Busan trong tôi luôn là một thanh âm rất riêng, không ồn ào vội vã như Seoul, mà lại mang nét phóng khoáng, lãng mạn của một thành phố biển cả. Nơi đây, gió biển mặn mòi quyện vào hương cá tươi, những bãi biển xanh ngọc bích trải dài đến mê hồn như Haeundae hay Gwangalli vẫn luôn mời gọi. Nhưng có một góc nhỏ, ẩn mình trên triền đồi, nơi những sắc màu rực rỡ dệt nên một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, đó chính là Làng văn hóa Gamcheon – “Santorini của Hàn Quốc”.
Lần đầu đặt chân đến Gamcheon, tôi cứ ngỡ mình lạc vào một bức tranh đa sắc khổng lồ. Từ xa nhìn lại, cả ngôi làng tựa như những khối Lego đủ mọi gam màu, chen chúc nhau trên sườn đồi thoai thoải hướng ra biển. Thật khó tin rằng nơi đây từng là một khu dân cư cũ kỹ, nhuốm màu thời gian. Thế rồi, những bàn tay nghệ sĩ đã thổi một làn gió mới, biến những bức tường xám xịt thành những tác phẩm nghệ thuật đầy sức sống.
Mỗi ngóc ngách ở Gamcheon đều có một câu chuyện riêng. Tôi thích thú lang thang qua những con hẻm nhỏ, chiêm ngưỡng những bức bích họa ngộ nghĩnh, từ chú cá bay lượn trên tường đến những cô bé, cậu bé đang nô đùa. Cảm giác như mỗi bước chân là một cuộc phiêu lưu nhỏ, khám phá những điều bất ngờ ẩn sau mỗi khúc quanh.
Những quán cà phê nhỏ xinh nép mình bên con dốc, với ban công nhìn ra toàn cảnh làng bích họa và xa xa là biển cả xanh biếc, thật tuyệt để dừng chân nhâm nhi một ly cà phê và ngắm nhìn dòng người qua lại. Đồ lưu niệm ở đây cũng rất đáng yêu, mang đậm dấu ấn riêng của làng, từ những tấm bưu thiếp xinh xắn đến những món đồ thủ công độc đáo.
Ngôi làng này không chỉ đẹp bởi màu sắc mà còn bởi cái “hồn” của nó. Có lẽ là sự kết hợp giữa nét cổ kính của những căn nhà cũ, sự sáng tạo của nghệ thuật và cả sự bình yên của biển cả. Dù tấp nập khách du lịch, Gamcheon vẫn giữ được vẻ hiền hòa rất riêng, khiến ai đến đây cũng cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Để đến được “Santorini xứ Kim Chi” này, bạn chỉ cần đi tàu điện ngầm đến ga Toseong (Toseong Station) trên Line 1. Từ đây, vì làng nằm trên đồi và đường lên khá dốc, bạn có thể chọn đi taxi cho nhanh gọn hoặc trải nghiệm xe buýt số 02. Xe buýt sẽ đưa bạn lên tận đỉnh làng, rất tiện lợi nhé.
Về thời gian, tôi nghĩ bạn nên dành ít nhất nửa ngày để khám phá Gamcheon, đi bộ quanh co qua các con hẻm, ghé vào các quán cà phê và cửa hàng lưu niệm. Làng mở cửa tự do, nhưng các quán xá thường hoạt động từ khoảng sáng đến tối muộn. (cập nhật giờ mở cửa các cửa hàng cụ thể)
Rời Gamcheon, trong tôi đọng lại một cảm xúc khó tả. Đó là sự ngưỡng mộ cho sức sống của nghệ thuật, sự bình yên mà ngôi làng mang lại, và cả những ký ức về một buổi chiều lang thang giữa muôn vàn sắc màu. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi chốn vừa mang nét cổ điển, vừa hiện đại, lại đậm chất thơ ở Busan, thì đừng ngần ngại ghé thăm Gamcheon nhé. Chắc chắn bạn sẽ có những khung hình đẹp mê ly và những trải nghiệm khó quên đấy! 🌸🏞️
Chiều hoàng hôn buông dần trên đảo ngọc Phú Quốc, những tia nắng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên bãi cát mịn màng. Cả hòn đảo như đang chìm vào một vẻ đẹp bình yên vốn có. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác thư thái khi ngắm nhìn biển xanh nơi đây.
Thế nhưng, vào khoảng 18h ngày 2/11 định mệnh ấy, một câu chuyện đã diễn ra, sưởi ấm biết bao trái tim và khẳng định một điều: lòng tốt vẫn luôn hiện hữu, đặc biệt là ở nơi đất khách quê người. Nó khiến tôi thêm yêu mến mảnh đất này và con người nơi đây.
Anh Hoàng Phương, chủ một tiệm trái cây nhỏ xinh trên đường Trần Hưng Đạo, thường ngày vẫn quen với những nụ cười rạng rỡ của du khách. Nhưng hôm đó, anh bắt gặp một ánh mắt đầy hoảng loạn, thất thần từ một vị khách Hàn Quốc. Vị khách cùng một người Việt Nam, vội vã kể lại câu chuyện đau lòng: mẹ ruột của anh, một cụ bà đang mất trí nhớ tạm thời, đã bất ngờ lạc mất khi cả đoàn đang vui chơi ở khu vực Long Beach Mart.
Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt người con trai, khi mẹ mình đang ở một nơi xa lạ, không biết đường về. Thấy tiệm trái cây của anh Phương có camera an ninh, vị khách đã đặt hết hy vọng vào đó. Anh Phương không chút chần chừ, lập tức rà soát lại toàn bộ đoạn phim. Mọi ánh mắt đều dán chặt vào màn hình, từng giây trôi qua đều là một sự chờ đợi nghẹt thở.
Rồi điều kỳ diệu đã đến! Sau khoảng 15-20 phút, hình ảnh một cụ bà lớn tuổi, tay cầm gậy, bước chậm rãi ngang qua cửa tiệm đã khiến tất cả vỡ òa. Người con trai nhận ra ngay đó chính là mẹ mình. Không để lỡ một phút giây nào, anh Phương nhanh chóng nhìn theo hướng cụ đi, rồi chở vị khách lên xe máy, tức tốc lên đường tìm kiếm.
Anh Phương, một người con của Phú Quốc gần 10 năm nay, thông thuộc mọi ngóc ngách. Cả hai cứ thế rảo quanh 3-4 trục đường chính, đôi lúc dừng lại hỏi han những người bán hàng rong, chủ quán ven đường. May mắn thay, một vài người đã thấy cụ bà với dáng vẻ và trang phục như trong ảnh. Những manh mối nhỏ nhoi ấy tiếp thêm động lực cho cuộc tìm kiếm, như một tia sáng trong đêm tối vậy.
Không chỉ dừng lại ở đó, anh Phương còn đăng tải thông tin lên các hội nhóm ở Phú Quốc, kêu gọi cộng đồng chung tay. Và thật ấm lòng làm sao, rất nhiều người đã nhiệt tình cung cấp thêm thông tin quan trọng. Cuối cùng, theo chỉ dẫn, họ đã tìm thấy cụ bà vẫn đang chống gậy bước đi trên đường. Dáng vẻ cụ tuy mệt mỏi nhưng vẫn tỉnh táo. Khoảnh khắc tìm thấy mẹ, người con trai Hàn Quốc đã không kìm được nước mắt, bao nhiêu lo lắng tan biến thành niềm vui vỡ òa. Tôi tin rằng bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng ấy cũng sẽ không khỏi xúc động.
Sau gần 5km và 2 tiếng đồng hồ tìm kiếm, anh Phương đã chở hai mẹ con trở về tiệm trái cây của mình, đợi đoàn đến đón. Để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, vị khách Hàn Quốc đã muốn gửi tặng anh Phương một số tiền không nhỏ – khoảng 500 USD (hơn 13 triệu đồng). Thế nhưng, anh Phương đã lịch sự và dứt khoát từ chối. “Giúp được ai trong lúc khó khăn cũng là điều nên làm, đặc biệt là những vị khách phương xa. Tôi không thể nhận số tiền này mà muốn du khách hiểu rằng, người Việt Nam rất thân thiện và nhiệt thành”, anh chia sẻ. Lòng tốt không mong hồi đáp, đó chính là điều ý nghĩa nhất!
Đó không chỉ là một câu chuyện về tìm người lạc, mà còn là một minh chứng sống động cho tấm lòng hiếu khách, nhân ái của người dân Việt Nam. Phú Quốc không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời, mà còn ấm áp bởi những trái tim rộng mở. Đặc biệt, đảo ngọc này đang ngày càng trở thành điểm đến yêu thích của du khách Hàn Quốc, nhiều gia đình lựa chọn nơi đây để tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng trọn vẹn. Câu chuyện này chắc chắn sẽ là một kỷ niệm khó quên, để lại dấu ấn đẹp đẽ về một Phú Quốc đầy tình người.
Nếu bạn đang tìm kiếm một điểm đến không chỉ có cảnh đẹp mà còn có những con người nồng hậu, chân thành, thì Phú Quốc chính là lựa chọn tuyệt vời đó. Hãy đến và tự mình cảm nhận sự ấm áp này nhé! 🌸🤗
(Giá vé, giờ mở cửa các điểm tham quan sẽ được cập nhật trong các bài viết tiếp theo.)
Hàn Quốc ơi, cái tên ấy đã gieo vào lòng biết bao người những giấc mơ lãng mạn qua màn ảnh nhỏ, và mình cũng không ngoại lệ. Mỗi lần đặt chân đến đây, mình lại như lạc vào một thế giới vừa quen, vừa lạ, vừa cổ kính lại vừa hiện đại. Hành trình khám phá xứ sở kim chi lần này, mình muốn kể cho bạn nghe về những điểm đến đã thực sự chạm đến trái tim mình, những nơi mà mình tin rằng bạn cũng sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bắt đầu chuyến đi, mình không thể không nhắc đến Đảo Nami. Tưởng tượng xem, bước chân lên Nami, hòn đảo ấy như một bức tranh thu nhỏ của “Bản tình ca mùa đông” vậy, lãng mạn đến nao lòng. Những hàng cây vươn mình soi bóng xuống mặt hồ, mỗi góc nhỏ đều có thể trở thành khung hình hoàn hảo cho một câu chuyện tình yêu. Dù chỉ cách thủ đô Seoul chừng hơn 60km, nhưng Nami lại mang đến một cảm giác rất khác, bình yên đến lạ. 🌸 Bạn có thể dễ dàng ghé thăm và tận hưởng không gian thơ mộng, yên bình nơi đây.
Sau Nami mộng mơ, mình tìm về Làng văn hóa Namsan Hanok, một không gian tĩnh mịch và thanh bình đến ngỡ ngàng giữa lòng Seoul ồn ã. Từng mái ngói cong, từng bức tường gỗ sẫm màu như thì thầm những câu chuyện lịch sử. Ở đây, bạn không chỉ ngắm nhìn mà còn có thể “chạm” vào văn hóa truyền thống, trải nghiệm không gian ấn tượng cùng các bối cảnh lịch sử thú vị.
Nhưng đừng nghĩ Hàn Quốc chỉ có trầm mặc nhé! Mình đã có một ngày “bung xõa” hết mình ở Công viên giải trí Everland – một trong những công viên giải trí hàng đầu thế giới đó! Từ những trò chơi sôi nổi, thú vị đến những hoạt động náo nhiệt, Everland thực sự là thiên đường cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là các gia đình có em nhỏ. Vui ơi là vui! 🎡
Lại một lần nữa, Seoul khiến mình choáng ngợp với Cung điện Gyeongbok – cung điện lớn nhất còn lưu giữ được. Kiến trúc ở đây thật sự độc đáo, tinh xảo đến từng chi tiết. Mình có cảm giác như đang du hành ngược thời gian về thời Joseon huy hoàng vậy. Mỗi góc cung điện đều ẩn chứa một câu chuyện, một vẻ đẹp riêng mà bạn phải tự mình khám phá mới thấy hết được.
Ngay gần đó, Dinh Tổng thống Blue House hiện ra với vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa hiện đại. Tọa lạc ở một vị trí đắc địa, phía trước là dòng sông Hàn êm đềm, phía sau là dãy núi cao hùng vĩ, tạo nên một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, phảng phất không gian thư thái. Ngắm nhìn Blue House, mình thấy rõ sự giao thoa hài hòa giữa kiến trúc và cảnh quan nơi đây.
Nếu bạn cũng mê mẩn văn hóa dân gian như mình, thì Bảo tàng Dân tộc quốc gia là một điểm đến không thể bỏ qua. Nơi đây lưu giữ và trưng bày tới 4.000 hiện vật, tư liệu về đời sống văn hóa dân gian của Hàn Quốc. Mỗi hiện vật đều như một cánh cửa mở ra quá khứ, giúp mình hiểu hơn về con người và đất nước này.
Buổi chiều tà ở Seoul, mình thích nhất là dạo bộ bên Suối Cheonggyecheon. Dài 5,8 km và tọa lạc ngay trung tâm thủ đô, dòng suối này như một dải lụa mềm mại uốn lượn giữa lòng thành phố. Cảm giác được hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên mặt nước, mọi lo toan dường như tan biến hết. Thư thái đến lạ! 🏞️
Cuối cùng, không thể không kể đến Phố Insadong – một thiên đường mua sắm và khám phá văn hóa. Từ những món đồ thủ công tinh xảo, đồ cổ, quần áo Hanbok, đồ gốm, tranh vẽ, đồ sứ đến những mặt nạ truyền thống, bạn có thể tìm thấy mọi thứ ở đây. Mình đã tha hồ lựa chọn những món quà lưu niệm độc đáo để mang về, mỗi món đồ đều kể một câu chuyện riêng về xứ sở kim chi.
Hàn Quốc không chỉ là những thước phim lãng mạn hay những bản nhạc K-Pop sôi động, mà còn là những trải nghiệm chân thực, sâu sắc. Từ vẻ đẹp cổ kính đến sự hiện đại năng động, từ khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đến những góc phố bình yên, mỗi nơi đều để lại trong mình một ấn tượng khó phai. Nếu bạn đang ấp ủ một chuyến đi đến xứ sở kim chi, đừng ngần ngại lên đường nhé. Mình tin rằng, bạn cũng sẽ tìm thấy “Hàn Quốc của riêng mình” giống như mình vậy! ✨
Đã bao giờ bạn cảm thấy ngột ngạt đến mức chỉ muốn trốn khỏi tất cả, để mình được “giam cầm” trong một không gian yên tĩnh tuyệt đối chưa? Tôi, Diệp Thảo Vân, vừa trải qua một hành trình như thế ở Hàn Quốc, một cuộc “tự nguyện vào tù” mà nghe qua thì có vẻ điên rồ, nhưng lại chứa đựng những điều thật diệu kỳ.
Một vùng hẻo lánh, cách xa những ồn ào của Seoul hoa lệ, nơi đó có một “nhà tù” mang tên Happitory. Nghe đến “nhà tù” hẳn bạn sẽ rùng mình, nhưng nơi đây không phải để trừng phạt, mà là để chữa lành. Bốn bức tường đơn sơ, một chiếc cửa sổ nhỏ nhìn ra khoảng không tĩnh mịch, và điều quý giá nhất: không một thiết bị điện tử nào được phép mang vào.
Để đến được đây không phải chuyện dễ dàng đâu nhé. Với một cô gái không có số điện thoại Hàn Quốc như tôi, việc đặt chỗ cứ như một thử thách nho nhỏ. Nhưng rồi, sau vài email qua lại, tôi cũng có được suất “đi tù” 24 giờ với chi phí 150.000 won (khoảng hơn 2,8 triệu đồng).
Đổi lại, tôi nhận được một căn phòng giam riêng, bộ đồng phục màu xanh trầm mặc, những bữa ăn đạm bạc được đưa qua khe cửa, và đặc biệt nhất là một bộ dụng cụ gồm giấy và bút. À, và một chiếc chìa khóa nữa, tượng trưng cho việc bạn có thể rời đi bất cứ lúc nào, nhưng kỳ lạ thay, chẳng ai muốn thế cả.
Ba tiếng đầu tiên, thú thật là tôi muốn phát điên lên. Cảm giác thiếu điện thoại, không được kiểm tra email, không biết thế giới ngoài kia đang diễn ra điều gì… nó thật sự giày vò. Nhưng rồi, khi mọi thứ dần lắng xuống, khi chỉ còn tiếng trái tim mình đập trong không gian tĩnh lặng đến tuyệt đối, tôi nhận ra một điều quan trọng: người giam giữ tôi không ai khác, chính là tôi.
Quyển sổ và cây bút trở thành người bạn thân thiết nhất. Tôi bắt đầu viết, bắt đầu suy nghĩ về những điều mà ngày thường, trong guồng quay hối hả, mình chẳng bao giờ đủ yên lặng để lắng nghe. Một cuộc tự vấn sâu sắc, nơi tôi học cách đối diện với nỗi bất an của chính mình, thay vì cứ mãi né tránh.
Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là trải nghiệm ở tù, mà là sự tử tế đến lạ lùng của những cô chú làm việc tại Happitory. Biết tôi sẽ tốn cả vài triệu để bắt xe về Seoul, họ đã tận tình chở tôi ra tận trạm xe khách, ngồi chờ, tiễn tôi lên xe và dõi theo đến khi xe lăn bánh xa dần. Một sự ấm áp giản dị mà tôi sẽ chẳng thể nào quên được. 🌸
**Tips thực tế cho những ai muốn thử:**
* **Địa điểm:** Happitory nằm ở vùng khá hẻo lánh, không gần Seoul và các phương tiện công cộng nên việc di chuyển cần lên kế hoạch kỹ lưỡng.
* **Giá cả:** Khoảng 2,8 triệu đồng cho 24 giờ trải nghiệm (cập nhật giá chính xác theo thời điểm bạn đi nhé).
* **Đặt chỗ:** Khá khó khăn cho người nước ngoài, hãy kiên nhẫn gửi email để đăng ký nha.
* **Mang theo gì:** Một tâm hồn sẵn sàng đối diện với chính mình, và có thể là một cuốn nhật ký nhỏ để ghi lại cảm xúc.
Trở về với cuộc sống thường nhật, tôi không biến thành một con người khác, nhưng chắc chắn là tôi đã biết lắng nghe bản thân mình nhiều hơn. Không còn quá bận tâm về những suy nghĩ của người khác, thay vào đó là sự bình yên từ bên trong.
Dù đây là một trải nghiệm tuyệt vời với tôi, nhưng tôi cũng biết, mô hình “đi tù” chữa lành này có lẽ chưa phù hợp với số đông bạn trẻ Việt Nam chúng ta, khi mà cuộc sống “cơm áo gạo tiền” vẫn còn nhiều lo toan. Có thể bỏ ra vài triệu để “tự nhốt mình” sẽ bị xem là kỳ quặc hay xa xỉ. Hay đơn giản là văn hóa cộng đồng, nhu cầu kết nối cao khiến việc ở một mình để chữa lành trở nên khó khăn hơn.
Nhưng dù là chọn một chuyến đi xa, ngắt kết nối mạng xã hội vài ngày, hay chỉ đơn giản là ngồi một mình bên tách cà phê, điều quan trọng nhất vẫn là dành thời gian cho chính mình, để lắng nghe tiếng lòng. Điều tưởng chừng dễ dàng đó, trong guồng quay hiện đại này, lại hóa ra thật khó.
Tôi chắc chắn sẽ trở lại Happitory, không phải để “đi tù” nữa, mà là để gặp lại những con người hiền hậu nơi ấy. Lần này, tôi muốn trò chuyện với họ nhiều hơn, thay vì vội vàng trốn khỏi thế giới như trước. Một chuyến đi không chỉ là khám phá vùng đất mới, mà còn là hành trình khám phá chính bản thân mình. Bạn có sẵn sàng cho chuyến đi đặc biệt này không? 🏞️✨
Có một nơi, chỉ cách Seoul náo nhiệt khoảng 60km, bạn sẽ thấy mình lạc vào một thế giới hoàn toàn khác – hòn đảo Nami xinh đẹp. Tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu đặt chân đến đây, như thể bước ra từ một trang truyện cổ tích vậy. Đường đi cũng thật dễ dàng, chỉ mất chừng 2 giờ đi xe buýt hay tàu điện ngầm từ thủ đô là đã đến được chiếc “thuyền lá” khổng lồ này rồi. 🌸
Đảo Nami có hình bán nguyệt độc đáo lắm, nhìn từ trên cao xuống cứ như một con thuyền lá đang lững lờ trôi trên mặt sông vậy. Ở trung tâm đảo là cả một thảm cỏ xanh mướt rộng đến 260.000 m2, đủ để bạn hít thở căng lồng ngực sự trong lành. Quanh đó còn có vườn bách thú, vườn bách thảo, và cả khu vui chơi giải trí nữa, tha hồ khám phá.
À, sao có thể không nhắc đến “Bản tình ca mùa đông” chứ! Hẳn là ai mê phim Hàn đều thuộc lòng bộ phim đã làm mưa làm gió một thời, mở ra cả một “làn sóng Hàn Quốc” trên toàn thế giới. Đảo Nami chính là bối cảnh lãng mạn ấy. Đến đây, bạn sẽ thấy những khung cảnh quen thuộc trong phim được giữ nguyên vẹn, chỉ cần đứng vào đó thôi là đã thấy mình hóa thành nhân vật chính trong một câu chuyện tình yêu rồi. Thật sự là một cảm giác bâng khuâng khó tả! ❤️
Nami quyến rũ bởi lẽ, mỗi mùa ở đây lại mang một vẻ đẹp riêng, khiến ai đến rồi cũng phải xuýt xoa. Tôi cứ nghĩ, “Aaa… tiên cảnh đây rồi!” ở bất kỳ thời điểm nào trong năm:
Mùa xuân: Cả đảo khoác lên mình chiếc áo xanh non mơn mởn, cây cối đâm chồi nảy lộc. Không khí se lạnh còn vương vấn của mùa đông hòa cùng sự tươi mới của vạn vật, tạo nên một cảm giác thật nhẹ nhàng, êm đềm.
Mùa hè: Dù không phải mùa đông khách nhất, nhưng nắng vàng rực rỡ chiếu rọi xuống những hàng cây xanh mướt vẫn tạo nên một bức tranh đầy sức sống. Bạn có thể thuê xe đạp thong dong dạo quanh, hay ngồi thuyền nhỏ giữa hồ, trải nghiệm cáp treo, đua cano… những hoạt động vui chơi sôi nổi, sảng khoái dưới ánh nắng. 🏞️
Mùa thu: Đây mới thật sự là khoảnh khắc đảo Nami “lột xác” ngoạn mục nhất! Cả không gian được bao phủ bởi sắc đỏ và vàng rực rỡ của những hàng cây ngân hạnh, lá vàng trải đầy lối đi lãng mạn vô cùng. Cảm giác được nắm tay người thương đạp xe dưới tán lá vàng rơi, hay ngồi tâm sự trên chiếc ghế gỗ công viên giữa khung cảnh thơ mộng ấy, thật khó quên!
Mùa đông: Nếu bạn muốn sống lại những cảm xúc rung động của “Bản tình ca mùa đông”, hãy đến Nami vào mùa này. Cả hòn đảo được bao phủ bởi lớp tuyết trắng xóa tinh khôi, tạo nên một bức tranh cổ tích lãng mạn, yên bình đến lạ. Như thể mọi thứ đều chậm lại, chỉ còn lại bạn và khung cảnh huyền ảo ấy.
Dù bạn chọn đến Nami vào mùa nào đi chăng nữa, tôi tin chắc rằng hòn đảo này sẽ để lại trong bạn những khoảnh khắc thật đẹp, những kỷ niệm khó phai. Hãy tự mình trải nghiệm và cảm nhận nhé! 🌸🏞️🍜
Rất vui được đồng hành cùng bạn trong việc tạo ra những bài viết du lịch thật cuốn hút cho website nhé! 🌸
Tuy nhiên, mình nhận thấy nội dung bạn cung cấp (“Câu chuyện kinh hoàng về Jamie Stevens…”) là một tin tức liên quan đến vụ án, không phải là chủ đề du lịch hay trải nghiệm cá nhân ở một địa điểm nào cả. Với vai trò là một travel blogger, mình chuyên viết những chia sẻ về cảnh đẹp, món ăn ngon, những hoạt động thú vị và những câu chuyện cảm xúc trên hành trình khám phá đó bạn.
Vì vậy, mình rất tiếc là không thể dùng nội dung này để viết một bài blog du lịch theo phong cách mà bạn mong muốn được. Nếu bạn có những câu chuyện, kỷ niệm hay thông tin về một điểm đến nào đó, hãy chia sẻ với mình nhé! Mình sẽ rất sẵn lòng giúp bạn biến chúng thành một bài viết du lịch thật sống động và giàu cảm xúc. 🏞️🍜
Mong bạn thông cảm và rất mong nhận được những nội dung phù hợp hơn cho hành trình viết blog du lịch của chúng ta!
Sáng ấy ở Seoul, lòng tôi bỗng dưng thèm một chút gió trời se lạnh, một khung cảnh rộng lớn để thả hồn. Thế là, quyết định lên đường đi Hoenggye, đến với cái tên mỹ miều “nông trại bầu trời”. Chuyến xe buýt 2 tiếng rưỡi từ bến Dong-Seoul, len lỏi qua những con đường dần hiện ra màu trắng của mùa đông, khiến trái tim lữ khách như tôi cứ rộn ràng.
Đến Hoenggye lúc gần trưa, sau khi tìm một quán nhỏ để lấp đầy chiếc bụng đói, chúng tôi vẫy vội chiếc taxi để bắt đầu hành trình lên nông trại. Đoạn đường tuy không xa nhưng cứ thế đưa chúng tôi vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi gió bắt đầu hát, và những ngọn núi xa xa phủ một lớp tuyết mỏng tang.
Giá vé vào cửa cùng chuyến xe đưa đón lên đỉnh là 13.000 won/người (tip nhỏ: nhớ lấy coupon ở bến xe để được giảm 1.000 won nhé!). Cứ 30 phút, một chuyến xe lại đưa khách thẳng tiến lên đỉnh. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng gió trên này thật sự rất mạnh và lạnh, cứ như muốn cuốn phăng mọi lo toan đi vậy.
Đứng giữa những tua bin gió khổng lồ, ngắm nhìn toàn cảnh xung quanh, cảm giác thật sự rất choáng ngợp và bình yên. Nếu lạnh quá, có hai căn nhà nhỏ xinh để bạn trú chân, nhâm nhi chút hơi ấm.
Xe dừng cho chúng tôi khoảng 20 phút trên đỉnh để thỏa sức chụp ảnh, ghi lại khoảnh khắc “trên đỉnh thế giới” này. Sau đó, hành trình đi xuống sẽ bắt đầu. Có hai con đường khác nhau để xuống núi, và bạn có thể chọn dừng ở giữa đường để đi bộ. Chúng tôi quyết định dừng ở chặng 30 phút, một lựa chọn tuyệt vời!
Cả một không gian mênh mông mở ra trước mắt, chỉ có hai đứa tôi lang thang giữa đồng cỏ rộng lớn, và rồi, bất ngờ gặp gỡ những chú ngựa đáng yêu!
Mùa đông ở đây, thay vì bò sữa, nông trại lại thả ngựa. Chúng thân thiện vô cùng, cứ lững thững gặm cỏ, chẳng hề e ngại khi chúng tôi tiến lại gần. Tôi thậm chí còn rón rén trèo qua hàng rào để làm vài kiểu ảnh với mấy “người bạn” này nữa chứ!
Ôi, cảm giác được chạm vào bộ lông mềm mại, ngắm nhìn ánh mắt hiền lành của chúng giữa khung cảnh tuyết trắng thật khó quên. Có một cây thông lẻ loi giữa cánh đồng, xa xa nhưng cũng tạo nên một điểm nhấn lãng mạn vô cùng.
Sau đó, tôi còn thử làm quen với một anh Hắc mã nữa, nhưng anh này có vẻ kiêu kỳ hơn một chút, không dễ gần như những người bạn kia. Dù tuyết rơi hôm đó hơi mỏng, nhưng khung cảnh vẫn đủ đẹp để tôi thỏa sức “sống ảo”, thậm chí còn “hô biến” thêm chút tuyết bằng phần mềm chỉnh sửa cho ảo diệu hơn nữa! Cứ thế đi bộ từ điểm dừng chân xuống, mỗi bước chân lại là một khung hình đẹp, đủ để có cả một bộ ảnh “để đời” mang về.
Tips thực tế:
– Di chuyển từ Seoul: Vé xe buýt hai chiều từ bến Dong-Seoul đến Hoenggye là 29.200 won. Chuyến đi mất khoảng 2 tiếng 30 phút.
– Đến nông trại: Từ bến xe Hoenggye, bạn có thể bắt taxi vào nông trại, chi phí khoảng 11.000 – 13.000 won/lượt. Nếu đi nhóm 4 người thì sẽ tiết kiệm hơn rất nhiều đấy.
– Chi phí vào cổng: Vé vào cửa và xe đưa đón lên xuống là 13.000 won/người. Đừng quên ghé quầy thông tin ở bến xe Hoenggye để lấy coupon giảm giá 1.000 won nhé!
– Thời gian: Xe lên đỉnh có chuyến mỗi 30 phút. Trên đỉnh gió rất lớn và lạnh, nhớ mặc thật ấm nha.
– Ăn uống: Bạn có thể ăn trưa gần bến xe Hoenggye trước khi vào nông trại.
Chuyến đi Hoenggye không chỉ là một hành trình khám phá cảnh đẹp mà còn là một trải nghiệm chữa lành tâm hồn. Giữa mênh mông đất trời, những chú ngựa hiền lành và làn gió se lạnh, tôi tìm thấy sự bình yên và một chút lãng mạn rất riêng của mùa đông Hàn Quốc. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để trốn khỏi sự ồn ào của thành phố và hòa mình vào thiên nhiên, nông trại bầu trời Hoenggye chắc chắn là một lựa chọn không thể bỏ qua. Hãy thử một lần ghé thăm, bạn sẽ không hối hận đâu! 🌸🏞️