Thẻ: Ngọc Long Tuyết Sơn

  • Tứ Xuyên Dấu Yêu Và Khám Phá Bất Ngờ: Núi Tứ Cô Nương — Nàng Thơ Tuyết Trắng Giữa Lòng Đất Khách

    Tứ Xuyên Dấu Yêu Và Khám Phá Bất Ngờ: Núi Tứ Cô Nương — Nàng Thơ Tuyết Trắng Giữa Lòng Đất Khách

    Trong tất cả những cung đường mình từng đi qua trên đất Trung Hoa, Tứ Xuyên luôn giữ một vị trí thật đặc biệt trong trái tim mình. Nơi đây như một bản hòa ca đầy đối lập mà quyến rũ lạ kỳ.

    Phong cảnh Tứ Xuyên hùng vĩ

    Có Thành Đô lãng đãng với nhịp sống chậm rãi, người người cứ thế an nhiên thưởng trà, nhâm nhi lẩu nóng hổi giữa đô thị phồn hoa.

    Đường phố Thành Đô

    Rồi lại có Cửu Trại Câu, một kiệt tác thiên nhiên với màu sắc rực rỡ như ai đó lỡ tay đánh rơi cả bảng màu vào hồ nước trong xanh. Cứ thế, Tứ Xuyên dần trở thành một “nỗi nhớ” không tên.

    Hồ nước Cửu Trại Câu

    Đi nhiều, quen thuộc với những danh lam thắng cảnh đình đám, mình chợt nảy ra một ý tưởng nhỏ: tìm kiếm những góc yên bình hơn, ít người biết đến hơn, mà vẫn đủ gần gũi với Thành Đô để tiện đường đi lại. Và rồi, định mệnh đã đưa mình đến với Núi Tứ Cô Nương – nàng thơ tuyết trắng ẩn mình ngay cạnh Thành Đô náo nhiệt, một vẻ đẹp tinh khôi mà bấy lâu mình bỏ lỡ. 🏔️✨

    Toàn cảnh Núi Tứ Cô Nương

    Vẻ đẹp của Tứ Cô Nương thì có lẽ không từ ngữ nào có thể diễn tả hết. Đến cả thi sĩ Đỗ Phủ đời Đường, người đã chu du khắp nơi, cũng phải xiêu lòng mà viết nên những vần thơ ngợi ca. Cứ hình dung mà xem, “Ngoài khung cửa sổ tuyết sơn ngàn năm…” – một khung cảnh hùng vĩ và thanh bình đến nhường nào.

    Ngọn núi này tọa lạc tại khu tự trị A Bá, thuộc Tứ Xuyên, cách Thành Đô chỉ khoảng 220km thôi, nhưng khi đặt chân đến, bạn sẽ cảm giác như lạc vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.

    Dãy núi tuyết Tứ Cô Nương

    Núi Tứ Cô Nương không chỉ là một ngọn núi, mà là cả một quần thể kỳ vĩ với ba khu vực chính: Trường Bình Câu, Song Kiều Câu và Hải Tử Câu. Đặc biệt hơn, nơi đây được bao bọc bởi bốn đỉnh núi cao lớn, được ví như bốn nàng cô nương: Đại cô nương, Nhị cô nương, Tam cô nương và Cô nương út, mỗi đỉnh một vẻ nhưng cùng tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ. Với địa hình băng xuyên hiện đại, 52 đỉnh núi cao trên 5000m, quanh năm tuyết phủ trắng xóa, Tứ Cô Nương thực sự là một xứ sở thần tiên giữa đời thực. Ngọn cao nhất chạm mốc 6250m, đứng sừng sững giữa trời xanh, khiến mình chỉ biết ngước nhìn mà lòng đầy thán phục.

    Đỉnh núi tuyết Tứ Cô Nương

    Nếu bạn có quỹ thời gian eo hẹp, chỉ vỏn vẹn một ngày thôi, thì Song Kiều Câu là lựa chọn hoàn hảo. Nơi đây dễ đi lại, cảnh sắc mê hồn với hồ nước trong vắt, rừng cây xanh mướt và những đỉnh tuyết xa xa.

    Cảnh sắc Song Kiều Câu với hồ và núi tuyết

    Còn nếu bạn là một tín đồ của những chuyến trekking, yêu thích thử thách và muốn khám phá sâu hơn, thì Trường Bình Câu với hành trình 2-3 ngày sẽ là một trải nghiệm không thể quên. Từng bước chân dạo giữa thung lũng, hít căng lồng ngực không khí trong lành, ngắm nhìn vẻ đẹp nguyên sơ của núi rừng, bạn sẽ cảm thấy mọi muộn phiền dường như tan biến.

    Khu rừng ở Trường Bình Câu

    Về thời điểm ghé thăm, Tứ Cô Nương khoác lên mình tấm áo tuyết trắng quanh năm, nên về lý thuyết thì mùa nào cũng có thể đi được. Tuy nhiên, mình mách nhỏ nhé, mùa đông dù rất đẹp nhưng đường sá thường bị đóng băng, xe cộ khó di chuyển. Thời điểm lý tưởng nhất, theo cảm nhận của mình, chính là mùa thu 🍁🍂. Khi ấy, cả cung đường dẫn vào núi như được dát vàng bởi sắc lá phong rực rỡ, trời trong xanh vời vợi, nắng hanh hao mà ấm áp. Một khung cảnh lãng mạn đến nao lòng!

    Du khách khám phá Núi Tứ Cô Nương

    Đường đi từ Thành Đô đến Tứ Cô Nương mất khoảng 5 tiếng di chuyển, bạn có thể thuê xe riêng hoặc đặt tour trọn gói một ngày. Thường thì chúng ta sẽ tham quan từ khoảng 11 giờ trưa đến 5 giờ chiều, sau đó quay trở về Thành Đô. Hãy nhớ chuẩn bị trang phục ấm áp và giày đi bộ thoải mái nhé, đặc biệt nếu bạn định trekking ở Trường Bình Câu! (Giá vé vào cổng các khu và giờ hoạt động chi tiết nên được cập nhật trước chuyến đi nha).

    Tứ Cô Nương không chỉ là một điểm đến, mà còn là một hành trình tìm về sự tĩnh lặng, tìm về những vẻ đẹp nguyên bản nhất của thiên nhiên. Nó giống như một nốt trầm dịu dàng giữa bản giao hưởng Tứ Xuyên đầy màu sắc. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi chốn để thanh lọc tâm hồn, để đắm mình vào khung cảnh hùng vĩ của núi tuyết mà không quá xa xôi, hãy một lần thử ghé thăm nàng thơ Tứ Cô Nương này nhé. Chắc chắn bạn sẽ không thất vọng đâu! 💖

    Núi Tứ Cô Nương trong khung cảnh tĩnh lặng

  • Lệ Giang – Shangrila: Khi Trái Tim Lỡ Nhịp Giữa Phố Cổ Huyền Thoại và Miền Đất Tuyết Tây Tạng

    Lệ Giang – Shangrila: Khi Trái Tim Lỡ Nhịp Giữa Phố Cổ Huyền Thoại và Miền Đất Tuyết Tây Tạng

    Tuổi trẻ này mình đi đâu? Nếu trái tim bạn đã trót lỡ yêu cái không gian hoài cổ ở Hội An, và cũng say mê sự nhẹ nhàng của thành phố cao nguyên Đà Lạt, thì Lệ Giang, ôi chao, quả là một sự kết hợp hoàn hảo từ không gian, cảnh vật cho đến thời tiết, khí hậu.

    Bốn đứa chúng mình, tiếng Anh, Hàn, Nhật đều tàm tạm, chỉ duy có tiếng Trung là không biết một chữ bẻ đôi. Đã từng đắn đo, lo sợ rất nhiều, rồi chỉ dám chốt lịch trình vỏn vẹn ba tuần trước ngày đi – cho mọi sự chuẩn bị, từ visa đến lịch trình, ăn ở. Vậy còn chần chừ gì nữa mà không xách ngay vali lên mà đi thôi. Ở cái đất du lịch mà cứ mỗi 5 mét lại nghe được một câu tiếng Việt thì còn gì phải lo sợ nữa, nhỉ? Một chuyến đi gói trọn cả sự hoang mang, vỡ òa, và những kỷ niệm không thể nào quên!

    Hà Khẩu – Côn Minh: Lần đầu “miss” tàu trên đất bạn… và bài học xương máu

    Chuyến xe đêm Royal của Hà Sơn-Hải Vân từ Hà Nội lên Lào Cai lúc 11h30 đêm, dịch vụ phải nói là siêu vip, hơn cả hạng Business của VNA luôn ấy, mà giá chỉ 350k (cao hơn vé thường có 100k thôi, tội gì không thử nhỉ, rất đáng tiền!). Tầm 3h sáng đã lên đến nơi, bọn mình đi xe trung chuyển về nhà bạn nghỉ nhờ. Ai không có chỗ thì nên thuê nhà nghỉ gần cửa khẩu để dưỡng sức nhé. Tầm 5h30, 6h, cả bọn đã lục tục ra cửa khẩu ngồi “trầu”. Ngày thường thì làn xuất cảnh hộ chiếu không đông, nhưng mà ngày lễ thì ôi thôi rồi, đông đến nghẹt thở! Ra đứng không thứ nhất cũng phải thứ nhì thì mới mong kịp chuyến tàu 9h30.

    Xuất cảnh ở Việt Nam và nhập cảnh ở Trung Quốc thì không có gì quá khó khăn, chỉ là chậm ơi là chậm thôi. Ở Việt Nam duy nhất chỉ có 1 bàn làm việc, nên hãy tưởng tượng chúng mình như những diễn viên quần chúng trong phim “Cô dâu 8 tuổi” vậy. Hôm đó, vì là ngày lễ nên hầu như tất cả đều đã đặt trước vé tàu chuyến 9h30, và chỉ khoảng 10 người xếp hàng đầu tiên là kịp thôi, còn lại hàng dài phía sau lỡ hết, trong đó có cả chúng mình! 💔 Ra đến ga là 9h33’, tàu vừa rời ga trong sự tiếc nuối, tuyệt vọng, và hoảng loạn vô cùng.

    Sơ suất to đùng là không hề nghĩ đến việc đi xe khách ra sao, chuyến tàu gần nhất lại phải đợi đến 5h chiều, như thế thì không kịp chuyến tiếp theo: Côn Minh – Lệ Giang. Rồi cái khó cũng ló cái khôn, bám lấy các bạn khác biết tiếng Trung, lúc này đồng hương cũng hóa đồng đội cả, có đến 5-7 đoàn cùng nhau lỡ tàu cơ mà! Đáng buồn là từ Hà Khẩu đến Côn Minh không có xe khách đi thẳng, nhờ được mấy bác taxi đưa ra bus station mà cuối cùng lại ra một đoạn nào đó trông như bến cóc, rồi lại bắt xe đi Mông Tự, từ đó mới chuyển xe lớn hơn đi Côn Minh.

    Thôi không quan tâm bến cóc, bến ếch gì nữa, giờ đến được Côn Minh mới là điều cần thiết. 400km đầy gian nan thử thách mà cũng kết thúc nhanh chóng, vì trên xe đều là đồng đội cả, có khác gì thuê xe đi tour đâu nhỉ? Chỉ có điều vé xe khách đắt gấp ba vé tàu thôi. Khoản tiền “ngu” đầu tiên ra đi, bài học rút ra là nếu đi ngày thường thì không cần mua trước vé tàu đâu, đi đến đâu mua đó, vừa tiện vừa rẻ, lại không lo lỡ tàu. Còn đi ngày lễ thì book chuyến tầm trưa, hoặc ngâm cứu rõ các cách di chuyển khác chặng Hà Khẩu – Côn Minh cho kỹ vào nha! Ơn giời, cuối cùng cũng đến được nhà ga Côn Minh… thở phào nhẹ nhõm! 😮‍💨

    Côn Minh – Lệ Giang: Dấn bước vào cổ trấn trong mơ

    Trải qua một ngày đớn đau, chúng mình cũng đến được Côn Minh – Xuân Thành của Trung Quốc và đổi xong vé tàu đêm đi Lệ Giang. Vì lỡ tàu một lần rồi nên “rén” lắm, chỉ dám gửi đồ rồi đi xung quanh ga tàu ăn tô bún qua cầu thôi. 🍜 Đặc sản Vân Nam đó ạ, thực ra chỉ là một tô bún “tả pí lù” bày ra rất nhiều nhân cả thịt cả rau trên đĩa nhỏ, xong rồi đổ tất vào bát bún nóng hổi cho chín rồi ăn thôi. Bốn người ăn nhẹ hai suất rồi lếch thếch đi bộ về ga, check in, đánh răng, rửa mặt, skin care các kiểu, chuẩn bị lên tàu. Ga Côn Minh nó to hơn cả cái T1 Nội Bài nên cũng nên chừa thời gian ra mà tìm hiểu, kẻo lại lơ ngơ thì khổ lắm nhé!

    Lên tàu cái là ngủ say như chết, mệt quá mà, mình thậm chí còn không biết tàu đi có xóc có ồn hay không nữa. Sáng hôm sau đến Lệ Giang, ra đến ngoài ga tàu thì đã có anh taxi chờ sẵn, cầm biển tên to đùng. Cứ thế lên xe về thôi. Chúng mình đã đặt guesthouse của một ajushi (ông chú) siêu nhiệt tình và giỏi tiếng Anh nhất cái đất Lệ Giang này luôn. Đến nơi ông chú đón ngay ngoài đường lớn, đi bộ khoảng 300m vào guesthouse, nằm gọn trong lòng phố cổ luôn. Sáng sớm mà, chưa có phòng. Chúng mình ngồi đợi, nhâm nhi tách trà nóng (đặc sản Lệ Giang) và ngồi nghe ông chú “hướng dẫn du lịch” luôn. Ngày nào cũng như ngày nào, biết bao nhiêu đoàn khách, mà ổng vẫn nhiệt tình tua lại từ sáng đến đêm! Homestay ở Lệ Giang, xinh đúng không nào? Chú chủ nhà siêu nhiệt tình!

    Phố cổ Lệ Giang

    Sau đó chúng mình đi ăn sáng rồi quay về nhận phòng tắm rửa, tẩy trần sau 1 ngày 2 đêm “bụi đường”. Tầm 11h xong xuôi, lên đồ xinh đẹp, hóa công hóa chúa Mông Cổ, Tây Tạng rồi bắt đầu hành trình “oanh tạc” trấn Lệ Giang. Quả không hổ danh là cổ trấn rộng và đẹp nhất Trung Quốc mà, đi cả ngày không hết, mỗi góc ra được tỉ kiểu ảnh sống ảo. Trời xanh trong vắt, không khí trong lành, thời tiết mát mẻ, đi dạo ngắm cảnh ngắm hoa không cũng thấy vui rồi. Trong cổ trấn có 3 điểm mất vé vào cửa là Mộc Phủ – phim trường của các bộ phim cổ trang, Đại Quan Lầu – nơi cao nhất, view toàn cảnh Lệ Giang và công viên Hắc Long Đàm. Tuy nhiên, ngâm cứu kỹ các review và cũng theo lời khuyên của ajushi thì chúng mình quyết định không tốn tiền cho những nơi đó. Thay vào đó là chiều muộn lê la trên mấy quán cafe trên cao vừa ngắm toàn cảnh, vừa ngồi uống nước đón hoàng hôn lúc 20h. ☕ Ngày đầu tiên chốt hạ bằng vài xiên thịt nướng thơm lừng và cốc trà sữa béo ngậy. Một ngày đi bộ 8km về nhà ngủ như chưa từng được ngủ. Bạn nào nhiều thời gian có thể đi thêm Bạch Sa cổ trấn, Thúc Hà cổ trấn nữa nhé. Nhưng nghe nói Bạch Sa nhỏ và không khí cổ kính hơn chứ Thúc Hà cũng đông đúc và nhộn nhịp như Đại Nghiên (phố cổ Lệ Giang) à. Trông chúng mình cứ như những công chúa Mông Cổ vậy đó! 👸

    Toàn cảnh cổ trấn Lệ Giang

    Lam Nguyệt Cốc – Ngọc Long Tuyết Sơn: Lên đỉnh không đáng sợ, chỉ sợ không ai đưa mình lên ☺️

    Yulong là núi tuyết vô cùng nổi tiếng ở Lệ Giang, đỉnh cao nhất tận hơn 5600m cơ, cáp treo cao nhất châu Á cũng chỉ lên đến mức 4506m thôi mà quanh năm tuyết trắng bao phủ rồi. Ngày lễ ở đây đông lắm, đông thực sự… Tiếng Trung không biết thì tốt nhất hãy đặt luôn tour ở guesthouse như chúng mình nhé. Nói là tour thôi nhưng thật ra họ chỉ cho xe đến đón mình, đưa đi, đặt vé ăn, vé cáp treo hộ rồi đưa về, đơn sơ thế thôi. Chúng mình đi xe ghép với 3 bạn người Thái, và 1 anh người Nhật, cả 8 người không ai biết tiếng Trung, và câu tiếng Anh duy nhất bác tài xế nói được là “Go Go…”, ôi nghe được mà mừng phát khóc! 😂 Nhưng không sao, có apps translator, có chị gái phiên dịch ngồi trực chiến ở guesthouse, rồi cũng hiểu nhau hết ấy mà. Tour chúng mình đặt 580 tệ (cập nhật…) gồm ăn trưa, vé cáp treo, bình oxi, áo ấm đầy đủ chuẩn bị lên đỉnh và vé vào show “Ấn tượng Lệ Giang”. Ai không muốn xem thì đặt tour không có show, giá tầm 470 tệ (cập nhật…), cơ mà hôm đó ajushi bảo chúng mình là không còn tour đó rồi, chỉ có sự lựa chọn duy nhất là “full option” thôi. Thật ra với những bạn sống nghệ một chút thì show ấy hay lắm luôn, chỉ là mình hơi khô khan, nên ít ấn tượng. Hồ này mà đi mùa thu lá vàng, lá đỏ thì đẹp quên sầu luôn!

    Núi tuyết Ngọc Long

    Điểm đầu tiên là Lam Nguyệt Cốc. Ôi mê ly luôn, nước trong vắt xanh biếc, hoa anh đào nở rộ, xa xa là núi tuyết Yulong hùng vĩ. Tuyệt mỹ cảnh luôn má ơi! 🏞️ Nói nhỏ là nên đi Lam Nguyệt Cốc trước khi lên núi nhé, lúc mà còn tràn đầy sinh lực ấy, chụp ảnh cho đẹp. Chứ lên đỉnh xong là cũng hết sinh lực và thần thái rồi! Chúng mình lên núi là lúc tầm trưa, trời mưa lất phất, buồn thiu ôi thôi mưa thế này thì lên núi làm sao. Nhưng các bạn đừng nhầm, mưa mới là tuyệt vời. Chúng mình đi cáp treo lên đến đỉnh thì thấy tuyết đang rơi! ❄️ Oimeoi giữa mùa hè tuyết rơi là có thật, lần thứ hai rồi mà vẫn lâng lâng sung sướng như lần đầu… nhìn thấy tuyết đầu mùa đông năm ấy. Lên đỉnh sướng thì sướng thật, đẹp cũng đẹp thật nhưng khó thở, mệt mỏi cực. Hãy chuẩn bị thật nhiều chocolate và oxi, không bao giờ thừa đâu. Thì thầm một chút là sau lần lên đỉnh ấy mình còn phát hiện ra oxi nó cũng gây nghiện, từ ngày hít được cái khí đó, về nhà chỉ muốn tìm mua để ngày hít vài hơi mà không có, vật kinh khủng! Cô gái thung thướng khi lần thứ 2 thấy tuyết rơi, mà lại rơi giữa mùa hè, tay vẫn không quên oxi. Ngày thứ hai kết thúc nhẹ nhàng bằng bữa lẩu sườn phơi khô và một chú gà quay thôi mà. Ngon bá cháy! 😋

    Lam Nguyệt Cốc

    Shangrila: Một thoáng Tây Tạng trong lòng Vân Nam 💫

    Từ Lệ Giang đến Shangrila có khoảng gần 200km thôi mà đường đèo núi cheo leo, dốc cao như từ Hà Giang lên Lũng Cú, chỉ khác là đường xá rộng gấp ba lần. Nếu đi xe khách thì mất khoảng 4h30 di chuyển liên tục, dừng nghỉ khoảng 10 phút. Mua vé xe cũng dễ lắm, trước hôm xuất phát chúng mình kéo nhau ra bus station, cách Lệ Giang Cổ trấn khoảng 1km thôi, bắt taxi 8 tệ (cập nhật…) nhanh gọn, ra đó mua vé. Có rất nhiều máy bán vé tự động, nhưng không biết tiếng Trung thì cứ vào quầy mua cho nhanh, ơn giời chị bán vé bập bẹ được đôi câu tiếng Anh, giao dịch dễ dàng đơn giản. Hôm sau đến giờ là ra chui tọt vô xe thôi. Ga tàu hay bến xe ở Trung Quốc nghiêm ngặt vô cùng, soi chiếu như đi máy bay, cảnh sát, súng ống đầy đường, chỉ khổ cho những đứa tha lôi lắm hành lý như mình thôi. Có sự lựa chọn khác là thuê xe riêng đi, vừa nhanh, vừa tiện, vừa an toàn hơn, chỉ có chi phí là hơi chát thôi. Team đi 4 trở lên có thể cân nhắc phương án này, đi đông thì kể ra chi phí đội lên không quá cao đâu. Vì thấy không cần thiết phải đi xe riêng nên chúng mình vẫn tiếp tục trải nghiệm xe khách. Đến bến bus Shangrila thì mua vé chiều về luôn cho tiện. Ra ngoài bắt taxi về guesthouse, cũng ở ancient town luôn. May mà hỏi trước anh chủ giá taxi, chứ không là bị chém đẹp 50 tệ rồi! Mặc cả một hồi 20 tệ chuẩn bị ok tự dưng ở đâu xông ra một anh giai, “10 tệ đi không?”. Huhu rẻ quá cũng sợ, 4 đứa con gái, thuốc mê, 2 quả thận… đi hết từ suy nghĩ này đến đắn đo khác, và cuối cùng vẫn là ham rẻ. May sao ông anh cũng là người tốt, nên thuê luôn chiều chở đi tu viện Songzalin. Shangrila quả thật mang một bầu không khí rất khác, rất đặc trưng và cũng rất khó diễn tả, văn hóa, kiến trúc có phần hơi ma mị, tâm linh, và đương nhiên, phù hợp với những đứa ưa khám phá như mình.

    Toàn cảnh Shangrila

    Điểm dừng chân đầu tiên, tu viện Songzalin, vé vào cửa 90 tệ (cập nhật…), là tu viện lớn nhất Shangrila, được xây dựng từ thế kỷ 17, mang đậm kiến trúc của Phật giáo Lạt Ma Tây Tạng. Diện tích siêu rộng, đi cả ngày chắc mới hết, nên hãy đi tạm những tòa chính thôi, dành thời gian cho những điểm đến khác. Còn thảo nguyên Napahai, cưỡi ngựa bắn cung, còn công viên Potatso, núi tuyết Shika… mà vẫn chưa trải nghiệm được hết do trời mưa. Núi tuyết Shika ở đây không cao, không đẹp, không đông và cũng không đắt như Yulong, nhưng cũng là một điểm đến tuyệt vời nếu bạn chưa trải nghiệm Yulong và không muốn ồn ã chen nhau xếp hàng leo núi. Shangrila quả thật không nhiều nơi sống ảo như ở Lệ Giang, không khí cũng khác, thời tiết khắc nghiệt hơn… nhưng thực sự là một trải nghiệm xứng đáng về văn hóa, đất Tây Tạng đâu có bao giờ dễ chinh phục đâu, nhỉ!

    Tu viện Songzalin

    Lời kết: Những kinh nghiệm bỏ túi cho chuyến đi để đời

    Nếu ai đó đọc được đến những dòng này thì đây mới là những kinh nghiệm quý giá cho chuyến đi này mà chúng mình rút ra được:

    • Đi Trung Quốc không biết tiếng có khó không? Khó, nhưng đồng đội ở muôn nơi, không phải sợ! 🤝
    • Xin visa tự túc có khó không? Khó mà dễ. Kinh nghiệm là cứ chuẩn bị đầy đủ vé tàu và lịch trình, thêm cái chăm chỉ dậy sớm ra “canh miếu” đại sứ quán là tất cả hóa dễ cả. Ai ngại thì cứ dịch vụ thôi, tầm 120$. (cập nhật…)
    • Đi Lệ Giang nên đi với ai? Chồng/người yêu là sự lựa chọn số 1 nhé, eo ôi lãng mạn vô cùng! 💖 Còn không thì bạn bè rủ nhau tận hưởng thanh xuân cũng được, có sao đâu nhỉ.
    • Đồ ăn Trung Quốc ngon không? Ngon thì có ngon, nhưng về nhà “ngấy” mất một tuần! 😅
    • Đi Trung Quốc đắt không? Đắt hay không tùy thuộc vào budget (ngân sách) bạn đề ra. Chuyến đi của chúng mình hết khoảng 11 triệu (3 triệu tiền tàu xe + 7 triệu ăn nghỉ + 1,4 triệu visa) thế này có rẻ quá không ạ??? (cập nhật…)
    • Có nên quay lại lần nữa? Đáng để quay lại, nhưng hãy đi bằng máy bay nhé! ✈️

    Hy vọng những chia sẻ này sẽ tiếp thêm động lực cho bạn để xách ba lô lên và khám phá Lệ Giang, Shangrila – những miền đất hứa đầy mê hoặc!

  • Lệ Giang & Shangrila: Chuyến Đi Chạm Đến Mây Trời Và Những Cảm Xúc Vỡ Òa

    Lệ Giang & Shangrila: Chuyến Đi Chạm Đến Mây Trời Và Những Cảm Xúc Vỡ Òa

    Hoàng hôn nơi đây đẹp đến ngạt thở, phủ một lớp màu cam dịu ngọt lên những mái nhà cổ kính. Dòng sông nhỏ trong vắt lững lờ trôi bên hiên nhà, từng góc phố, từng bụi hồng e ấp hay rặng liễu buông mình soi bóng… tất cả đều là những hình ảnh khiến bất cứ ai một lần nhìn ngắm cũng phải trầm trồ, xuýt xoa. 🌸
    Lệ Giang cổ trấn hoàng hôn
    Lệ Giang, thành phố xinh đẹp nhất quả đất, cùng với thung lũng “bất tử” Shangrila, đã khiến ngay cả những tâm hồn khô cằn nhất cũng trở nên dạt dào cảm xúc. Một chuyến đi không chỉ là khám phá, mà còn là hành trình đánh thức mọi giác quan.

    ***

    Trước khi vội vã lên đường, mình có vài lời “gan ruột” muốn chia sẻ để chuyến đi của bạn thêm trọn vẹn nhé:

    Tiếng Trung là “chìa khóa”: Mình thực sự khuyên bạn nên có ít nhất một người biết tiếng Trung trong nhóm. Nếu không, việc mua sắm, ăn uống, hay hỏi đường sẽ cực kỳ vất vả, dù bạn có dùng ứng dụng dịch nhiệt tình đến mấy đi chăng nữa.

    Sim 4G “cứu cánh”: Hãy mua sẵn sim 4G ở Việt Nam. Thường thì chúng đã tích hợp VPN, và bạn có thể down sẵn các app dịch, bản đồ, VPN… để dễ dàng kết nối với thế giới bên ngoài.
    Góc phố cổ Lệ Giang

    Đổi tiền trước là trên hết: Ở Trung Quốc, họ dùng app để thanh toán, quét mã QR rất phổ biến. Đổi tiền mặt tại đây khá khó khăn, hoặc tỷ giá sẽ cao hơn nhiều. Vì vậy, cứ chuẩn bị tiền mặt sẵn sàng từ Việt Nam cho an tâm nhé!

    Thông tin điểm đến: Chuyển ngữ tất cả các thông tin điểm đến ra tiếng Trung, đặc biệt là số điện thoại (chứ địa chỉ ở đây thường rất khó tìm). Đưa cho tài xế sẽ tiện hơn rất nhiều.

    Chọn chỗ ở “chiến lược”: Nên thuê khách sạn gần hoặc ngay trong phố cổ để tiện đi lại, trải nghiệm. Tránh khu vực Vạn Cao Lầu nhé, bạn sẽ không có sức vác đồ lên tận đỉnh núi với mấy trăm bậc thang đá gồ ghề đâu!

    Hành trang “thân thiện”: Nhớ mang ít nhất một đôi giày thể thao 👟 thật êm ái vì đường phố cổ rất gồ ghề. Miếng dán giữ nhiệt là bạn thân cho những vùng núi cao lạnh giá. Và một ít thuốc hoạt huyết dưỡng não cũng không thừa đâu.

    “Lọ mọ” mới thấy cái đẹp: Đừng ngại rẽ vào những ngóc ngách, con hẻm nhỏ. Nhiều khi, những vẻ đẹp bất ngờ nhất, những góc “sống ảo” thần thánh lại nằm ở đó đó!
    Hẻm nhỏ ở Lệ Giang

    Thời gian cho Lệ Giang: Cổ trấn Lệ Giang rộng lớn lắm, đi cả ngày chưa chắc đã hết. Mình nghĩ ít nhất 3 ngày ở đây mới đủ để bạn không tiếc nuối.

    Thiên đường ăn vặt: Chuẩn bị một cái bụng đói và ví tiền rủng rỉnh khi đến Lệ Giang nhé. Gọi món thì nhớ để ý, vì nhìn hình có vẻ nhỏ nhưng hầu như món nào cũng “siêu to khổng lồ” hết ấy!

    Văn hóa sạch sẽ: Lệ Giang rất sạch sẽ, đến mức mình phải trầm trồ. Hãy cùng mình giữ gìn văn hóa đẹp đẽ này nhé!

    Toilet công cộng “siêu sang”: Một điều bất ngờ nữa là toilet công cộng ở Lệ Giang nhiều vô kể, to và sang trọng như một cửa hàng vậy. Có sẵn cả sạc pin, nước uống, ghế ngồi, vòi nước đều tự động hết. Tuyệt vời!

    ***

    Hành trình 6 ngày 5 đêm mình đã trải qua (bạn có thể tham khảo nhé!):

    Ngày 1: LỆ GIANG – Sớm nhẹ nhàng, chiều sâu lắng

    Buổi sớm ở Lệ Giang thường bắt đầu khá chậm rãi, phải tầm 9h các hàng quán mới rục rịch mở cửa. Nhưng đừng lo, bạn sẽ bị cuốn hút ngay bởi la liệt các hàng quán ăn vặt, quần áo, trà sữa, đồ lưu niệm, hoa quả… đủ sắc màu. Trên đường ra Quảng trường Ngọc Hà (trung tâm của cổ trấn), mình đã lướt qua khu Bánh xe nước lớn, nghe tiếng chuông gió gỗ leng keng. Và nhất định phải thử: Trà sữa BenGong (gần Mộc Phủ), hoa quả tươi ngọt lịm, Bánh trứng thơm lừng, Bánh Hoa Hồng dịu dàng, thịt xiên bò Yak đậm đà, Bún qua cầu thanh tao và Lẩu bò Yak ấm bụng, đậu phụ tẩm ướp lạ miệng.
    Đường phố Lệ Giang

    Buổi chiều đầu tiên, mình dành trọn vẹn ở Mộc Phủ. Kiến trúc cổ kính, những câu chuyện lịch sử… cảm giác như lạc vào một thế giới khác vậy.
    Mộc Phủ Lệ Giang

    Ngày 2: NGỌC LONG TUYẾT SƠN – Vùng đất của tuyết và Lam Nguyệt huyền ảo

    Ngọc Long Tuyết Sơn 🏔️ đúng là nơi “phải đến một lần trong đời”. Cảm giác được chạm tay vào tuyết, hít hà không khí ở độ cao gần 5000m thật sự rất tò mò và phấn khích. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có tuyết đâu bạn nhé.
    Ngọc Long Tuyết Sơn hùng vĩ
    Sau khi xuống núi, mình đã được thưởng thức show “Ấn tượng Lệ Giang” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Âm nhạc hùng tráng, trang phục rực rỡ, giọng nói đầy nội lực… show diễn tái hiện lịch sử các bộ tộc nơi đây khiến mình “giật mình” bởi sự hoành tráng. Đừng bỏ qua nhé!

    Tiếp đó là Thung lũng Lam Nguyệt 🏞️, với làn nước xanh trong dã man! Nguồn nước chủ yếu từ tuyết tan trên đỉnh Ngọc Long nên nước lạnh buốt, kể cả mùa hè. Xung quanh hồ là vô vàn góc chụp ảnh “đỉnh của chóp” với hồ nước, rừng thông, núi tuyết hùng vĩ. Ở đây còn cho thuê trang phục dân tộc để chụp ảnh cùng bò Yak nữa đó. Một buổi chiều dường như là không đủ vì cảnh quá đẹp, quá thơ mộng!
    Thung lũng Lam Nguyệt tuyệt đẹp

    Ngày 3: LỆ GIANG – SHANGRILA – Chạm ngõ Tiểu Tây Tạng

    Hôm nay, mình bắt xe đi Shangrila (khoảng 200km). Shangrila mệnh danh là Tiểu Tây Tạng của Trung Quốc, một vùng đất linh thiêng và yên bình, nhất định phải tới nhé. Dù hơi vắng khách, nhưng những điểm như phố cổ Dukezong, tu viện Songzanlin hùng vĩ, vườn Quốc gia Potatso (cách Shangrila khoảng 20km), núi Thạch Ca, chùa Đại Phật Tự chắc chắn sẽ khiến bạn không thất vọng.
    Phong cảnh Shangrila

    Ngày 4: SHANGRILA – Vãn cảnh chùa, ngắm toàn cảnh phố cổ

    Sáng sớm lang thang ngắm phố cổ Dukezong rồi lên chùa Đại Phật Tự là lịch trình hoàn hảo. Chùa nằm ngay trong khuôn viên phố cổ nên rất tiện để kết hợp tham quan. Leo lên chùa, phóng tầm nhìn ra xa, toàn bộ khu phố cổ thu vào tầm mắt đẹp như một bức tranh thủy mặc. Thỉnh thoảng, bạn còn có thể bắt gặp các chú chó Ngao và bò Yak quanh quẩn ngay đó nữa chứ… Cảm giác thật an yên.
    Phố cổ Dukezong ở Shangrila

    Ngày 5: LỆ GIANG – Hoàng hôn Vạn Cổ Lầu và những góc phố bình yên

    Quay lại Lệ Giang, mình dành buổi chiều để tham quan Vạn Cổ Lầu, nằm trên triền đồi nên đi tầm chiều tối để ngắm hoàng hôn là tuyệt nhất. Chọn một quán cafe đẹp, gọi ly nước ấm và chiêm ngưỡng ánh chiều buông dần trên những mái nhà cổ kính, thật là một trải nghiệm khó quên. Một điều thú vị mình phát hiện ra là: phần lớn những trục đường lớn trong phố cổ đều là hàng quán buôn bán sầm uất, nhộn nhịp, trong khi những con hẻm nhỏ lại yên tĩnh và vắng vẻ hơn rất nhiều, rất thích hợp để tìm kiếm sự bình yên.
    Hoàng hôn Lệ Giang từ Vạn Cổ Lầu

    Nếu còn thời gian và yêu thích kiến trúc cổ, bạn có thể bắt taxi đến Thúc Hà cổ trấn hay Bạch Sa cổ trấn gần đó để khám phá thêm nhé. Mỗi cổ trấn lại mang một vẻ đẹp riêng, không trộn lẫn.

    Ngày 6: SHANGRILA – CÔN MINH – HÀ NỘI – Lời tạm biệt đầy lưu luyến

    Kết thúc chuyến đi 6 ngày 5 đêm, mình rời Shangrila để bay về Côn Minh rồi nối chuyến về Hà Nội. Mang theo trong lòng biết bao kỷ niệm, biết bao cảm xúc đong đầy.
    Toàn cảnh Lệ Giang

    ***

    Tổng chi phí tham khảo (cho 1 người):

    Vé Máy bay khứ hồi 2 chặng (24kg ký gửi + 7kg xách tay): 8.244.000 VNĐ (cập nhật 2024)

    Phí làm visa Trung Quốc: 110 USD (cập nhật 2024)

    Ăn tiêu, đi lại, khách sạn: Khoảng 10.000.000 VNĐ (cập nhật 2024)

    ***

    Lệ Giang và Shangrila không chỉ là những địa danh đẹp như tranh vẽ, mà còn là nơi chữa lành tâm hồn, nơi bạn được sống chậm lại và cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của tạo hóa. Dù chỉ là vài ngày ngắn ngủi, nhưng những ký ức về hoàng hôn rực rỡ, núi tuyết hùng vĩ hay những con phố cổ trầm mặc sẽ mãi đọng lại. Rất rất khuyến khích bạn hãy thử một lần đặt chân đến đây, để tự mình viết nên câu chuyện của riêng mình nhé! 💖