Thẻ: Cổ Trấn

  • Lệ Giang ơi, nơi thời gian ngủ quên và những giấc mơ được dệt nên! 🌸

    Lệ Giang, một cái tên nhẹ nhàng thôi mà đã đủ sức lay động biết bao tâm hồn mê xê dịch như tôi. Có lẽ bởi nơi đây cất giữ một vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa lãng đãng đến lạ kỳ, hài hòa đến từng hơi thở của sông, núi và con người. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác đầu tiên khi đặt chân đến Lệ Giang cổ trấn, như thể vừa bước qua một cánh cổng thời gian, bỏ lại hết xô bồ ngoài kia để đắm mình vào một thế giới khác, nơi mỗi góc phố đều thì thầm những câu chuyện xưa cũ.

    [IMG_Placeholder: Toàn cảnh Lệ Giang cổ trấn từ trên cao, mái ngói cổ kính san sát]

    Đại Nghiên cổ trấn, cái tên thân thuộc mà người ta vẫn hay gọi khi nhắc đến Lệ Giang, thực sự xứng đáng với danh xưng “Venice châu Á”. Từ trên cao nhìn xuống, những mái ngói xám cổ kính nép mình bên những con kênh nhỏ uốn lượn, phản chiếu bầu trời xanh trong vắt. Bước chân trên những con đường lát đá, ngắm nhìn những chiếc lồng đèn đỏ tươi lủng lẳng trước hiên nhà, nghe tiếng nước chảy róc rách dưới những cây cầu đá nhỏ xinh, lòng tôi chợt thấy bình yên đến lạ.

    [IMG_Placeholder: Một con kênh nhỏ với những ngôi nhà cổ và lồng đèn đỏ treo trước hiên]

    Sông Ngọc Hà trong veo như ngọc, mang theo cái tinh khiết của núi tuyết Ngọc Long về nuôi dưỡng cả trấn cổ. Dòng sông ấy khéo léo chia Lệ Giang thành vô vàn ốc đảo, rồi lại nối liền chúng bằng hơn 350 chiếc cầu đá đủ hình dáng, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động.

    Phố Tứ Phương ở trung tâm cổ trấn lúc nào cũng tấp nập nhưng vẫn giữ được vẻ trầm mặc riêng. Từ đây, bạn có thể len lỏi vào những con ngõ nhỏ, khám phá những góc khuất yên bình hơn. Và đừng quên dành thời gian treo một chiếc chuông gió ước nguyện ở quảng trường Ngọc Hà nhé. Hàng ngàn chiếc chuông đồng nhỏ xíu đung đưa trong gió, mang theo triệu triệu lời thầm thì về tình yêu, về hạnh ngộ, hòa cùng không khí se lạnh của cao nguyên, một trải nghiệm thật sự rất xúc động.

    [IMG_Placeholder: Cận cảnh những chiếc chuông gió ước nguyện lung linh tại quảng trường Ngọc Hà]

    Khi màn đêm buông xuống, Lệ Giang lại khoác lên mình một tấm áo choàng lung linh, lãng mạn vô cùng. Hàng trăm chiếc đèn lồng đỏ được thắp sáng, hắt bóng xuống mặt sông êm đềm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, như bước ra từ trong cổ tích. Dạo bước dưới ánh đèn mờ ảo, lắng nghe những giai điệu truyền thống vang vọng, bạn sẽ cảm nhận được hết vẻ quyến rũ của nơi này. Nếu thích không khí sôi động hơn, phía sau con đường chính, cả một dãy quán bar dọc bờ kênh sẵn sàng chào đón bạn với âm nhạc và đồ uống hấp dẫn.

    [IMG_Placeholder: Lệ Giang cổ trấn về đêm với ánh đèn lồng rực rỡ phản chiếu trên mặt nước]

    Rời xa sự náo nhiệt của cổ trấn, tôi lạc bước đến Lam Nguyệt Cốc, một chốn bồng lai tiên cảnh ngay dưới chân núi Ngọc Long hùng vĩ. Nhìn từ trên cao, thung lũng này như một vầng trăng khuyết màu xanh ngọc bích lấp lánh, một vẻ đẹp siêu thực đến khó tin. Vào những ngày nắng đẹp, nước hồ xanh biếc một màu, huyền ảo vô cùng. Còn những khi trời mưa, nước lại chuyển sang màu trắng tinh khôi, mỗi khoảnh khắc lại mang một vẻ quyến rũ riêng. Lam Nguyệt Cốc được tạo thành từ bốn hồ nước nhỏ: Ngọc Dịch, Kính Đàm, Lam Nguyệt và Thính Đào, nối tiếp nhau, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, khiến ai cũng phải trầm trồ.

    [IMG_Placeholder: Lam Nguyệt Cốc với làn nước xanh ngọc bích tuyệt đẹp, phía xa là núi Ngọc Long]

    Để ngắm trọn vẹn vẻ đẹp của núi tuyết Ngọc Long, không đâu lý tưởng bằng Công viên Hắc Long Đàm. Nơi đây được xây dựng từ thời nhà Thanh, ban đầu là nơi vua chúa thưởng nguyệt, ngắm cảnh. Bước vào công viên, bạn sẽ thấy những ngôi lầu cổ kính với mái ngói cong vút, những cột trụ gỗ chắc chắn, đậm chất kiến trúc Trung Hoa truyền thống. Điểm nhấn chính là hồ Hắc Long trong vắt, đón nhận dòng nước tinh khiết từ núi tuyết đổ về. Đặc biệt nhất là hình ảnh núi tuyết Ngọc Long soi bóng xuống mặt hồ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp đến nao lòng, như một bức tranh mực tàu khổng lồ.

    [IMG_Placeholder: Núi tuyết Ngọc Long soi bóng xuống hồ Hắc Long Đàm vào một ngày trời trong xanh]

    Hành trình của tôi tiếp tục đưa tôi đến Ngọc Thủy Trại, ngôi làng cổ của người Naxi bản địa, nơi lưu giữ một nền văn hóa đặc sắc. Không gian ở đây thanh bình đến lạ, với những hồ nước xếp bậc thang, trong suốt đến nhìn rõ đàn cá tầm vàng đen bơi lội. Điều khiến tôi ấn tượng nhất là văn hóa Đông Ba độc đáo, với những bộ chữ tượng hình cổ xưa được chạm khắc ngay lối vào ngôi đền thờ Nữ thần thiên nhiên linh thiêng. Người Naxi tin rằng Ngọc Thủy Trại là nơi khởi nguồn của Lệ Giang, là cái nôi của cả vùng đất này, một nơi mang ý nghĩa tâm linh sâu sắc.

    [IMG_Placeholder: Một góc làng Ngọc Thủy Trại với hồ nước trong vắt và kiến trúc đặc trưng của người Naxi]

    Cách Lệ Giang cổ trấn không xa, Thúc Hà cổ trấn lại mang một vẻ đẹp khác, có phần bình dị và mộng mơ hơn. Cũng có dòng sông chảy qua, những con kênh nhỏ uốn lượn, nhưng Thúc Hà như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, yên bình đến khó tả. Nhiều người ví nơi đây như chốn bồng lai tiên cảnh giữa đời thực, và tôi hoàn toàn đồng ý. Thời tiết ở Thúc Hà quanh năm se lạnh do nằm dưới chân núi tuyết Ngọc Long, nhưng những ngày thu có nắng, không khí lại ấm áp và dễ chịu vô cùng, rất thích hợp để thong dong tản bộ.

    [IMG_Placeholder: Con đường lát đá yên bình ở Thúc Hà cổ trấn với dòng kênh nhỏ chảy qua]

    Đã đến Lệ Giang rồi thì nhất định không thể bỏ qua những show diễn nghệ thuật hoành tráng. “Ấn tượng Lệ Giang” (Impression Lijiang) của đạo diễn Trương Nghệ Mưu là một trải nghiệm không thể quên. Được biểu diễn hoàn toàn ngoài trời, ngay dưới chân núi Ngọc Long hùng vĩ, với bầu trời và dãy núi làm sân khấu chính, thật khó có thể diễn tả hết sự choáng ngợp đó. Hơn 500 vũ công và 200 chú ngựa tái hiện lại cuộc sống, lịch sử và văn hóa của người Lệ Giang bằng những điệu múa, nghi lễ truyền thống và những bài ca không cần micro, vang vọng giữa đất trời. Mỗi cảnh diễn đều tràn đầy năng lượng và cảm xúc, dù không dùng ngôn ngữ nhưng vẫn chạm đến trái tim người xem.

    [IMG_Placeholder: Sân khấu ngoài trời của show “Ấn tượng Lệ Giang” với núi Ngọc Long hùng vĩ làm nền]

    Một show diễn khác cũng vô cùng ấn tượng là “Lệ Giang Thiên Cổ Tình”. Kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, show diễn này đưa tôi trở về với lịch sử hình thành, quá trình phát triển và những giai thoại, cả những câu chuyện tình đẫm lệ của người Naxi. Sân khấu được dàn dựng cực kỳ chuyên nghiệp và sống động, khiến tôi có cảm giác như đang đồng hành cùng các diễn viên, sống trong từng khoảnh khắc lịch sử. Đây thực sự là một show diễn mang lại nhiều cung bậc cảm xúc khó tả.

    [IMG_Placeholder: Một cảnh biểu diễn hoành tráng và đầy màu sắc của show “Lệ Giang Thiên Cổ Tình”]

    Trước khi tạm biệt Lệ Giang, tôi có vài lời khuyên nhỏ dành cho bạn nè:

    * **Kem chống nắng và dưỡng ẩm:** Nắng ở cao nguyên rất gắt, tia UV cao lắm đó. Hơn nữa không khí lạnh và khô, nên nhớ bảo vệ da và cấp ẩm đầy đủ nha.
    * **Trang phục:** Thời tiết ở Lệ Giang khá thất thường, ban ngày có nắng nhưng đêm về lại se lạnh. Tốt nhất là bạn nên mặc nhiều lớp để dễ dàng điều chỉnh. Áo ấm, khăn choàng cổ, mũ len, găng tay và một chiếc dù nhỏ là những vật dụng không thể thiếu đâu. (Nhiệt độ mùa thu trung bình từ 8-12°C – cập nhật thường xuyên nhé)
    * **Thuốc men:** Đừng quên mang theo các loại thuốc cảm cúm, ho, sổ mũi, trà gừng. Đặc biệt, chuẩn bị vài lọ nước muối sinh lý nhỏ mũi và miếng dán giữ nhiệt nhé, không khí loãng và khô có thể khiến bạn hơi khó thở hoặc bị khô mũi đó.

    Lệ Giang thực sự có một sức hút khó cưỡng đối với bất kỳ ai đam mê du lịch. Mảnh đất được mệnh danh là “cảnh đẹp chốn hồng trần” này đã khiến trái tim tôi thổn thức vì cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, con người thân thiện và nền văn hóa độc đáo. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để tâm hồn được chữa lành, để tìm về những giá trị xưa cũ và để đắm chìm trong vẻ đẹp lãng mạn, thì đừng ngần ngại lên kế hoạch đến Lệ Giang nhé. Chắc chắn bạn sẽ không phải thất vọng đâu! 🌸🏞️🍜

  • Châu Trang – Nơi Thiên Đường Dưới Trần Gian Vẫn Còn Lạc Lối

    Châu Trang – Nơi Thiên Đường Dưới Trần Gian Vẫn Còn Lạc Lối

    Chào mọi người, Mít đây!

    “Thượng hữu thiên đàng, hạ hữu Tô Hàng” – câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu tôi khi đặt chân đến Tô Châu. Thành phố hiện đại, cao tầng san sát, giao thông tấp nập… thú thực, lúc ấy tôi thấy hơi băn khoăn. Thiên đường là đây ư? Nhưng rồi, khi chuyến xe đưa tôi về Châu Trang, cách Tô Châu chừng ba mươi cây số, mọi nghi ngờ tan biến. Ồ, thì ra câu nói ấy là để dành cho những nơi như thế này!

    Cảnh quan cổ trấn Châu Trang

    🌸 Châu Trang hiện ra như một bức tranh cổ tích. Những dòng kênh xanh mướt uốn lượn, những cây cầu đá cong cong duyên dáng, và thấp thoáng xa xa là những con đò nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước. Không gian ở đây như chậm lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào bên ngoài. Từng ngôi nhà cổ kính soi bóng xuống dòng kênh, tạo nên một khung cảnh đậm chất Giang Nam, đẹp đến nao lòng. Cảm giác như thời gian đã ngủ quên ở đây, để lại một vẻ đẹp nguyên sơ và bình yên đến lạ.

    Những con hẻm cổ kính với đèn lồng ở Châu Trang

    Lang thang qua những con hẻm nhỏ trong cổ trấn, hương thơm từ các quán ăn cứ níu chân tôi lại. Nào là mì sợi, há cảo, hoành thánh nóng hổi, tất cả đều được chính tay các cô, các bác chủ quán tự làm, tự chế biến ngay tại nhà. Mỗi món ăn đều mang một vị rất riêng, rất “nhà làm”, khiến bao tử tôi cứ réo gọi không ngừng. Có một món mà tôi đặc biệt nhớ, đó là bánh kẹp phi lê cá. Thoạt nhìn, nó cứ như chiếc hamburger của mình vậy, nhưng khi ăn lại ngon một cách bất ngờ dù chẳng hề có tương cà, tương ớt hay mayonaise. Vị cá tươi hòa quyện vào vỏ bánh mềm mềm, vừa lạ vừa hấp dẫn. 🍜

    Món ăn đường phố Châu Trang

    Và khoảnh khắc mà tôi không thể nào quên ở Châu Trang, chính là khi hoàng hôn buông xuống. Cả bầu trời như được nhuộm một màu hồng cam rực rỡ, ánh nắng cuối ngày len lỏi qua từng rặng cây, phản chiếu lung linh trên mặt nước xanh biếc của dòng kênh. Một khung cảnh lãng mạn, thanh bình đến mức tôi chỉ muốn ngồi yên đó mãi, hít thở cái không khí trong lành và ngắm nhìn vẻ đẹp diệu kỳ này. Nó thực sự là một cảm giác yên bình đến lạ thường. 🏞️

    Hoàng hôn trên mặt nước

    Để đến Châu Trang từ Tô Châu, bạn có thể đi xe buýt nhé. Tốt nhất là nên tìm hiểu kỹ giờ xe chạy và tuyến đường về, đặc biệt là chuyến cuối cùng để không bị lỡ xe như tôi suýt nữa. (cập nhật giờ mở cửa, giá vé, tuyến xe chi tiết nếu có).

    Rời Châu Trang, khi chiếc xe buýt cuối cùng vừa kịp đưa tôi về trạm tàu điện ngầm, lòng tôi vẫn còn tương tư mãi về cái vẻ êm đềm, cổ kính nơi đây. Châu Trang không chỉ là một điểm đến, mà là một trải nghiệm, một cảm xúc. Nếu bạn đang tìm kiếm một “thiên đường” dưới trần gian để tâm hồn được nghỉ ngơi, hãy thử ghé thăm Châu Trang nhé! Đảm bảo bạn sẽ không thất vọng đâu.

    JackFr. – Mít P

  • Giang Nam Mưa Có Tình: Chuyện Tô Châu Tôi Kể Bên Dòng Sông Bình

    Giang Nam Mưa Có Tình: Chuyện Tô Châu Tôi Kể Bên Dòng Sông Bình

    Mở cửa sổ tàu, những hạt mưa lất phất chạm nhẹ vào ô kính, vẽ nên một bức tranh Giang Nam thật tình. Chuyến tàu từ Nam Kinh đến Tô Châu, tôi chọn chuyến chậm rãi hơn, để rồi có dịp trò chuyện với một “sư huynh” cùng trường cũ một cách thật tình cờ. Anh ấy, một tiến sĩ Dược vừa tốt nghiệp, giờ là giảng viên đại học, đã khiến tôi ngỡ ngàng bởi sự gặp gỡ duyên dáng giữa dòng người hối hả. Phải chăng, chuyến đi này đã bắt đầu bằng những câu chuyện thật ấm áp, như chính cái khí trời se lạnh của Tô Châu ngày mưa?

    Đến Tô Châu, lòng tôi chợt lắng lại. Thành phố này đón tôi bằng những hạt mưa nhỏ li ti, không ồn ào, không vội vã, đúng cái chất yên bình và lãng mạn mà người ta vẫn thường nhắc về Giang Nam. 🌸 Những ngôi nhà cổ kính với tường trắng, ngói đen nằm san sát nhau, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng, khác hẳn với những sắc đỏ, vàng rực rỡ ở miền Bắc. Đi giữa những con hẻm nhỏ, tôi thấy những vườn nhà xanh mướt, những bụi trúc thanh tao, hoa trà e ấp và cả những cây chuối thân thấp, hàng liễu rủ bóng bên dòng nước. Tất cả hòa quyện lại, vẽ nên một bức tranh thủy mặc đẹp đến nao lòng.
    Phố cổ Tô Châu ngày mưa

    Một góc vườn nhà ở Tô Châu

    Dạo bước bên dòng sông Bình Giang, lòng tôi cứ xuýt xoa mãi. Sông Bình hiền hòa ôm lấy những dãy phố cổ, nơi có cầu Xuegao (Cầu Kem) với câu chuyện cảm động về tình mẫu tử. Dưới chân cầu, tôi tìm thấy một góc nhỏ đặc biệt: quán của cô Zhang. Cô bán món chân gà, đầu vịt nấu lá trà đã hơn mười bảy năm. Món ăn dân dã mà sao lại nổi tiếng đến vậy, từng được lên cả đài CCTV năm 2013 cơ đấy! Nghe thì có vẻ “rượu thơm không sợ ngõ hẹp”, nhưng thực tế, quán cô Zhang nằm ẩn mình bên bờ trái sông Bình, nơi ngõ hẹp và ít khách qua lại hơn hẳn so với bờ phải đông đúc.
    Sông Bình Giang hiền hòa
    Một quán ăn nhỏ bên sông

    Tôi đã bị nụ cười của cô Zhang cuốn hút, nụ cười hiền lành rất giống mẹ mình. Thế là tôi xin phép được ngồi lại, cùng cô bán hàng và trò chuyện. Chúng tôi nói đủ thứ chuyện, từ Tô Châu ngày xưa đến những đổi thay của phố phường. Cô Zhang kể về tuổi già, về con cái đã trưởng thành và không muốn theo cái nghề truyền thống cực nhọc này. “Cái nghề này xem như đến đời cô rồi cũng hết,” cô nói, mắt ánh lên vẻ trầm tư nhưng không buồn. Cô không muốn con cái phải khổ như mình. Góc quán nhỏ bé, im lìm bên sông Bình Giang, cô Zhang vẫn miệt mài bán hàng từ 9 giờ sáng đến 12 giờ đêm. Con cún nhỏ của cô thi thoảng lại chạy ra ngắm chủ, giữa cơn mưa nhỏ và gió lành lạnh.

    Những câu chuyện của cô Zhang đã đưa tôi về một Tô Châu rất khác, rất tình. Cô kể về ngày cô còn trẻ, về một đứa bé nghèo dùng tuyết nặn thành kem tặng người mẹ bệnh tật, và khi mẹ mất, cây cầu mới xây đã được đặt tên là Xuegao (Cầu Kem) để tưởng nhớ. Cô còn dặn dò tôi: “Ngày mai cháu đi ra chợ Tương Môn mà xem cháu ạ, chợ lâu lắm rồi, từ cái thời mà người Tô Châu còn trèo thuyền đi lại ấy.” Chợ Tương Môn chắc chắn sẽ là điểm đến tiếp theo của tôi.
    Chợ Tương Môn cổ kính

    Tô Châu, đối với tôi, không chỉ là một thành phố cổ kính mà còn là một nơi thật đáng yêu. Thành phố sạch sẽ, đi lại thuận tiện, và tôi đặc biệt ấn tượng với sự nhiệt tình của các chú bảo vệ ở mọi ngóc ngách, luôn sẵn sàng chỉ đường. 🏞️ Tô Châu đã để lại trong tôi những cảm xúc thật đẹp, như một khúc tình ca lãng đãng giữa mưa.
    Phong cảnh sông nước Tô Châu
    Tô Châu về đêm

    Khi quay về Nam Kinh, hoàng hôn đã buông xuống nhuộm xanh cả một vùng trời. Ngồi trên bến tàu Hồ Huyền Vũ, đón những cơn gió nhẹ, tôi vẫn còn vương vấn mãi những ký ức về Tô Châu, về cô Zhang và những câu chuyện dung dị mà sâu sắc nơi dòng sông Bình Giang.

    Tips nhỏ cho bạn:

    * Di chuyển từ Nam Kinh: Bạn có thể chọn tàu chậm (khoảng 3 tiếng, giá vé 32.5 tệ) hoặc tàu cao tốc (chỉ khoảng 1 giờ, giá vé từ 64.5 đến 101 tệ, tùy hạng ghế). (cập nhật giá vé có thể thay đổi)
    * Quán cô Zhang: Nằm dưới chân cầu Xuegao, bên bờ trái sông Bình Giang. Cô mở cửa từ 9h sáng đến 12h đêm. Đừng quên thử món chân gà nấu lá trà nhé!
    * Khám phá Tô Châu: Thành phố rất sạch sẽ và an toàn. Đừng ngại hỏi đường, người dân và cả các chú bảo vệ đều rất thân thiện.
    * Gợi ý địa điểm: Ngoài Cổ Trấn Qili Shantang và Sông Bình Giang, hãy ghé thăm Chợ Tương Môn theo lời cô Zhang để cảm nhận không khí xưa cũ của Tô Châu.