This is a sample string that conforms to the schema.
Thẻ: Hoàng hôn Hồ Tây
-

Hoàng Hôn – Nơi Cảm Xúc Giao Thoa Giữa Ngày Và Đêm
Một ngày cuối tháng 3, khi Hà Nội vẫn còn vương vấn nỗi ảm đạm của “Cô Vy”, tôi lại ngồi đây, miên man nhìn ra khung cửa sổ. Công việc chững lại, lòng người cũng theo đó mà trùng xuống. Chỉ mong sao đại dịch này sớm qua đi, để những ngày bình yên trở lại, và quan trọng hơn cả là để đôi chân của kẻ lang thang này bớt thổn thức.
Sau gần hai tháng trời quẩn quanh với chu kỳ quen thuộc: đi làm – về nhà, tôi thấy ngột ngạt và bí bách đến lạ. Giống như bao người, tôi cũng thèm khát được đi đâu đó, dù chỉ là một chuyến đi ngắn ngủi. Nhưng thôi, biết là đang trong thời điểm nhạy cảm, nên đành chấp nhận ở yên một chỗ. Tự nhủ, chờ hết dịch rồi ta sẽ “phục thù” những cung đường còn bỏ ngỏ.🏞️

Không đi được thì lôi ảnh cũ ra ngắm. Vừa để “ăn xin dĩ vãng”, vừa như một chuyến du lịch mini qua những thước ảnh thân quen. Nếu bạn đã từng đọc những bài viết trước của tôi, chắc hẳn bạn biết rằng Hồng Kông là nơi tôi yêu nhất, Bangkok là chốn thân quen, Chiang Mai là nơi luôn muốn trở lại, Bagan là duyên nợ tiền kiếp, và Seoul là điểm đến mơ ước trong những ngày đầu tập tễnh xuất ngoại.

Nhưng dù ở nơi đâu, dù tình cảm tôi dành cho nơi đó có mãnh liệt đến mấy, thì khoảnh khắc mà tôi yêu nhất, khung cảnh mê hoặc ánh nhìn của tôi nhất vẫn luôn là những buổi chiều hoàng hôn. 🌅
Không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhìn lại từng khung hình mà ống kính của tôi đã kịp ghi lại. Những sắc hồng dịu dàng, những ánh cam rực rỡ hay những vệt sáng đỏ ửng cuối chân trời, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên những bức tranh rất riêng, không bao giờ lặp lại ở bất cứ nơi nào, vào bất cứ thời điểm nào.

Những hành trình tuổi trẻ, tôi đã đi qua biết bao chiều hoàng hôn. Mỗi thời khắc ấy đều khơi nguồn vô vàn cảm xúc trong tôi. Những tia sáng yếu ớt cuối ngày, những cơn gió mơn man chiều lãng du khẽ lay động tâm hồn kẻ suy tư, vực dậy nhiều ký ức tưởng chừng đã ngủ sâu.
Dải màu đỏ, cam, hồng cùng hòa trộn rồi in bóng xuống mặt nước tại U Bein – cây cầu gỗ tếch nối liền hai bờ sông Taungthama, một trong những điểm ngắm mặt trời lặn đẹp nhất hành tinh. Thật khó tả được vẻ đẹp huyền ảo ấy.🌸

Rồi những vệt nắng hồng rực đầy huyền hoặc dần mờ sau những đỉnh tháp cổ kính tại Bagan, mang theo chút luyến thương của trái tim kẻ lữ hành. Hay hình ảnh cánh chim chạng vạng nơi ngã ba sông ở cố đô Ayutthaya dung dị, trầm mặc.
Cả chiều hoàng hôn thiếu sắc hồng tại Chiang Mai yên bình. Buổi cuối chiều lang thang dọc con đường bao quanh thành cổ, chiều tà xám xịt. Tôi đứng ngắm “đóa hồng phương bắc” dần chìm vào đêm đen từ sân thượng tòa nhà Maya, cảm thấy một chút buồn man mác.
Sắc cam phía chân trời tại con đường ven biển Songdo – Busan, hay những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán cây trên đảo Jeju. Tất cả đều là những mảnh ghép tuyệt đẹp trong ký ức của tôi.
Và thân thuộc hơn cả, là những buổi chia tay với ánh mặt trời ngay tại cây cầu Phùng bắc ngang qua sông Đáy quê tôi. Dù hoàng hôn có hiện diện ở bất cứ đâu, với những diện mạo không giống nhau, thì duy chỉ có một chân lý không hề thay đổi: đó là vào những thời khắc ấy, tôi được sống thật với bản thân mình nhất. Ừ thì hoàng hôn đẹp lắm, nhưng hoàng hôn cũng buồn lắm.

Những dải màu thêu dệt nên khung cảnh cuối chiều đầy mộng ảo. Đã có những chiều tôi đi bộ cùng người ấy, vừa nắm tay, vừa hát, cùng dõi theo ánh nắng chiều dần tan trên cây cầu quê hương. Hay những ngày tháng độc bước trên cây cầu đó, vừa đeo tai nghe, lắng nghe bản ballad du dương và thưởng ngoạn buổi chiều tà đầy phiêu du. Chỉ cần như vậy thôi cũng đủ an yên từ tâm rồi.

Những vệt nắng chiều tại những nơi tôi đã đi qua, mỗi nơi một sắc thái riêng biệt. Nhưng tất cả đều mang một năng lực vô hình, có thể xoáy sâu vào tâm thức tôi. Năng lực đó vừa khiến đầu óc tôi trở nên thư thái, nhẹ bẫng đến lạ. Có lẽ vẻ huyền hoặc, mộng mị, lãng mạn của những chiều hoàng hôn khiến tâm hồn tôi được nhẹ gánh, vơi bớt phần nào những bụi trần của nhân gian. Lúc đó tôi không còn nghĩ được gì nhiều, chỉ vô định ngắm những vệt sáng cuối cùng và cũng chỉ muốn níu giữ chúng lại để ngày khỏi tắt và đêm dài đừng bao phủ khoảng không.

Nhưng cũng có những khi, chính năng lực vô hình đó lại vực dậy trong tôi những ký ức u buồn. Chợt nhận ra sắc đỏ của hoàng hôn cũng tựa như ánh mắt người thương trong buổi chia ly. Cũng là một buổi hoàng hôn như bao ngày, nhưng đó lại là chiều hoàng hôn buồn và dài miên man nhất. Bao cảm xúc cũng theo đất trời, theo những tia nắng mà lụi tàn. Hoàng hôn là sự giao ban giữa ngày và đêm, và cũng là sự chuyển dịch từ niềm vui sang nỗi buồn. Mặt trời tàn nhẫn bỏ lại thế giới, những tia nắng rơi dần phía chân trời xa xăm. Lúc đó chỉ còn lại trái tim lẻ bóng của bạn trẻ mới bước vào những ngày đầu tuổi đôi mươi. Thật đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời. Những năm tháng đó, trái tim non nớt như gục ngã, bao ước nguyện vỡ tan, cảm thấy bản thân là người thống khổ, bất hạnh nhất thế gian. Và những chiều hoàng hôn sau đó, là những chiều hoàng hôn đằng đẵng nhất, buồn nhất. Có lẽ thời khắc chạng vạng lúc này tựa như một tri kỷ có thể lắng nghe, có thể hiểu thấu những nỗi buồn sầu của trái tim tan vỡ. Người ta nói tâm trạng càng buồn thì hoàng hôn càng đẹp. Câu nói đó đích thực là dành cho tôi.

Sau nhiều những va vấp, thăng trầm, trái tim non trẻ đã dần bình phục. Những chiều hoàng hôn sau đó dần khởi sắc trở lại. Thực ra thì hoàng hôn không hề đẹp lên, vì khoảnh khắc đó vốn dĩ đã đủ đẹp rồi. Có lẽ thời khắc kết thúc một ngày đẹp hay xấu phụ thuộc phần nhiều vào cách tâm trạng, vào cách nhìn nhận của mỗi người.

“Hoàng hôn đẹp nhưng vội tan
Cũng như tình ta… mau vội tàn.”Những câu chữ xuất hiện trong cuốn sách mới nhất của anh Phạm Trí. Có lẽ những dòng đó viết riêng cho câu chuyện của tôi. Hợp rồi tan, tàn rồi lại khởi. Âu cũng là duyên số, cũng là chuyện thường tình trong nhân gian. Con người ta kể cũng lạ. Bao chuyện buồn, hận cũ, sân si, phiền muộn thì hay ủ lâu. Rồi khi yếu lòng lại lôi ra gặm nhấm. Để rồi những mảnh vỡ đó lại thêm một lần cắm sâu, đau đến nhói lòng.
Dù mọi chuyện có ra sao, dù hoàng hôn đẹp nhưng mau tan, thì hãy tự trấn an bản thân “mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi”. Vẫn còn những hoàng hôn rực rỡ phía trước, chờ ta khám phá. Và vào một ngày nào đó của thì tương lai, tôi sẽ lại ngồi đây, kể cho bạn nghe những mẩu chuyện mới về hành trình tuổi trẻ của mình.🌸✨

-

Châu Trang – Nơi Thiên Đường Dưới Trần Gian Vẫn Còn Lạc Lối
Chào mọi người, Mít đây!
“Thượng hữu thiên đàng, hạ hữu Tô Hàng” – câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi khi đặt chân đến Tô Châu. Thành phố hiện đại, cao tầng san sát, giao thông tấp nập… thú thực, lúc ấy tôi thấy hơi băn khoăn. Thiên đường là đây ư? Nhưng rồi, khi chuyến xe đưa tôi về Châu Trang, cách Tô Châu chừng ba mươi cây số, mọi nghi ngờ tan biến. Ồ, thì ra câu nói ấy là để dành cho những nơi như thế này!

🌸 Châu Trang hiện ra như một bức tranh cổ tích. Những dòng kênh xanh mướt uốn lượn, những cây cầu đá cong cong duyên dáng, và thấp thoáng xa xa là những con đò nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước. Không gian ở đây như chậm lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Từng ngôi nhà cổ kính soi bóng xuống dòng kênh, tạo nên một khung cảnh đậm chất Giang Nam, đẹp đến nao lòng. Cảm giác như thời gian đã ngủ quên ở đây, để lại một vẻ đẹp nguyên sơ và bình yên đến lạ.

Lang thang qua những con hẻm nhỏ trong cổ trấn, hương thơm từ các quán ăn cứ níu chân tôi lại. Nào là mì sợi, há cảo, hoành thánh nóng hổi, tất cả đều được chính tay các cô, các bác chủ quán tự làm, tự chế biến ngay tại nhà. Mỗi món ăn đều mang một vị rất riêng, rất “nhà làm”, khiến bao tử tôi cứ réo gọi không ngừng. Có một món mà tôi đặc biệt nhớ, đó là bánh kẹp phi lê cá. Thoạt nhìn, nó cứ như chiếc hamburger của mình vậy, nhưng khi ăn lại ngon một cách bất ngờ dù chẳng hề có tương cà, tương ớt hay mayonaise. Vị cá tươi hòa quyện vào vỏ bánh mềm mềm, vừa lạ vừa hấp dẫn. 🍜

Và khoảnh khắc mà tôi không thể nào quên ở Châu Trang, chính là khi hoàng hôn buông xuống. Cả bầu trời như được nhuộm một màu hồng cam rực rỡ, ánh nắng cuối ngày len lỏi qua từng rặng cây, phản chiếu lung linh trên mặt nước xanh biếc của dòng kênh. Một khung cảnh lãng mạn, thanh bình đến mức tôi chỉ muốn ngồi yên đó mãi, hít thở cái không khí trong lành và ngắm nhìn vẻ đẹp diệu kỳ này. Nó thực sự là một cảm giác yên bình đến lạ thường. 🏞️

Để đến Châu Trang từ Tô Châu, bạn có thể đi xe buýt nhé. Tốt nhất là nên tìm hiểu kỹ giờ xe chạy và tuyến đường về, đặc biệt là chuyến cuối cùng để không bị lỡ xe như tôi suýt nữa. (cập nhật giờ mở cửa, giá vé, tuyến xe chi tiết nếu có).
Rời Châu Trang, khi chiếc xe buýt cuối cùng vừa kịp đưa tôi về trạm tàu điện ngầm, lòng tôi vẫn còn tương tư mãi về cái vẻ êm đềm, cổ kính nơi đây. Châu Trang không chỉ là một điểm đến, mà là một trải nghiệm, một cảm xúc. Nếu bạn đang tìm kiếm một “thiên đường” dưới trần gian để tâm hồn được nghỉ ngơi, hãy thử ghé thăm Châu Trang nhé! Đảm bảo bạn sẽ không thất vọng đâu.
JackFr. – Mít P
-

Hoàng Hôn Hồ Tây Và Những Khoảnh Khắc Bầu Trời Hà Nội Thật Khác! 🌅
Có những chiều tháng Mười Hà Nội, tôi cứ miên man bên Hồ Tây, ngắm nhìn vệt nắng cuối ngày dần buông. Cái khoảnh khắc ấy, yên bình đến lạ, như gói trọn bao nhiêu dịu dàng của đất trời vào trong một bức tranh chỉ có màu cam, hồng, tím. Một cảm giác thật khó tả, cứ khiến người ta muốn gửi gắm đôi ba lời thủ thỉ vào mênh mông trời mây… 🌸


Hà Nội không chỉ có những góc phố rêu phong hay hương hoa sữa nồng nàn, mà còn có cả một bầu trời đầy mê hoặc, mỗi khoảnh khắc lại khoác lên mình một tấm áo mới. Ngắm nhìn Hà Nội từ trên cao, tôi thấy một bức tranh rộng lớn và đầy cảm xúc.

Buổi hoàng hôn ở Hồ Tây thì khỏi phải nói rồi, lãng mạn vô cùng. Ánh nắng dát vàng mặt hồ, nhuộm đỏ cả vạn vật xung quanh, làm lòng người bỗng nhiên chùng xuống, an yên đến lạ. Tôi thích cái cảm giác đứng lặng yên, nhìn những dải mây trôi, đôi khi là cả những chiếc máy bay tập bay lướt qua như điểm xuyết thêm nét chấm phá độc đáo cho bức tranh bầu trời thủ đô. Hay có lúc lại chợt thấy một vệt khói tạo hình nào đó, như một “pha quảng cáo” bất ngờ giữa không trung vậy! Thật là đủ mọi cung bậc cảm xúc khi ngắm nhìn Hà Nội từ trên cao.


Chẳng cần đi đâu xa, ngay cả bình minh từ ban công một căn hộ ở 81 Lê Đức Thọ cũng đủ làm tôi ngẩn ngơ. Cái cách ánh sáng đầu ngày len lỏi qua từng kẽ lá, nhuộm vàng cả khung cửa sổ, mang theo hơi thở trong lành của một ngày mới. Và khi màn đêm buông xuống, cả thành phố lại bừng sáng với muôn vàn ánh đèn màu, biến bầu trời đêm Hà Nội thành một dải ngân hà lung linh, huyền ảo. Mỗi góc nhìn, mỗi thời điểm, bầu trời Hà Nội lại kể một câu chuyện riêng. ✨

Để có những trải nghiệm ngắm cảnh trọn vẹn nhất, bạn nên tìm đến khu vực quanh Hồ Tây vào khoảng 4:30 – 5:30 chiều để đón hoàng hôn. Còn nếu muốn ngắm bình minh, hãy thử tìm một quán cà phê sân thượng hoặc một tòa nhà cao tầng nào đó hướng Đông, ví dụ như khu vực quanh Lê Đức Thọ chẳng hạn, rất đáng để thử đấy! Tháng 10 thường là thời điểm lý tưởng nhất, với tiết trời dịu mát và bầu trời trong xanh.
Thật đó, có những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang đến cảm xúc sâu sắc vô cùng. Bầu trời Hà Nội là một trong số đó. Đừng chỉ mải mê với những điểm đến quen thuộc, hãy dành chút thời gian ngẩng đầu lên, để những “màu sắc” diệu kỳ của trời mây Hà Nội chạm đến trái tim bạn. Tôi tin, bạn sẽ có những khoảnh khắc thật đáng nhớ và tràn đầy cảm xúc như tôi vậy. Hãy thử nhé! 💖