cảnh, mà còn là học cách trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, thông qua những câu chuyện truyền cảm hứng như thế. Mong sao những “người hùng” như anh Thành sẽ luôn được tôn vinh, để ánh sáng của lòng tốt mãi lan toả khắp nơi. 🌟

  • Đồng Văn ơi, nơi trái tim hòa nhịp cùng tiếng khèn và điệu múa!

    Đồng Văn ơi, nơi trái tim hòa nhịp cùng tiếng khèn và điệu múa!

    Tưởng tượng nhé, một buổi tối se lạnh trên cao nguyên đá Đồng Văn, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa từ một quán cà phê nhỏ. Anh Sùng Mạnh Hùng – chàng trai của đá xám, của những điệu khèn từ thuở ấu thơ – đang say sưa lắc lư theo điệu nhạc. Rồi bỗng dưng, cả không gian như vỡ òa, 30-40 vị khách quốc tế cùng hòa mình, vỗ tay, nhún nhảy. Khi giai điệu lên đến cao trào, tất cả đồng thanh hô vang bằng tiếng Việt: “Việt Nam! Hồ Chí Minh!”. Một khoảnh khắc mà bất cứ ai ở đó cũng phải rưng rưng xúc động. 🎶 Phải nói thật, Đồng Văn không chỉ là cảnh đẹp hùng vĩ, mà còn là những rung cảm chạm đến tận cùng trái tim.

    Chàng trai Sùng Mạnh Hùng ấy, sinh ra và lớn lên giữa tiếng khèn, nếp nhà trình tường, đã chọn một con đường đầy tình yêu thương: quay về, gắn bó với du lịch cộng đồng. Với anh, làm du lịch không chỉ là show ra cảnh đẹp, mà là mang đến cho du khách cảm giác bình yên, an toàn, và trên hết, là chạm vào hồn cốt văn hóa bản địa. Nhìn ánh mắt anh Hùng kể chuyện, tôi thấy một tình yêu cháy bỏng với mảnh đất này.

    Anh Sùng Mạnh Hùng, người con của Đồng Văn

    Điều đặc biệt nhất ở Đồng Văn, tôi tin rằng, chính là cách anh Hùng biến âm nhạc và vũ điệu thành một “ngôn ngữ” chung. Từ múa khèn truyền thống, nhảy sạp, múa xòe, đến những điệu dân vũ cải biên, anh tạo ra một không gian mà bất cứ ai, dù đến từ đâu, cũng có thể nắm tay nhau, cùng cười, cùng nhảy. Anh chẳng cần học nhảy chuyên nghiệp, mà là học từ chính đời sống, từ những động tác lao động hàng ngày như cắt lúa, giã ngô… Sự chân thật ấy khiến du khách không còn là khán giả, mà thực sự sống trong nhịp điệu của người dân bản địa.

    Tôi đã được nghe Roaily, một cô gái từ London, kể về hành trình của mình. Cô đến Việt Nam vào mùa thu, sau những ngày náo nhiệt ở Hà Nội, cô tìm đến Đồng Văn vì bạn bè bảo đây là “trái tim đá” của miền Bắc, nơi thiên nhiên hùng vĩ và con người sống chậm rãi đến lạ. Roaily cùng hai người bạn thân đã thuê xe máy, rong ruổi qua những cung đường đèo quanh co, những dãy đá tai mèo sừng sững.

    Toàn cảnh Cao nguyên đá Đồng Văn hùng vĩ

    Mỗi khúc cua là một bức tranh mới mở ra: thung lũng ruộng bậc thang vàng óng, những bản làng nhỏ nép mình trong khói lam chiều, hay nụ cười rạng rỡ của em bé Mông, Dao vẫy chào khách qua đường. 🏞️

    Phố cổ Đồng Văn với những mái nhà cổ kính

    Và tất nhiên, đã đến Đồng Văn thì không thể bỏ qua cung đường Mã Pí Lèng huyền thoại, ngắm nhìn dòng Nho Quế xanh ngọc bích uốn lượn dưới chân đèo. Một vẻ đẹp khiến người ta phải nín thở mà chiêm ngưỡng.

    Dòng sông Nho Quế xanh ngọc bích

    Đêm lửa trại ở Đồng Văn là khoảnh khắc cô nhớ mãi. Ánh lửa bập bùng, tiếng khèn Mông réo rắt hòa cùng nhịp trống. Lúc đầu, Roaily còn chút ngần ngại khi anh Hùng mời tham gia điệu nhảy quanh đống lửa, nhưng rồi cô bị cuốn theo lúc nào không hay. Khi bàn tay cô nắm lấy tay bạn bè, chân bước nhịp theo vòng tròn, một cảm xúc vừa hân hoan, vừa gần gũi ùa đến. Cô nói, chưa từng có trải nghiệm nào ấm áp và chan hòa đến thế ở châu Âu. “Ở đây, người ta nhảy không chỉ vì vui, mà còn vì muốn chia sẻ tình yêu quê hương, văn hóa của họ với người khác. Điều đó thật sự khiến tôi cảm động”.🌸

    Du khách và người dân địa phương nhảy múa quanh lửa trại

    À, nhỏ xíu vài tips cho những ai đang ấp ủ chuyến đi Đồng Văn nhé! Đường đến Đồng Văn tuy đẹp nhưng khá quanh co, nên nếu tự lái xe máy, hãy thật cẩn thận và kiểm tra xe kỹ lưỡng. Về chỗ ở, Đồng Văn có khá nhiều homestay ấm cúng, gần gũi với người dân bản địa. Bạn nên đặt trước, đặc biệt vào mùa cao điểm hoặc dịp lễ hội. Các quán ăn ở khu phố cổ hay chợ Đồng Văn có nhiều món ngon địa phương mà bạn nhất định phải thử nha: thắng cố, phở chua, mèn mén… Giá cả thì khá phải chăng (cập nhật thông tin chi tiết về giờ mở cửa, giá vé các điểm tham quan tại địa phương trước khi đi nhé). Đừng quên mang theo áo ấm, kem chống nắng và một tâm hồn rộng mở để đón nhận mọi điều thú vị ở đây! 😉

    Chuyến đi của Roaily đã kết thúc, nhưng những điệu nhảy ở Đồng Văn vẫn tiếp tục lan tỏa. Video của cô trên mạng xã hội nhận về hàng chục nghìn lượt xem, với bao lời trầm trồ về vẻ đẹp giản dị của mảnh đất này. Hơn cả một chuyến du lịch, Đồng Văn đã cho cô những kỷ niệm, những kết nối mà cô biết chắc sẽ kể đi kể lại cho bạn bè. Và cô hẹn, một ngày nào đó sẽ quay lại.

    Với anh Hùng, giới thiệu văn hóa Việt Nam qua âm nhạc và vũ điệu không chỉ là một hoạt động giải trí, mà còn là một sứ mệnh. Mỗi nhịp trống, mỗi bước nhảy đều chứa đựng câu chuyện về đời sống, phong tục, và tâm hồn của người Việt, đặc biệt là đồng bào dân tộc vùng cao. Khi du khách quốc tế cùng hòa mình vào, họ không chỉ “nhảy” mà còn thực sự “sống” trong văn hóa bản địa, được chạm tay vào hồn cốt của mảnh đất cao nguyên đá này. Vì vậy, nếu bạn đang tìm kiếm một chuyến đi để chạm đến trái tim, để cảm nhận sự gắn kết không biên giới, hãy đến Đồng Văn nhé! Bạn sẽ mang về không chỉ những bức ảnh đẹp, mà là cả một bầu trời cảm xúc. ❤️