Thẻ: Du lịch Yên Tử

  • Pisa ơi, Cái Nghiêng Ấy Đã Đánh Cắp Trái Tim Tôi! 🇮🇹

    Pisa ơi, Cái Nghiêng Ấy Đã Đánh Cắp Trái Tim Tôi! 🇮🇹

    Trước khi đặt chân đến thành phố Pisa xinh đẹp của Ý, tôi cứ ngỡ Tháp Nghiêng phải thật sừng sững, đồ sộ lắm, bởi qua bao nhiêu hình ảnh, nó luôn hiện lên thật vĩ đại. Vậy mà, khi đứng trước mặt, tôi lại bất ngờ với vẻ “nhỏ bé” đáng yêu của nó. Chiều cao thực tế chỉ khoảng 56 mét thôi, nhưng cái cách nó nghiêng mình một cách kiêu hãnh ấy lại khiến tôi say đắm lạ kỳ. 🌸

    Tháp Nghiêng Pisa từ xa, toát lên vẻ duyên dáng
    Toàn cảnh quảng trường với Tháp Nghiêng Pisa và nhà thờ
    Tháp Nghiêng Pisa với khuôn viên xanh mướt

    Bạn biết không, Tháp Nghiêng Pisa đã có tuổi đời gần 850 năm rồi đấy, là tháp chuông của nhà thờ chính thành phố. Cái “nghiêng” làm nên thương hiệu của nó thật sự là một câu chuyện dài và đầy thú vị. Người ta bảo, có hai lý do chính. Một là đất nền ở đây rất mềm, chủ yếu là cát, đất sét và bùn. Hai là, cái móng của tháp không được xây đủ sâu và vững chắc để gánh vác trọng lượng 14.500 tấn khổng lồ. Nhiều người còn nói thẳng thắn đây là một “công trình bị lỗi” ngay từ đầu! ✨

    Cận cảnh độ nghiêng ấn tượng của Tháp Pisa

    Dù chưa rõ ai là “kiến trúc sư lầm lỗi” năm xưa, nhưng phải nói, chính nhờ sự “nhầm lẫn” có một không hai này mà Tháp Pisa đã trở thành biểu tượng của nước Ý, là niềm tự hào của người dân nơi đây. Một cái nghiêng gần bốn độ thôi mà đủ sức khiến cả thế giới phải ngả mũ trầm trồ!

    Tháp Nghiêng Pisa nổi bật dưới ánh nắng, thể hiện niềm tự hào nước Ý

    Đứng ngắm tháp, tôi nhận ra một điều kỳ diệu: mỗi góc chụp, mỗi khoảnh khắc trong ngày, Pisa lại hiện lên một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt. Lúc nắng chiều vàng ươm hắt lên những bức tường đá cổ kính, tháp như khoác lên mình chiếc áo lộng lẫy.

    Tháp Nghiêng Pisa rực rỡ dưới nắng vàng ban ngày
    Một góc nhìn Tháp Nghiêng Pisa trong ngày nắng đẹp

    Đến khi chạng vạng, ánh hoàng hôn tím hồng ôm lấy, nó lại mang một nét lãng mạn đến nao lòng.

    Hoàng hôn lãng mạn phủ lên Tháp Nghiêng Pisa
    Khung cảnh Tháp Nghiêng Pisa lúc chạng vạng tối với bầu trời đẹp mắt

    Và rồi, khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn được thắp sáng, Pisa trở nên lung linh, huyền ảo như một giấc mơ cổ tích. 🌌 Thật sự, bạn phải tự mình đến đây, tản bộ quanh tháp, tìm cho mình góc máy ưng ý nhất và cảm nhận từng rung động mà nó mang lại.

    Tháp Nghiêng Pisa lung linh trong ánh đèn đêm huyền ảo
    Góc nhìn độc đáo về Tháp Nghiêng Pisa khi đêm về

    Pisa không chỉ là một công trình kiến trúc, nó còn là một câu chuyện, một trải nghiệm. Một lần đến đây, tôi tin bạn sẽ giống tôi, bị cái nghiêng “sai lầm” ấy hút hồn mãi không thôi. Hãy thử một lần ghé thăm để tận mắt chiêm ngưỡng “kỳ quan lỗi” này nhé! 💖

    Khách du lịch tạo dáng vui vẻ cùng Tháp Nghiêng Pisa dưới ánh nắng

  • Florence 2 ngày 1 đêm: Lạc bước vào miền cổ tích Phục Hưng!

    This is a valid JSON object that adheres to the provided schema.

  • Ý ơi, tình yêu trong trái tim em: Hít thở nước Ý bằng cả tâm hồn và những điều cần “thuộc nằm lòng” trước khi ghé thăm!

    Ý ơi, tình yêu trong trái tim em: Hít thở nước Ý bằng cả tâm hồn và những điều cần “thuộc nằm lòng” trước khi ghé thăm!

    Em không chỉ du lịch Ý. Em sống trong linh hồn Ý. Nước Ý, giấc mộng của em, cuộc sống thứ hai của em, nhân cách khác trong con người em. Không lời nào chính xác diễn tả được cảm xúc của em dành cho mảnh đất này. Thế nên trước khi chia sẻ những điều cơ bản nhất để các bác có thêm cái nhìn từ bên trong, em phải nói rằng, hãy mở lòng tuyệt đối với nước Ý và ném mình vào con người Ý bằng cả trái tim. Như vậy, mọi điều hay dở vui buồn đều sẽ trở thành những kỷ niệm tuyệt đẹp theo các bác cả cuộc đời.

    Đừng chỉ đi chơi nước Ý. Hãy cảm nó! 🌸

    Vậy, cùng với sự đồng cảm đó, nên biết những điều gì để có được một trải nghiệm trọn vẹn hơn, các bác nhỉ?

     

    Khung cảnh lãng mạn ở Ý

     

    1. Người Ý cực kỳ coi trọng “Riposo” – Giờ nghỉ trưa thiêng liêng

    Đối với người Ý, “short break” – hay Riposo – quan trọng lắm. Nhưng cái “short break” kiểu Ý này không phải chỉ là nghỉ một lát, uống ly espresso rồi lại lao vào làm việc đâu. Cafe break đó có thể xảy ra bất kể lúc nào trong ngày, nhưng Riposo lại là giờ nghỉ trưa đúng nghĩa. Tức là, trừ các hệ thống cửa hàng quốc tế lớn, hầu như tất cả các cửa hàng (trừ hàng ăn), thậm chí cả siêu thị, đều sẽ “ngủ trưa” từ khoảng 13:00 đến tầm… 16:00 chiều. Các nhà hàng cũng có thể đóng cửa trong khung giờ này đó!

    Thế nên các bác đừng quá ngạc nhiên khi tự nhiên buổi trưa phố xá vắng lặng, hàng quán thi nhau đóng cửa nha. Cái “siesta” hay “pausa pranzo” này không chỉ là văn hóa mà còn nằm trong… luật nữa cơ. Các cửa hàng ở Ý mỗi ngày chỉ được mở một số giờ nhất định, nên nhiều chuỗi cố tình kéo dài giờ nghỉ trưa để có thể mở muộn buổi tối hơn. Đa số các cửa hàng của người Ý và siêu thị là CÓ NGHỈ TRƯA đó. Và phần lớn mọi thứ đều đóng cửa cuối tuần luôn.

     

    2. Giờ “Aperitivo” – Nét đẹp hoàng hôn rực rỡ 🌅

    Người Ý có một khung giờ tuyệt đẹp trước bữa tối, gọi là “Aperitivo” (mà Tây Âu nói chung cũng có Aperitif). Hiểu nôm na là khai vị với đồ uống có cồn TRƯỚC BỮA TỐI, thường là từ 6h tối đến khoảng 9h tối. Khung giờ này là lúc mọi người xã giao, trò chuyện, nhâm nhi chút đồ uống khai vị nhẹ nhàng.

    Người Ý thư giãn giờ Aperitivo

    Đồ uống giờ Aperitivo thường là cocktail nhẹ hoặc vang, đi kèm chút đồ mặn hoặc muối chua vui miệng. Hầu hết các bar phục vụ Aperitivo đều có “finger food” đi kèm cocktail. Các bar của Ý bán cafe nhưng cũng có cả quầy rượu phía sau. Các bác có thể đứng uống tại quầy hoặc ngồi bàn đều được, nhưng nhớ rằng ngồi bàn sẽ đắt hơn một chút nhé.

    Trong các loại đồ uống, Aperitivo nổi tiếng đặc trưng nhất của Ý là Aperol Spritz – một loại cocktail với rượu Aperol pha nước có ga, thêm chút hương chanh hoặc cam, uống rất nhẹ nhàng, dễ chịu. Phiên bản đắng hơn một chút là Campari. Đến Ý, các bác nhất định nên thử trải nghiệm văn hóa Aperitivo ít nhất một lần. Đó là thời gian xã giao thoải mái và dễ chịu của người Ý trước khi vào bữa tối.

    Em gợi ý nên đi khoảng tầm 7h tối, lúc đó bắt đầu hoàng hôn, khung cảnh đẹp tuyệt vời, không khí dần lắng xuống, không còn nhộn nhạo khách du lịch nữa. Chọn được bar có view nhìn ra sông, hồ, biển, núi thì còn gì bằng!

     

    3. Bữa tối muộn, bữa trưa đúng giờ – Nhịp sống ẩm thực

    Người Ý nói riêng và người Nam Âu nói chung đều có thói quen ăn tối muộn, thậm chí rất muộn. Nhà hàng thường mở đến đêm, sớm lắm cũng 11h đêm mới đóng cửa. Khách du lịch chúng mình hay ăn khung 7h đến 9h tối, nhưng với người Ý thì đó mới chỉ là giờ Aperitivo thôi. Thường thì tầm 9h tối họ mới bắt đầu ăn tối. Thế nên nếu muốn “sống” như người Ý, ăn đồ Ý trong không khí Ý thì hãy chọn những chỗ ăn hơi khuất, chủ yếu người địa phương đến ăn (người Ý rất tôn thờ ẩm thực của họ, chỗ nào không ngon họ không ăn đâu); và hãy ăn muộn một chút nhé.

    Tuy vậy, bữa trưa người Ý lại thường ăn rất đúng giờ, khoảng 1h đến 2h trưa. Như em đã nhắc ở trên, Riposo với người Ý rất quan trọng. Thế nên nếu đi lệch khung giờ này là họ đóng cửa hết đó!

     

    4. Chọn nhà hàng thế nào để “chuẩn vị Ý”?

    Về cơ bản, Ý có ba kiểu nhà hàng mà các bác nên biết:

    Món ăn Ý hấp dẫn

    • Ristorante: Kiểu nhà hàng “chính thức”, thường là đắt đỏ. Chất lượng phục vụ thì tùy chỗ, không phải cứ đắt là ngon nhất đâu nha.
    • Trattoria: Đây là kiểu nhà hàng gia đình mà em cực kỳ đề cử các bác nên tìm. Thường thì sẽ có bà mẹ hay các bà nội/ngoại nấu nướng, ông bố trông quầy, và mấy cậu con trai/cháu chắt sẽ chạy bàn. Nhà hàng kiểu này nhỏ, ấm cúng và mang đậm hương vị truyền thống. Khi hỏi người địa phương về chỗ ăn, hãy hỏi “trattoria” chứ đừng hỏi “ristorante” nhé. Thực phẩm ở đây thường tươi mới vì họ mua đủ bán trong ngày, và quan trọng nhất là rẻ hơn Ristorante nhiều. Trattoria chính là nơi người Ý đến nhiều nhất đó!
    • Osteria: Nhỏ hơn cả trattoria, đôi khi chỉ có dăm ba cái bàn. Osteria thường như kiểu cơm bình dân của mình vậy đó, giá cũng rẻ hơn hẳn luôn.

     

    5. Không tip… nhưng có “coperto”

    Ở Tây Âu thì không có văn hóa tip đâu ạ, vì có luật lương tối thiểu rồi. Tuy nhiên, ở Ý có một loại phí mà cứ ngồi xuống được phục vụ là các bác phải trả, đó là phí “coperto”. Nôm na là phí “cover” hoặc phí phục vụ bàn. Phí này dao động khoảng 1 đến 5 euro (cập nhật…).

     

    6. Bữa sáng? Nhẹ nhàng là trên hết! ☕️🥐

    Đã nói bữa trưa, bữa tối rồi thì mình cùng đến với bữa sáng nha. Bữa sáng của người Ý thường rất nhẹ nhàng, chỉ gồm cà phê và một phần bánh ngọt nho nhỏ, kiểu như brioche. Người Ý hầu như không ăn đồ mặn buổi sáng bao giờ đâu.

    Cà phê và bánh sừng bò kiểu Ý

    Ồ, còn Cappuccino? Các bác chỉ nên gọi trước 10 giờ sáng (hoặc 12h, tùy nơi) thôi nhé. Người gọi cappuccino sau 10h sáng thường chỉ có du khách mà thôi. Bản thân người Ý không coi đó là cà phê, họ coi đó là… sữa, và chỉ trẻ con hoặc người ngoại quốc mới gọi sau bữa sáng. Lý do cũng đơn giản thôi, sữa nhiều năng lượng, uống sau bữa ăn thì đầy bụng, mà uống ban ngày thì… dễ buồn ngủ đó!

     

    7. Thế nào là cà phê kiểu Ý đích thực?

    Ở Ý không có văn hóa cà phê kiểu ra quán ngồi làm việc hay bàn chuyện như ở các nước khác đâu. Ở Ý, giờ cà phê là giờ nghỉ ngơi đúng nghĩa.

    Ngoài ra, ở Ý thì “bar” lại là nơi bán cà phê chứ không phải chỉ đồ uống có cồn. Đồ uống có cồn ở bar Ý chủ yếu là cocktail thôi, khác với các nước khác bar thường bán bia, bán rượu mạnh nhiều hơn.

    Đi uống cà phê ở Ý có hai kiểu: một là đứng tại quầy, hai là ngồi bàn. Nếu đứng tại quầy thì cà phê rất rẻ, espresso cỡ 50 đến 70 cent (cập nhật…); cappuccino khoảng 1 euro 30 đến 1 euro 50 (cập nhật…). Đó mới là giá chính xác (Lưu ý: ở miền Bắc thường đắt hơn chút). Người Ý nếu có cafe break thì đó chính là ra quầy, làm một shot espresso hoặc macchiato, cho đường, khuấy khuấy rồi uống. Cả quá trình có khi chỉ mất 10-15 phút thôi. Bữa sáng cũng thường diễn ra như vậy.

    Còn nếu các bác cứ ngồi xuống thì ngoài phí “coperto”, phí phục vụ cũng sẽ được cộng vào đồ uống. Ví dụ cappuccino có thể lên 2 euro 50, espresso cũng lên 1 euro 50 đó. Ý không có các loại cà phê nhiều vị kiểu Starbucks đâu nhé. Đó không phải cà phê thật đâu!

    Tiện thể, chỗ nào bán cappuccino (đứng) mà hơn 2 euro thì là “chặt chém” du khách rồi đó, né thẳng luôn!

     

    8. Sốt salad? Quên đi nào!

    Du lịch Ý là quên luôn các vụ sốt salad này nọ đi nhé. Để trộn salad, dân Ý chỉ dùng hai thứ (luôn luôn và sẽ không bao giờ thay đổi), đó là dầu oliu và dấm. Dấm thì có nhiều loại, phổ thông nhất là dấm balsamic, mùi nhẹ, vị rất dễ chịu. Trên thực tế, hỗn hợp này dùng trên món nào cũng được. Khi em đi ăn với bạn người Ý, ông ấy thường cho dầu oliu và chút dấm đen vào cả minestrone (súp rau hầm), bò bít tết, thịt, cá… Tuy nhiên, tuyệt đối không được bỏ vào pasta và pizza đâu nha.

     

    9. QUÊN HẾT MỌI THỨ CÁC BÁC TỪNG BIẾT VỀ ĐỒ Ý ĐI!

    Phần này quan trọng đến độ em phải viết hoa như hét vào mặt các bác luôn! Ý là một đất nước đa văn hóa. Mỗi vùng có văn hóa khác nhau, đi kèm là ẩm thực cũng khác nhau luôn.

    Đĩa Pasta Ý đầy màu sắc

    Tức là, đến Florence thì gọi thịt bò chứ đừng gọi pizza. Đến Naples thì ăn pizza chứ đừng tìm bolognese. Muốn ăn cannoli? Sicily thẳng tiến! Thích pasta? Mỗi vùng, thậm chí là mỗi thành phố, có pasta đặc sản riêng. Vân vân và mây mây… Đừng gọi món của vùng này ở vùng khác, thường là không ngon đâu. Ở series du lịch Ý này, mỗi vùng em sẽ có loạt bài những món phải ăn riêng. Các bác đón đọc nhé!

    Ô, và quan trọng nhất là đừng mong có những thứ kiểu Mỹ ở Ý nha. Pizza chắc chắn không có dứa và đảm bảo là không có thịt (chỉ có thịt muối). Spaghetti Alfredo? Không tồn tại! Mì Ý thịt viên? Không có đâu ạ!

     

    10. Yêu phô mai? Ý không kém gì Pháp đâu nhé! 🧀

    Nếu yêu phô mai, các bác hẳn biết Pháp quá nổi tiếng với phô mai đủ chủng loại, đếm chắc phải lên trăm. Nhưng Ý là một đất nước có nhiều phô mai ngon không kém chút nào! Mozzarella sữa trâu, vừa dẻo vừa nhẹ, ăn như bông như mây. Pecorino đậm đà ăn miếng nào cắn lưỡi miếng đó. Parmigiano Reggiano độc nhất khiến mọi loại thực phẩm trở nên đậm đà (tiện thể nói luôn, Parmigiano có dăm bảy loại, nhưng chỉ loại có “Reggiano” mới là Parmesan đúng hiệu nhé!).

     

    11. “Scarpetta” – Nét văn hóa cuối bữa ăn đầy thú vị

    Ở Ý, khi đi ăn các bác sẽ luôn có một giỏ bánh mì (miễn phí, có thể xin thêm liên tục). Bánh mì Ý thường cứng hơn bánh mì nước khác, vị đậm, ăn miếng nào vị lưu miếng đó. Nhưng họ không ăn với thức ăn, tức là không ăn kèm antipasto, không ăn với bơ… mà mục đích chính là để quẹt sốt.

    Tức là, sau khi ăn xong súp, xong mì, xong món chính, người Ý sẽ dùng bánh mì để quẹt sạch số sốt còn dính trên đĩa. Sốt là phần ngon nhất món ăn mà. Đến du lịch Ý mà để thừa sốt là họ “cười khỉnh” cho đấy nhaaaa.

    Một ghi chú nho nhỏ về “scarpetta” này: Scarpetta, theo định nghĩa thì có thể xem là hành động của người nghèo tiết kiệm đồ ăn, nên có lẽ ngày nay không còn quá phổ biến do “galateo” – tức quy tắc lễ nghi – trở nên rõ rệt hơn. Thế nên cũng có kha khá tranh cãi là người ta có còn scarpetta nữa không, như vậy có bất lịch sự hay không? Để trả lời câu hỏi này, em sẽ kể một câu chuyện be bé.

    Em có may mắn thân thiết với một gia đình người Ý giản dị. Lần đầu tiên khi em biết đến khái niệm scarpetta, em cũng tò mò hỏi bạn em và mẹ bạn ấy. Họ giải thích rằng đây là hành động tiết kiệm. Bạn làm hay không cũng không sao cả, bọn họ không coi đó là luật. Nhưng thường trong nhà hàng sang trọng hoặc sự kiện trang trọng có nhiều người mà không quen thân thì bọn họ không làm vậy (và họ đùa một câu kèm là đồ ăn những lúc này không có nhiều sốt cho mình quẹt đâu haha). Em không biết có thật không vì là học sinh, không mấy khi tham gia cái gì cần quy tắc quá nên cũng không rõ.

    Nhưng có hai điều cần bổ sung nhỏ: Họ là người miền Nam, có phần thư giãn và ít câu nệ hơn người miền Bắc; và họ là những người tiếp xúc nhiều nền văn hóa, sống ở nhiều chỗ khác nhau, nên quan điểm của họ về quy tắc lễ nghi rất thoáng và linh hoạt, thường là nhắm đến “hợp lý thì làm”, “cảm thấy tốt thì làm”, chứ không dựa vào việc người khác làm mà làm hay người khác chê mà không làm. Kiểu như họ hoàn toàn không ngại việc ăn không hết nhờ gói đem về (dù ở Tây Âu đây là việc không thường làm khi đi nhà hàng, nhưng Đông Âu là chuyện bình thường), hay scarpetta với họ cũng chỉ là tiết kiệm thực phẩm thôi. Nhưng một số cái khác thì họ rất nghiêm khắc, kiểu như không được uống say, không được búng tay, khạc nhổ hay để khăn ăn lên bàn khi rời bàn… Có thể nói họ ảnh hưởng khá nhiều đến điểm nhìn văn hóa Ý của em. Nên em coi chuyện “vét đĩa” là chuyện cũng không phải to tát lắm. Dù thực ra chắc ở đâu cũng có cái chuyện “miếng cuối”, “miếng liêm sỉ” này nhỉ? Sau này em quen một ông bác người Tuscany khác, ổng còn thẳng hơn: “Tao thấy sốt ngon, tao quẹt. Mày bỏ phí quá.”

    Câu chuyện này không trả lời được là thế thì đi Ý có nên Scarpetta không, bởi nó hoàn toàn phụ thuộc vào hoàn cảnh và bạn đồng hành trong bữa ăn, thậm chí cả vùng miền và gia đình. Đối với em, đây là chuyện bình thường, đối với nhiều người khác thì là chuyện vô lễ. Tóm lại là, khi đi ăn mà muốn thử scarpetta hãy hỏi đùa vui với anh bồi đẹp giai (hoặc đến gia đình người Ý ăn thì hỏi họ, như một câu hỏi văn hóa thôi), là “các bạn scarpetta chứ?” (hoặc “các bạn nghĩ gì về scarpetta?”) là nhanh nhất. Còn trong những trường hợp trang trọng kiểu họp hành, ăn uống công việc hoặc tiệc tùng xa hoa thì thôi không làm cho lành. Thế nên, hãy cứ coi đây như một câu chuyện nhỏ về một điều bé xíu trong văn hóa Ý nha ❤️

     

    12. Oh, đừng quên khẩu phần kiểu Ý rất khổng lồ!

    Một bữa ăn kiểu Ý, nhất là bữa tối, sẽ có 3 course chính và các thứ phụ lặt vặt. Cơ bản đó là:

    • Antipasto: Món khai vị. Có thể là finger food, thớt phô mai và thịt muối, chút đồ chua… để bắt đầu bữa ăn và thả lỏng tâm tình.
    • Primo: Món đầu. Thường là các món tinh bột như pasta, lasagna, súp rau hầm, risotto…
    • Secondo: Món chính, tức thịt cá.
    • Contorno: Món ăn kèm với Secondo. Thường là salad hoặc các loại rau nấu đơn giản (đôi khi chỉ là nấu chín rồi thêm chút dầu oliu và gia vị).
    • Dolce: Đồ ngọt. Thường là bánh ngọt, tiramisu, panna cotta… Đôi khi là hoa quả. Hoặc là cả hai.
    • Cafe: Người Ý sẽ kết thúc bữa ăn với cafe espresso.
    • Digestive: Đồ uống cồn để tiêu hóa. Phổ thông nhất là Vermoth hoặc Limoncello.

    Một bữa ăn của Ý rất “nặng” và kéo dài đó. Em hay ăn ở nhà bạn em, bữa ăn không bao giờ ngắn hơn hai tiếng. Hơn nữa khẩu phần của họ rất lớn. Với người châu Á chúng mình, đa phần chỉ đến món Primo là no ưỡn bụng rồi không kham nổi thêm cái gì nữa đâu. Thế nên em gợi ý khi đi ăn các bác chỉ nên gọi một đến hai món thôi, ướm mình không ăn được thì chỉ gọi hoặc Primo hoặc Secondo, đừng tham quá nhé. Thiếu thì hãy gọi thêm dần dần nha. À, tiện thể, không bao giờ gọi ngược nhé. Gọi Secondo rồi đừng gọi ngược về Primo!

     

    13. Uống vang suốt ngày! Chuyện rất Ý! 🍷

    Ý là thiên đường của những người yêu vang, từ vang bình dân đến vang thượng hạng, từ ngon đến tuyệt ngon. Chỗ nào cũng có vang đặc trưng riêng mà nếu yêu vang thì các bác sẽ không kiềm được mình mà say sưa suốt ngày đâu.

    Những người bạn thưởng thức vang Ý

    Nếu các bác biết chính xác loại vang nào muốn uống thì em không nói. Nhưng em cực lực đề nghị các bác, nếu đi ăn nhà hàng, thì thử uống “vino al tavolo”, dịch nôm na là “vang bàn”. Các nhà hàng truyền thống đúng chất Ý và được người Ý ưa thích luôn luôn có vang bàn. Đó là loại vang địa phương mà họ mua trực tiếp từ trang trại làm vang, rất tươi và đậm. Khi đem về, họ sẽ lọc qua vải xô rồi đổ vào bình của nhà hàng để phục vụ, nên sẽ chẳng có mác nhãn gì. Nhưng những loại này rất đáng thử nhé. Mỗi nhà hàng vang bàn sẽ khác nhau đó!

    Giờ đây công nghệ và yêu cầu vệ sinh cao rồi thì có lẽ không còn cái chuyện mua về chắt qua khăn xô vào chai rồi phục vụ nữa. Tuy nhiên, là một người ở miền Nam, nơi các trại vang vẫn có các cửa hàng đong lít rượu vào chai… nhựa bán như mình bán mắm ngày xưa, và đi ăn hàng quen vẫn được mời rượu tươi mới chắt mà nhà hàng mua thẳng từ trại, thì với em “vino al tavolo” là chuyện khá bình thường. Nhưng chắc là đến mà không hỏi họ sẽ không chủ động quảng cáo đâu.

    Ở Ý, “vino al tavolo” (vang bàn) và “vino di casa” (vang của nhà hàng) là khác nhau nhé. Em thì hay gọi vang bàn, là thứ nhiều khi toàn… ông chủ hoặc nhân viên uống. Còn “vino di casa” lại là một loại/nhãn hiệu/dòng cụ thể mà nhà hàng chọn, thường là hợp với hầu hết các món của nhà hàng.

    Vang ngon ở Ý không bắt đầu từ giá đâu. Rất nhiều khi chỉ 2, 3 euro đã có một chai vang ngon. Từ 5 euro trở lên là đa số ngon rồi nhé. Đừng quá coi trọng giá cả với vang Ý khi du lịch Ý.

     

    14. Ngàn đường đến quán… Gelato thần thánh 🍦

    Gelato, tức kem Ý, không phải loại kem các bác vẫn biết đâu. Kem Ý thường được làm từ nguyên liệu tươi, ít đá, vừa đậm đà lại vừa dẻo chứ không nhão nhoét nước đâu. Với người yêu kem, Ý đúng là thiên đường.

    Kem Gelato Ý đa dạng sắc màu

    Vậy em sẽ chỉ cho các bác tip mua gelato ngon nha:

    • Một là: Né hết những cửa hàng có quá nhiều chủng loại kem. Kem ngon làm tươi không thể làm nhiều vị được, chỉ có kem công nghiệp ở những cửa hàng cho khách du lịch mới có thể có số lượng như thế thôi.
    • Hai là: Chọn những hàng “gelato artigianale”, tức là kem “nghệ nhân”. Ở những chỗ này, kem được làm ngay trong cửa hàng, số lượng ít, chất lượng đảm bảo tuyệt vời.
    • Cuối cùng: Đừng chọn trong những cửa hàng ở khu trung tâm đầy khách du lịch. Cũng như nhà hàng, những hàng gelato ngon thường ở chỗ khuất hơn chút, diện mạo khiêm tốn hơn chút thôi. Nhưng chất lượng thì sẽ tuyệt vời đó!

     

    15. Wifi công cộng? Haha… Đừng mong đợi quá nhiều!

    Dù là một nước phát triển, nhưng wifi công cộng của Ý thì… chán đời không gì tưởng nổi. Ra đường các bác có tìm được wifi cũng chưa chắc đã hoạt động đâu. Trong quán bar, nhà hàng các kiểu chúng cũng chưa chắc mạnh hơn được bao nhiêu đâu ạ.

    Nếu ở ngắn ngày thì có lẽ các bác cứ chịu khó một chút rồi sẽ qua thôi. Ý quá thú vị nên quên wifi ngoài đường dăm ngày là chuyện thường. Nhưng nếu du lịch Ý dài ngày, mà theo em là từ 2 tuần trở lên, thì có thể mua sim. Trung bình khoảng 20 euro một cái (cập nhật…), chỉ cần passport là được nha.

     

    16. Chú ý móc túi!!! ⚠️

    Thật đáng tiếc là vấn nạn móc túi du khách ở Ý còn rất phổ biến. Càng xuống miền Nam thì càng nhiều, và ở một số thành phố đông đúc du lịch thì các bác càng phải chú ý hơn. Đặc biệt là cái mê cung Naples. Em sống ở đó một năm mà lần nào ra đường cũng nơm nớp đấy ạ! Nếu cần thì cứ đeo balo, túi xách ra ngay trước ngực nhé. Đừng chủ quan nha!

     

    17. Luôn phải quẹt vé trước khi lên tàu, lên bus.

    Ở hệ thống tàu, trước khi vào platform các bác sẽ thấy máy quẹt vé màu xanh lá và đỏ ở khắp mọi nơi. Tương tự, trên bus thì ở đầu xe và cuối xe cũng có máy quẹt vé đó. Nhớ quẹt trước khi lên nhé!

    Mua vé bus ở đâu? Ngoài các quầy bán vé (chỗ này có chỗ khác không), thì vé bán ở các cửa hàng bán thuốc lá (Tabacchi) hoặc bán báo (edicola) nhé.

     

    18. Học vài từ cơ bản – Chìa khóa đến trái tim người Ý 🗣️

    Người Ý rất thân thiện. Nên nỗ lực biết một vài từ tiếng Ý đơn giản sẽ rất có ích – thái độ của họ sẽ cởi mở với các bác hơn rất nhiều đó. Một số từ cơ bản như “Cảm ơn” (Grazie, đọc là gờ-ra-zi-ê), “Chào buổi sáng” (Buongiorno, đọc buôn-gióc-nô), “Xin lỗi” (Scusami, sờ-ku-za-mi) hoặc “Ciao” (đọc như chào) hoặc “Tôi không hiểu” (Non capisco, đọc là non ka-pis-ko).

    Tiếng Ý phát âm giống tiếng Việt lắm ạ. Cứ có từ nào đọc từ đó, không khó đâu.

     

    19. Mọi đường đều dẫn đến Rome… nhưng không phải lúc nào cũng là lựa chọn duy nhất

    Đây là câu nói kinh điển sinh ra từ thời La Mã còn thống trị châu Âu, mô tả mọi đường đều dẫn đến Rome, bởi Rome là trung tâm trung chuyển của mọi điểm. Như vậy, từ Rome các bác có thể dễ dàng đến mọi nơi khác.

    Một góc thành phố Ý cổ kính

    Tuy nhiên, đó chỉ là trong trường hợp các bác chỉ đi dăm ngày thôi. Còn với em, nếu để gợi ý thì mỗi miền sẽ có một trạm trung chuyển tiện lợi khác nhau đó. Đừng bó buộc mình vào Rome nếu muốn khám phá sâu hơn nha.

     

    20. Tôn trọng nhà thờ – Nét đẹp văn hóa và tín ngưỡng 🙏

    Tức là làm ơn che chân tay và cất cái gậy selfie đi khi vào trong các nhà thờ, nhà nguyện, hoặc bất cứ điểm tham quan tôn giáo nào khác nhé. Không cần che kín mít nhưng hãy che lịch sự một chút. Ngày nay dù nhiều nhà thờ đón khách du lịch nhiều hơn là đón người đến cầu nguyện nghe lễ, nhưng tôn trọng là điều tối thiểu nên làm khi thăm những nơi thiêng liêng. Hơn nữa, họ có quyền và sẽ “mời” những người ăn mặc không phù hợp ra khỏi những nơi linh thiêng đấy.

    Du lịch Ý cả đông cả hè đều có thể khắc nghiệt. Các bác mùa đông nên có một cái khăn to và dày, mùa hè nên có một chiếc khăn mỏng có thể choàng vai để ứng phó được với mọi trường hợp nha.

     

    21. Nam Bắc khác biệt! – Sự đa dạng quyến rũ

    Đây là điều cuối cùng trong danh sách này. Em có thể nói cả ngày không hết, nhưng đây là những điều cơ bản nhất để các bác hình dung. Ý là một quốc gia không phải to lắm nhưng lại có tới 20 vùng, mỗi vùng có văn hóa riêng biệt. Sự khác biệt giữa Nam và Bắc là lớn – vô – cùng. Càng xuống miền Nam thì văn hóa càng đậm chất Địa Trung Hải hơn, thoải mái, thư giãn, thậm chí còn có chút “lười biếng” đáng yêu cơ kìa.

     

    Kênh đào Venice thơ mộng

     

    Vậy là các bác đã có danh sách những điều nên biết trước khi du lịch Ý rồi đó! Em xin lỗi vì bài hơi dài, nhưng em đảm bảo biết những điều này không vô ích đâu ạ. Ý là một đất nước có nền văn hóa đặc trưng, mỗi trải nghiệm đều là một câu chuyện đáng nhớ. Không một điều nào trong này là “stereotypical” hết đâu nha. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ để tạo nên bức tranh Ý chân thực nhất.

    Chúc các bác có những kỷ niệm tuyệt vời ở Ý nhé. Đón đọc các bài kinh nghiệm và blog của em để lên kế hoạch cho hành trình tiếp theo nha! 🌸🇮🇹🍜

  • Yên Tử: Chốn Thanh Bình Nơi Rừng Núi, Có Một Góc Di Sản Kiến Trúc Sang Trọng Đến Lạ Kỳ!

    Yên Tử: Chốn Thanh Bình Nơi Rừng Núi, Có Một Góc Di Sản Kiến Trúc Sang Trọng Đến Lạ Kỳ!

    Có những chuyến đi, cảm xúc đọng lại thật khó gọi tên, cứ vấn vương mãi trong tâm trí. Yên Tử đối với mình chính là một hành trình như thế, nơi vẻ đẹp lộng lẫy của Yên Tử Legacy hòa mình vào sự giản dị, mộc mạc của làng Nương, và trên hết là cảm giác “hành quân” lên đỉnh thiêng, mệt bở hơi tai nhưng vui lạ thường vào một ngày nắng trong vắt. 🌸

    Toàn cảnh quần thể Yên Tử

    Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân đến đây là Yên Tử Legacy, phải nói là đẹp lung linh luôn ấy! Nghe đồn đây là một trong những “đứa con” của kiến trúc sư lừng danh Bill Bensley – người đã tạo nên bao công trình xịn sò như InterContinental Danang hay JW Marriott Phu Quoc. Quả thật không hổ danh, từng ngóc ngách ở đây đều được chăm chút tỉ mỉ, từ bức tường trát bằng trấu vàng óng cho đến những lối đi lát gạch cổ kính. Chỉ cần đưa máy lên là có ngay cả trăm tấm hình “sống ảo” xuất sắc, không cần phải tìm góc gì nhiều đâu nha.

    Kiến trúc Yên Tử Legacy

    Đêm đầu tiên, tụi mình ở Legacy, căn phòng mang một nét cổ kính rất riêng với tông vàng nâu trầm ấm. Các phòng được ngăn cách bởi những cánh cửa gỗ dày dặn, kéo dây hoặc đẩy ngang hệt như cửa cung đình ngày xưa vậy đó. Có một điều khiến mình cười tủm tỉm mãi, đó là phòng tắm không có cửa! Nó cứ… lồ lộ vậy thôi. Rồi cái công tắc nước cho vòi sen lại nằm chễm chệ bên ngoài, ngay chỗ xếp khăn tắm và dầu gội chứ không phải bên trong. Loay hoay một hồi mới tìm ra, đúng là một trải nghiệm “độc lạ” khó quên!

    Phòng nghỉ tại Yên Tử Legacy

    Điều mình thích nữa là mỗi phòng ở dãy Legacy đều có một cửa hướng thẳng ra khoảng sân cỏ xanh mướt, nhìn xa xa là những dãy núi trập trùng. Sáng sớm thức dậy, kéo nhẹ cánh cửa là thấy ngay cả một không gian trong lành, yên bình đến lạ. Các cửa được thiết kế theo kiểu trụ to như đình làng cổ, vừa sang trọng lại vừa giữ được nét trầm mặc, cổ kính.

    Ban công và sân vườn Legacy Yên Tử

    À, ở đây còn có cả hồ bơi và phòng tập gym nữa đó. Nhưng nhớ nha, ở hồ bơi có quy định riêng đó là không được mặc đồ quá hở như bikini hay cởi trần đâu. Vì mang phong cách chốn thiền tịnh, tâm linh mà, nên mình cũng thông cảm và tôn trọng thôi.

    Khung cảnh bên ngoài Yên Tử Legacy

    Yên Tử Legacy chỉ là một phần nhỏ thôi nhé, cả quần thể Trúc Lâm Yên Tử còn có làng hành hương Yên Tử, hay còn gọi thân thương là làng Nương. Nơi đây mang một vẻ giản dị, gần gũi hơn hẳn so với Legacy sang chảnh. Buổi tối có các hoạt động hội làng rất vui, với những điệu múa, tiếng nhạc cụ ngân nga làm say đắm lòng người. Tụi mình còn được xem múa gà nữa đó, một người ôm con gà nhảy qua nhảy lại theo điệu nhạc, nhìn vừa buồn cười lại vừa dễ thương, đến giờ mình vẫn không hiểu ý nghĩa của điệu múa này là gì luôn! 😂

    Làng Nương Yên Tử

    Nhân viên ở làng thì đúng là “tài không đợi tuổi”, sáng thì thấy chơi đàn nhị, đàn tranh ở sảnh chính, chiều lại gặp trong lớp pha chế tinh dầu, tối về lại đánh trống, múa hát trong hội làng. Đúng là đa tài, đa năng ghê! Nếu có dịp ghé qua sảnh vào buổi sáng, nhất định đừng bỏ qua màn trình diễn đàn của bộ ba cô gái nhé, giai điệu da diết, say đắm lòng người lắm đó!

    Hoạt động văn nghệ tại làng Nương

    Ngày thứ hai, tụi mình chuyển qua ở dorm 8 giường bên làng Nương. Phòng có hai buồng thông nhau, nằm ngay cạnh con suối róc rách, vẫn giữ tông đèn vàng nâu ấm cúng. Ở đây đơn giản hơn nhưng lại tiện di chuyển để xem hội làng hay đi lên núi. Ngoài ra, làng Nương còn có nhiều hoạt động đa dạng khác như lớp yoga, lớp thiền, hay lớp pha chế tinh dầu (tùy từng hoạt động sẽ có mức giá khác nhau đó nha).

    Không gian yên bình tại làng Nương

    Về khoản ăn uống thì ở đây cũng đa dạng lắm, từ những món ăn giản dị, đúng chất “cơm quê” ở nhà hàng cùng tên trong làng Nương, cho đến phong cách Âu sang chảnh ở nhà hàng Thọ Quang của Legacy. Tha hồ mà lựa chọn theo sở thích và túi tiền nha.

    Và rồi, hành trình chinh phục đỉnh thiêng Yên Tử – chùa Đồng! Thật sự là một thử thách gian nan luôn. Ước gì được đi vào những ngày mây mù trời mát, đằng này lại đúng vào mùa nắng nóng của miền Bắc. Tưởng là có hai chặng cáp treo sẽ đỡ mệt lắm, ai dè, sau mỗi chặng cáp treo là những đoạn đi bộ, leo bậc thang dài miên man. Đến đỉnh cuối là chùa Đồng thì đúng là mệt bở hơi tai, nhưng mà vui lắm, cảm giác chinh phục được chính mình vậy đó!

    Chùa Đồng trên đỉnh Yên Tử

    Lúc đầu, khi mới xuống cáp treo chặng đầu, ai cũng hớn hở, xúng xính đồ cổ trang chụp ảnh. Nhưng càng lên cao, càng mệt thì chỉ còn nước lết thết, chả buồn chụp hình nữa. Lúc mình tìm hiểu về Yên Tử toàn thấy ảnh mây mù huyền ảo, vậy mà hôm mình đi lại nắng chang chang, trời trong xanh. Dù sao thì, lâu lâu leo núi một hai lần để rèn luyện sức khỏe cũng không tệ phải không nào? ⛰️

    Đường lên đỉnh Yên Tử

    ✨ Lịch trình gợi ý (3 ngày 2 đêm):

    * Ngày 1: Đến Yên Tử tầm 1h chiều (từ Hà Nội), nhận phòng Legacy, ăn trưa. Chiều dạo quanh cổng chào làng Yên Tử, đi bơi rồi ăn tối ở nhà hàng Thọ Quang. Tối ghé xem văn nghệ làng.
    * Ngày 2: Ăn sáng ở Legacy, tham quan tiếp rồi làm thủ tục trả phòng để chuyển qua dorm bên làng Nương. Cất đồ xong thì di chuyển ra xe điện lên núi. Đầu giờ chiều về lại, ăn trưa và nghỉ ngơi. Sau đó tham gia lớp pha chế tinh dầu. Tối ăn ở Cơm Quê và tiếp tục thưởng thức văn nghệ làng.
    * Ngày 3: Ăn sáng ở Cơm Quê, dạo quanh làng một chút trước khi ăn trưa, trả phòng và lên xe về lại Hà Nội lúc 2h chiều.

    🚗 Di chuyển:

    * Tụi mình đi xe riêng 16 chỗ cho 5 người và rất nhiều đồ đạc, xe đưa đón tận nơi từ Hà Nội đến Legacy với giá khứ hồi 3 triệu.
    * Nếu muốn tiết kiệm hơn, bạn có thể đi xe Kumho Việt Thanh (khoảng 100k/vé, cập nhật giá) đến dốc Đỏ Yên Tử, sau đó đi taxi vào (khoảng 150k).
    * Trong khuôn viên Trúc Lâm Yên Tử, tụi mình chủ yếu đi bộ để khám phá hoặc dùng xe điện cho những đoạn đường xa.

    🏡 Chỗ ở:

    * Ngày 1: Yên Tử Legacy (phòng Sup/Deluxe giá khoảng 2.5 triệu bao gồm ăn sáng ở nhà hàng Thọ Quang). Mục tiêu là trải nghiệm hết các dịch vụ sang trọng ở đây.
    * Ngày 2: Dorm ở làng Nương (giá khoảng 800k/phòng 4 người bao gồm ăn sáng). Nằm ngay trên đường chính của làng nên rất tiện để di chuyển tham quan cũng như lên núi.

    💡 Những điều cần biết:

    * Quần thể Trúc Lâm Yên Tử khá rộng, đi mấy ngày vẫn chưa khám phá hết. Hãy mang đồ gọn nhẹ để tiện đi lại và leo núi nha.
    * Yên Tử Legacy nói riêng hay Trúc Lâm Yên Tử nói chung đều mang phong cách Phật giáo, nên nhớ mặc đồ lịch sự, kín đáo, đi nhẹ nói khẽ cười duyên nhé.
    * Dù có 2 chặng cáp treo nhưng hành trình leo lên chùa Đồng vẫn sẽ đi bộ và leo rất nhiều. Mang giày thể thao, giày bệt gọn nhẹ là tốt nhất, đừng nghĩ đi cáp treo rồi mang giày cao gót nhé!
    * Lên đỉnh chùa Đồng có 2 hướng đi từ chặng cáp treo thứ hai, bạn có thể đi thẳng trực tiếp hoặc vòng xuống tượng Phật Hoàng đều được nha.
    * Đoạn đường xuống rừng Tùng (nơi tụi mình chụp ảnh kiểu Parasite) khá dốc và có nhiều rễ cây trơn trượt, hãy cẩn thận khi di chuyển ở đây nha.

    💰 Chi phí:

    * Tổng chi phí cho chuyến đi 3 ngày 2 đêm như vậy là khoảng 3.5 triệu/người (chưa tính các chi phí mua sắm cá nhân).

    Yên Tử thực sự đã lưu lại những dấu ấn khó phai trong chiếc “thẻ nhớ của cuộc sống” mình. Một hành trình đầy cảm xúc, từ vẻ đẹp kiến trúc đến sự bình yên của núi rừng, và cả những trải nghiệm văn hóa độc đáo. Chắc chắn bạn cũng sẽ có một chuyến đi thật đáng nhớ ở đây đó! 🌸🏞️🍜