Thẻ: sáp nhập

  • Hoàng hôn trên Cổng chào Thái Bình: Khúc ca tạm biệt một miền ký ức

    Hoàng hôn trên Cổng chào Thái Bình: Khúc ca tạm biệt một miền ký ức

    Hoàng hôn những ngày cuối tháng Sáu mang theo một nỗi niềm rất riêng. Chiều buông chầm chậm, rải thứ ánh vàng cam dịu dàng lên chiếc cổng chào quen thuộc, nơi bao thế hệ người con Thái Bình vẫn gọi là “nhà”. Cảm giác như đất trời cũng đang cùng ta lưu luyến, cùng ta gói ghém những kỷ niệm cuối cùng về một cái tên thân thương sắp sửa đi vào trang sử mới. 🌅

    Hoàng hôn trên cổng chào

    Chiếc cổng chào ấy, nằm ngay địa phận xã Vũ Thư, gần cầu Tân Đệ, đã bao lần đón tôi trở về, rồi tiễn tôi đi. Mỗi khi ngang qua, nhìn thấy dòng chữ “Thái Bình kính chào quý khách”, lòng lại nhẹ nhõm biết mình đã về đến quê hương. Nó không chỉ là một kiến trúc, mà là một cột mốc trong tim, khắc ghi bao nhiêu chuyến đi, bao lần đoàn tụ.

    Những ngày này, Cổng chào Thái Bình bỗng trở thành điểm đến “check-in” đặc biệt. Rất nhiều người con, từ khắp nơi, đã trở về để ghi lại khoảnh khắc cuối cùng, để bày tỏ tình cảm với mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Nhiếp ảnh gia Nguyễn Hồng Sơn, một người con của Hưng Hà, Thái Bình, đã chắp cánh cho ý tưởng này. Anh kể, anh muốn lưu giữ lại những hình ảnh đẹp nhất, chân thực nhất của quê hương mình trước ngưỡng cửa đổi thay. Bộ ảnh anh chụp vào buổi hoàng hôn ngày 27/6, với bóng chiều chạng vạng đổ xuống, đã chạm đến trái tim của biết bao người, khiến những bức hình ấy lan tỏa khắp nơi. 📸

    Những kỷ niệm thân thương

    Đọc những chia sẻ của mọi người, tôi thấy lòng mình cũng dâng trào bao cảm xúc. Chị Mai Hương, một người con Thái Bình đang làm việc ở Hà Nội, bộc bạch rằng cổng chào này như một dấu hiệu báo chị đã về đến nhà. Rồi những lời tâm tình như của chị Mai Nguyễn: “Sẽ có nhiều tiếc nuối về một cái tên đã gắn liền với biết bao thế hệ. Tất cả chúng ta sẽ giữ mãi cái tên Thái Bình như một phần đẹp đẽ nhất trong tâm thức mỗi người.” Thật đúng vậy, cái tên “Thái Bình” sẽ mãi là một phần của chúng ta, một động lực để mảnh đất này vươn mình, phát triển rực rỡ hơn trong tương lai.

    Cảnh quan Thái Bình

    Từ ngày 1/7 tới đây, cái tên “Thái Bình” sẽ chính thức dừng lại, cùng với Hưng Yên tạo thành một tỉnh mới (cập nhật: tỉnh Hưng Yên). Đây là một trang mới đầy hứa hẹn, với diện tích rộng hơn 2.500km2 và dân số trên 3,5 triệu người. Tuy có chút tiếc nuối, nhưng tôi tin rằng sự thay đổi này sẽ mở ra nhiều cơ hội phát triển, mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân.

    Hưng Yên – Đối tác mới

    Chiếc cổng chào này, giờ đây, không chỉ là nơi lưu giữ kỷ niệm mà còn là biểu tượng cho sự chuyển mình. Hãy đến đây, ngắm nhìn hoàng hôn, và gửi gắm những lời yêu thương cuối cùng cho “Thái Bình” thân thương nhé. Để rồi, chúng ta sẽ cùng nhau hướng về một tương lai tươi sáng, mang theo tình yêu và niềm tự hào về nơi mình đã gọi là nhà. 🌸

  • Hẹn Gặp Lại, Hải Dương! Nơi Ký Ức Đong Đầy Nơi Cửa Ngõ Thành Phố

    Hẹn Gặp Lại, Hải Dương! Nơi Ký Ức Đong Đầy Nơi Cửa Ngõ Thành Phố

    Nắng tháng Sáu rải vàng ươm trên khắp nẻo đường, nhưng ở một góc nhỏ nơi cửa ngõ phía Tây thành phố Hải Dương, có một thứ ánh sáng khác lạ, lấp lánh trong mắt những người dừng chân. Đó là ánh sáng của kỷ niệm, của chút bâng khuâng khi đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay…

    Tấm biển “Thành phố Hải Dương hẹn gặp lại” vốn đã thân quen đến nỗi đôi khi ta lướt qua mà chẳng mấy để tâm, nay bỗng trở thành tâm điểm của bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu nỗi niềm. Chỉ là một tấm biển thôi, nhưng vào những ngày này, nó mang một sức hút kỳ lạ. Người dân và du khách từ khắp nơi đổ về, không ai hẹn ai, nhưng cùng chung một mong muốn: chụp một bức ảnh, lưu giữ một khoảnh khắc trước khi mọi thứ có thể không còn như cũ nữa. 🌸

    Tấm biển Thành phố Hải Dương hẹn gặp lại

    Tôi đứng đó, giữa dòng người đang nhộn nhịp, cảm nhận rõ không khí vừa hoài niệm vừa xen lẫn chút háo hức. Hàng dài xe cộ chậm rãi dừng lại, mọi người nở nụ cười, tạo dáng bên tấm biển. Có gia đình hai, ba thế hệ, có nhóm bạn trẻ xúng xính áo quần, tất cả đều muốn ghi lại dấu ấn của riêng mình.

    Những người dân và du khách đang lưu lại khoảnh khắc bên tấm biển

    Nhớ lời chị Thủy Tiên, cô gái sống cách đây vài cây số, tâm sự khi cùng mẹ và các con nhỏ đến chụp ảnh. Chị bảo: “Hải Dương là quê hương, là nơi các con tôi sinh ra. Sắp tới sáp nhập, tôi sợ các con sẽ quên mất tên gọi thân thương này, nên muốn cả nhà đến đây để ghi nhớ.” Nghe chị nói mà thấy lòng mình cũng dâng lên bao cảm xúc. Tấm biển không chỉ là cột mốc địa lý, mà còn là một phần ký ức, là lời chào mỗi khi đi xa và là vòng tay ấm áp mỗi khi trở về nhà.

    Hồ Bạch Đằng - một góc bình yên của Hải Dương

    Rồi cả nhóm bạn của chị Vũ Vân Anh, họ đến đây để cùng nhau lưu giữ một giai đoạn chuyển tiếp đầy ý nghĩa của quê hương. Nét mặt mỗi người vừa tiếc nuối chút gì cũ kỹ, vừa ánh lên niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn cho vùng đất này. Đó là những khoảnh khắc thật đẹp, thật đáng trân trọng.

    Khung cảnh yên bình của quê hương Hải Dương

    À mà nè, nếu bạn cũng muốn ghé qua lưu giữ chút kỷ niệm, nhớ dừng đỗ xe đúng nơi quy định, đảm bảo an toàn giao thông nha. Chúng ta cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đẹp một cách văn minh nhất!

    Tấm biển “Hải Dương hẹn gặp lại” có thể sẽ không còn đứng đó với vai trò cũ nữa (cập nhật…), nhưng tôi tin, trong trái tim mỗi người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này, nó sẽ mãi là một biểu tượng khó phai. Một sự chia ly đầy cảm xúc, nhưng cũng mở ra một chương mới đầy hứa hẹn. Chào tạm biệt nhé, Hải Dương yêu thương! Và hẹn gặp lại, trong một hình hài mới mẻ, rạng rỡ hơn. 🏞️🍜 Hãy cùng đón chờ và viết tiếp những câu chuyện đẹp của vùng đất này nha!

    Tạm biệt Hải Dương thân yêu và hẹn ngày gặp lại