Thẻ: Du lịch Trung Quốc

  • Trung Quốc & Giấc Mơ Bay Trên Mặt Đất: Tàu Đệm Từ Siêu Tốc 600km/h Lộ Diện! 🚄✨

    Trung Quốc & Giấc Mơ Bay Trên Mặt Đất: Tàu Đệm Từ Siêu Tốc 600km/h Lộ Diện! 🚄✨

    Bạn có từng mơ về những chuyến đi xuyên không gian, rút ngắn mọi khoảng cách không? Hay đơn giản là được lướt đi êm ái, nhẹ như tơ lụa mà vẫn nhanh đến ngỡ ngàng? Nếu câu trả lời là có, thì chuẩn bị sẵn sàng để choáng váng nhé, vì Trung Quốc vừa chính thức trình làng một “viên ngọc” công nghệ, hứa hẹn biến những giấc mơ ấy thành hiện thực! 🌸

    Vừa qua, tại Triển lãm Đường sắt Hiện đại lần thứ 17 ở Bắc Kinh (diễn ra vào tháng 7/2024), cả thế giới đã không khỏi trầm trồ khi chứng kiến con tàu đệm từ siêu tốc do chính Trung Quốc chế tạo.

    Không chỉ là một phương tiện di chuyển thông thường, đây được kỳ vọng sẽ trở thành phương tiện mặt đất nhanh nhất trong lịch sử nước này, với tốc độ tối đa lên tới… 600km/h! Bạn nghe không lầm đâu, sáu trăm cây số một giờ đó! 🤯

    Thử tưởng tượng xem, hành trình 1.200km từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, vốn thường ngốn của chúng ta hơn 5 tiếng đồng hồ bằng tàu cao tốc, giờ đây sẽ được rút ngắn chỉ còn vỏn vẹn 2 tiếng rưỡi. Nghe mà ngỡ như bay vậy! Chẳng trách mà các chuyên gia còn nhận định, ở cự ly ngắn, con tàu này thậm chí còn nhanh hơn cả… máy bay. Thật là một điều khó tin phải không?

    Tàu đệm từ siêu tốc của Trung Quốc đang chạy thử nghiệm

    Được “thai nghén” bởi Tập đoàn Công nghiệp Đường sắt Trung Quốc (CRRC), con tàu này không chỉ ấn tượng về tốc độ mà còn mê hoặc bởi thiết kế. Nhìn từ bên ngoài, dáng vẻ khí động học hiện đại cùng phần đầu nhọn hoắt giúp nó “xé gió” một cách ngoạn mục.

    Tàu cao tốc lướt đi trên đường ray

    Còn khi bước vào bên trong, một không gian nội thất đậm chất tương lai với những màn hình lớn dành cho hành khách sẽ khiến bạn ngỡ như đang lạc vào một bộ phim khoa học viễn tưởng nào đó vậy. ✨

    Nội thất hiện đại bên trong toa tàu

    Điều làm nên sự “thần kỳ” của con tàu này chính là công nghệ đệm từ siêu dẫn. Tàu không chạy trên bánh xe truyền thống mà lơ lửng trên đường ray nhờ cảm ứng điện từ khi đạt vận tốc trên 150km/h.

    Cận cảnh công nghệ tàu đệm từ

    Chính nhờ sự “lơ lửng” này mà tàu gần như không gặp ma sát, vận hành cực kỳ êm ái, ít tiếng ồn, và đặc biệt là không phát thải. Vừa nhanh, vừa “xanh” – đúng là mơ ước của mọi hành trình! 🏞️

    Hình ảnh minh họa giao thông xanh, thân thiện môi trường

    Ông Thiệu Nam, một kỹ sư cấp cao của CRRC, đã chia sẻ một cách đầy tâm huyết rằng họ hy vọng con tàu này sẽ “lấp đầy khoảng trống tốc độ giữa đường sắt cao tốc và hàng không trong phạm vi 2.000km”. Nghĩa là, chúng ta sẽ có một lựa chọn di chuyển kết hợp sự đúng giờ và an toàn tuyệt đối của đường sắt, với tốc độ đáng kinh ngạc của máy bay. Một sự kết hợp hoàn hảo, phải không?

    Hiện tại, “viên ngọc” này vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm gắt gao về tuyến đường, an toàn và khả năng kỹ thuật. Nhưng tôi tin rằng, ngày nó chính thức lăn bánh thương mại sẽ không còn xa nữa đâu (cập nhật ngày vận hành chính thức).

    Trung Quốc vốn đã sở hữu mạng lưới đường sắt cao tốc lớn nhất thế giới, với tổng chiều dài dự kiến đạt trên 50.000km trong năm nay (cập nhật). Việc bổ sung con tàu đệm từ siêu tốc này chắc chắn sẽ biến đất nước tỷ dân trở thành một thiên đường cho những ai yêu thích du lịch khám phá bằng tàu hỏa.

    Dù còn đang trong giai đoạn hoàn thiện, nhưng tôi tin chắc rằng, đây sẽ là một trải nghiệm không thể bỏ lỡ cho bất kỳ ai đam mê tốc độ và khám phá. Hãy cùng chờ đón ngày những “viên ngọc” này lăn bánh nhé! Biết đâu, chuyến đi Bắc Kinh – Thượng Hải sắp tới của bạn sẽ là trên con tàu siêu tốc này thì sao? 🌸 Tôi thì đã thấy háo hức lắm rồi đó!

  • Lệ Giang – Shangrila: Khi Trái Tim Lỡ Nhịp Giữa Phố Cổ Huyền Thoại và Miền Đất Tuyết Tây Tạng

    Lệ Giang – Shangrila: Khi Trái Tim Lỡ Nhịp Giữa Phố Cổ Huyền Thoại và Miền Đất Tuyết Tây Tạng

    Tuổi trẻ này mình đi đâu? Nếu trái tim bạn đã trót lỡ yêu cái không gian hoài cổ ở Hội An, và cũng say mê sự nhẹ nhàng của thành phố cao nguyên Đà Lạt, thì Lệ Giang, ôi chao, quả là một sự kết hợp hoàn hảo từ không gian, cảnh vật cho đến thời tiết, khí hậu.

    Bốn đứa chúng mình, tiếng Anh, Hàn, Nhật đều tàm tạm, chỉ duy có tiếng Trung là không biết một chữ bẻ đôi. Đã từng đắn đo, lo sợ rất nhiều, rồi chỉ dám chốt lịch trình vỏn vẹn ba tuần trước ngày đi – cho mọi sự chuẩn bị, từ visa đến lịch trình, ăn ở. Vậy còn chần chừ gì nữa mà không xách ngay vali lên mà đi thôi. Ở cái đất du lịch mà cứ mỗi 5 mét lại nghe được một câu tiếng Việt thì còn gì phải lo sợ nữa, nhỉ? Một chuyến đi gói trọn cả sự hoang mang, vỡ òa, và những kỷ niệm không thể nào quên!

    Hà Khẩu – Côn Minh: Lần đầu “miss” tàu trên đất bạn… và bài học xương máu

    Chuyến xe đêm Royal của Hà Sơn-Hải Vân từ Hà Nội lên Lào Cai lúc 11h30 đêm, dịch vụ phải nói là siêu vip, hơn cả hạng Business của VNA luôn ấy, mà giá chỉ 350k (cao hơn vé thường có 100k thôi, tội gì không thử nhỉ, rất đáng tiền!). Tầm 3h sáng đã lên đến nơi, bọn mình đi xe trung chuyển về nhà bạn nghỉ nhờ. Ai không có chỗ thì nên thuê nhà nghỉ gần cửa khẩu để dưỡng sức nhé. Tầm 5h30, 6h, cả bọn đã lục tục ra cửa khẩu ngồi “trầu”. Ngày thường thì làn xuất cảnh hộ chiếu không đông, nhưng mà ngày lễ thì ôi thôi rồi, đông đến nghẹt thở! Ra đứng không thứ nhất cũng phải thứ nhì thì mới mong kịp chuyến tàu 9h30.

    Xuất cảnh ở Việt Nam và nhập cảnh ở Trung Quốc thì không có gì quá khó khăn, chỉ là chậm ơi là chậm thôi. Ở Việt Nam duy nhất chỉ có 1 bàn làm việc, nên hãy tưởng tượng chúng mình như những diễn viên quần chúng trong phim “Cô dâu 8 tuổi” vậy. Hôm đó, vì là ngày lễ nên hầu như tất cả đều đã đặt trước vé tàu chuyến 9h30, và chỉ khoảng 10 người xếp hàng đầu tiên là kịp thôi, còn lại hàng dài phía sau lỡ hết, trong đó có cả chúng mình! 💔 Ra đến ga là 9h33’, tàu vừa rời ga trong sự tiếc nuối, tuyệt vọng, và hoảng loạn vô cùng.

    Sơ suất to đùng là không hề nghĩ đến việc đi xe khách ra sao, chuyến tàu gần nhất lại phải đợi đến 5h chiều, như thế thì không kịp chuyến tiếp theo: Côn Minh – Lệ Giang. Rồi cái khó cũng ló cái khôn, bám lấy các bạn khác biết tiếng Trung, lúc này đồng hương cũng hóa đồng đội cả, có đến 5-7 đoàn cùng nhau lỡ tàu cơ mà! Đáng buồn là từ Hà Khẩu đến Côn Minh không có xe khách đi thẳng, nhờ được mấy bác taxi đưa ra bus station mà cuối cùng lại ra một đoạn nào đó trông như bến cóc, rồi lại bắt xe đi Mông Tự, từ đó mới chuyển xe lớn hơn đi Côn Minh.

    Thôi không quan tâm bến cóc, bến ếch gì nữa, giờ đến được Côn Minh mới là điều cần thiết. 400km đầy gian nan thử thách mà cũng kết thúc nhanh chóng, vì trên xe đều là đồng đội cả, có khác gì thuê xe đi tour đâu nhỉ? Chỉ có điều vé xe khách đắt gấp ba vé tàu thôi. Khoản tiền “ngu” đầu tiên ra đi, bài học rút ra là nếu đi ngày thường thì không cần mua trước vé tàu đâu, đi đến đâu mua đó, vừa tiện vừa rẻ, lại không lo lỡ tàu. Còn đi ngày lễ thì book chuyến tầm trưa, hoặc ngâm cứu rõ các cách di chuyển khác chặng Hà Khẩu – Côn Minh cho kỹ vào nha! Ơn giời, cuối cùng cũng đến được nhà ga Côn Minh… thở phào nhẹ nhõm! 😮‍💨

    Côn Minh – Lệ Giang: Dấn bước vào cổ trấn trong mơ

    Trải qua một ngày đớn đau, chúng mình cũng đến được Côn Minh – Xuân Thành của Trung Quốc và đổi xong vé tàu đêm đi Lệ Giang. Vì lỡ tàu một lần rồi nên “rén” lắm, chỉ dám gửi đồ rồi đi xung quanh ga tàu ăn tô bún qua cầu thôi. 🍜 Đặc sản Vân Nam đó ạ, thực ra chỉ là một tô bún “tả pí lù” bày ra rất nhiều nhân cả thịt cả rau trên đĩa nhỏ, xong rồi đổ tất vào bát bún nóng hổi cho chín rồi ăn thôi. Bốn người ăn nhẹ hai suất rồi lếch thếch đi bộ về ga, check in, đánh răng, rửa mặt, skin care các kiểu, chuẩn bị lên tàu. Ga Côn Minh nó to hơn cả cái T1 Nội Bài nên cũng nên chừa thời gian ra mà tìm hiểu, kẻo lại lơ ngơ thì khổ lắm nhé!

    Lên tàu cái là ngủ say như chết, mệt quá mà, mình thậm chí còn không biết tàu đi có xóc có ồn hay không nữa. Sáng hôm sau đến Lệ Giang, ra đến ngoài ga tàu thì đã có anh taxi chờ sẵn, cầm biển tên to đùng. Cứ thế lên xe về thôi. Chúng mình đã đặt guesthouse của một ajushi (ông chú) siêu nhiệt tình và giỏi tiếng Anh nhất cái đất Lệ Giang này luôn. Đến nơi ông chú đón ngay ngoài đường lớn, đi bộ khoảng 300m vào guesthouse, nằm gọn trong lòng phố cổ luôn. Sáng sớm mà, chưa có phòng. Chúng mình ngồi đợi, nhâm nhi tách trà nóng (đặc sản Lệ Giang) và ngồi nghe ông chú “hướng dẫn du lịch” luôn. Ngày nào cũng như ngày nào, biết bao nhiêu đoàn khách, mà ổng vẫn nhiệt tình tua lại từ sáng đến đêm! Homestay ở Lệ Giang, xinh đúng không nào? Chú chủ nhà siêu nhiệt tình!

    Phố cổ Lệ Giang

    Sau đó chúng mình đi ăn sáng rồi quay về nhận phòng tắm rửa, tẩy trần sau 1 ngày 2 đêm “bụi đường”. Tầm 11h xong xuôi, lên đồ xinh đẹp, hóa công hóa chúa Mông Cổ, Tây Tạng rồi bắt đầu hành trình “oanh tạc” trấn Lệ Giang. Quả không hổ danh là cổ trấn rộng và đẹp nhất Trung Quốc mà, đi cả ngày không hết, mỗi góc ra được tỉ kiểu ảnh sống ảo. Trời xanh trong vắt, không khí trong lành, thời tiết mát mẻ, đi dạo ngắm cảnh ngắm hoa không cũng thấy vui rồi. Trong cổ trấn có 3 điểm mất vé vào cửa là Mộc Phủ – phim trường của các bộ phim cổ trang, Đại Quan Lầu – nơi cao nhất, view toàn cảnh Lệ Giang và công viên Hắc Long Đàm. Tuy nhiên, ngâm cứu kỹ các review và cũng theo lời khuyên của ajushi thì chúng mình quyết định không tốn tiền cho những nơi đó. Thay vào đó là chiều muộn lê la trên mấy quán cafe trên cao vừa ngắm toàn cảnh, vừa ngồi uống nước đón hoàng hôn lúc 20h. ☕ Ngày đầu tiên chốt hạ bằng vài xiên thịt nướng thơm lừng và cốc trà sữa béo ngậy. Một ngày đi bộ 8km về nhà ngủ như chưa từng được ngủ. Bạn nào nhiều thời gian có thể đi thêm Bạch Sa cổ trấn, Thúc Hà cổ trấn nữa nhé. Nhưng nghe nói Bạch Sa nhỏ và không khí cổ kính hơn chứ Thúc Hà cũng đông đúc và nhộn nhịp như Đại Nghiên (phố cổ Lệ Giang) à. Trông chúng mình cứ như những công chúa Mông Cổ vậy đó! 👸

    Toàn cảnh cổ trấn Lệ Giang

    Lam Nguyệt Cốc – Ngọc Long Tuyết Sơn: Lên đỉnh không đáng sợ, chỉ sợ không ai đưa mình lên ☺️

    Yulong là núi tuyết vô cùng nổi tiếng ở Lệ Giang, đỉnh cao nhất tận hơn 5600m cơ, cáp treo cao nhất châu Á cũng chỉ lên đến mức 4506m thôi mà quanh năm tuyết trắng bao phủ rồi. Ngày lễ ở đây đông lắm, đông thực sự… Tiếng Trung không biết thì tốt nhất hãy đặt luôn tour ở guesthouse như chúng mình nhé. Nói là tour thôi nhưng thật ra họ chỉ cho xe đến đón mình, đưa đi, đặt vé ăn, vé cáp treo hộ rồi đưa về, đơn sơ thế thôi. Chúng mình đi xe ghép với 3 bạn người Thái, và 1 anh người Nhật, cả 8 người không ai biết tiếng Trung, và câu tiếng Anh duy nhất bác tài xế nói được là “Go Go…”, ôi nghe được mà mừng phát khóc! 😂 Nhưng không sao, có apps translator, có chị gái phiên dịch ngồi trực chiến ở guesthouse, rồi cũng hiểu nhau hết ấy mà. Tour chúng mình đặt 580 tệ (cập nhật…) gồm ăn trưa, vé cáp treo, bình oxi, áo ấm đầy đủ chuẩn bị lên đỉnh và vé vào show “Ấn tượng Lệ Giang”. Ai không muốn xem thì đặt tour không có show, giá tầm 470 tệ (cập nhật…), cơ mà hôm đó ajushi bảo chúng mình là không còn tour đó rồi, chỉ có sự lựa chọn duy nhất là “full option” thôi. Thật ra với những bạn sống nghệ một chút thì show ấy hay lắm luôn, chỉ là mình hơi khô khan, nên ít ấn tượng. Hồ này mà đi mùa thu lá vàng, lá đỏ thì đẹp quên sầu luôn!

    Núi tuyết Ngọc Long

    Điểm đầu tiên là Lam Nguyệt Cốc. Ôi mê ly luôn, nước trong vắt xanh biếc, hoa anh đào nở rộ, xa xa là núi tuyết Yulong hùng vĩ. Tuyệt mỹ cảnh luôn má ơi! 🏞️ Nói nhỏ là nên đi Lam Nguyệt Cốc trước khi lên núi nhé, lúc mà còn tràn đầy sinh lực ấy, chụp ảnh cho đẹp. Chứ lên đỉnh xong là cũng hết sinh lực và thần thái rồi! Chúng mình lên núi là lúc tầm trưa, trời mưa lất phất, buồn thiu ôi thôi mưa thế này thì lên núi làm sao. Nhưng các bạn đừng nhầm, mưa mới là tuyệt vời. Chúng mình đi cáp treo lên đến đỉnh thì thấy tuyết đang rơi! ❄️ Oimeoi giữa mùa hè tuyết rơi là có thật, lần thứ hai rồi mà vẫn lâng lâng sung sướng như lần đầu… nhìn thấy tuyết đầu mùa đông năm ấy. Lên đỉnh sướng thì sướng thật, đẹp cũng đẹp thật nhưng khó thở, mệt mỏi cực. Hãy chuẩn bị thật nhiều chocolate và oxi, không bao giờ thừa đâu. Thì thầm một chút là sau lần lên đỉnh ấy mình còn phát hiện ra oxi nó cũng gây nghiện, từ ngày hít được cái khí đó, về nhà chỉ muốn tìm mua để ngày hít vài hơi mà không có, vật kinh khủng! Cô gái thung thướng khi lần thứ 2 thấy tuyết rơi, mà lại rơi giữa mùa hè, tay vẫn không quên oxi. Ngày thứ hai kết thúc nhẹ nhàng bằng bữa lẩu sườn phơi khô và một chú gà quay thôi mà. Ngon bá cháy! 😋

    Lam Nguyệt Cốc

    Shangrila: Một thoáng Tây Tạng trong lòng Vân Nam 💫

    Từ Lệ Giang đến Shangrila có khoảng gần 200km thôi mà đường đèo núi cheo leo, dốc cao như từ Hà Giang lên Lũng Cú, chỉ khác là đường xá rộng gấp ba lần. Nếu đi xe khách thì mất khoảng 4h30 di chuyển liên tục, dừng nghỉ khoảng 10 phút. Mua vé xe cũng dễ lắm, trước hôm xuất phát chúng mình kéo nhau ra bus station, cách Lệ Giang Cổ trấn khoảng 1km thôi, bắt taxi 8 tệ (cập nhật…) nhanh gọn, ra đó mua vé. Có rất nhiều máy bán vé tự động, nhưng không biết tiếng Trung thì cứ vào quầy mua cho nhanh, ơn giời chị bán vé bập bẹ được đôi câu tiếng Anh, giao dịch dễ dàng đơn giản. Hôm sau đến giờ là ra chui tọt vô xe thôi. Ga tàu hay bến xe ở Trung Quốc nghiêm ngặt vô cùng, soi chiếu như đi máy bay, cảnh sát, súng ống đầy đường, chỉ khổ cho những đứa tha lôi lắm hành lý như mình thôi. Có sự lựa chọn khác là thuê xe riêng đi, vừa nhanh, vừa tiện, vừa an toàn hơn, chỉ có chi phí là hơi chát thôi. Team đi 4 trở lên có thể cân nhắc phương án này, đi đông thì kể ra chi phí đội lên không quá cao đâu. Vì thấy không cần thiết phải đi xe riêng nên chúng mình vẫn tiếp tục trải nghiệm xe khách. Đến bến bus Shangrila thì mua vé chiều về luôn cho tiện. Ra ngoài bắt taxi về guesthouse, cũng ở ancient town luôn. May mà hỏi trước anh chủ giá taxi, chứ không là bị chém đẹp 50 tệ rồi! Mặc cả một hồi 20 tệ chuẩn bị ok tự dưng ở đâu xông ra một anh giai, “10 tệ đi không?”. Huhu rẻ quá cũng sợ, 4 đứa con gái, thuốc mê, 2 quả thận… đi hết từ suy nghĩ này đến đắn đo khác, và cuối cùng vẫn là ham rẻ. May sao ông anh cũng là người tốt, nên thuê luôn chiều chở đi tu viện Songzalin. Shangrila quả thật mang một bầu không khí rất khác, rất đặc trưng và cũng rất khó diễn tả, văn hóa, kiến trúc có phần hơi ma mị, tâm linh, và đương nhiên, phù hợp với những đứa ưa khám phá như mình.

    Toàn cảnh Shangrila

    Điểm dừng chân đầu tiên, tu viện Songzalin, vé vào cửa 90 tệ (cập nhật…), là tu viện lớn nhất Shangrila, được xây dựng từ thế kỷ 17, mang đậm kiến trúc của Phật giáo Lạt Ma Tây Tạng. Diện tích siêu rộng, đi cả ngày chắc mới hết, nên hãy đi tạm những tòa chính thôi, dành thời gian cho những điểm đến khác. Còn thảo nguyên Napahai, cưỡi ngựa bắn cung, còn công viên Potatso, núi tuyết Shika… mà vẫn chưa trải nghiệm được hết do trời mưa. Núi tuyết Shika ở đây không cao, không đẹp, không đông và cũng không đắt như Yulong, nhưng cũng là một điểm đến tuyệt vời nếu bạn chưa trải nghiệm Yulong và không muốn ồn ã chen nhau xếp hàng leo núi. Shangrila quả thật không nhiều nơi sống ảo như ở Lệ Giang, không khí cũng khác, thời tiết khắc nghiệt hơn… nhưng thực sự là một trải nghiệm xứng đáng về văn hóa, đất Tây Tạng đâu có bao giờ dễ chinh phục đâu, nhỉ!

    Tu viện Songzalin

    Lời kết: Những kinh nghiệm bỏ túi cho chuyến đi để đời

    Nếu ai đó đọc được đến những dòng này thì đây mới là những kinh nghiệm quý giá cho chuyến đi này mà chúng mình rút ra được:

    • Đi Trung Quốc không biết tiếng có khó không? Khó, nhưng đồng đội ở muôn nơi, không phải sợ! 🤝
    • Xin visa tự túc có khó không? Khó mà dễ. Kinh nghiệm là cứ chuẩn bị đầy đủ vé tàu và lịch trình, thêm cái chăm chỉ dậy sớm ra “canh miếu” đại sứ quán là tất cả hóa dễ cả. Ai ngại thì cứ dịch vụ thôi, tầm 120$. (cập nhật…)
    • Đi Lệ Giang nên đi với ai? Chồng/người yêu là sự lựa chọn số 1 nhé, eo ôi lãng mạn vô cùng! 💖 Còn không thì bạn bè rủ nhau tận hưởng thanh xuân cũng được, có sao đâu nhỉ.
    • Đồ ăn Trung Quốc ngon không? Ngon thì có ngon, nhưng về nhà “ngấy” mất một tuần! 😅
    • Đi Trung Quốc đắt không? Đắt hay không tùy thuộc vào budget (ngân sách) bạn đề ra. Chuyến đi của chúng mình hết khoảng 11 triệu (3 triệu tiền tàu xe + 7 triệu ăn nghỉ + 1,4 triệu visa) thế này có rẻ quá không ạ??? (cập nhật…)
    • Có nên quay lại lần nữa? Đáng để quay lại, nhưng hãy đi bằng máy bay nhé! ✈️

    Hy vọng những chia sẻ này sẽ tiếp thêm động lực cho bạn để xách ba lô lên và khám phá Lệ Giang, Shangrila – những miền đất hứa đầy mê hoặc!

  • Phượng Hoàng Cổ Trấn: Chuyến đi cổ tích và những bí kíp “xương máu” của dân phượt!

    Phượng Hoàng Cổ Trấn: Chuyến đi cổ tích và những bí kíp “xương máu” của dân phượt!

    Có những chuyến đi, bạn bắt đầu với một hình dung, rồi lại kết thúc với cả một bầu trời cảm xúc hoàn toàn khác. Phượng Hoàng Cổ Trấn – cái tên ấy đã in sâu vào tâm trí mình từ lâu, mơ ước một lần được tự mình khám phá từng ngõ ngách, tự tay sắp xếp mọi thứ. Ấy vậy mà lần này, may mắn lại mỉm cười khi mình được theo chân đoàn công tác của công ty, mọi gánh nặng visa, vé máy bay bỗng chốc tan biến. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình không có gì để chia sẻ đâu nhé! Ngược lại, chính chuyến đi “nhàn tênh” này lại giúp mình đúc rút ra bao nhiêu kinh nghiệm “xương máu” để kể cho các bạn đây. Hy vọng sẽ là hành trang nhỏ cho những ai đang ấp ủ giấc mơ Phượng Hoàng!

    Phượng Hoàng Cổ Trấn ban ngày

    🌸 Thời điểm “vàng” để ghé thăm Phượng Hoàng

    Phượng Hoàng Cổ Trấn đẹp quanh năm, nhưng khoảng tháng 5 đến tháng 11 thường là mùa cao điểm. Mình có một mẹo nhỏ thế này, bất cứ điểm du lịch nào ở Trung Quốc, nếu bạn có thể, hãy sắp xếp đi vào giữa tuần. Hoặc không, hãy chọn thời điểm sau những ngày lễ lớn của Việt Nam mình nhé. Mình đã từng nghe bạn bè than thở phải xếp hàng 2-3 tiếng đồng hồ, vậy mà chuyến đi của mình, chỉ chừng 10-15 phút là đã chạm chân vào “giấc mơ” Phượng Hoàng rồi! Cứ thử xem, hiệu quả lắm đó.

    Dòng người tấp nập trên cầu Phượng Hoàng Cổ Trấn

    🍜 Đổi tiền và “túi tiền” của bạn

    Đừng nghĩ đi Trung Quốc là phải đổi thật nhiều tiền nhé! Ở Phượng Hoàng Cổ Trấn, nếu bạn chỉ muốn đi dạo, chụp ảnh và thưởng thức vài món ăn vặt địa phương, thì chỉ cần đổi chừng 1 triệu đồng thôi là bạn đã thành “đại gia” rồi đó. Đa số các món ăn vặt chúng mình thử đều chỉ khoảng 5 nhân dân tệ (tức là chưa đến 18.000 VNĐ đâu). Mà này, quà lưu niệm ở đây thực lòng mà nói không quá đặc sắc, nên hãy cân nhắc kỹ trước khi “rút ví” nha!

    Các món ăn vặt hấp dẫn ở Phượng Hoàng Cổ Trấn

    ✈️ Vé máy bay và Visa: Chuyện không của riêng ai

    Nếu đi tự túc, xin visa Trung Quốc không quá khó đâu, bạn có thể tự làm mất khoảng 1 tuần, hoặc dùng dịch vụ chỉ trong 3 ngày là xong. Còn như mình, đi theo đoàn nên cả nhóm chỉ cần một người đại diện đứng ra lo liệu, cực kỳ tiện lợi và nhanh chóng luôn. Về vé máy bay, mình bay hãng China Southern từ Sài Gòn sang Quảng Châu, sau đó nối chuyến tới Trương Gia Giới. Từ Trương Gia Giới, chỉ cần một chặng xe khách khoảng 4 giờ đồng hồ thôi là “nàng thơ” Phượng Hoàng đã hiện ra trước mắt rồi.

    Khung cảnh núi non hùng vĩ ở Trương Gia Giới

    🏡 Khách sạn: Những điều cần lưu ý

    Một điểm đặc biệt cần lưu ý khi ở khách sạn tại Trung Quốc, nhất là ở những vùng cổ trấn như Phượng Hoàng, là họ thường không chuẩn bị các dụng cụ cá nhân cơ bản như bàn chải, kem đánh răng hay dao cạo râu đâu. Nếu muốn dùng, bạn sẽ phải chi trả thêm đó. Vậy nên, hãy nhớ mang theo từ nhà nhé! Còn lại thì khỏi chê, chỗ ở luôn sạch sẽ và không có gì đáng phàn nàn cả.

    🗣️ Ngôn ngữ: Đừng lo lắng quá!

    Không may là ở Trung Quốc, đặc biệt là ở những vùng thôn quê như Phượng Hoàng Cổ Trấn, hầu hết mọi người đều không nói được tiếng Anh, ngay cả tiếp viên hàng không cũng vậy. Nhưng đừng vì thế mà e ngại! Bí kíp của mình là hãy chuẩn bị sẵn “bộ sưu tập” ảnh trên điện thoại, từ những món ăn “thèm thuồng” cho đến những địa điểm muốn ghé. Cứ thế mà chỉ cho người dân địa phương, họ sẽ nhiệt tình hướng dẫn bạn thôi. Bạn cũng nên ghi lại những địa điểm quan trọng như tên khách sạn, tên đường để phòng trường hợp cần thiết. Về chuyện tính tiền, trước khi mua gì, bạn cứ chỉ chính xác món mình muốn, rồi đưa phần mềm máy tính trên điện thoại ra cho họ bấm số. Giao dịch tất cả đều bằng ngôn ngữ hình thể là ổn cả thôi!

    📶 Sim và internet: “Vượt tường lửa” thế nào?

    Mình ở Trung Quốc 5 ngày 4 đêm mà không hề mua sim. Lịch trình đi rất dày, cứ mải mê ngắm cảnh và chụp ảnh thôi là đã hết ngày, đâu còn thời gian để “lượn lờ” trên mạng như ở nhà nữa. Bạn bè mình đi trước cũng dặn là không nên mua sim vì sim Trung Quốc bật vào mạng được trong “một hơi thở là đứng hình” ngay. Tốt nhất bạn nên chịu khó dùng Wi-Fi ở khách sạn để cập nhật tin tức (mạng gần như chỉ đủ để bạn đọc tin và nhắn tin thôi nhé). Và quan trọng nhất là hãy cài sẵn ứng dụng VPN (Virture Private Network) trước khi đi! Trung Quốc chặn hoàn toàn Facebook và Viber đó. Ứng dụng này sẽ là “cánh cổng thần kỳ” giúp bạn “vượt tường lửa một cách ảo diệu” để check-in sống ảo, khoe ảnh đẹp với bạn bè trong thời gian còn ở Trung Quốc.

    🏞️ Phượng Hoàng Cổ Trấn không chỉ là một điểm đến, mà là một “khung tranh” sống động, một “câu chuyện” cổ tích mà bạn sẽ muốn kể mãi không thôi. Hy vọng những chia sẻ nhỏ này sẽ tiếp thêm động lực để bạn xách ba lô lên và tự mình viết nên câu chuyện cổ tích của riêng mình tại Phượng Hoàng nhé!

    Phượng Hoàng Cổ Trấn lung linh về đêm

  • Tứ Xuyên Mộng Mơ: 12 ngày chạm vào tuyết trắng, hương cay nồng và những cung đường lay động lòng người

    Tứ Xuyên Mộng Mơ: 12 ngày chạm vào tuyết trắng, hương cay nồng và những cung đường lay động lòng người

    Chào cả nhà, lại là mình đây! Lần này, mình muốn kể cho mọi người nghe về một hành trình đầy cảm xúc, một chuyến đi mà đến giờ những cung đường, những đỉnh núi tuyết, và cả hương vị cay nồng đặc trưng vẫn cứ vương vấn mãi trong tâm trí – Tứ Xuyên!🌸

    Toàn cảnh Tứ Xuyên hùng vĩ

    Chuyến đi này thực sự là một cuốn phim dài tập, từ lúc hạ cánh ở Thành Đô đến khi tạm biệt những ngọn núi hùng vĩ. Team mình đều ở Hà Nội, riêng mình bay từ Sài Gòn, nên cảm giác chờ đợi nhóm ở sân bay Song Lưu một mình càng khiến cho khoảnh khắc gặp lại càng thêm phần háo hức.

    Ngày đầu tiên ở Thành Đô cũng có chút bất ngờ. Khách sạn 7 Days Inn ban đầu chúng mình đặt lại không nhận khách nước ngoài. Thôi thì, “trong cái rủi có cái may”, cả nhóm nhanh chóng di chuyển đến một khách sạn khác gần đó, ở 54 đường Yushuang (gần trạm metro Yushuang Road). Tối đó, mọi mệt mỏi tan biến hết khi chúng mình lạc bước vào Ngõ Lớn Ngõ Nhỏ – Kuangzhai Xiangzi (trạm tàu Kuangzhai Xiangzi Alleys). Cái không gian cổ kính, những mái nhà rêu phong, và đặc biệt là nồi lẩu Tứ Xuyên đỏ rực, cay xé lưỡi mà ấm nồng đến lạ… cảm giác như được vỗ về sau một ngày dài.

    Thành Đô cổ kính

    Ngày thứ hai, Thành Đô đón chúng mình bằng những hạt mưa phùn. Cả team quyết định “chill” ở khách sạn, chiều lại rủ nhau ra phố cổ Cẩm Lý. Phố Cẩm Lý chiều mưa mang một vẻ đẹp rất riêng, trầm mặc và lãng mạn. Chúng mình cứ thế lang thang, ngắm nhìn những gian hàng, thưởng thức vài món ăn vặt rồi dùng bữa tối ở ngay trong phố, cảm giác thật bình yên.

    Phố cổ Cẩm Lý ngày mưa

    Rồi hành trình thực sự bắt đầu vào Ngày 3, khi chúng mình rời Thành Đô để hướng về những ngọn núi cao. Team thuê hẳn một chiếc xe 9 chỗ mới tinh, sạch sẽ cùng với “sư phụ” lái xe siêu nhiệt tình. Mục tiêu chính là Á Đinh, nên cứ đi ngang đâu, thấy cảnh đẹp là chúng mình lại dừng lại ngắm nghía, hít thở khí trời. Quán ăn dọc đường sư phụ chọn thì khỏi phải bàn, vừa ngon vừa chuẩn vị địa phương luôn!

    Điểm dừng đầu tiên, núi tuyết Chiết Đa (Zheduoxueshan). Từ Thành Đô lên cao, cơ thể mình hơi choáng một chút vì chưa quen độ cao. Nhưng rồi, trước mắt là cả một biển tuyết trắng xóa, điểm xuyết những lá cờ Lungta năm màu phấp phới trong gió. Cờ Lungta, đối với người Tạng, không chỉ là vật trang trí mà còn mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc, gửi gắm từ bi và những lời cầu nguyện thiêng liêng. Đứng giữa không gian rộng lớn ấy, lòng mình bỗng thấy thật nhỏ bé nhưng cũng thật thanh thản. Tuyệt vời nhất là núi tuyết Chiết Đa hoàn toàn miễn phí tham quan nhé! 🏞️

    Núi tuyết Chiết Đa trắng xóa

    Tiếp tục di chuyển, chúng mình đến Tân Đô Kiều, thị trấn nhỏ nằm ở độ cao 3500m, được mệnh danh là “thiên đường của nhiếp ảnh”. Quả không sai chút nào! Mình đã hoàn toàn ngạc nhiên trước vẻ đẹp bình dị, mộc mạc nơi đây: những đồng cỏ bao la, đàn bò Yak thong dong gặm cỏ, những con suối nhỏ róc rách, những ngôi nhà mang kiến trúc Tây Tạng độc đáo, rồi xa xa là núi tuyết hùng vĩ và những rừng cây đang ngả vàng. Cứ như bước vào một bức tranh thủy mặc vậy. Tối đó, cả team nghỉ chân ở Nhã Giang.

    Phong cảnh Tân Đô Kiều

    Ngày 4 là một ngày dài di chuyển trên cung đường Đạo Thành. Suốt chặng đường, khung cảnh cứ thay đổi liên tục, từ những thảm thực vật đa sắc màu theo độ cao, đến những ngôi nhà Tạng ẩn mình và những đàn bò Yak ung dung. Sư phụ rất tâm lý, thường xuyên dừng xe ở những điểm đẹp như 18th Pan – nơi mình có thể ngắm nhìn những khúc cua uốn lượn ngoạn mục của quốc lộ 318, hay núi Con Thỏ với hình dáng độc đáo. Tối lại, chúng mình nghỉ ở một khách sạn ở Shangrila (Đạo Thành), rất gần khu bảo tồn thiên nhiên Á Đinh – điểm đến được mong chờ nhất!

    Cung đường Đạo Thành với khúc cua 18th Pan

    Và đây rồi, đỉnh điểm của chuyến đi: Khu bảo tồn thiên nhiên Á Đinh! Chúng mình dành trọn Ngày 5 và Ngày 6 để khám phá “vùng đất tinh khiết cuối cùng trên Trái Đất” này. Á Đinh không chỉ đẹp, mà còn hùng vĩ đến ngỡ ngàng. Những ngọn núi tuyết sừng sững, rừng cây lá đỏ lá vàng rực rỡ, những hồ nước trong vắt lấp lánh và cả những đồng cỏ xanh mướt… Mỗi góc nhìn, mỗi khoảnh khắc đều có thể cho ra đời một bức ảnh đẹp đến mê hồn. Mình khuyên chân thành là mọi người nên dành ít nhất 2 ngày để khám phá hết các cung dài và ngắn ở Á Đinh, để chiêm ngưỡng trọn vẹn vẻ đẹp của đền Chonggu, ngưu trường Luorong, hồ Sữa (Milk Lake), hồ Ngũ Sắc (Five Colors Lake) và hồ Trân Châu (Pearl Lake). Vé vào cửa ngày đầu là 266 tệ, ngày sau là 60 tệ (cập nhật…). Để đến Á Đinh, bạn có thể bay thẳng đến sân bay Đạo Thành Á Đinh, hoặc đi xe buýt từ Thành Đô đến Khang Định rồi từ Khang Định đến Đạo Thành. Nếu đi nhóm đông, thuê xe riêng như tụi mình là lựa chọn tuyệt vời nhất để chủ động dừng chân ngắm cảnh dọc đường.

    Á Đinh với hồ nước và núi tuyết
    Khung cảnh tuyệt đẹp ở Á Đinh

    Ngày 7, hành trình tiếp tục đưa chúng mình đến núi Kazila, nằm ở độ cao 4718m giữa Nhã Giang và Lý Đường. Nơi đây tuyết đã phủ trắng xóa, cả nhóm tha hồ nô đùa, nghịch tuyết như những đứa trẻ! Đặc biệt, núi Kazila cũng miễn phí tham quan nha. Chiều đó, chúng mình ghé thăm và dạo chơi ở thị trấn Bamei nhỏ xinh.

    Đỉnh núi Kazila phủ tuyết trắng

    Ngày 8 là một trải nghiệm văn hóa độc đáo ở Làng Tạng Giáp Cư (Danba). Chúng mình được sống trong những căn nhà phong cách Tạng, thưởng thức những món ăn địa phương và cảm nhận rõ hơn về văn hóa Tây Tạng. Những ngôi nhà ở đây được xây dựng đồng nhất, nằm trên sườn đồi sườn núi tạo nên một bức tranh vô cùng thú vị, với màu đỏ của nhà nổi bật giữa sắc xanh của cây cỏ. Một điểm đặc trưng nữa là họ thường phơi nông sản trên mái nhà, hoặc kết thành chùm treo trong nhà – một hình ảnh rất đỗi bình dị mà ấm cúng. Mỗi nhà đều có khu vườn nhỏ trồng cây ăn trái, rau củ quả, và chủ nhà thường dùng chính nông sản tự trồng để chế biến bữa ăn cho khách du lịch. Giá vé vào cổng là 50 tệ, còn tiền ở homestay và ăn 3 bữa là 175 tệ/người (cập nhật…).

    Làng Tạng Giáp Cư với kiến trúc độc đáo

    Ngày 9, chúng mình đến với vẻ đẹp huyền ảo của núi Tứ Cô Nương. Nơi đây như một mê cung với những khu rừng chìm trong tuyết, 4 đỉnh núi sừng sững, mỗi đỉnh tượng trưng cho một cô nương. Đặc biệt là đỉnh Cô Nương Thứ Tư (Yaomei) cao 6250m. Bên cạnh đó là 3 thung lũng Shuangqiao, Changping và Haizi với cảnh quan đa dạng. Đúng là thiên đường để chụp ảnh, mỗi độ cao lại có một cảnh sắc khác biệt, từ rừng tuyết trắng xóa đến hồ nước lấp lánh. Không chỉ vậy, núi Tứ Cô Nương còn là ngôi nhà của nhiều loài thú quý hiếm như gấu trúc khổng lồ, khỉ vàng… Giá vé vào là 150 tệ/người (cập nhật…).

    Núi Tứ Cô Nương hùng vĩ

    Ngày 10, chúng mình quay về Thành Đô, và như thường lệ, ghé ngay phố Chunxi để tham quan, mua sắm vài món quà lưu niệm về cho gia đình và bạn bè.

    Có một bất ngờ nho nhỏ vào Ngày 11, cả team đã quyết định đi Trùng Khánh! Ban đầu không có trong lịch trình đâu, nhưng vì sau khi trải nghiệm Á Đinh quá xuất sắc, những địa điểm khác có tuyết phủ cũng không còn quá đặc sắc nữa, nên chúng mình đã nhanh chóng ra ga Thành Đô Đông mua vé tàu đi Trùng Khánh ngay hôm trước. Sáng hôm đó, sau bữa sáng, chúng mình khởi hành. Đến nơi, cả nhóm ghé Ciqikou, sau đó ra Hồng Nhai Động khám phá rồi lại di chuyển ra ga về lại Thành Đô. Tối về đến nơi, cái bụng lại réo gọi, cả team quyết định thử món thịt nướng của người Duy Ngô Nhĩ Tân Cương ngay đầu đường Yushuang, vừa ra khỏi ga tàu điện rẽ trái là thấy ngay – một bữa ăn kết thúc ngày dài thật hoàn hảo.

    Vẻ đẹp Trùng Khánh

    Ngày 12, ngày cuối cùng ở Tứ Xuyên. Mọi người trong team đều bay về Hà Nội sớm hơn mình, nên từ 12h trưa, họ đã ra sân bay. Mình tranh thủ quay lại Chunxi dạo chơi thêm một chút, tìm mua vài món đồ hay ho nữa rồi bắt metro line 10 ra ga Song Lưu, ngồi đợi đến gần 10h đêm để check-in về Việt Nam. Một kết thúc bình yên cho một hành trình đầy ắp kỷ niệm.

    Ngoài những địa điểm mình đã đi qua, Tứ Xuyên còn rất nhiều nơi đẹp khác mà bạn có thể tham khảo như Hailuogou, Mugegou, núi Gonga ở Tân Đô Kiều… Ở Thành Đô, bạn cũng có thể ghé thăm tu viện Văn Thù, núi tuyết Vũ Hầu, Khu bảo tồn gấu trúc lớn… Tùy vào thời gian và sở thích, mọi người có thể linh hoạt thay đổi lịch trình sao cho phù hợp nhất nhé.

    **Để chuyến đi suôn sẻ, đây là vài tips nhỏ từ mình:**

    **1. Visa:** Visa Trung Quốc mình nộp hồ sơ tại CVAC HCM (trong tòa nhà Saigon Trade Center, số 37 Tôn Đức Thắng, Quận 1). Phí dịch vụ là 685k + 60$ phí visa cho LSQ (cập nhật…). Hồ sơ bao gồm: Đơn xin xét visa, Passport & CMND gốc + photo, Hình, Booking khách sạn + vé máy bay. Bạn nào chưa từng có visa Trung Quốc cần bổ sung photo sổ hộ khẩu, kèm theo lịch trình chi tiết, HĐLĐ+Đơn xin nghỉ phép hoặc Giấy phép KD+Hoá đơn đóng thuế. Tùy từng hồ sơ mà trung tâm có thể yêu cầu thêm giấy tờ hoặc chứng minh tài chính nhé.

    **2. Vé máy bay:** Hiện tại, Sichuan Airlines có đường bay thẳng khứ hồi từ HCM đi Thành Đô (HCM 4:30AM → Thành Đô 8:30AM; Thành Đô 0:55AM → HCM 3:30AM). Vietnam Airlines cũng có đường bay thẳng từ Hà Nội đi Thành Đô.

    **3. Đồ dùng cần thiết:**
    * **Quần áo:** Nếu đi vào mùa thu hoặc lên độ cao 4700m có tuyết rơi, nhất định phải mang nhiều đồ lạnh, đồ giữ nhiệt, găng tay, khăn choàng dày dặn.
    * **Đồ dùng cá nhân:** Các sản phẩm skincare cho mặt và body, dầu gội, sữa tắm… và đặc biệt là nhiều giấy vệ sinh. Nhớ mang theo các sản phẩm cấp ẩm vì da rất dễ khô và nứt nẻ trên vùng cao. Nếu có ý định trekking, một cây gậy trekking sẽ rất hữu ích.
    * **Thuốc:** Hạ sốt, cảm cúm, đau bụng… và **cực kỳ quan trọng là THUỐC CHỐNG SHOCK ĐỘ CAO**. Từ khu vực Garze, Aba trở lên cao hơn 2000m, đặc biệt khi leo Á Đinh lên tới 4700m, bạn cần uống thuốc trước 4-5 ngày để cơ thể kịp thích nghi.

    **4. App cần thiết:** Trip, Booking, Baidu Map (rất hữu ích ở Trung Quốc), Google Translate.

    **5. Tiền tệ:** Mình đổi tiền tại tiệm Hà Tâm (đường Nguyễn An Ninh, bên hông chợ Bến Thành, Sài Gòn).

    **6. Sim 4G:** Mình mua sim tại Wefeego với giá 320k cho 6GB 4G, hết dung lượng tốc độ cao vẫn còn 128kbps không giới hạn dùng trong 15 ngày.

    **Về chi phí (tham khảo cho nhóm mình):**
    * **Vé máy bay:** Khoảng 5 triệu 5 khứ hồi.
    * **Visa:** 685k + 60$.
    * **Tiền thuê xe:** 1100 tệ/ngày, nhóm mình thuê 8 ngày và chia cho 6 người thì mỗi người khoảng xấp xỉ 1470 tệ.
    * **Tiền phòng:** Team mình ưu tiên khách sạn sạch sẽ, đủ tiện nghi và nằm trong ngân sách 160 tệ/đêm/phòng đôi. Quan điểm là khách sạn chỉ để ngủ đêm thôi mà!
    * **Tiền ăn các bữa chính:** Bữa lẩu đầu tiên ở Ngõ Lớn Ngõ Nhỏ là 700 tệ cho cả nhóm. Những bữa còn lại thường rơi vào khoảng 150-250 tệ cho 7 người (kể cả sư phụ).
    * **Tiền vé vào cổng tham quan:** Mình đã ghi rõ ở từng địa điểm ở trên.
    * Các chi phí khác và quà mua về thì tùy thuộc vào “độ chịu chi” của mỗi người nhé!

    Tứ Xuyên thực sự là một chuyến đi để lại rất nhiều dấu ấn khó phai trong mình. Từ cảnh sắc hùng vĩ, bao la đến những nét văn hóa độc đáo và ẩm thực cay nồng khó quên. Nếu bạn đang tìm kiếm một cuộc phiêu lưu thực sự, nơi có thể chạm vào tuyết trắng, hít thở không khí trong lành của núi rừng và khám phá những điều mới lạ, thì Tứ Xuyên chắc chắn là một cái tên không thể bỏ qua. Đừng ngần ngại xách ba lô lên và đi nhé! 🏞️🍜🌸

  • Đông Hưng ơi, một chuyến đi biên giới gói gọn cả thanh xuân!

    Đông Hưng ơi, một chuyến đi biên giới gói gọn cả thanh xuân!

    Có những chuyến đi cứ thôi thúc mình phải viết thành lời, không phải vì quá hoành tráng hay xa xôi, mà bởi vì nó mang lại một cảm giác rất “đã”, rất trọn vẹn mà lại chẳng tốn kém là bao. Đông Hưng, cái tên nghe thật giản dị, chỉ là một huyện nhỏ thôi mà bao lâu nay đã lớn mạnh, sầm uất chẳng kém gì một thành phố lớn của mình. Và đúng như lời đồn, đây đích thị là điểm đến lý tưởng cho những ai đang tìm kiếm một chuyến đi ngắn ngày, vừa túi tiền mà vẫn đầy ắp những trải nghiệm thú vị.

    Chuẩn bị lên đường – Đêm ngủ trên xe, sáng mở mắt đã thấy phố Tàu

    Cứ đêm đêm mình lại nhón chân lên chuyến xe đêm từ Hà Nội đi Móng Cái. Cái cảm giác được cuộn tròn trong chăn ấm, nghe tiếng xe đều đều ru ngủ, rồi sáng sớm tinh mơ mở mắt ra đã thấy mình ở một nơi hoàn toàn khác lạ, nó đặc biệt lắm!

    Chuyến đi hơn 300km, chừng 7-8 tiếng thôi, vé xe khách thì tầm 200-300k, cứ gọi là “ngon bổ rẻ” luôn. Đi đêm vừa tiết kiệm thời gian, lại có thêm một đêm “lưu trú” miễn phí trên xe, tiện lợi hết sức!

    Toàn cảnh thành phố Móng Cái nhìn từ trên cao với sông và cầu biên giới

    Hành trang “nhỏ mà có võ”: Sổ thông hành và những đồng Nhân dân tệ đầu tiên

    Ngay dọc con đường dẫn vào Cửa khẩu Quốc tế Móng Cái, bạt ngàn những quán xá nhận làm sổ thông hành và đổi tiền Trung Quốc. Mình cứ tha thẩn một lát là xong ngay một quyển sổ xinh xắn như hộ chiếu thật vậy. Giá thì dao động xíu, khoảng 230k cho dân bản địa, còn du khách như mình ở Hà Nội thì mất 300k (cập nhật…). Sổ này có “quyền năng” lắm nhé, dùng được 1 năm, nhập cảnh nhiều lần và mỗi lần ở lại không quá 3 ngày – quá ổn cho một chuyến đi trải nghiệm ngắn ngày.

    Sổ thông hành với quốc huy Việt Nam, thông tin cá nhân và dấu mộc

    Thủ tục thì đơn giản đến bất ngờ: chỉ cần đưa chứng minh thư, họ chụp ảnh thẻ tại chỗ và lấy thông tin thôi. Cứ khoảng 9-10h sáng là có sổ, trong lúc chờ đợi mình tranh thủ dạo quanh Móng Cái ngắm nghía chút cũng hay ho. À, đừng quên đổi tiền nhé! Tỷ giá thường là 3400 (VND/CNY), cứ đổi đủ để ăn chơi, mua sắm thả ga thôi, tiêu không hết hôm sau đổi lại cũng được, chẳng lo gì. 🌸

    Một góc phố đi bộ sầm uất ở Móng Cái với nhiều cửa hàng và người qua lại

    Giây phút “xuyên biên giới” – Đặt chân sang một thế giới khác

    Bước vào cửa khẩu, mình như bị cuốn vào một dòng người tấp nập, đa phần là các cô, các chú đi buôn hàng. Cứ thế xuôi theo dòng, mọi người đều rất thân thiện, cứ không biết gì là hỏi ngay, ai cũng nhiệt tình chỉ dẫn.

    Ấn tượng nhất là quy trình xuất – nhập cảnh ở đây cực kỳ quy củ, chuyên nghiệp, nào là đóng dấu, tự lấy vân tay, kiểm tra hành lý… chẳng khác gì một sân bay quốc tế mini cả. Cái cảm giác hồi hộp xen lẫn thích thú khi chính thức đặt chân sang “lãnh địa” Đông Hưng, tự nhiên thấy mọi thứ xung quanh mình thay đổi 180 độ.

    Cửa khẩu tấp nập với nhiều người đang xếp hàng làm thủ tục xuất nhập cảnh

    Đường phố, kiến trúc, con người… mọi thứ đều rất “Trung Quốc”, làm mình ngỡ như mình vừa bay một chuyến bay khá dài để đi đến một đất nước xa xôi nào đó vậy. Thật sự là một trải nghiệm mở đầu đầy thú vị!

    Đông Hưng trong mắt mình – Từ xe ôm mái che đến những con phố “phim ảnh”

    Ở Đông Hưng, phương tiện đi lại khá đa dạng nhưng mình mê nhất là những chiếc xe ôm có mái che hình ô ngộ nghĩnh – đặc sản của vùng này! Các địa điểm gần cửa khẩu thì giá xe ôm phải chăng lắm, chỉ 5-10 tệ thôi. Các bác tài xế còn nói “bồi” được mấy câu tiếng Việt như “10 đồng 2 người” nữa chứ, nên cứ thoải mái mặc cả nha. Nếu có lúc “bí” ngôn ngữ, đừng lo lắng quá, cứ dùng “body language” hoặc mở Google Translate ra là ổn áp ngay. Mình từng thử nói tiếng Anh và nhận lại ánh mắt “đứa này từ hành tinh nào vậy” nên rút kinh nghiệm xương máu rồi đó hehe.

    Một chiếc xe ba gác có mái che trên đường phố Đông Hưng

    Sau một ngày khám phá, tìm một chốn nghỉ chân ấm áp cũng không khó. Gần cửa khẩu có nhiều khách sạn lớn, bạn có thể tham khảo trên Agoda. Nhưng mình lại “bồ kết” mấy khách sạn ở khu Phố Tây (cách cửa khẩu chừng 2-3km) hơn. Tuy chỉ như nhà nghỉ bình thường bên mình thôi, nhưng giá rất dễ chịu, chỉ khoảng 60-80 tệ/đêm.

    Một con phố rộng rãi, sạch đẹp ở Đông Hưng với kiến trúc đặc trưng Trung Quốc

    Thiên đường ẩm thực và mua sắm – Khi phố phường hóa thành những thước phim

    Phải nói là mình thực sự “choáng” khi dạo bước trên những con phố ở Đông Hưng. Mọi thứ được quy hoạch vuông vắn, gọn gàng, sạch tinh tươm đến bất ngờ. Mình cứ việc nói bác tài xe ôm đưa đến Siêu Thị Bách Hội, rồi từ đó cứ thong dong đi bộ dọc theo con phố, khám phá những cửa hàng san sát nhau. Một thành phố bé nhỏ nhưng cực kỳ xinh xắn, kiến trúc thì đậm chất Trung Quốc, đâu đó vừa truyền thống lại vừa hiện đại, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng.

    Mình chẳng thể chỉ cụ thể một địa điểm nào để check-in hay chụp ảnh đâu, vì thật lòng mà nói, đi đến đâu mình cũng chỉ cần giơ máy lên là có ngay những bức ảnh đẹp, đẹp như những thước phim rất đỗi dung dị mà mình đã từng xem. 🌸

    Một con phố sầm uất với nhiều cửa hàng và biển hiệu tiếng Trung ở Đông Hưng

    Về khoản ăn uống, mình không thể liệt kê hết được vì đi đến đâu cũng thấy những hàng quán ngon mắt, “nhìn phát muốn ăn” là mình lại sà vào. Nếu bạn cũng là một “tâm hồn ăn uống” như mình thì cứ mạnh dạn đổi nhiều tiền vào nhé! Đồ ăn vặt của Trung Quốc thì ngon “đỉnh của chóp” rồi, cứ vào Siêu Thị Bách Hội hay Xinrunfa mà càn quét. Còn mua sắm quần áo, giày dép, đồ lưu niệm thì cứ đi dọc phố, thấy hàng nào hay ho là mình lại tạt vào thôi! 🍜🛍️

    Một con phố ở Đông Hưng với nhiều cửa hàng ăn uống, trang trí rực rỡ

    Một vài lưu ý nhỏ xinh cho chuyến đi thêm phần trọn vẹn

    Có một điều cực kỳ quan trọng là ở Trung Quốc, hầu hết các mạng xã hội như Facebook, Instagram, YouTube đều bị chặn nhé. Vậy nên, nhớ tải sẵn VPN về điện thoại để còn “sống ảo” hay liên lạc với bạn bè nha. Và nếu không có wifi trên đường đi, hãy tải sẵn ảnh các địa điểm bạn muốn đến về máy để chỉ cần đưa cho bác xe ôm xem là họ sẽ hiểu ngay. Đơn giản vậy thôi mà giúp chuyến đi của mình trôi chảy hơn nhiều đó.

    Đông Hưng không phải là một điểm đến quá xa hoa hay cầu kỳ, nhưng nó lại mang đến một cảm giác “đủ đầy” khó tả. Từ những con phố sạch sẽ, kiến trúc độc đáo, đến những món ăn ngon lành và sự thân thiện của người dân nơi biên giới. Mình tin rằng, với những ai đang tìm kiếm một chuyến đi “đổi gió” nhẹ nhàng, vừa túi tiền mà vẫn muốn cảm nhận một chút không khí “Tây” của nước bạn thì Đông Hưng chính là lựa chọn hoàn hảo. Xách ba lô lên và đi thôi nào! 🏞️✨

  • Bàn Cẩm – Khi Biển Cả Nhuộm Sắc Đỏ Huyền Ảo Gọi Mùa Thu Về

    Bàn Cẩm – Khi Biển Cả Nhuộm Sắc Đỏ Huyền Ảo Gọi Mùa Thu Về

    Biển Đỏ Bàn Cẩm – Bản giao hưởng màu sắc của thiên nhiên

    Có những nơi chỉ cần nghe tên thôi đã thấy chất chứa bao điều kỳ diệu, và Biển Đỏ Bàn Cẩm chính là một trong số đó. Bạn có tin không, một bãi biển lại có thể mang sắc đỏ rực rỡ đến nao lòng? Tôi đã từng không khỏi tò mò, cho đến khi chính mắt mình được chiêm ngưỡng khung cảnh ấy…

    Biển Đỏ Bàn Cẩm rực rỡ như một tấm thảm

    Chuyến đi đến Bàn Cẩm, thuộc đồng bằng châu thổ sông Liêu Hà của Trung Quốc, cứ ngỡ sẽ là một hành trình khám phá những vùng đầm lầy xanh mướt quen thuộc. Nhưng không, khi mùa thu gõ cửa, cả không gian như được khoác lên mình tấm áo choàng đỏ thẫm, ma mị và quyến rũ đến lạ. 🧡

    Toàn cảnh Biển Đỏ Bàn Cẩm mùa thu

    Bí mật nằm ở một loài cỏ cực kỳ quý hiếm mang tên Sueda salsa, chỉ phát triển mạnh trong đất kiềm hoặc đất ngọt nơi đây. Suốt mùa hè, chúng vẫn xanh mướt như bao loài cây cỏ khác, khiến bạn khó mà nhận ra điều đặc biệt. Ấy vậy mà, chỉ cần chớm thu sang, khoảng tháng 9, những thân cỏ ấy đồng loạt chuyển mình, từ xanh non dần ngả sang sắc cam rồi bùng cháy thành màu đỏ thẫm đến nghẹt thở. Cả vùng đầm lầy rộng lớn như một thảm lụa đỏ khổng lồ trải dài đến vô tận, một khung cảnh mà dù có miêu tả bao nhiêu cũng không thể lột tả hết vẻ đẹp ấy. 🏞️

    Cận cảnh cỏ Sueda salsa đổi màu

    Thảm cỏ đỏ trải dài vô tận

    Biển Đỏ là một phần của khu bảo tồn thiên nhiên rộng lớn, được bảo vệ nghiêm ngặt từ năm 1988 để giữ gìn hệ sinh thái mong manh này. Chính vì thế, phần lớn khu vực không mở cửa cho du khách. Nhưng may mắn thay, vì vẻ đẹp quá đỗi say lòng người, chính quyền Bàn Cẩm đã mở một phần nhỏ, xây dựng những lối đi bằng gỗ uốn lượn giữa thảm cỏ đỏ, cho phép chúng ta tự do dạo bước, chiêm ngưỡng và chụp lại những khoảnh khắc tuyệt diệu ấy. Bạn cứ đi trên cầu gỗ, phóng tầm mắt ra xa, màu đỏ miên man hòa vào nền trời xanh biếc tạo nên một bức tranh hoàn mỹ đến khó tin.

    Lối đi bộ bằng gỗ giữa Biển Đỏ

    Khách du lịch dạo bước trên cầu gỗ

    Cầu gỗ uốn lượn giữa cảnh quan đỏ rực

    Du khách tận hưởng vẻ đẹp Biển Đỏ trên cầu gỗ

    Không chỉ là thiên đường của màu đỏ, nơi đây còn là mái nhà an toàn cho nhiều loài chim quý hiếm, thậm chí có cả những loài đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng như sếu chóp đầu đỏ và mòng biển mỏ đen. Tiếng chim hót vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, hòa cùng sắc đỏ rực rỡ, tất cả tạo nên một nguồn cảm hứng vô tận cho những tâm hồn yêu nghệ thuật, đặc biệt là các nhiếp ảnh gia. Mỗi góc nhìn đều có thể trở thành một tác phẩm nghệ thuật độc đáo.

    Sếu chóp đầu đỏ tại Biển Đỏ Bàn Cẩm

    Một loài chim quý hiếm tại khu bảo tồn

    Toàn cảnh khu bảo tồn thiên nhiên

    Tips nhỏ cho chuyến đi hoàn hảo:

    Thời điểm vàng: Tháng 9 là lúc Biển Đỏ khoe sắc rực rỡ nhất. Đừng bỏ lỡ nhé!

    Đường đến Biển Đỏ: Bạn có thể đi tàu hỏa từ Bắc Kinh đến Liêu Ninh, sau đó tiếp tục đi đến Bàn Cẩm (khoảng 4-6 tiếng tùy chuyến). Đến Bàn Cẩm rồi thì cứ bắt xe buýt hoặc taxi để đến thẳng khu Biển Đỏ thôi. Đường đi khá thuận tiện đó. (cập nhật…)

    Lưu ý nhỏ: Khu vực tham quan có cầu gỗ, nhớ đi lại cẩn thận và giữ gìn vệ sinh chung để bảo vệ cảnh quan tuyệt đẹp này nhé.

    Biển Đỏ Bàn Cẩm không chỉ là một địa điểm du lịch, mà còn là một trải nghiệm đáng nhớ về sự kỳ diệu của thiên nhiên. Một lần đặt chân đến đây, để sắc đỏ quyến rũ ấy ôm trọn lấy tâm hồn, tôi tin bạn sẽ có những cảm xúc thật khác biệt, và mang về thật nhiều bức ảnh “sống ảo” đẹp mê hồn. Hãy xách ba lô lên và tự mình khám phá “bãi biển” độc đáo này vào mùa thu tới nhé! 🌸

    Vẻ đẹp mê hồn của Biển Đỏ Bàn Cẩm

  • Lạc Bước Vào Chốn Tiên Cảnh Bích Ngọc: Lệ Ba Tiểu Thất Khổng Quý Châu

    Lạc Bước Vào Chốn Tiên Cảnh Bích Ngọc: Lệ Ba Tiểu Thất Khổng Quý Châu

    Có những nơi, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến trái tim mình thổn thức, một màu xanh lam ngọc quyến rũ đến lạ kỳ. Quý Châu, vùng đất được mệnh danh là “trái tim xanh” của Trung Quốc, đã cất giấu một bảo vật như thế: Lệ Ba Tiểu Thất Khổng. Nơi đây không chỉ là một danh lam thắng cảnh, mà là cả một bức tranh thủy mặc sống động, nơi nước, núi, rừng, động, hồ hòa quyện vào nhau trong một bản giao hưởng tuyệt đẹp của địa hình núi đá vôi.

    Năm ấy, khi tôi đặt chân đến Lệ Ba, cảm giác đầu tiên là sự choáng ngợp không thể tả trước những sắc độ xanh tưởng chừng chỉ có trong mơ. Từ xanh ngọc biếc của Ngọa Long Đàm huyền ảo, xanh lam thăm thẳm của những dòng suối len lỏi, cho đến xanh thẳm của hồ nước tĩnh lặng dưới tán rừng cổ thụ.

    Dường như, thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho nơi đây mọi gam màu xanh có thể có, để ta được đắm mình trong sự thuần khiết và tươi mới, để rồi những bộn bề trong tâm hồn cũng tan biến lúc nào không hay.

    Lệ Ba Tiểu Thất Khổng toàn cảnh

    Một trong những điểm đến không thể bỏ qua chính là Cổ Thất Khổng Kiều, cây cầu đá cổ kính trầm mặc bắc qua dòng nước trong vắt. Bước chân trên những phiến đá rêu phong, bạn sẽ cảm nhận được hơi thở của thời gian, của lịch sử đang hòa cùng tiếng suối chảy róc rách.

    Cổ Thất Khổng Kiều

    Tiếp đến là Ngọa Long Đàm, một hồ nước màu xanh ngọc bích như được rắc bụi tiên, huyền ảo đến nỗi chỉ muốn lặng lẽ ngắm nhìn mãi. Cứ ngỡ như mình đang bước vào một thế giới cổ tích vậy. 🌸

    Ngọa Long Đàm

    Rồi còn Uyên Ương Hồ với vẻ đẹp đôi lứa, Thủy Thượng Sâm Lâm nơi những thân cây vươn mình giữa dòng nước, tạo nên một khu rừng độc đáo có một không hai. Hay Thủy Thượng Thạch Lâm với những phiến đá kỳ vĩ nhấp nhô trên mặt nước, tất cả đều là những trải nghiệm khó quên.

    Dù là Đại Thất Khổng với Thiên Sinh Kiều hùng vĩ hay Tiểu Thất Khổng với vô vàn cảnh sắc nên thơ, mỗi góc nhỏ ở Lệ Ba đều ẩn chứa một vẻ đẹp riêng, khiến ta cứ muốn khám phá mãi không thôi. Từng dòng nước len lỏi, từng tán cây xanh mướt đều có thể kể những câu chuyện của riêng nó.

    Dòng suối ở Lệ Ba

    Bạn biết không, Lệ Ba đã được UNESCO công nhận là Di sản Thiên nhiên Thế giới vào năm 2007, cùng với Thạch Lâm Vân Nam và Thiên Sinh Tam Kiều Trùng Khánh, như một phần của “Địa hình Karst Phương Nam” đó. Điều này càng khẳng định giá trị và vẻ đẹp độc đáo, có một không hai của nơi đây.

    Để đến được chốn thần tiên này, từ Quý Dương – thủ phủ của tỉnh Quý Châu, bạn có thể chọn đi xe du lịch trực tiếp, mất khoảng 4-5 tiếng. Hoặc nếu muốn trải nghiệm tàu cao tốc, hãy đi từ Quý Dương đến Tam Đô, sau đó chuyển sang xe khách để đến điểm tham quan. Cung đường dù hơi dài một chút, nhưng tin tôi đi, cảnh đẹp trên đường cũng đáng để ngắm nhìn lắm.

    Về giá vé, trọn gói cho cả hai khu tham quan Đại và Tiểu Thất Khổng cùng với vé xe buýt trong khu là 130 tệ (cập nhật). Một mức giá vô cùng hợp lý để bạn thỏa sức khám phá cả ngày dài.

    Khung cảnh Lệ Ba

    Kết thúc hành trình ở Lệ Ba, tôi mang theo mình không chỉ là những bức ảnh đẹp mà còn là cảm giác bình yên, thư thái lạ thường. Dường như mọi lo toan, bộn bề đều tan biến theo làn nước trong xanh ấy, trôi đi theo những gợn sóng lăn tăn.

    Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để tâm hồn được nghỉ ngơi, để đôi mắt được mãn nhãn với những kỳ quan thiên nhiên, thì đừng ngần ngại lên kế hoạch đến Lệ Ba Tiểu Thất Khổng nhé. Chắc chắn bạn sẽ có những kỷ niệm đáng giá như tôi vậy. 🏞️💧

  • Hành Trình Hồ Nam: Khi Thiên Nhiên Lên Tiếng Và Phố Cổ Kể Chuyện

    Hành Trình Hồ Nam: Khi Thiên Nhiên Lên Tiếng Và Phố Cổ Kể Chuyện

    Thật lòng mà nói, nếu bạn đang tìm kiếm một chuyến đi sôi động, một thành phố nhộn nhịp ánh đèn, thì hành trình 5 ngày 4 đêm khám phá Hồ Nam lần này có lẽ không phải là lựa chọn phù hợp. Bởi lẽ, Trương Gia Giới và Phượng Hoàng Cổ Trấn đẹp theo một cách rất riêng – một vẻ đẹp hùng vĩ đến choáng ngợp của thiên nhiên, và một nét cổ kính, trầm mặc của thị trấn miền quê. 🏞️

    Mình nhớ như in cái cảm giác khi ngồi trên cáp treo, từ từ lướt qua những đỉnh núi đá vôi kỳ vĩ để lên đến Thiên Môn Sơn. Đồng hành cùng mình là các cô, các chú đã đi không ít nơi, có người đã đặt chân đến hơn 20 quốc gia trên thế giới. Thế mà, ai nấy cũng phải trầm trồ, không ngớt lời thán phục trước cảnh sắc nơi đây.

    Toàn cảnh núi non Trương Gia Giới nhìn từ cáp treo

    Thực sự rất hùng vĩ, một vẻ đẹp mà dù Google hay Youtube có hàng ngàn clip cũng không thể nào lột tả hết được. Phải nhìn bằng mắt thường, phải đứng giữa không gian ấy, mình mới thật sự cảm nhận được thiên nhiên bao la và tuyệt vời đến nhường nào. Cảm giác mình bé nhỏ lại, hòa mình vào bức tranh thủy mặc khổng lồ ấy, thật khó tả.

    Những cột đá vôi hùng vĩ tại Trương Gia Giới

    Sau những ngày tháng đắm chìm trong vẻ đẹp choáng ngợp của Trương Gia Giới, Phượng Hoàng Cổ Trấn hiện ra như một giấc mơ cổ tích. Những mái nhà rêu phong soi bóng bên dòng Đà Giang xanh ngắt, những cây cầu đá cong cong, và mùi hương của thời gian len lỏi trong từng con hẻm nhỏ.

    Phượng Hoàng Cổ Trấn bên dòng Đà Giang

    Dù không ồn ào, náo nhiệt, nhưng mỗi bước chân ở đây đều mang đến một sự bình yên lạ kỳ, như thể thời gian đã ngưng đọng lại từ rất lâu rồi. 🌸

    Những cây cầu đá cổ kính ở Phượng Hoàng Cổ Trấn

    Về chuyện ăn uống, mỗi vùng đất, mỗi nền văn hóa đều có những nét đặc trưng riêng, nên mình không bao giờ dám đánh giá món này ngon hay dở. Với mình, đi du lịch là để trải nghiệm, để mở lòng thử những điều mới mẻ. Vậy nên, mình không kén ăn chút nào, cứ món nào lạ là mình muốn thử để cảm nhận hương vị bản địa.

    Còn về con người, mỗi người một cách nhìn, một cảm nhận riêng nên thật khó để dùng quan điểm cá nhân để áp đặt. Mình chỉ có thể nói rằng, chuyến đi này đã mang lại cho mình rất nhiều cảm nhận và trải nghiệm đáng giá. Từ những câu chuyện nhỏ với người dân địa phương, đến nụ cười thân thiện của các cô bán hàng, tất cả đều góp phần làm nên một chuyến đi trọn vẹn.

    Một góc phong cảnh Hồ Nam yên bình

    Tips nhỏ cho bạn: Hồ Nam không phải là điểm đến dành cho những ai thích shopping hay các hoạt động giải trí hiện đại. Hãy chuẩn bị tinh thần để đi bộ nhiều, để đôi mắt được thỏa sức ngắm nhìn và trái tim được rộng mở.
    Đường đi: bạn có thể bay đến Trương Gia Giới hoặc Trường Sa rồi di chuyển tiếp. (cập nhật thông tin chi tiết về đường bay và phương tiện di chuyển)
    Giá vé tham quan các điểm: (cập nhật giá vé chi tiết các khu vực như Thiên Môn Sơn, Công viên Rừng quốc gia Trương Gia Giới, Phượng Hoàng Cổ Trấn)
    Giờ mở cửa: Các điểm tham quan thường mở cửa từ sáng sớm đến chiều tối. (cập nhật giờ cụ thể)

    Sau tất cả, chuyến đi đến Hồ Nam đã để lại trong mình một dư vị thật đặc biệt. Nó nhắc nhở mình rằng: “Du lịch là trải nghiệm, là mở lòng ra để cảm nhận.” Hãy thử một lần đến Hồ Nam, để thiên nhiên hùng vĩ và phố cổ trầm mặc kể cho bạn nghe những câu chuyện của riêng nó nhé! ✨

  • Phượng Hoàng Cổ Trấn: Giấc Mộng Đà Giang Tháng Giêng Se Lạnh

    Phượng Hoàng Cổ Trấn: Giấc Mộng Đà Giang Tháng Giêng Se Lạnh

    Có những nơi, chỉ cần đặt chân đến thôi là thấy lòng mình bình yên lạ. Phượng Hoàng Cổ Trấn vào một sáng tháng Giêng se lạnh chính là nơi như thế. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác đầu tiên khi đứng trước dòng Đà Giang, khói sương bảng lảng ôm lấy những mái nhà cổ kính, như bước vào một giấc mộng vậy.

    Phượng Hoàng Cổ Trấn buổi sớm

    Dòng Đà Giang hiền hòa ôm ấp trấn cổ đã hàng trăm năm tuổi. Những cây cầu đá rêu phong bắc qua sông, những ngôi nhà sàn gỗ cổ kính treo lơ lửng bên bờ, tất cả tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.

    Kiến trúc cổ kính bên dòng Đà Giang
    Cầu đá Phượng Hoàng Cổ Trấn

    Đặc biệt là khi đêm xuống, hàng ngàn chiếc đèn lồng đỏ rực thắp sáng cả trấn, phản chiếu lung linh xuống mặt sông, đẹp huyền ảo vô cùng. 🏮 Từng con ngõ nhỏ lát đá xanh quanh co, dẫn tôi đi qua những câu chuyện cổ xưa mà chẳng cần một lời kể nào.

    Phượng Hoàng Cổ Trấn về đêm

    Đến Phượng Hoàng, sao có thể bỏ qua những món ăn đường phố hấp dẫn. Tôi đặc biệt thích món bánh tép sông Đà Giang giòn rụm, thơm lừng, hay những bát mì nóng hổi xua tan cái lạnh đầu đông. Dọc bờ sông là những quán trà nhỏ xinh, chỉ cần ngồi nhâm nhi chén trà nóng, ngắm nhìn dòng người qua lại, cảm thấy thời gian như chậm lại cả trăm lần. 🍜

    Món ăn đường phố Phượng Hoàng Cổ Trấn
    Bánh tép sông Đà Giang

    Một trải nghiệm nhất định phải thử là ngồi thuyền gỗ xuôi dòng Đà Giang. Chiếc thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước xanh biếc, đưa tôi đi qua những mái nhà cổ, dưới những nhịp cầu cong cong. Nghe tiếng hò của người lái đò, ngắm nhìn những sinh hoạt đời thường của người dân hai bên bờ, cảm giác như lạc vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của cuộc sống hiện đại. 🚣‍♀️

    Du thuyền trên dòng Đà Giang
    Thuyền gỗ trên sông

    Về đường đi, bạn có thể bay đến Trương Gia Giới rồi bắt xe khách về Phượng Hoàng Cổ Trấn (khoảng 3-4 tiếng). Giá vé vào trấn khoảng 148 tệ (cập nhật 2019), nhưng nếu chỉ đi dạo quanh thì không mất vé, chỉ khi muốn vào các điểm tham quan cụ thể mới cần. Tháng Giêng ở đây khá lạnh, nhớ mang theo áo ấm, khăn choàng và găng tay nhé. Giờ mở cửa các điểm tham quan thường từ 8h sáng đến 5h chiều.

    Phượng Hoàng Cổ Trấn mùa đông tuyết phủ
    Trang phục du lịch mùa đông ở Phượng Hoàng Cổ Trấn

    Rời Phượng Hoàng Cổ Trấn, tôi mang theo mình không chỉ những bức ảnh đẹp mà còn là cảm xúc lắng đọng về một nơi chốn bình yên, nơi những giá trị cổ xưa vẫn được gìn giữ trọn vẹn. Nếu bạn đang tìm kiếm một “giấc mộng” để tạm quên đi bộn bề, hãy một lần đến với Phượng Hoàng Cổ Trấn nhé. Chắc chắn bạn sẽ không thất vọng đâu. 🌸

    Toàn cảnh Phượng Hoàng Cổ Trấn

  • Quảng Châu ơi, chuyến đi “chớp nhoáng” hóa ra lại để thương!

    Quảng Châu ơi, chuyến đi “chớp nhoáng” hóa ra lại để thương!

    Có những chuyến đi chẳng hề nằm trong danh sách “must go” của mình, ấy vậy mà duyên số lại đưa đẩy đến. Quảng Châu chính là một nơi như thế. Năm nay đặt mục tiêu đi Trung Quốc, nhưng thú thật, thành phố này chưa bao giờ lọt vào ‘mắt xanh’ của mình. Thế rồi, vì công việc, mình có một chuyến đi chớp nhoáng đến mức bản thân còn chẳng tin nổi! Mọi thứ từ visa, vé máy bay đến phòng ở đều được chuẩn bị gấp rút vỏn vẹn trong hai tuần. Vì thế, đây không phải một bài review chi tiết về lịch trình khám phá từng ngóc ngách, mà là những cảm nhận, những gạch đầu dòng vội vã từ một cô nàng mê xê dịch nhưng bỗng dưng “cuống cuồng” vì Quảng Châu đó nha. 🌸

    Toàn cảnh thành phố Quảng Châu hiện đại

    Một góc phố Quảng Châu nhộn nhịp

    Chắc hẳn nhiều bạn cũng lo lắng về chuyện visa và xuất nhập cảnh nhỉ? Mình chọn làm dịch vụ cho nhanh gọn lẹ, dù chi phí có nhỉnh hơn một chút. Hồ sơ thì cũng cơ bản thôi, với lưu trú dưới 15 ngày thì cần hộ chiếu còn hạn trên 6 tháng, CCCD, 2 ảnh 4×6 và hộ khẩu. Một tips nhỏ là nếu ảnh hộ chiếu của bạn có khác nhiều so với hiện tại, như mình từ tóc dài sang ngắn cũn, thì cứ túm gọn hết lên khi gặp hải quan nha, mình thấy vậy cũng chót lọt đó.

    Mẫu visa Trung Quốc

    Hộ chiếu và visa Trung Quốc

    À, còn chuyện bị soi kỹ thì sao? Nó sẽ không đáng sợ nếu mục đích của bạn là du lịch thực sự. Mình từng nghe nhiều bạn kể nếu phẫu thuật hay thay đổi diện mạo quá nhiều so với ảnh hộ chiếu có thể bị hỏi han. Chị trong đoàn mình, cứ xinh xắn, ưa nhìn là y như rằng lần nào sang cũng bị mời vào phòng riêng thẩm vấn, chắc các bạn cũng hiểu vì sao rồi đó! 😂 Còn mình thì passport cũng đi Hàn, Thái rồi, họ lật qua lật lại, thu luôn và cho mình ra khỏi hàng. Tưởng là mình “xinh” quá nên bị soi, ai dè là ra “ghế nóng” để kiểm tra điện thoại thôi rồi lại được thả đi. Thôi thì cũng là hên xui, nên cứ chuẩn bị vài câu tiếng Trung hay tiếng Anh cơ bản như ‘tôi đi du lịch’, ‘tôi đi mua quần áo’ hay ‘tôi đi cùng bạn bè’ là tự tin hơn nhiều đó.

    Xếp hàng tại cửa khẩu sân bay Trung Quốc

    Với vé máy bay, chặng này mình thấy có Jetstar, Vietnam Airlines và China Southern. Tất nhiên rồi, mình vẫn ưu tiên Jetstar cho “kinh tế” nhất. Giá vé khứ hồi Hà Nội – Quảng Châu của mình là 3,7 triệu (do đặt cận ngày, chỉ 1 tuần trước chuyến đi), nếu các bạn săn sớm thì tầm 3 triệu thôi à (cập nhật 29/7). Còn VNA hay China Southern thì thường cao hơn, khoảng 6-10 triệu lận đó.

    Về thanh toán, đây là điều mình cực kỳ muốn nhấn mạnh. Tiền mặt thì 1 tệ khoảng 3350 VND (thời điểm 29/7), nhớ cẩn thận khi đổi để không dính tiền giả nhé. Nhưng điều quan trọng hơn là: thẻ tín dụng Visa/Mastercard gần như “vô dụng” ở đây! Người Trung Quốc thanh toán 99% qua WeChat Pay và Alipay, tương tự như Airpay hay MoMo của mình vậy. Mà muốn dùng thì phải có tài khoản ngân hàng bên Trung Quốc cơ. Thế nên, hãy chuẩn bị tiền mặt thật kỹ hoặc tìm cách nhờ bạn bè/người thân có tài khoản hỗ trợ nhé.

    Để khám phá thành phố này, mình chỉ dùng vỏn vẹn 3 ứng dụng: Google Maps để tra đường, Google Dịch và Metro Man để tìm trạm tàu điện. “Không biết tiếng có đi được không?” – Câu trả lời của mình là “Có nhé!” Chỉ cần bạn chuẩn bị một lịch trình chi tiết và có vài câu giao tiếp cơ bản thì không gì là không thể. Tiếng Anh ở đây không phổ biến lắm đâu. Nhưng mà đi rồi mới thấy, việc ngắm soái ca trên phim suốt ngày thật không uổng phí, thỉnh thoảng ‘bắn’ vài câu tiếng Trung đơn giản là họ cũng tưởng mình là người bản địa đó các bác ạ, vui lắm! 😂

    Người dân đi lại trên phố Quảng Châu

    Di chuyển ở Quảng Châu thì tàu điện ngầm (Metro) là tiện nhất, rẻ nữa, chỉ từ 2-5 tệ tùy độ xa gần. Đi bộ thì hơi nhiều một chút, và các bạn nhớ kiểm tra giờ tàu chạy nha (thường từ 5h đến 23h30 tùy tuyến), tránh đi chơi về muộn không còn tàu mà đi. Mình thấy cách đi cũng khá đơn giản, chắc một phần vì mình từng đi ở Hàn Quốc rồi. Mình không biết ở đây có thẻ đi nhiều lần như TMoney không, nhưng mình cứ mua xu một lần cũng thấy tiện. Thật ra 4 ngày ở Quảng Châu mình đi tàu điện có tầm 4 lần thôi, còn lại chủ yếu là taxi vì công việc cần di chuyển nhanh.

    Một con phố nhộn nhịp ở Trung Quốc

    Cách mua xu một lần cũng dễ lắm: dùng ứng dụng tra tuyến và trạm cần đến, rồi đi đến trạm gần nhất. Sau khi qua an ninh kiểm tra đồ, bạn sẽ thấy một dãy máy bán xu tự động. Chọn tuyến và điểm đến trên màn hình, máy sẽ hiện ra số tiền. Chọn số người, máy sẽ tự động nhân tiền lên. Cuối cùng, chỉ việc đút tiền giấy (mệnh giá 5 và 10 tệ) hoặc tiền xu vào máy, nó sẽ tự động nhả ra xu màu xanh và tiền thừa. Lưu ý là khe đút tiền giấy và tiền xu riêng biệt, hãy để ý khe nào sáng đèn là khe đó cho phép dùng loại tiền đó nha.

    Nếu đi taxi, giá mở cửa là 12 tệ. Nhớ bảo tài xế bấm đồng hồ trừ khi đi buổi tối họ sẽ khoán tiền luôn thì mình cứ trả giá nếu thấy quá cao nha. Một lưu ý nhỏ là nếu đi 4 người thì nên hỏi trước xem xe có nhận không, vì có xe chỉ nhận đủ 4 người tính cả tài xế đó. Còn xe bus thì mình không chọn vì không biết tìm tuyến thế nào, với lại Google Maps ở Trung Quốc không cập nhật phương tiện công cộng nên mình cũng ‘bó tay’ luôn.

    Tiêu chí chọn chỗ ở của mình là sạch sẽ, thoáng mát và đặc biệt là gần trạm tàu điện là ok rồi, vì mình thích đi chơi hơn là nằm phòng nghỉ dưỡng mà. Mình chọn Motel Hongjiang ở quận Việt Tú, được giới thiệu là giá cả phải chăng, chỉ khoảng 168 tệ/đêm/4 người. Các bạn có thể tìm phòng trên Booking, Airbnb, Traveloka… cứ gần trạm tàu là tiện nhất nha.

    Dù chuyến đi gấp gáp nhưng mình cũng kịp ‘ngó nghiêng’ vài món ngon ở Quảng Châu quanh khu khách sạn.

    Món ăn đường phố Quảng Châu

    • Bánh cuốn Trung Quốc: Cá nhân mình thì không hợp lắm. Bánh hơi nát, nhân tôm hoặc thịt, hôm mình ăn còn thấy thịt hơi hôi nữa nên đành chịu.
    • Lẩu chim khô: Món này lạ miệng mà ngon bất ngờ luôn! Quán toàn dân bản địa ăn thôi đó.
    • Lẩu gà nấm: Thơm ngon đến giọt cuối cùng là có thật nha các bạn!
    • “Xôi đen cuộn”: Món này tìm thấy trong chợ Saher, khá thú vị.
    • Quán Tiger Prawn ở Beijing Lu: Đây là quán ăn Việt Nam rất nổi tiếng, ai đến Quảng Châu cũng phải ghé thử. Xếp hàng đông nghẹt thở luôn đó, nhưng đừng lo, người Việt mình “auto” đi vào mà không cần chờ đâu nha!
    • Chè Trung Quốc cạnh chợ Onelink: Hôm đó mình tính mua 2 loại chè ăn thử, nhưng mải mê ngắm cái lọ xinh xinh của quán mà lỡ gọi nhầm thành 2 ly chè xoài giống hệt nhau, chỉ khác mỗi cái lọ với cái bát thôi! Trời ơi, mình hận bản thân lắm! 😂 Các bạn nhớ để ý kỹ khi gọi món nha.

    Món dimsum hấp dẫn

    Vịt quay Bắc Kinh thơm ngon

    Thật lòng mà nói, vì mục đích chuyến đi lần này là công việc nên mình chưa có dịp khám phá nhiều địa điểm vui chơi. Hị hị. Rất xin lỗi các bạn đã kiên nhẫn đọc đến đây. Những chia sẻ này đều là quan điểm cá nhân của mình, rất mong các bạn góp ý và bỏ qua nếu có nhầm lẫn gì đó nhé. Many thanks ạ!

    Tháp Canton Quảng Châu

    Dù là chuyến đi “chớp nhoáng” và không nằm trong kế hoạch ban đầu, Quảng Châu đã để lại cho mình những ấn tượng rất riêng. Từ sự bất ngờ với hệ thống thanh toán điện tử, chút lo lắng ở cửa khẩu, cho đến những hương vị món ăn lạ lẫm và những nụ cười thân thiện. Quảng Châu không chỉ là một thành phố công nghiệp mà còn ẩn chứa nhiều điều thú vị chờ đợi được khám phá. Nếu bạn đang tìm kiếm một điểm đến mới mẻ, hơi thử thách một chút nhưng đầy trải nghiệm, sao không thử ghé thăm Quảng Châu một lần nhỉ? Chắc chắn bạn sẽ có những câu chuyện của riêng mình đó! 💖

    Khung cảnh Quảng Châu nhộn nhịp