Thẻ: Cảm hứng du lịch

  • Nami Mùa Thu: Khép Lại Chuyến Đi Hàn Quốc Ngọt Ngào Và Một Chút Nuối Tiếc

    Nami Mùa Thu: Khép Lại Chuyến Đi Hàn Quốc Ngọt Ngào Và Một Chút Nuối Tiếc

    Ngày cuối cùng trên đất Hàn Quốc thường mang theo một cảm xúc thật lạ. Sáng ấy, chúng tôi ba đứa thức dậy sau 8h, ăn vội bữa sáng ở hostel rồi ríu rít chụp ảnh lưu niệm cùng anh chủ nhà – người đàn ông với khuôn mặt dễ thương đã giúp chúng tôi vác ba chiếc vali nặng trịch đêm hôm trước. Một cuộc chia tay đầy tình cảm, rồi cả bọn háo hức đợi một người anh họ của Gấu Mèo, anh ấy đã sống ở Hàn cả chục năm rồi. Dù anh hẹn 8h30 nhưng cuối cùng hơn 10h mới thấy mặt, cả xe chúng tôi cứ thế rôm rả đủ thứ chuyện, từ cuộc sống Việt Nam đến những câu chuyện về lao động, nhập cư trái phép hay văn hóa gia đình ở xứ sở kim chi. Rồi mệt quá, ngủ quên lúc nào không hay.

    Xuyên qua những cung đường êm ả, xa xa đã thấy thấp thoáng chiếc phà màu trắng tinh khôi, chậm rãi đưa khách qua lại đảo Nami. Khung cảnh ấy thật bình yên, với mây trắng trôi lững lờ và nắng vàng dịu nhẹ trải khắp mặt sông. Ngồi trên phà, gió thổi lồng lộng, hít hà cái không khí trong lành, mọi lo toan dường như tan biến hết. 🏞️

    Con đường mùa thu lá vàng

    Chiếc phà trắng trên sông, đưa khách đến đảo Nami

    Nami, cái tên đã quá quen thuộc với những ai yêu điện ảnh Hàn Quốc, đặc biệt là từ sau “Bản tình ca mùa đông” năm 2002. Hòn đảo sông hình bán nguyệt này nằm ở Chuncheon, cách trung tâm Seoul chừng 2 giờ lái xe và thêm khoảng 20 phút đi phà. Nó hình thành khi nước sông Bắc Hán dâng lên, tạo nên một không gian xanh mướt, tách biệt.

    Toàn cảnh Nami mùa thu với sắc lá vàng đỏ rực rỡ

    Lúc chúng tôi đến, trời đã ngả chiều, chỉ còn vương chút nắng vàng vọt. Cái se lạnh đầu thu ở Seoul khi mặc chiếc áo len mỏng mới mua ở chợ Ewha đã là gì, sang đến Nami, gió thổi tê tái khiến cả bọn lạnh run người. May mà vẫn còn chút nắng, tụi tôi cứ thế nhao ra đón nắng để vừa sưởi ấm, vừa tranh thủ chụp những bức ảnh thật đẹp. Khắp nơi, lá vàng, lá đỏ đã bắt đầu rải rác, dù mới chỉ là chớm thu thôi mà Nami đã khoe sắc ngọt ngào đến vậy. 🌸

    Con đường lá vàng thơ mộng ở Nami

    Đầu thu ở đây mọi thứ đều mang một vẻ nhẹ nhàng đến lạ. Nắng nhẹ, gió nhẹ, những cơn lạnh cũng nhẹ nhàng, và cả sắc lá cũng vàng một cách thật dịu êm. Không hiểu có phải vì cảm xúc cá nhân hay không, nhưng nhìn cái gì cũng thấy xinh xinh, đáng yêu không tả được. Nami dường như là chốn hẹn hò lý tưởng cho các cặp đôi, hay nơi những gia đình nhỏ cùng nhau tổ chức picnic cuối tuần. Xung quanh đâu đâu cũng thấy những khung cảnh thật tình tứ, kiểu như tình yêu luôn ở quanh ta ấy, nhưng… ừm, chỉ là quanh ta thôi (cười). 💕

    Cặp đôi dạo bước trong khung cảnh lãng mạn ở Nami

    Cảm giác nuối tiếc cứ thế dâng lên, vì đây đã là ngày cuối cùng rồi. Cứ muốn thời gian trôi thật chậm, để còn được tận hưởng thêm chút nữa. Nhưng rồi cuộc vui nào cũng phải tàn. Chúng tôi đành thưởng thức vội chiếc kem lạnh buốt răng rồi thẳng tiến về Incheon, chuẩn bị cho chuyến bay sáng mai. Đêm cuối cùng ở Hàn, cả bọn vẫn không quên “càn quét” khắp khu Incheon, tiêu sạch số tiền còn lại. Còn em ư? Em vẫn cứ thế đi tìm tình yêu ở những đất nước khác, rồi ngày càng nhận ra em và tình yêu chẳng liên quan gì đến nhau (khụ khụ). Tạm biệt Nami, tạm biệt Hàn Quốc, hẹn một ngày không xa trở lại những cung đường đầy nắng và gió này nhé!

  • Hoàng Hôn – Nơi Cảm Xúc Giao Thoa Giữa Ngày Và Đêm

    Hoàng Hôn – Nơi Cảm Xúc Giao Thoa Giữa Ngày Và Đêm

    Một ngày cuối tháng 3, khi Hà Nội vẫn còn vương vấn nỗi ảm đạm của “Cô Vy”, tôi lại ngồi đây, miên man nhìn ra khung cửa sổ. Công việc chững lại, lòng người cũng theo đó mà trùng xuống. Chỉ mong sao đại dịch này sớm qua đi, để những ngày bình yên trở lại, và quan trọng hơn cả là để đôi chân của kẻ lang thang này bớt thổn thức.

    Sau gần hai tháng trời quẩn quanh với chu kỳ quen thuộc: đi làm – về nhà, tôi thấy ngột ngạt và bí bách đến lạ. Giống như bao người, tôi cũng thèm khát được đi đâu đó, dù chỉ là một chuyến đi ngắn ngủi. Nhưng thôi, biết là đang trong thời điểm nhạy cảm, nên đành chấp nhận ở yên một chỗ. Tự nhủ, chờ hết dịch rồi ta sẽ “phục thù” những cung đường còn bỏ ngỏ.🏞️

    Những hình thức du lịch khác nhau, gợi mở về những chuyến đi sắp tới

    Không đi được thì lôi ảnh cũ ra ngắm. Vừa để “ăn xin dĩ vãng”, vừa như một chuyến du lịch mini qua những thước ảnh thân quen. Nếu bạn đã từng đọc những bài viết trước của tôi, chắc hẳn bạn biết rằng Hồng Kông là nơi tôi yêu nhất, Bangkok là chốn thân quen, Chiang Mai là nơi luôn muốn trở lại, Bagan là duyên nợ tiền kiếp, và Seoul là điểm đến mơ ước trong những ngày đầu tập tễnh xuất ngoại.

    Phố cổ Hội An, gợi nhớ về những ký ức du lịch đã qua

    Nhưng dù ở nơi đâu, dù tình cảm tôi dành cho nơi đó có mãnh liệt đến mấy, thì khoảnh khắc mà tôi yêu nhất, khung cảnh mê hoặc ánh nhìn của tôi nhất vẫn luôn là những buổi chiều hoàng hôn. 🌅

    Không biết nên bắt đầu từ đâu. Nhìn lại từng khung hình mà ống kính của tôi đã kịp ghi lại. Những sắc hồng dịu dàng, những ánh cam rực rỡ hay những vệt sáng đỏ ửng cuối chân trời, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên những bức tranh rất riêng, không bao giờ lặp lại ở bất cứ nơi nào, vào bất cứ thời điểm nào.

    Hoàng hôn trên biển với những gam màu rực rỡ

    Những hành trình tuổi trẻ, tôi đã đi qua biết bao chiều hoàng hôn. Mỗi thời khắc ấy đều khơi nguồn vô vàn cảm xúc trong tôi. Những tia sáng yếu ớt cuối ngày, những cơn gió mơn man chiều lãng du khẽ lay động tâm hồn kẻ suy tư, vực dậy nhiều ký ức tưởng chừng đã ngủ sâu.

    Dải màu đỏ, cam, hồng cùng hòa trộn rồi in bóng xuống mặt nước tại U Bein – cây cầu gỗ tếch nối liền hai bờ sông Taungthama, một trong những điểm ngắm mặt trời lặn đẹp nhất hành tinh. Thật khó tả được vẻ đẹp huyền ảo ấy.🌸

    Hoàng hôn Phú Quốc với mặt trời đỏ rực in bóng xuống mặt nước

    Rồi những vệt nắng hồng rực đầy huyền hoặc dần mờ sau những đỉnh tháp cổ kính tại Bagan, mang theo chút luyến thương của trái tim kẻ lữ hành. Hay hình ảnh cánh chim chạng vạng nơi ngã ba sông ở cố đô Ayutthaya dung dị, trầm mặc.

    Cả chiều hoàng hôn thiếu sắc hồng tại Chiang Mai yên bình. Buổi cuối chiều lang thang dọc con đường bao quanh thành cổ, chiều tà xám xịt. Tôi đứng ngắm “đóa hồng phương bắc” dần chìm vào đêm đen từ sân thượng tòa nhà Maya, cảm thấy một chút buồn man mác.

    Sắc cam phía chân trời tại con đường ven biển Songdo – Busan, hay những tia nắng cuối ngày len lỏi qua tán cây trên đảo Jeju. Tất cả đều là những mảnh ghép tuyệt đẹp trong ký ức của tôi.

    Và thân thuộc hơn cả, là những buổi chia tay với ánh mặt trời ngay tại cây cầu Phùng bắc ngang qua sông Đáy quê tôi. Dù hoàng hôn có hiện diện ở bất cứ đâu, với những diện mạo không giống nhau, thì duy chỉ có một chân lý không hề thay đổi: đó là vào những thời khắc ấy, tôi được sống thật với bản thân mình nhất. Ừ thì hoàng hôn đẹp lắm, nhưng hoàng hôn cũng buồn lắm.

    Hình ảnh người đi bộ trên cầu vào lúc chiều tà

    Những dải màu thêu dệt nên khung cảnh cuối chiều đầy mộng ảo. Đã có những chiều tôi đi bộ cùng người ấy, vừa nắm tay, vừa hát, cùng dõi theo ánh nắng chiều dần tan trên cây cầu quê hương. Hay những ngày tháng độc bước trên cây cầu đó, vừa đeo tai nghe, lắng nghe bản ballad du dương và thưởng ngoạn buổi chiều tà đầy phiêu du. Chỉ cần như vậy thôi cũng đủ an yên từ tâm rồi.

    Hoàng hôn Nha Trang với khung cảnh lãng mạn

    Những vệt nắng chiều tại những nơi tôi đã đi qua, mỗi nơi một sắc thái riêng biệt. Nhưng tất cả đều mang một năng lực vô hình, có thể xoáy sâu vào tâm thức tôi. Năng lực đó vừa khiến đầu óc tôi trở nên thư thái, nhẹ bẫng đến lạ. Có lẽ vẻ huyền hoặc, mộng mị, lãng mạn của những chiều hoàng hôn khiến tâm hồn tôi được nhẹ gánh, vơi bớt phần nào những bụi trần của nhân gian. Lúc đó tôi không còn nghĩ được gì nhiều, chỉ vô định ngắm những vệt sáng cuối cùng và cũng chỉ muốn níu giữ chúng lại để ngày khỏi tắt và đêm dài đừng bao phủ khoảng không.

    Hoàng hôn Dinh Cậu rực rỡ trên biển

    Nhưng cũng có những khi, chính năng lực vô hình đó lại vực dậy trong tôi những ký ức u buồn. Chợt nhận ra sắc đỏ của hoàng hôn cũng tựa như ánh mắt người thương trong buổi chia ly. Cũng là một buổi hoàng hôn như bao ngày, nhưng đó lại là chiều hoàng hôn buồn và dài miên man nhất. Bao cảm xúc cũng theo đất trời, theo những tia nắng mà lụi tàn. Hoàng hôn là sự giao ban giữa ngày và đêm, và cũng là sự chuyển dịch từ niềm vui sang nỗi buồn. Mặt trời tàn nhẫn bỏ lại thế giới, những tia nắng rơi dần phía chân trời xa xăm. Lúc đó chỉ còn lại trái tim lẻ bóng của bạn trẻ mới bước vào những ngày đầu tuổi đôi mươi. Thật đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời. Những năm tháng đó, trái tim non nớt như gục ngã, bao ước nguyện vỡ tan, cảm thấy bản thân là người thống khổ, bất hạnh nhất thế gian. Và những chiều hoàng hôn sau đó, là những chiều hoàng hôn đằng đẵng nhất, buồn nhất. Có lẽ thời khắc chạng vạng lúc này tựa như một tri kỷ có thể lắng nghe, có thể hiểu thấu những nỗi buồn sầu của trái tim tan vỡ. Người ta nói tâm trạng càng buồn thì hoàng hôn càng đẹp. Câu nói đó đích thực là dành cho tôi.

    Một người phụ nữ trầm tư nhìn xa xăm, gợi cảm giác buồn man mác

    Sau nhiều những va vấp, thăng trầm, trái tim non trẻ đã dần bình phục. Những chiều hoàng hôn sau đó dần khởi sắc trở lại. Thực ra thì hoàng hôn không hề đẹp lên, vì khoảnh khắc đó vốn dĩ đã đủ đẹp rồi. Có lẽ thời khắc kết thúc một ngày đẹp hay xấu phụ thuộc phần nhiều vào cách tâm trạng, vào cách nhìn nhận của mỗi người.

    Hình ảnh một người đang suy tư, thể hiện cảm xúc nội tâm

    “Hoàng hôn đẹp nhưng vội tan
    Cũng như tình ta… mau vội tàn.”

    Những câu chữ xuất hiện trong cuốn sách mới nhất của anh Phạm Trí. Có lẽ những dòng đó viết riêng cho câu chuyện của tôi. Hợp rồi tan, tàn rồi lại khởi. Âu cũng là duyên số, cũng là chuyện thường tình trong nhân gian. Con người ta kể cũng lạ. Bao chuyện buồn, hận cũ, sân si, phiền muộn thì hay ủ lâu. Rồi khi yếu lòng lại lôi ra gặm nhấm. Để rồi những mảnh vỡ đó lại thêm một lần cắm sâu, đau đến nhói lòng.

    Dù mọi chuyện có ra sao, dù hoàng hôn đẹp nhưng mau tan, thì hãy tự trấn an bản thân “mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi”. Vẫn còn những hoàng hôn rực rỡ phía trước, chờ ta khám phá. Và vào một ngày nào đó của thì tương lai, tôi sẽ lại ngồi đây, kể cho bạn nghe những mẩu chuyện mới về hành trình tuổi trẻ của mình.🌸✨

    Cảnh quan thiên nhiên rộng lớn, gợi mở về những chuyến đi mới

  • Chạm Khẽ Nắng Gió, Gói Ghém Yêu Thương: Hành Trình Viết Blog Du Lịch Từ Trái Tim

    Chạm Khẽ Nắng Gió, Gói Ghém Yêu Thương: Hành Trình Viết Blog Du Lịch Từ Trái Tim

    Có những chuyến đi, chẳng cần quá xa xôi, cũng chẳng cần quá hoành tráng, mà chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ thôi cũng đủ để khắc sâu vào tim. Và rồi, cái cảm giác muốn kể lại, muốn chia sẻ cái nắng vàng rực rỡ, cái mùi biển mặn mòi hay vị ngon tan chảy trên đầu lưỡi, nó cứ thôi thúc mình cầm bút lên. Đó là lúc những câu chuyện du lịch bắt đầu được dệt nên, không chỉ bằng con chữ mà còn bằng cả những rung động chân thật nhất. 🌸

    Người đang viết blog du lịch

    Ngồi xuống bên tách trà ấm, nhìn ra cửa sổ, mình thường nhắm mắt lại và để tâm trí lang thang về những nơi đã qua. Tiếng sóng biển vỗ rì rào ở Phú Quốc, mùi cà phê nồng nàn góc phố Hội An, hay cái se lạnh của Sapa khi sương còn giăng lối… tất cả hiện về rõ mồn một. Mình tin rằng, một bài viết chạm đến trái tim là khi nó không chỉ miêu tả, mà còn tái hiện được cảm giác ấy, để người đọc như đang cùng mình hít thở bầu không khí nơi đó. Chẳng cần những từ ngữ hoa mỹ cầu kỳ, chỉ cần chân thành thôi, như đang thủ thỉ kể chuyện cho một người bạn thân vậy.

    Viết blog du lịch

    Mình nhớ mãi lần đầu đặt chân đến vịnh Lan Hạ, cảm giác như lạc vào một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Hàng trăm hòn đảo đá vôi lớn nhỏ, phủ lớp cây xanh mướt, nhấp nhô trên mặt nước biển ngọc bích. Ngồi thuyền kayak len lỏi qua những hang động thấp, chạm tay vào làn nước mát rượi, mọi muộn phiền dường như tan biến hết. 🏞️ Cảnh tượng ấy cứ thế in sâu vào tâm trí, một vẻ đẹp hùng vĩ mà cũng rất đỗi bình yên.

    Cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ

    Hay một buổi chiều lang thang ở Hội An, thành phố cổ kính nhuộm màu thời gian. Những ngôi nhà mái ngói rêu phong, những chiếc đèn lồng đủ màu sắc treo rực rỡ. Khi hoàng hôn buông xuống, cả con phố lên đèn lung linh, mình cứ thế chìm đắm trong không khí lãng mạn, chậm rãi ấy. Đôi khi, chỉ cần một khoảnh khắc ngắm nhìn, một hơi thở thật sâu cũng đủ để thấy lòng mình dịu lại.

    Phố cổ Hội An về đêm

    Rồi đến phần “nêm nếm” cho bài viết. Ngoài cảnh đẹp ra, làm sao có thể quên được những món ăn đã “đánh gục” mình nhỉ? Mỗi chuyến đi là một hành trình khám phá ẩm thực. Mình vẫn còn nhớ như in tô bún quậy Phú Quốc nóng hổi, thịt tươi roi rói vừa đánh vừa quậy, chan nước lèo ngọt thanh, thêm chút ớt cay nồng thì đúng là “phê” chữ ê kéo dài. 🍜

    Món ăn đường phố Việt Nam

    Hay khi ghé Hà Nội, không thể bỏ qua món phở cuốn Thanh Trì, những miếng bánh phở mềm mại ôm trọn nhân thịt băm, rau thơm, chấm cùng nước mắm chua ngọt thì đúng là tuyệt đỉnh. Mỗi món ăn không chỉ là vị giác, mà còn là cả một câu chuyện văn hóa, về cách người địa phương chế biến, thưởng thức. Mình luôn cố gắng miêu tả sao cho thật sống động, để người đọc có thể hình dung được cả hương vị, cái không khí nhộn nhịp của quán xá, hay ánh mắt thân thiện của cô chủ quán.

    Du khách thưởng thức ẩm thực địa phương

    Cái “sướng” nhất khi viết blog du lịch là được sống lại những khoảnh khắc đáng nhớ. Có thể là lần đầu tiên mình tự mình lái xe máy xuyên qua những con đèo uốn lượn ở Tây Bắc, cảm giác tự do vỡ òa khi gió lùa qua tóc, trước mắt là trùng điệp núi non. Hay cái khoảnh khắc tình cờ gặp một nhóm bạn đồng hành thú vị trên chuyến xe bus đường dài từ Đà Lạt về Nha Trang, trao đổi những câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, rồi cùng nhau phá lên cười.

    Nhóm bạn đang đi du lịch

    Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng vô nghĩa, lại chính là “linh hồn” của một bài viết, làm nó trở nên gần gũi và đầy tính nhân văn. Mình thường chia sẻ những cảm xúc đó một cách tự nhiên nhất, như thể đang trò chuyện trực tiếp với độc giả vậy.

    Những người bạn đồng hành

    À, và đừng quên những “bí kíp” nho nhỏ nhé! Để bài viết không chỉ hay mà còn hữu ích, mình luôn cố gắng chèn vào những thông tin cần thiết. Ví dụ như: “Để đến được vịnh Lan Hạ, bạn có thể đi tàu từ bến Cái Bèo (giá vé tham quan khoảng 80.000 VNĐ – cập nhật 2024)”. Hay “Các quán ăn ở phố cổ Hội An thường đông vào buổi tối, nên đi sớm một chút hoặc đặt bàn trước sẽ không phải chờ lâu”. Những lời khuyên thực tế, dễ áp dụng sẽ khiến độc giả cảm thấy được quan tâm và tin tưởng hơn vào những gì mình chia sẻ.

    Nguồn cảm hứng du lịch và kế hoạch

    Mỗi bài viết hoàn thành, mình lại thấy như vừa hoàn thành thêm một chuyến phiêu lưu nữa vậy. Không chỉ là nơi mình chia sẻ những kỷ niệm đẹp, mà còn là nơi mình tìm thấy niềm vui trong việc kết nối với những tâm hồn yêu xê dịch khác. Hy vọng những dòng tản mạn này sẽ phần nào truyền được cảm hứng để bạn cũng bắt đầu hành trình viết blog của riêng mình, để những câu chuyện của bạn cũng được cất lên, được lan tỏa và chạm đến thật nhiều trái tim! 💖

    Travel blogger đang viết