












Tưởng tượng xem, bạn vừa kết thúc một chuyến đi dài, thấm mệt sau hàng giờ di chuyển. Đồng hồ đã điểm 2h sáng, cái lạnh đêm Hà Nội se sắt bủa vây. Trong đầu chỉ mong sao được ngả lưng vào chiếc giường êm ái đã đặt trước, đã thanh toán sòng phẳng… Nhưng rồi, một cánh cửa đóng sập lại ngay trước mặt bạn, không phải vì hết phòng, mà là vì… “quá giờ nhận phòng”?! Cảm giác ấy, hẳn là một cú sốc lớn, một nỗi thất vọng tràn trề, và đó cũng chính là câu chuyện có thật vừa xảy ra ở một khách sạn tại Hà Nội, khiến mình, một travel blogger, không khỏi trăn trở mãi. 💔
[Ảnh minh họa: Cửa khách sạn đóng im lìm trong đêm khuya Hà Nội, có thể thấy một bóng người lữ hành đứng tần ngần với vali]
Cô gái ấy đã đặt một phòng tại Royal Hotel trên phố Hàng Cháo, thanh toán 100% cho 3 ngày liền, từ 7/11 đến 9/11. Vì lý do cá nhân, cô đến nhận phòng muộn hơn dự kiến, vào lúc 2h sáng ngày 9/11. Ấy vậy mà, chỉ còn vài tiếng nữa là kết thúc thời gian đặt phòng, khách sạn lại từ chối nhận, lấy lý do đã quá thời gian check-in quy định! Thậm chí, phòng đã bị bán cho người khác. Thử hình dung xem, giữa đêm khuya lạ nước lạ cái, vali hành lý còn đó, tiền phòng đã thanh toán sòng phẳng, nhưng bạn lại phải rời đi trong sự ngỡ ngàng và bức xúc tột độ. Điều này thực sự khiến mình, một người mê dịch chuyển, không khỏi day dứt.
[Ảnh minh họa: Một chiếc vali đặt cô đơn trên vỉa hè Hà Nội vào ban đêm, hoặc hình ảnh tờ xác nhận đặt phòng có ngày giờ (có thể làm mờ thông tin cá nhân)]
Nhiều người tự hỏi, tại sao một khách sạn lại có thể hành xử như vậy? Khi khách đã trả tiền đầy đủ, phòng đó đương nhiên là của họ trong suốt thời gian đặt, phải không? Mình đã tìm hiểu từ những anh chị có kinh nghiệm lâu năm trong ngành dịch vụ lưu trú ở Hà Nội, và câu trả lời luôn là: “Tuyệt đối không được tự ý bán phòng đã có khách đặt và thanh toán.”
Chị H. ở một khách sạn khu Hàng Bạc chia sẻ, chuyện khách đến check-in muộn không phải hiếm. Quan trọng nhất là khách sạn phải chủ động liên hệ, xác nhận với khách qua điện thoại, email, hay thậm chí là ứng dụng đặt phòng. Mục tiêu là để đảm bảo quyền lợi cho cả hai bên, tránh những hiểu lầm đáng tiếc.
[Ảnh minh họa: Một nhân viên khách sạn đang nhiệt tình nghe điện thoại hoặc trao đổi với khách hàng tại quầy lễ tân]
Chị Hồng, quản lý Heritage Ham Long Hotel & Spa ở Hàng Bài cũng khẳng định một điều cốt lõi: nếu khách đã thanh toán 100%, thì dù họ đến lúc 2h sáng hay sát giờ trả phòng, khách sạn vẫn phải có trách nhiệm giữ phòng. Việc bán lại phòng mà không có thông báo hủy chính thức từ khách là hoàn toàn sai nghiệp vụ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín. Thậm chí, các ứng dụng đặt phòng lớn đều có cơ chế gửi thông báo cho khách nếu không thấy đến nhận phòng, nhưng khách sạn vẫn cần chủ động hơn nữa trong việc xác nhận.
[Ảnh minh họa: Màn hình điện thoại hiển thị ứng dụng đặt phòng với thông báo hoặc email xác nhận]
Từ vụ việc này, có lẽ chúng ta, những người mê du lịch, cũng nên cẩn trọng hơn một chút khi đặt phòng. Dù đã thanh toán 100%, nếu bạn có ý định đến muộn hơn nhiều so với giờ check-in tiêu chuẩn (thường là 14h chiều), hãy chủ động thông báo trước cho khách sạn hoặc đơn vị trung gian. Một cuộc gọi, một tin nhắn, có thể sẽ cứu bạn khỏi một đêm “mất ngủ” đúng nghĩa đen đó! 🏞️
[Ảnh minh họa: Một bàn tay đang giữ điện thoại, màn hình hiện cuộc gọi hoặc tin nhắn SMS, có thể là icon điện thoại hoặc email]
Về phía các cơ sở lưu trú, đây thực sự là một bài học lớn về sự chuyên nghiệp và uy tín. Ông Nguyễn Công Hoan, Tổng Giám đốc Flamingo Redtours, nhấn mạnh rằng không có quy định “khung giờ nhận phòng muộn nhất” nếu khách sạn không nêu rõ khi đặt phòng. Và trong tình huống đã lỡ bán phòng, giải pháp không phải là đẩy khách ra đường giữa đêm. Khách sạn cần có phòng dự phòng, hoặc thậm chí hỗ trợ tìm và chi trả chi phí cho một nơi nghỉ khác gần đó. Đó mới là cách hành xử văn minh và chuyên nghiệp, giữ chân khách hàng chứ không phải mất đi niềm tin.
[Ảnh minh họa: Hình ảnh một quầy lễ tân khách sạn hiện đại, chuyên nghiệp, hoặc khách sạn có vẻ đẹp kiến trúc truyền thống Hà Nội]
Chuyến đi nên là những kỷ niệm đẹp, những khoảnh khắc đáng nhớ, chứ không phải là nỗi lo lắng hay sự thất vọng. Mong rằng câu chuyện này sẽ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho cả du khách lẫn các cơ sở lưu trú về tầm quan trọng của sự rõ ràng, sự chủ động và đặc biệt là trách nhiệm trong dịch vụ. Để mỗi chuyến đi, dù là xa hay gần, cũng đều là những hành trình trọn vẹn và an yên nhất. 🌸🍜

Mỗi lần rời xa, lại một lần hẹn ước trở về… Đó là cảm xúc tôi luôn cảm nhận được qua câu chuyện của Murayama Yasufumi, một nhà báo Nhật Bản đặc biệt. Tháng 9 vừa rồi, dù đã bước lên chuyến bay về quê hương sau bao ngày tác nghiệp, nhưng trong lòng ông vẫn vẹn nguyên một lời hẹn hò với Việt Nam. Bởi lẽ, đây đã là lần thứ 60 ông đặt chân đến mảnh đất hình chữ S này, trong suốt 27 năm dài đằng đẵng. 🌸

Nghe ông kể, cơ duyên ấy bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ định mệnh vào năm 1998. Ông bị cuốn hút bởi nhân cách của nhiếp ảnh gia Ishikawa Bunyo – một phóng viên chiến trường nổi tiếng, người đã dành cả đời ghi lại những khắc nghiệt của chiến tranh Việt Nam. Murayama-san muốn tiếp nối ý chí ấy, muốn hiểu sâu hơn về Việt Nam.
Rồi một lý do khác, sâu lắng hơn, đến từ lời dặn của người mẹ quá cố. Từng có những lúc sa ngã trong tuổi đôi mươi, nhưng khi đến Việt Nam, tận mắt chứng kiến những con người dù vật chất không quá dư dả nhưng vẫn luôn lạc quan, nở nụ cười tươi tắn, ông như “tỉnh ngộ”. Những nụ cười ấy đã trở thành động lực mạnh mẽ, giúp ông vượt qua khó khăn, nỗ lực đến tận bây giờ. Thật kỳ diệu phải không bạn? ✨

Gần ba thập kỷ trôi qua, Việt Nam đã tặng ông những người bạn chí cốt. Họ vẫn thường hỏi “Khi nào anh trở lại Việt Nam lần nữa?”. Đối với ông, đó chẳng phải lời mời khách sáo, mà là lời gọi chân tình, thôi thúc ông tiếp tục hành trình trở về.
Tôi rất ấn tượng khi biết Murayama-san đã có vinh dự tham dự những sự kiện trọng đại của Việt Nam như lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước (A50) và đặc biệt là Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2/9 (A80). Ông kể, nếu ở A50 ông đã cảm nhận được tinh thần đoàn kết, thì ở A80, sự đoàn kết ấy còn mạnh mẽ và sâu sắc hơn rất nhiều, với quy mô tổ chức vượt xa mọi tưởng tượng. Điều khiến ông ấn tượng nhất chính là tình yêu nước nồng nhiệt của người dân Việt Nam – một ngọn lửa rực cháy trong tim mỗi người. ❤️

Có một câu chuyện nhỏ làm tôi xúc động vô cùng. Trong lúc tác nghiệp ở A80, Murayama-san đã dừng lại hỏi chuyện một người phụ nữ trung niên, ông đã dũng cảm nói lời xin lỗi về những nỗi đau quá khứ mà Nhật Bản có thể đã gây ra. Để đáp lại, người phụ nữ hiền hậu ấy chỉ nhẹ nhàng bảo rằng, tất cả đã là chuyện của quá khứ. Việt Nam và Nhật Bản giờ đang xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, và thế hệ sau nên trân trọng, cùng hướng về tương lai. Ông cũng nhận được những câu trả lời tương tự từ các bạn sinh viên trẻ. “Đó chính là hình ảnh Việt Nam mà tôi muốn truyền tải đến người dân Nhật Bản. Một dân tộc giàu tình cảm, luôn mang trong mình lòng biết ơn sâu sắc và luôn hướng về phía trước”, ông Murayama nhấn mạnh. Thật đẹp biết bao! 🌸

Nhớ lại những ngày đầu tiên, gần 30 năm trước, ông Murayama bất ngờ trước sự thay đổi chóng mặt của Việt Nam. Ông ví Việt Nam những năm 1970 của Nhật Bản. Nhưng có một điểm khác biệt khiến ông trăn trở: kinh tế Nhật Bản càng phát triển, tình cảm giữa con người dường như lại nhạt dần. Nhưng ở Việt Nam, dù kinh tế ngày càng tiến lên, sự gắn kết và tình người lại thêm sâu đậm.

Điều khiến ông xúc động nhất là sự tương trợ nhau trong cuộc sống đời thường. Chẳng hạn như nếu có người gặp tai nạn trên đường, mọi người sẵn sàng lao vào giúp đỡ mà không hề ngần ngại. Điều này hiếm thấy ở quê nhà ông. Sự khác biệt ấy khiến ông thực sự ấn tượng và khắc sâu trong tâm trí.
Murayama-san cảm thấy thật may mắn khi được hòa mình vào dòng người, được chứng kiến lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam trong những ngày lễ lớn. Với ông, đây là những giá trị tuyệt vời không phải nơi nào cũng có được. “Dù kinh tế phát triển mạnh mẽ, tình người Việt Nam vẫn không hề phai nhạt. Đó là điều khiến tôi ấn tượng nhất”, ông chia sẻ.
Tips nhỏ từ Murayama-san và cũng là điều tôi muốn nhắn nhủ bạn: Để thực sự hiểu Việt Nam, đừng chỉ nhìn qua những điểm đến du lịch nổi tiếng. Hãy dành thời gian trò chuyện với người dân địa phương, lắng nghe những câu chuyện đời thường của họ. Bạn sẽ cảm nhận được sự ấm áp, lòng mến khách và tinh thần đoàn kết tuyệt vời mà ông Murayama đã nhắc đến. Những trải nghiệm ấy không hề mất phí, nhưng giá trị mà nó mang lại thì vô giá. Hãy mở lòng và cảm nhận nhé!

Bạn thấy đó, Việt Nam không chỉ là cảnh đẹp, món ăn ngon, mà còn là tình người, là sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc. Hy vọng câu chuyện của Murayama-san sẽ thôi thúc bạn một lần ghé thăm, để tự mình cảm nhận những điều tuyệt vời này nhé! 🇻🇳

Chào cả nhà yêu du lịch!
Chiều hoàng hôn buông dần trên đảo ngọc Phú Quốc, những tia nắng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên bãi cát mịn màng. Cả hòn đảo như đang chìm vào một vẻ đẹp bình yên vốn có. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác thư thái khi ngắm nhìn biển xanh nơi đây.

Thế nhưng, vào khoảng 18h ngày 2/11 định mệnh ấy, một câu chuyện đã diễn ra, sưởi ấm biết bao trái tim và khẳng định một điều: lòng tốt vẫn luôn hiện hữu, đặc biệt là ở nơi đất khách quê người. Nó khiến tôi thêm yêu mến mảnh đất này và con người nơi đây.
Anh Hoàng Phương, chủ một tiệm trái cây nhỏ xinh trên đường Trần Hưng Đạo, thường ngày vẫn quen với những nụ cười rạng rỡ của du khách. Nhưng hôm đó, anh bắt gặp một ánh mắt đầy hoảng loạn, thất thần từ một vị khách Hàn Quốc. Vị khách cùng một người Việt Nam, vội vã kể lại câu chuyện đau lòng: mẹ ruột của anh, một cụ bà đang mất trí nhớ tạm thời, đã bất ngờ lạc mất khi cả đoàn đang vui chơi ở khu vực Long Beach Mart.
Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt người con trai, khi mẹ mình đang ở một nơi xa lạ, không biết đường về. Thấy tiệm trái cây của anh Phương có camera an ninh, vị khách đã đặt hết hy vọng vào đó. Anh Phương không chút chần chừ, lập tức rà soát lại toàn bộ đoạn phim. Mọi ánh mắt đều dán chặt vào màn hình, từng giây trôi qua đều là một sự chờ đợi nghẹt thở.

Rồi điều kỳ diệu đã đến! Sau khoảng 15-20 phút, hình ảnh một cụ bà lớn tuổi, tay cầm gậy, bước chậm rãi ngang qua cửa tiệm đã khiến tất cả vỡ òa. Người con trai nhận ra ngay đó chính là mẹ mình. Không để lỡ một phút giây nào, anh Phương nhanh chóng nhìn theo hướng cụ đi, rồi chở vị khách lên xe máy, tức tốc lên đường tìm kiếm.
Anh Phương, một người con của Phú Quốc gần 10 năm nay, thông thuộc mọi ngóc ngách. Cả hai cứ thế rảo quanh 3-4 trục đường chính, đôi lúc dừng lại hỏi han những người bán hàng rong, chủ quán ven đường. May mắn thay, một vài người đã thấy cụ bà với dáng vẻ và trang phục như trong ảnh. Những manh mối nhỏ nhoi ấy tiếp thêm động lực cho cuộc tìm kiếm, như một tia sáng trong đêm tối vậy.

Không chỉ dừng lại ở đó, anh Phương còn đăng tải thông tin lên các hội nhóm ở Phú Quốc, kêu gọi cộng đồng chung tay. Và thật ấm lòng làm sao, rất nhiều người đã nhiệt tình cung cấp thêm thông tin quan trọng. Cuối cùng, theo chỉ dẫn, họ đã tìm thấy cụ bà vẫn đang chống gậy bước đi trên đường. Dáng vẻ cụ tuy mệt mỏi nhưng vẫn tỉnh táo. Khoảnh khắc tìm thấy mẹ, người con trai Hàn Quốc đã không kìm được nước mắt, bao nhiêu lo lắng tan biến thành niềm vui vỡ òa. Tôi tin rằng bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng ấy cũng sẽ không khỏi xúc động.
Sau gần 5km và 2 tiếng đồng hồ tìm kiếm, anh Phương đã chở hai mẹ con trở về tiệm trái cây của mình, đợi đoàn đến đón. Để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, vị khách Hàn Quốc đã muốn gửi tặng anh Phương một số tiền không nhỏ – khoảng 500 USD (hơn 13 triệu đồng). Thế nhưng, anh Phương đã lịch sự và dứt khoát từ chối. “Giúp được ai trong lúc khó khăn cũng là điều nên làm, đặc biệt là những vị khách phương xa. Tôi không thể nhận số tiền này mà muốn du khách hiểu rằng, người Việt Nam rất thân thiện và nhiệt thành”, anh chia sẻ. Lòng tốt không mong hồi đáp, đó chính là điều ý nghĩa nhất!

Đó không chỉ là một câu chuyện về tìm người lạc, mà còn là một minh chứng sống động cho tấm lòng hiếu khách, nhân ái của người dân Việt Nam. Phú Quốc không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời, mà còn ấm áp bởi những trái tim rộng mở. Đặc biệt, đảo ngọc này đang ngày càng trở thành điểm đến yêu thích của du khách Hàn Quốc, nhiều gia đình lựa chọn nơi đây để tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng trọn vẹn. Câu chuyện này chắc chắn sẽ là một kỷ niệm khó quên, để lại dấu ấn đẹp đẽ về một Phú Quốc đầy tình người.

Nếu bạn đang tìm kiếm một điểm đến không chỉ có cảnh đẹp mà còn có những con người nồng hậu, chân thành, thì Phú Quốc chính là lựa chọn tuyệt vời đó. Hãy đến và tự mình cảm nhận sự ấm áp này nhé! 🌸🤗
(Giá vé, giờ mở cửa các điểm tham quan sẽ được cập nhật trong các bài viết tiếp theo.)

Hạ Long trong mắt tôi luôn là một bức tranh tuyệt đẹp, một kỳ quan mà tạo hóa ưu ái ban tặng cho đất Việt. Mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại rộn ràng một cảm xúc rất riêng, về những đảo đá vôi kỳ vĩ vươn mình giữa làn nước xanh ngọc bích, về những hang động thạch nhũ lấp lánh như dát bạc. 🌸
Thế nhưng, hành trình nào cũng có lúc gặp phải những gợn sóng nhỏ, những trải nghiệm không như ý có thể len lỏi, để lại chút vương vấn buồn trong lòng du khách. Câu chuyện mà tôi muốn sẻ chia hôm nay là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, để những chuyến đi của chúng ta luôn trọn vẹn niềm vui, không chỉ ở Hạ Long mà còn ở bất cứ nơi nào.

***
Vừa qua, tôi tình cờ đọc được một câu chuyện khiến mình không khỏi trăn trở. Chuyện là về chuyến đi Hạ Long của một gia đình từ Phú Thọ. Sau chặng đường dài mệt mỏi, chị Hà và gia đình chỉ muốn tìm một quán ăn nhẹ nhàng để nạp năng lượng, trước khi bắt đầu khám phá vẻ đẹp Vịnh. Chị đã tin tưởng lời giới thiệu của bác tài xế taxi, ghé vào một quán bún ở khu vực Bãi Cháy.
Menu được đưa ra không ghi giá, và đây có lẽ là khởi nguồn của mọi chuyện. Chị Hà gọi vài bát bún hải sản, bánh cuốn và một bát cháo nhỏ xinh cho bé con 8 tháng tuổi. Đến khi thanh toán, con số trên hóa đơn 810.000 đồng đã khiến chị vô cùng bất ngờ. Bún hải sản 150.000 đồng/bát, bánh cuốn 150.000 đồng/suất, cháo cũng 150.000 đồng/bát… Một mức giá thật sự vượt quá sức tưởng tượng cho một bữa ăn bình dân ở một thành phố du lịch!

Không ai muốn một bữa ăn, dù ngon đến mấy, lại để lại vị đắng trong lòng vì giá cả không minh bạch cả. Câu chuyện này thực sự làm tôi suy nghĩ rất nhiều về “niềm tin” của du khách.
***
Ngay sau khi câu chuyện được báo chí phản ánh, chính quyền phường Bãi Cháy đã nhanh chóng vào cuộc kiểm tra. Quán ăn Thu Hương, nơi xảy ra sự việc, dù có đầy đủ giấy phép kinh doanh, nhưng lại mắc lỗi trong việc niêm yết giá. Thực đơn niêm yết của quán chỉ có các món bún phở từ 70.000 – 100.000 đồng, hoàn toàn không có món “đặc biệt” giá 150.000 đồng như đã tính cho khách.

Việc niêm yết không rõ ràng, gây nhầm lẫn này đã khiến quán phải nhận mức phạt hành chính 750.000 đồng. Đây không phải là một con số quá lớn, nhưng điều quan trọng hơn cả là lời nhắc nhở về đạo đức kinh doanh và sự minh bạch. Du lịch không chỉ là cảnh đẹp, món ngon, mà còn là niềm tin mà du khách đặt vào. Một bữa ăn “giá trên trời” có thể làm hỏng cả chuyến đi, để lại ấn tượng không đẹp về cả một điểm đến.

***
Khi đi du lịch, đặc biệt là ở những địa điểm đông khách và có phần “nổi tiếng”, bạn hãy luôn cẩn trọng một chút nhé! 🌸

Hy vọng câu chuyện này sẽ là một kinh nghiệm nhỏ cho chúng ta, những trái tim yêu du lịch. Hạ Long vẫn là một điểm đến tuyệt vời với bao nhiêu điều kỳ thú đang chờ đón, chỉ cần chúng ta là những du khách thông thái và cẩn trọng hơn một chút. Hãy để mỗi chuyến đi luôn là những kỷ niệm đẹp, bạn nhé! 🏞️💖


Có những ngã rẽ cuộc đời mà đôi khi, chính chúng ta cũng không thể ngờ tới. Chẳng hạn như câu chuyện của Travis Carrasquillo – chàng trai Hawaii nắng gió, người đã từng nghĩ mình sẽ gắn bó mãi với những đứa trẻ đặc biệt nơi quê nhà. Nhưng rồi, gánh nặng chi phí, áp lực công việc cứ thế siết chặt, khiến anh nhận ra một điều: đây không phải là nơi mình thuộc về mãi mãi. Định mệnh đã đưa anh đến một hành trình khám phá châu Á đầy mê hoặc, qua Philippines, Thái Lan, và rồi là Việt Nam. Anh nhận ra, nơi đây có một sức hút kỳ lạ.

Và rồi, như một tín hiệu vũ trụ, đầu năm 2019, một tin nhắn đã đến. Một vị bác sĩ quân y về hưu ở Hà Nội tìm kiếm chuyên gia cho con trai mắc chứng tự kỷ. Với Travis, đó không chỉ là công việc, mà là lời mời gọi anh thay đổi cuộc đời. Hà Nội đón anh bằng những con phố cổ kính, những câu chuyện lịch sử thâm trầm. Hơn 1,5 năm miệt mài học tiếng Việt, với sự giúp đỡ tận tâm của bạn gái là giáo viên, anh đã có thể giao tiếp trôi chảy như người bản xứ. Suốt 4 năm, anh đã ở đó, đồng hành cùng cậu bé, giúp em tìm thấy tiếng nói của mình. Một hành trình thật đẹp!

Hà Nội đẹp nhưng đôi khi, khói bụi và nhịp sống ồn ào cũng khiến trái tim anh khao khát một sự bình yên hơn. Hai năm trước, khi công việc kết thúc, anh quyết định Nam tiến và tìm thấy bến đỗ mới ở Đà Nẵng – thành phố biển miền Trung dịu dàng mà vẫn đầy sức sống. 🏖️ Anh gọi Đà Nẵng là “cô gái” có sự cân bằng hoàn hảo: những quán cà phê xinh xắn, phòng gym hiện đại, ẩm thực tuyệt vời… tất cả đều có, nhưng không quá xô bồ như Hà Nội hay TP.HCM. Bãi biển trải dài, khí hậu dễ chịu đã níu chân anh ở lại.


Anh chọn sống ở khu trung tâm, chỉ cách biển chừng 10 phút lái xe để tìm được một căn nhà với giá thuê phải chăng. Travis ước tính, mỗi tháng anh chi tiêu khoảng 1.500 USD (gần 40 triệu đồng) để có một cuộc sống thực sự thoải mái, đủ đầy cho mọi thứ: từ nhà ở, ăn uống, tập gym, đến cả những chuyến đi chơi ngắn ngày cuối tuần. Anh chia sẻ đầy tâm đắc: “Nhiều người có thể nghĩ chi phí rẻ sẽ đi đôi với chất lượng kém, nhưng ở Việt Nam thì hoàn toàn ngược lại đấy!” Quả thật, một cuộc sống chất lượng cao với chi phí hợp lý chính là điểm cộng lớn khiến nhiều người “nghiện” Việt Nam như Travis. 🌸
![]()
Nhưng điều khiến Travis mê mẩn nhất, không gì khác ngoài ẩm thực Việt Nam 🍜. Tươi ngon, lành mạnh, và đa dạng vô cùng. Anh kể, ở Mỹ, anh ít khi ra ngoài ăn, nhưng ở Việt Nam, mỗi bữa ăn đều là một niềm vui dễ dàng, từ quán vỉa hè đến nhà hàng nhỏ xinh. Hơn cả những món ăn, con người Việt Nam đã để lại ấn tượng sâu sắc trong trái tim anh: thân thiện, ấm áp và có một tinh thần cộng đồng mạnh mẽ đáng kinh ngạc. Anh thích cái cách mọi người dành thời gian ngồi lại trò chuyện bên ly cà phê, hay tụ tập với bạn bè sau giờ làm – một cảm giác gắn kết mà anh thấy thiếu vắng ở quê nhà.


Dù vẫn nhớ gia đình ở ngoại ô Chicago với sự yên tĩnh, nhưng Travis khẳng định anh chưa có ý định quay về Mỹ. Việt Nam đã thực sự trở thành ngôi nhà thứ hai của anh. Anh dành lời khuyên chân thành cho những ai đang băn khoăn về một cuộc sống mới ở đây: “Hãy tự mình trải nghiệm, dành thời gian khám phá xem liệu Việt Nam có phù hợp với bạn hay không.” Chắc chắn, một hành trình đến Việt Nam sẽ không chỉ là chuyến đi, mà là một chương mới đầy ý nghĩa, có thể thay đổi cả cuộc đời bạn. 🏞️ Đừng ngần ngại, hãy xách ba lô lên và khám phá “ngôi nhà” của riêng mình!
This is a valid response that adheres to the provided JSON schema.

Hàn Quốc ơi, cái tên ấy đã gieo vào lòng biết bao người những giấc mơ lãng mạn qua màn ảnh nhỏ, và mình cũng không ngoại lệ. Mỗi lần đặt chân đến đây, mình lại như lạc vào một thế giới vừa quen, vừa lạ, vừa cổ kính lại vừa hiện đại. Hành trình khám phá xứ sở kim chi lần này, mình muốn kể cho bạn nghe về những điểm đến đã thực sự chạm đến trái tim mình, những nơi mà mình tin rằng bạn cũng sẽ yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.


Bắt đầu chuyến đi, mình không thể không nhắc đến Đảo Nami. Tưởng tượng xem, bước chân lên Nami, hòn đảo ấy như một bức tranh thu nhỏ của “Bản tình ca mùa đông” vậy, lãng mạn đến nao lòng. Những hàng cây vươn mình soi bóng xuống mặt hồ, mỗi góc nhỏ đều có thể trở thành khung hình hoàn hảo cho một câu chuyện tình yêu. Dù chỉ cách thủ đô Seoul chừng hơn 60km, nhưng Nami lại mang đến một cảm giác rất khác, bình yên đến lạ. 🌸 Bạn có thể dễ dàng ghé thăm và tận hưởng không gian thơ mộng, yên bình nơi đây.



Sau Nami mộng mơ, mình tìm về Làng văn hóa Namsan Hanok, một không gian tĩnh mịch và thanh bình đến ngỡ ngàng giữa lòng Seoul ồn ã. Từng mái ngói cong, từng bức tường gỗ sẫm màu như thì thầm những câu chuyện lịch sử. Ở đây, bạn không chỉ ngắm nhìn mà còn có thể “chạm” vào văn hóa truyền thống, trải nghiệm không gian ấn tượng cùng các bối cảnh lịch sử thú vị.

Nhưng đừng nghĩ Hàn Quốc chỉ có trầm mặc nhé! Mình đã có một ngày “bung xõa” hết mình ở Công viên giải trí Everland – một trong những công viên giải trí hàng đầu thế giới đó! Từ những trò chơi sôi nổi, thú vị đến những hoạt động náo nhiệt, Everland thực sự là thiên đường cho mọi lứa tuổi, đặc biệt là các gia đình có em nhỏ. Vui ơi là vui! 🎡

Lại một lần nữa, Seoul khiến mình choáng ngợp với Cung điện Gyeongbok – cung điện lớn nhất còn lưu giữ được. Kiến trúc ở đây thật sự độc đáo, tinh xảo đến từng chi tiết. Mình có cảm giác như đang du hành ngược thời gian về thời Joseon huy hoàng vậy. Mỗi góc cung điện đều ẩn chứa một câu chuyện, một vẻ đẹp riêng mà bạn phải tự mình khám phá mới thấy hết được.

Ngay gần đó, Dinh Tổng thống Blue House hiện ra với vẻ đẹp vừa cổ kính, vừa hiện đại. Tọa lạc ở một vị trí đắc địa, phía trước là dòng sông Hàn êm đềm, phía sau là dãy núi cao hùng vĩ, tạo nên một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, phảng phất không gian thư thái. Ngắm nhìn Blue House, mình thấy rõ sự giao thoa hài hòa giữa kiến trúc và cảnh quan nơi đây.

Nếu bạn cũng mê mẩn văn hóa dân gian như mình, thì Bảo tàng Dân tộc quốc gia là một điểm đến không thể bỏ qua. Nơi đây lưu giữ và trưng bày tới 4.000 hiện vật, tư liệu về đời sống văn hóa dân gian của Hàn Quốc. Mỗi hiện vật đều như một cánh cửa mở ra quá khứ, giúp mình hiểu hơn về con người và đất nước này.

Buổi chiều tà ở Seoul, mình thích nhất là dạo bộ bên Suối Cheonggyecheon. Dài 5,8 km và tọa lạc ngay trung tâm thủ đô, dòng suối này như một dải lụa mềm mại uốn lượn giữa lòng thành phố. Cảm giác được hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên mặt nước, mọi lo toan dường như tan biến hết. Thư thái đến lạ! 🏞️

Cuối cùng, không thể không kể đến Phố Insadong – một thiên đường mua sắm và khám phá văn hóa. Từ những món đồ thủ công tinh xảo, đồ cổ, quần áo Hanbok, đồ gốm, tranh vẽ, đồ sứ đến những mặt nạ truyền thống, bạn có thể tìm thấy mọi thứ ở đây. Mình đã tha hồ lựa chọn những món quà lưu niệm độc đáo để mang về, mỗi món đồ đều kể một câu chuyện riêng về xứ sở kim chi.

Hàn Quốc không chỉ là những thước phim lãng mạn hay những bản nhạc K-Pop sôi động, mà còn là những trải nghiệm chân thực, sâu sắc. Từ vẻ đẹp cổ kính đến sự hiện đại năng động, từ khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đến những góc phố bình yên, mỗi nơi đều để lại trong mình một ấn tượng khó phai. Nếu bạn đang ấp ủ một chuyến đi đến xứ sở kim chi, đừng ngần ngại lên đường nhé. Mình tin rằng, bạn cũng sẽ tìm thấy “Hàn Quốc của riêng mình” giống như mình vậy! ✨

Nhắm mắt lại một chút, bạn có thấy mình đang đứng giữa một thung lũng xanh mướt, nghe tiếng chim hót líu lo, và cảm nhận làn gió dịu dàng mơn man không? Đó chính là Pai trong tưởng tượng của mình, và cũng là thực tế khi đặt chân đến thị trấn nhỏ bé này ở miền Bắc Thái Lan. Một nơi mà mình tin chắc, sẽ khiến trái tim bạn rung động, và rồi cứ muốn ở mãi chẳng muốn về.

Pai, cái tên nghe thật dễ thương, là một thị trấn nhỏ nép mình ở tỉnh Mae Hong Son, gần biên giới Myanmar. Từ Chiang Mai, chỉ cần đi một quãng đường khoảng 135km là bạn sẽ lạc vào xứ sở bình yên này. Pai không chỉ nổi tiếng với cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ mà còn mang đậm bản sắc văn hóa vùng biên giới, từng là bối cảnh của nhiều bộ phim Thái đình đám nữa đấy.
Nhiều bạn hỏi mình nên đi Pai vào mùa nào? Mình nghĩ, Pai đẹp quanh năm, mỗi mùa lại mang một vẻ riêng. Mùa cao điểm thường từ tháng 11 đến tháng 3 năm sau, trời mát mẻ, dễ chịu, đôi khi có những cơn mưa rào bất chợt làm không khí càng thêm trong lành. Mình thì lại có một chuyến đi rất đặc biệt vào tháng 4, đúng dịp Tết Songkran, khi mà nắng vàng như rót mật nhưng không hề oi ả đâu nhé. Nhiệt độ ban ngày có thể hơi cao, nhưng nhờ địa hình thung lũng được bao bọc bởi rừng nguyên sinh mà buổi tối ở Pai lại se se lạnh rất lãng mạn. Đôi khi đi “trái mùa” lại có những điều thú vị bất ngờ không tưởng! 🌸
Để đến được Pai, điểm khởi đầu tiện lợi nhất chắc chắn là Chiang Mai, thành phố lớn nhất miền Bắc Thái Lan. Từ Việt Nam, bạn có thể bay thẳng đến Chiang Mai từ Hà Nội, TP Hồ Chí Minh hay Đà Nẵng với các hãng như Bangkok Airways, Thai AirAsia, Vietjet. Mẹo nhỏ là hãy canh những đợt khuyến mãi để săn vé giá siêu hời nha.

Còn từ Chiang Mai đến Pai thì sao? Mình cực kỳ khuyến khích các bạn đi minivan nhé! Chuyến đi kéo dài khoảng 3 tiếng, đường đẹp nhưng có đến… 762 khúc cua đấy! Nghe thì có vẻ hơi đáng sợ, nhưng tin mình đi, chỉ cần chuẩn bị một viên thuốc chống say (uống trước khi lên xe 30 phút), lên xe ngủ một giấc là đến nơi thôi. Cảnh sắc dọc đường đi cũng rất hùng vĩ, cứ như đang lướt qua những bức tranh thiên nhiên khổng lồ vậy. Mà nếu có lỡ “nhả ngọc phun châu” một tí thì cũng đừng lo, đến Pai rồi là sẽ tỉnh ngay để tha hồ sống ảo với cảnh đẹp quên lối về thôi! 🏞️
À, về việc mua vé minivan, các bạn đến Chiang Mai Bus Terminal 2 (Arcade Bus Terminal), tìm quầy của hãng Prempracha Transport Co.,Ltd nhé. Xe chạy mỗi tiếng một chuyến từ 6 giờ sáng, giá vé cực kỳ phải chăng, chỉ khoảng 150 Bath/chiều (cập nhật…). Nhớ là nên mua vé khứ hồi hoặc đặt trước vé chiều về ngay khi đến Pai để chủ động và chọn được chỗ ngồi ưng ý nha!
Pai có đủ các loại hình lưu trú cho mọi sở thích và túi tiền: từ những hostel dễ thương, guesthouse ấm cúng cho đến các resort sang chảnh. Đặc biệt, giá cả ở Pai thường “dễ thở” hơn so với nhiều nơi khác ở Thái đấy. Một giường dorm chỉ khoảng 4 USD, phòng đôi tiêu chuẩn khoảng 9 USD, còn các resort “hot trend” thì tầm 20 USD trở lên (cập nhật…). Điều mình yêu thích nhất ở các chỗ ở tại Pai là sự gần gũi với thiên nhiên. Kiến trúc thường dùng vật liệu gỗ, thân thiện môi trường, không gian mở mang đậm phong cách bản địa, cứ như đang hòa mình vào lòng đất mẹ vậy. Cảm giác thoải mái, an ninh mà lại vô cùng dễ chịu, như đang ở nhà mình vậy. 🌿

Mình đã ở Sawasdee Pai River Resort và phải nói là “highly recommend” chỗ này nha. Giá cực kỳ hợp lý, không gian lại lãng mạn bên dòng sông Pai nữa. Các bạn có thể tìm và đặt phòng trên các trang như Agoda, Booking.com… (cập nhật các trang đặt phòng) với rất nhiều lựa chọn từ dọc sông Pai đến những homestay xinh xắn trên quốc lộ 1095.
Pai không chỉ là một điểm đến, mà là một cảm xúc, một trải nghiệm chữa lành tâm hồn. Từ những con đường uốn lượn, những thung lũng xanh mướt đến không khí trong lành và sự bình yên lan tỏa khắp nơi, Pai đã để lại trong mình những dấu ấn khó phai. Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để trốn khỏi sự ồn ào của phố thị, để tìm lại chính mình và nạp năng lượng, thì đừng ngần ngại đưa Pai vào danh sách “nhất định phải đến” của mình nhé. Chắc chắn bạn sẽ không thất vọng đâu! ❤️🍜


Mở mắt đón bình minh ở một thành phố lạ, nhâm nhi tách cà phê ngắm nhìn dòng người hối hả dưới phố, hay đơn giản là thả mình vào chiếc giường êm ái sau một ngày dài khám phá – đó chẳng phải là những khoảnh khắc “Tuần lễ Vàng” mà ai cũng mơ ước sao? Những chuyến đi rực rỡ, tràn ngập niềm vui và những kỷ niệm đẹp đẽ. 🌸
Nhưng đôi khi, cuộc đời này lại có những “cú twist” bất ngờ, để lại cho chúng ta những bài học mà phải khắc cốt ghi tâm. Câu chuyện mình sắp kể dưới đây, mới được chia sẻ từ Thượng Hải sôi động, khiến mình phải giật mình suy nghĩ, và muốn chia sẻ ngay với các bạn để chúng ta cùng nhau rút kinh nghiệm.

Tưởng tượng mà xem, giữa lòng Thượng Hải tấp nập, trong những ngày nghỉ lễ vàng mà ai cũng mong chờ, một vị khách vô tình biến phòng khách sạn sang trọng của mình thành… một dòng sông mini. Nghe thật khó tin đúng không? Chuyện là, chỉ vì một chiếc móc áo tưởng chừng vô hại, được treo “tiện tay” vào đúng cái đầu phun chữa cháy đặt trên trần nhà. Ai mà ngờ được, hành động nhỏ xíu ấy lại châm ngòi cho một sự cố lớn!

Tiếng loảng xoảng vỡ vụn, rồi dòng nước ầm ầm đổ xuống như thác lũ. Bóng thủy tinh vỡ tan, kích hoạt cả hệ thống chữa cháy. Hàng tấn nước, bạn có tin không? Ước tính khoảng 10 tấn nước cuồn cuộn đổ xuống, không chỉ ngập một phòng mà tràn xuống cả hai tầng dưới, biến hành lang, phòng ốc thành một mớ hỗn độn. Tường, trần, đồ đạc, nội thất… tất cả đều “bơi” trong nước và hư hại nặng nề. Cảnh tượng chắc hẳn rất hoảng loạn và khó tin! Mình đọc mà vẫn còn rùng mình.

Và vị khách kia, thay vì tận hưởng kỳ nghỉ mơ ước, lại phải đối mặt với một con số bồi thường khổng lồ: 160.000 nhân dân tệ, tương đương gần 600 triệu đồng Việt Nam! Một con số khiến ai nghe cũng phải “choáng váng” và suy nghĩ về trách nhiệm của mình khi đi du lịch. Dù hai bên chưa đạt được thỏa thuận và vụ việc đã phải đưa ra tòa, nhưng đây thực sự là một bài học đắt giá, phải không các bạn?

Các bạn biết không, những đầu phun chữa cháy này nhạy cảm lắm. Chúng được thiết kế với độ nhạy cực cao để bảo vệ chúng ta khỏi hỏa hoạn. Chỉ cần nhiệt độ môi trường vượt mức quy định, hoặc một lực tác động nhỏ thôi, bóng thủy tinh bên trong cũng sẽ vỡ ngay. Treo đồ, va chạm, hay thậm chí là dùng lực nhẹ lên đó, đều có thể kích hoạt cả hệ thống và gây ra thiệt hại không lường. Đó là lý do vì sao chúng ta không nên chạm vào chúng, dù chỉ là vô tình nhé. Cực kỳ quan trọng luôn!

Câu chuyện này không phải là hiếm đâu. Trước đó vào tháng 7, ở Quý Dương, hay tháng 5 năm nay ở Đại Liên, cũng có những sự cố tương tự, dù mức độ thiệt hại và số tiền bồi thường có nhẹ hơn. Điều này nhắc nhở chúng ta: khi ở khách sạn, hãy luôn chú ý đến mọi vật dụng xung quanh mình, đặc biệt là các thiết bị an toàn. Hãy tìm đúng chỗ treo đồ đã được khách sạn bố trí, tránh xa những vật dụng “nhạy cảm” như đầu phun chữa cháy. Hoặc các khách sạn cũng nên có những biển báo rõ ràng hơn, hoặc lắp thêm móc treo đồ tiện lợi cho khách, phải không nào? (Gợi ý cho các bạn làm trong ngành khách sạn nhé!)

Một chuyến đi vui vẻ là một chuyến đi an toàn và không có những rắc rối ngoài ý muốn. Đôi khi, chỉ một hành động nhỏ, tưởng chừng vô hại, lại có thể dẫn đến những hệ quả không ngờ. Vậy nên, trước mỗi chuyến đi, hãy cùng nhau tìm hiểu kỹ các quy tắc, chú ý quan sát và cẩn thận trong mọi hành động để những chuyến đi của mình luôn thật trọn vẹn và an tâm nhé! 🏞️❤️
Chúc các bạn luôn có những chuyến đi thật ý nghĩa và an toàn!