










Đôi khi, điều tuyệt vời nhất trong mỗi chuyến đi không phải là những điểm đến rực rỡ trên bản đồ, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé, chân thành, bất ngờ chạm đến trái tim mình. Như chuyện mình nghe gần đây, mà cứ nghĩ mãi về sự ấm áp lạ kỳ của tình người Việt Nam. 🌸
Bạn Sofia Chwe, một cô gái trẻ người Hàn Quốc, đã có một trải nghiệm thật khó quên khi một mình lang thang trên những con phố cổ Hội An đầy nắng.
{{image:https://www.remotelands.com/travelogues/app/uploads/2024/04/How-to-Hoi-An-header.jpg}}
Giữa trưa, khi ghé vào một tiệm trang sức nhỏ xinh trên đường Trần Hưng Đạo để tìm vài món đồ kỷ niệm, Sofia bắt gặp cảnh gia chủ đang chuẩn bị bữa cơm trưa đạm bạc. Hương thơm của khổ qua nhồi thịt, trứng rán, chút cá kho và canh rau thoang thoảng trong không gian, ấm cúng lạ thường.
{{image:https://hoiangardenvillas.com/wp-content/uploads/2024/08/Hoi-An-VnExpress-5851-16488048-4863-2250-1654057244.jpg}}
Và rồi, điều bất ngờ nhất đã đến: cô chủ tiệm niềm nở mời Sofia ngồi xuống, cùng dùng bữa. Một chiếc bát, đôi đũa được đặt trước mặt, rồi những món ăn dân dã được gắp đầy ân cần. Sofia kể rằng, khoảnh khắc ấy, cô thấy ấm áp như đang ở nhà mình vậy. Một bữa trưa đơn sơ nhưng đã khiến chuyến đi Hội An của cô thêm phần ý nghĩa, đong đầy kỷ niệm về lòng mến khách.
{{image:https://venusvietnamtravel.com/wp-content/uploads/2025/04/480939251_666649865718622_6760164020497092974_n.jpg}}
{{image:https://images.hcmcpv.org.vn/res/news/2023/01/24-01-2023-doc-dao-van-hoa-am-thuc-viet-ngay-tet-4CBDB0B0.jpg}}
Anh Trần Chí Hiếu, chủ tiệm, chia sẻ rằng đó là vào trưa 5/9. Anh và gia đình chỉ nghĩ đơn giản là thấy khách đi một mình, đúng bữa cơm thì mời cho vui. Với anh, đó là cách để chia sẻ hương vị quê nhà Quảng Nam, để bạn bè quốc tế hiểu thêm về văn hóa ẩm thực, về cách người Việt sẻ chia những điều giản dị nhất.
Câu chuyện của Sofia không phải là duy nhất đâu. Lòng hiếu khách ấy, dường như đã trở thành một “đặc sản” của Việt Nam. Mình còn nhớ chuyện anh Sujit, một du khách người Ấn Độ, khi anh ghé thăm Hà Nội.
{{image:https://cellphones.com.vn/sforum/wp-content/uploads/2024/01/dia-diem-du-lich-o-ha-noi-1.jpg}}
Lang thang phố phường Thủ đô, anh và người bạn ghé vào một quán cà phê trên đường Trần Phú. Cũng vào giờ cơm chiều, vợ chồng chủ quán đã mời hai vị khách xa lạ ở lại dùng bữa. Dù bất đồng ngôn ngữ, họ vẫn vui vẻ giao tiếp qua phần mềm dịch thuật. Chủ quán còn tâm lý bật nhạc Bollywood để chiều lòng khách – một sự tinh tế khiến mình phải mỉm cười!
{{image:https://cms-imgp.jw-cdn.org/img/p/2018323/univ/art/2018323_univ_lsr_lg.jpg}}
{{image:https://media-cdn-v2.laodong.vn/storage/newsportal/2023/9/29/1247868/Am-Thuc-Viet-Nam.jpeg}}
Bữa cơm gia đình với những món cuốn, chả thịt lợn, canh rau và cả phở đã khiến anh Sujit cảm thấy như một thành viên trong nhà. Anh chủ quán, anh Nguyễn Văn Long, kể rằng dù khách không ăn được nhiều, nhưng không khí bữa cơm đầm ấm, vui vẻ mới là điều quan trọng nhất. Trước khi chia tay, họ còn chụp chung một bức ảnh, lưu giữ khoảnh khắc thật đẹp.
{{image:https://images.hcmcpv.org.vn/res/news/2019/11/13-11-2019-nhung-trai-nghiem-thu-vi-ve-long-hieu-khach-cua-nguoi-dan-tphcm-B8EC3D69.jpg}}
Qua những câu chuyện này, mình nhận ra một điều: Việt Nam không chỉ có cảnh đẹp hay món ăn ngon. Việt Nam còn có những con người ấm áp, sẵn lòng sẻ chia những điều bình dị nhất. Đó là thứ “gia vị” đặc biệt khiến mỗi chuyến đi trở nên không thể nào quên.
{{image:https://image.vietnam.travel/sites/default/files/styles/top_banner/public/2017-06/vietnam-travel-5.jpg}}
{{image:https://statics.vinpearl.com/diem-du-lich-01_1632671030%20(1)_1661249974.jpg}}
Nếu bạn có dịp đến Việt Nam, hãy cứ mở lòng mình một chút nhé. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy những bữa cơm nhà bất ngờ, những nụ cười thân thiện và những câu chuyện ấm áp để mang về làm hành trang cho cuộc đời mình. 🏞️🍜💖
(Lưu ý: Giờ mở cửa, giá vé các địa điểm trong bài có thể thay đổi, bạn nên kiểm tra thông tin cập nhật trước khi đi nhé.)

Trong một buổi tối cuối tháng Năm định mệnh ở Hà Nội, khi tôi và gia đình đang tất bật sắp xếp hành lý cho chuyến bay về nước lúc 0h ngày 19/5, bỗng nhiên, một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tim tôi như ngừng đập – cuốn hộ chiếu thân yêu không cánh mà bay! 😱 Cả người bần thần, tôi cố gắng lục lọi ký ức xem mình đã đi những đâu, đã ghé chỗ nào ở Ninh Bình hay ngay tại Hà Nội, nhưng mọi thứ cứ mờ mịt, hoảng loạn xâm chiếm lấy tâm trí. Chuyến bay chỉ còn vài tiếng, mất hộ chiếu đồng nghĩa với việc không thể về nhà.

Trong cái khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, tôi vội vã chạy xuống quầy lễ tân khách sạn ở Hàng Bạc, Hoàn Kiếm – nơi chúng tôi đã lưu trú từ ngày 16/5. Các bạn lễ tân trực đêm, thấy tôi xanh xao, run rẩy và bật khóc nức nở, đã vội vàng trấn an. Tôi biết mình sẽ không kịp chuyến bay đêm đó, và cảm giác bất lực thật sự khủng khiếp.

Nhưng điều kỳ diệu đã đến từ chính những con người Việt Nam thân thiện này. Ngay sáng 19/5, chị Nguyễn Thị Hạnh, trưởng bộ phận lễ tân, đã gọi điện ngay cho Đại sứ quán Nhật Bản để hỏi thủ tục. Các nhân viên khác thì không quản ngại khó khăn, đăng tin lên khắp các hội nhóm tìm kiếm, hy vọng mong manh có ai đó nhặt được.
Chúng tôi cũng đã báo cho người dẫn đoàn ở Ninh Bình, nơi gia đình tôi vừa có chuyến tham quan đẹp như tranh vẽ. Dù nhận được tin buồn là không có thông tin gì, nhưng một tia hy vọng vẫn le lói. Từng phút trôi qua, hy vọng càng lụi tàn dần. Chiều 19/5, khi chỉ còn chưa đầy 10 tiếng nữa là đến giờ bay, tôi đã chấp nhận số phận, chấp nhận việc mình phải ở lại Hà Nội để chờ làm lại hộ chiếu mới.

Thế rồi, một cuộc điện thoại lạ reo lên, số điện thoại Việt Nam! Đầu dây bên kia, một giọng nói xa lạ nhưng ấm áp cho biết đã nhặt được cuốn hộ chiếu của tôi tại một quán ăn nhỏ ở Ninh Bình – đúng là quán mà gia đình tôi đã ghé qua! Cảm giác lúc đó như vỡ òa, nước mắt cứ thế tuôn rơi vì hạnh phúc và bất ngờ.
Chị Hạnh đã nhanh chóng sắp xếp để người nhặt đồ gửi hộ chiếu theo xe khách lên Hà Nội, hẹn trước 20h để tôi kịp chuyến bay. Và rồi, một lần nữa, phép màu lại đến! Khoảng 18h cùng ngày, cuốn hộ chiếu đã nằm gọn trong tay tôi. Tôi ôm chầm lấy chị lễ tân, bật khóc nức nở, cảm ơn không biết bao nhiêu cho đủ. Đến cả các bạn nhân viên khách sạn cũng rơm rớm nước mắt vì mừng cho tôi. Cả nhà tôi đã kịp lên chuyến bay đúng kế hoạch, không chậm trễ một giây nào!

Sau chuyến đi đầy kỷ niệm (và một chút “thót tim” này), khi về đến Nhật Bản, tôi đã ngay lập tức để lại đánh giá 10/10 trên ứng dụng đặt phòng, cùng lời cảm ơn chân thành đến toàn bộ đội ngũ nhân viên khách sạn. Em trai tôi, Kenta, cũng đã viết những dòng cảm động về sự chân thành và nhiệt tình của họ: “Điều tôi ấn tượng nhất là sự chân thành của toàn thể nhân viên. Khi một thành viên trong gia đình tôi bị mất hộ chiếu, họ hỗ trợ chúng tôi rất chu đáo. Lúc tìm thấy món đồ, mọi người đều cùng nhau ăn mừng. Thậm chí một số nhân viên còn bật khóc. Do chuyến bay của chúng tôi là buổi đêm nên khách sạn còn giữ giúp hành lý và cho sử dụng phòng tắm.”
Thật sự, chuyến đi này đã cho tôi thấy một Việt Nam không chỉ đẹp về cảnh sắc 🏞️ mà còn giàu tình người. Những con người ở đây đã biến một sự cố đáng sợ thành một kỷ niệm ấm áp, khó quên. Nếu bạn đang lên kế hoạch cho một chuyến đi, đừng ngần ngại đến Việt Nam nhé! Hãy tin tưởng vào sự tử tế và lòng hiếu khách của người dân nơi đây. ✨🌸
