Đêm Mỹ Đình se lạnh, chiếc xe giường nằm lăn bánh đưa tôi rời xa phố thị ồn ào. 3:30 sáng, trong cái mờ sương của Hà Giang, một cảm giác vừa lạ vừa quen ùa về. Lần đầu tôi đặt chân đến mảnh đất địa đầu Tổ quốc này, và tôi biết, hành trình phía trước sẽ là những thước phim đẹp đẽ nhất cuộc đời mình. 🌸

Sau một giấc ngủ ngắn tại Riverside Hostel – nơi anh chị chủ cực kỳ dễ thương và nhiệt tình (SĐT: 0965.636.222 / 0363.166.969), tôi tỉnh dậy với năng lượng tràn đầy, sẵn sàng cho những cung đường đèo núi huyền thoại.
7h sáng, làm hợp đồng thuê xe xong xuôi, tôi và hội bạn ghé ngay một quán ăn sáng ven đường, lấp đầy chiếc bụng đói trước khi chính thức chinh phục Hà Giang. 8h, nắng sớm bắt đầu len lỏi, chúng tôi nổ máy, hít hà bầu không khí trong lành, bắt đầu hành trình.
Điểm dừng đầu tiên là Cột mốc số 0, một cảm giác tự hào dâng trào khi biết mình đang đứng ở nơi khởi đầu của con đường hạnh phúc. Rồi Eco Pass hiện ra, một chòi nhỏ trên cao với view bao trọn thung lũng (vé 10k thôi, đáng lắm!).

Cổng trời Quản Bạ uy nghi đón chào, khung cảnh mây trời, núi non hòa quyện như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Cứ thế, chúng tôi lướt qua những con đèo uốn lượn, thỉnh thoảng lại dừng lại bên đường, để những cơn gió lùa qua tóc, để đôi mắt mình được no đầy bởi màu xanh ngút ngàn của núi đá.

Dốc Thẩm Mã ở Phố Cáo là một trong những nơi tôi ấn tượng nhất. Cung đường uốn lượn mềm mại như dải lụa vắt ngang triền đồi, đẹp đến nao lòng.
![]()
Và đừng quên mang theo vài gói bánh kẹo nhé, những ánh mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ của các em bé nơi đây khi nhận được quà sẽ khiến trái tim bạn tan chảy. Sủng Là chào đón chúng tôi bằng một thung lũng yên bình, những ngôi nhà trình tường cổ kính.

Thử khoác lên mình bộ trang phục dân tộc (thuê 30k, vé vào cổng 10k), cảm giác như mình là một phần của mảnh đất này vậy. Rồi chúng tôi ghé thăm Dinh thự họ Vương (vé 20k), lắng nghe những câu chuyện về một thời vàng son của vua Mèo, chiêm ngưỡng kiến trúc độc đáo.

Khi những tia nắng cuối cùng bắt đầu tắt, chúng tôi đã có mặt tại Homie Homestay ở Lũng Cú. Sau một ngày dài rong ruổi, còn gì tuyệt vời hơn là quây quần bên mâm cơm ấm cúng với món lẩu gà đồi, lợn rừng thơm lừng, kể cho nhau nghe những câu chuyện của ngày (bữa tối ở homestay khoảng 600k cho nhóm).
Sáng hôm sau, thức dậy ở Lũng Cú, chúng tôi thưởng thức bữa sáng đơn giản mà ngon miệng tại homestay, sau đó nhanh chóng dọn dẹp để kịp lên đường. Điểm đến không thể bỏ qua là Cột cờ Lũng Cú, biểu tượng thiêng liêng của Tổ quốc. Leo lên đỉnh (vé 25k), lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới giữa nền trời xanh biếc, nhìn xuống toàn cảnh những ruộng bậc thang trùng điệp, một cảm giác xúc động, tự hào khó tả. 🏞️

Rời Lũng Cú, chúng tôi thẳng tiến đến con đèo Mã Pì Lèng huyền thoại. Cung đường này thực sự là một kiệt tác của tạo hóa, của bàn tay con người. Đứng trên đỉnh Mã Pì Lèng, trước mắt là vực sâu hun hút, dưới kia là dòng sông Nho Quế xanh ngọc bích uốn lượn như dải lụa mềm mại. Cảnh tượng hùng vĩ đến mức mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa. Tôi cứ đứng đó, hít thở thật sâu, để từng tế bào được lấp đầy bởi vẻ đẹp không tưởng này.


Hành trình chinh phục Sông Nho Quế là một trải nghiệm không thể quên. Con đường xuống bến thuyền uốn lượn, hiểm trở nhưng khi chạm vào làn nước mát lạnh của dòng sông, mọi mệt mỏi đều tan biến. Ngồi thuyền lướt nhẹ trên dòng Nho Quế (vé 100k/người, đi đông sẽ rẻ hơn, nên đặt qua homestay chỉ khoảng 80-90k thôi nhé), chiêm ngưỡng những vách đá dựng đứng sừng sững, cảm giác như lạc vào một thế giới cổ tích vậy.

Chiều tối, chúng tôi về đến Mèo Vạc và check-in tại Ong Vàng Homestay. Sau bữa tối ấm cúng (khoảng 500k), chúng tôi dạo quanh Chợ đêm Mèo Vạc, hòa mình vào không khí nhộn nhịp, tìm hiểu thêm về văn hóa địa phương.
Sáng ngày thứ ba, 9h, chúng tôi bắt đầu hành trình trở về TP Hà Giang. Thay vì đi đường cũ, chúng tôi chọn tuyến đường rút gọn, dù dốc và hiểm trở hơn 30km nhưng giúp tiết kiệm thời gian đáng kể. Đúng là đường đèo núi ở đây không dành cho những tay lái yếu tim, nhưng tôi tin, đó là một phần không thể thiếu của trải nghiệm Hà Giang. Bốn tiếng sau, chúng tôi đã có mặt ở bến xe, kịp bắt chuyến xe 14h về Hà Nội. Cảm giác mệt nhoài nhưng lòng đầy ắp những kỷ niệm và hình ảnh đẹp đẽ.

🌸 Một vài lời nhắn nhủ nhỏ gửi đến bạn:
Hà Giang mùa này có thể khá lạnh, đặc biệt là vào sáng sớm và tối muộn. Nhớ mang theo khăn len, găng tay, miếng dán giữ nhiệt để giữ ấm nhé. Kem chống nắng, kính râm và nẻ môi cũng là những vật bất ly thân đó. Đừng quên một ít thuốc đau bụng phòng trường hợp đồ ăn lạ bụng nhé.
Tổng chi phí cho chuyến đi 3 ngày 2 đêm của tôi, bao gồm ăn uống, xăng xe, ngủ nghỉ homestay, hết khoảng 1tr8/người. Một mức giá quá hợp lý cho những trải nghiệm tuyệt vời này phải không?
Đặc biệt, nếu bạn chưa quen đi đường đèo thì cần cân nhắc thật kỹ nhé. Đường Hà Giang 90% là đèo núi, dốc, nhỏ và nhiều sỏi đá, rất dễ trượt. Luôn nhớ đi số 2 ở đường đèo, và về số 1 khi leo dốc cao, dài. Tuyệt đối không đi số 3, số 4 trên đèo nhé, nguy hiểm lắm đó! Và hãy cố gắng về đến homestay trước 17h30 chiều, trời tối đường rất khó đi và có nhiều điểm mù.
Dọc đường đi, thỉnh thoảng bạn sẽ cần nạp năng lượng, nên hãy chuẩn bị sẵn ít đồ ăn nhẹ và sữa trong balo nhé.
À, mình đã chọn ở Homie Homestay ở Lũng Cú và Ong Vàng Homestay ở Mèo Vạc. Cả hai đều mang lại trải nghiệm rất dễ chịu và gần gũi.
🏞️ Hà Giang đọng lại trong tôi không chỉ là một ‘bức tranh thiên nhiên hùng vĩ’ nhất mà tôi từng được chiêm ngưỡng, nơi những quả núi xếp chồng lên nhau, bao la đến vô tận, khiến tôi cứ ngỡ mình đang lạc bước vào cõi thần tiên. Mà còn là những nụ cười trong trẻo, ánh mắt lấp lánh của các em nhỏ vùng cao, mỗi khi chúng tôi đi qua, các em lại vẫy tay chào. Sự mộc mạc, giản dị, lòng mến khách của người dân nơi đây đã thật sự chạm đến trái tim tôi.


Nếu bạn đang tìm kiếm một chuyến đi để ‘chữa lành’, để tìm lại chính mình giữa thiên nhiên bao la, hay đơn giản chỉ là muốn thử thách bản thân trên những cung đường hùng vĩ, thì Hà Giang chính là câu trả lời. Đừng ngần ngại xách ba lô lên và đi nhé! Chúc bạn có một chuyến đi thật vui vẻ và đáng nhớ như tôi vậy. ❤️