Thẻ: An toàn du lịch

  • Nỗi ám ảnh trên du thuyền: Cái chết bí ẩn của Anna Kepner

    Mỗi chuyến du thuyền, với tôi, luôn là một giấc mơ về biển xanh, nắng vàng, về những bữa tiệc tưng bừng và khoảnh khắc bình yên ngắm hoàng hôn buông. Cảm giác được lênh đênh giữa đại dương bao la, hít thở gió biển mặn mòi, bỏ lại sau lưng mọi lo toan bộn bề… đó là thứ mà mọi trái tim yêu xê dịch đều khao khát.

    Nhưng đâu đó, sau tấm màn lấp lánh ấy, đôi khi những câu chuyện kinh hoàng vẫn ẩn mình, biến kỳ nghỉ trong mơ thành một cơn ác mộng không thể nào quên. Câu chuyện của Anna Kepner, cô gái 18 tuổi đến từ Florida, Mỹ, đã khiến trái tim tôi se lại, một lời nhắc nhở rằng không phải lúc nào vẻ ngoài hào nhoáng cũng đi đôi với sự an toàn tuyệt đối.

    Anna, một cô gái trẻ tràn đầy sức sống, đang tận hưởng chuyến du lịch cùng gia đình – ông bà, bố, mẹ kế và các anh chị em – trên một con du thuyền sang trọng. Tôi hình dung em đã vẽ ra trong đầu bao nhiêu kế hoạch vui vẻ, bao nhiêu khoảnh khắc đáng nhớ cùng người thân yêu trên con tàu ấy.

    Thế nhưng, vào ngày 7/11 định mệnh, chỉ sau khi nói với gia đình rằng mình thấy mệt và muốn về phòng nghỉ sớm, Anna đã không còn cơ hội gặp lại họ nữa. Bà của em, với giọng nghẹn ngào, kể lại lời nói cuối cùng ấy, một lời hứa sẽ gặp lại mà mãi mãi không thành hiện thực.

    Sáng hôm sau, cả con tàu như chìm trong sự bàng hoàng khi nhân viên dọn phòng phát hiện thi thể của Anna dưới gầm giường, được quấn trong chăn và phủ áo phao. Giấy chứng tử sau đó công bố nguyên nhân tử vong là “ngạt cơ học do người khác gây ra”. Một cảm giác rợn người, một câu hỏi lớn trỗi dậy: Ai? Và tại sao? Suốt nhiều tuần, bí ẩn bao trùm cái chết của em, nhưng rồi, ánh mắt nghi ngờ đã đổ dồn vào một thiếu niên 16 tuổi – em trai cùng cha khác mẹ của Anna. Thật là một cú sốc lớn hơn cả, khi bi kịch đến từ chính những người thân yêu.

    Vụ án phức tạp hơn nhiều khi du thuyền đang hoạt động ở vùng biển quốc tế, khiến việc xác định thẩm quyền điều tra trở nên rối rắm. FBI đã phải đối mặt với không ít thách thức, từ việc phối hợp với luật pháp quốc tế cho đến thời gian thu thập chứng cứ hạn chế. Họ chỉ có vỏn vẹn vài giờ trước khi con tàu quay trở lại cảng Miami. Thật khó tin, một án mạng nghiêm trọng như vậy lại phải đối mặt với những rào cản lớn đến thế trong việc tìm kiếm công lý.

    Khi đọc những dòng tin này, tôi không khỏi suy nghĩ về sự an toàn của mỗi chúng ta khi đặt chân lên những chuyến hành trình tưởng chừng như vô lo vô nghĩ. Dữ liệu cho thấy, du thuyền Carnival – nơi xảy ra vụ án của Anna – đã ghi nhận 9 vụ tấn công tình dục chỉ từ tháng 9 đến nay. Và trong năm 2023, FBI nhận tới 180 báo cáo về các hành vi phạm tội trên du thuyền, từ trộm cắp, tấn công thể chất, tình dục đến mất tích bí ẩn. Điều này khiến tôi tự hỏi, liệu chúng ta có thực sự an toàn trên những “khách sạn nổi” xa hoa ấy?

    Tôi tin rằng, mỗi chuyến đi là một trải nghiệm đáng giá, nhưng không gì quý giá hơn sự an toàn của bản thân và gia đình. Những cảnh báo này không phải để bạn lo sợ mà là để chúng ta cảnh giác hơn, để mọi chuyến đi đều thật sự trọn vẹn.

    Một vài lưu ý nhỏ từ kinh nghiệm của mình cho bạn khi du lịch trên du thuyền:

    Hãy luôn cảnh giác với môi trường xung quanh, đặc biệt là vào ban đêm, ở những khu vực ít người qua lại.

    Tránh đi một mình ở những khu vực vắng vẻ trên tàu, hoặc những nơi không có đủ ánh sáng.

    Nếu cảm thấy không khỏe hay có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, hãy thông báo ngay cho người thân hoặc nhân viên đáng tin cậy. Đừng ngần ngại tìm kiếm sự giúp đỡ.

    Luôn giữ liên lạc với gia đình và bạn bè đi cùng. Thông báo cho họ biết bạn đang ở đâu, làm gì nếu có thể.

    Câu chuyện của Anna là một lời cảnh tỉnh đau lòng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, dù là ở nơi xa hoa hay thân thuộc, sự cẩn trọng và ý thức về an toàn không bao giờ là thừa. Mong rằng công lý sẽ sớm được thực thi cho Anna, và những chuyến du lịch của chúng ta sẽ luôn là những kỷ niệm đẹp, an toàn, để mỗi hải trình thực sự là một giấc mơ chứ không phải ác mộng. 🌸

  • Hành trình của người kể chuyện: Từ trái tim đến từng con chữ du lịch

    Hành trình của người kể chuyện: Từ trái tim đến từng con chữ du lịch

    Có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì làm nên một chuyến đi thực sự đáng nhớ? Với tôi, nó không chỉ là những cảnh đẹp choáng ngợp hay món ăn ngon lành, mà còn là những rung cảm rất riêng, những câu chuyện nhỏ xíu cứ đọng lại mãi trong tâm hồn. Giống như cách chúng ta gom góp kỷ niệm, tôi tin rằng, khi kể lại một hành trình, điều quan trọng nhất là để cảm xúc dẫn lối.
    Một khung cảnh du lịch đẹp và đầy cảm hứng
    Khi đặt bút viết, tôi luôn hình dung mình đang ở đó một lần nữa. Mùi hương của phố thị buổi sớm mai, tiếng xì xèo của chảo bánh xèo nóng hổi, hay cảm giác đôi chân trần chạm vào cát biển mịn màng… Đó là những chi tiết nhỏ bé, nhưng lại là chất keo gắn kết mọi trải nghiệm. Tôi thích chia nhỏ câu chuyện thành từng lát cắt, mỗi đoạn là một khung hình sống động, để bạn đọc cũng có thể ‘thấy’ và ‘cảm’ cùng mình. 🌸
    Cảnh phố thị buổi sớm mai hoặc chảo bánh xèo nóng hổi
    Thay vì chỉ liệt kê, tôi cố gắng ‘thủ thỉ’ về những gì mình đã đi qua. Có thể là một quán cà phê nhỏ xíu ven đường với ly bạc xỉu thơm lừng làm ấm lòng giữa tiết trời se lạnh, hay khoảnh khắc đứng lặng mình trước một ngọn núi hùng vĩ, thấy lòng mình bỗng dưng thật bé nhỏ mà cũng thật tự do. Chính những khoảnh khắc ‘chạm’ này mới là thứ neo giữ mọi thứ lại.
    Ly bạc xỉu thơm lừng trong quán cà phê nhỏ ven đường
    Khung cảnh núi non hùng vĩ và bình yên
    Tôi đặc biệt yêu thích việc chia sẻ những ‘bí kíp’ nhỏ xíu mình tự đúc rút được. Ví dụ như đường đi thế nào để tránh kẹt xe, hay quán ăn nào có món đặc sản mà dân địa phương hay ghé, thậm chí là giờ nào thì cảnh đẹp nhất để chụp ảnh mà không bị đông người. Đôi khi chỉ là một lưu ý nhỏ về việc mang theo kem chống nắng hay sạc dự phòng thôi, nhưng lại hữu ích vô cùng. (cập nhật: luôn kiểm tra giờ mở cửa và giá vé trước khi đi nhé! 😉)
    Hình ảnh minh họa các mẹo du lịch hữu ích và thực tế
    Mỗi chuyến đi là một món quà, và việc kể lại nó cũng vậy. Không chỉ là viết về nơi chốn, mà là viết về cảm xúc, về sự kết nối giữa mình với thế giới xung quanh. Tôi mong rằng, những câu chuyện tôi kể sẽ không chỉ là thông tin, mà còn là nguồn cảm hứng, để bạn cũng muốn xách ba lô lên và tự mình khám phá, tự mình ‘sống’ trọn vẹn từng khoảnh khắc. Hẹn gặp bạn trên những cung đường mới nhé! 🏞️
    Hình ảnh truyền cảm hứng cho chuyến đi tiếp theo
  • Khi Thiên Nhiên Nổi Giận: Nỗi Buồn Ở Thác Old Courtallam và Lời Nhắn Từ Ấn Độ 🌧️

    Có những nơi, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy lòng mình dịu lại, như thác Old Courtallam ở vùng Tây Ghats, Ấn Độ vậy. Mình vẫn hình dung cái khung cảnh nên thơ ấy: con đường dẫn vào thác uốn lượn qua những cánh rừng xanh ngút ngàn, những thửa ruộng lúa mướt mắt bên phải và hàng dừa cao vút bên trái. Dưới chân thác, có hẳn hai hồ bơi nhỏ xinh dành riêng cho các bé, đúng là một điểm đến lý tưởng để giải nhiệt giữa tiết trời nóng bức. Bao nhiêu câu chuyện rộn ràng của du khách đã kể về nơi này, về dòng nước mát lành và không khí trong trẻo mà ai cũng muốn đắm mình vào.🏞️

    [Ảnh: Khung cảnh nên thơ của thác Old Courtallam]

    Vậy mà, chỉ cách đây ít ngày thôi, vào khoảng chiều 17/5, một nỗi buồn khôn tả đã ập đến. Trời đổ mưa như trút, bất ngờ và dữ dội đến mức biến dòng thác Old Courtallam hiền hòa thành một cơn lũ quét cuồn cuộn. Mình xem những thước phim từ hiện trường mà lòng thắt lại, thấy cảnh tượng nước dâng cao chóng mặt, tràn xuống hồ bên dưới, rồi còn tràn cả lên những bậc thang dẫn ra bãi gửi xe nữa chứ.

    [Ảnh: Cảnh thác Old Courtallam khi lũ về]

    Du khách đang vui vẻ bỗng chốc rơi vào cảnh hỗn loạn, ai nấy đều hốt hoảng bỏ chạy tán loạn tìm nơi trú ẩn. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chẳng ai kịp trở tay. Điều đau lòng nhất là giữa dòng nước xiết và sự hỗn loạn đó, một bạn nam 17 tuổi đã không may bị lũ cuốn trôi. Dù lực lượng cứu hộ đã nỗ lực hết sức, nhưng vẫn không thể cứu được bạn ấy. Vài tiếng sau, thi thể bạn được tìm thấy mắc kẹt giữa những tảng đá, cách xa khu vực tắm tới cả cây số… 💔

    Sau sự việc đau lòng này, giới chức địa phương đã ngay lập tức phát đi cảnh báo nghiêm ngặt. Hiện tại, toàn bộ khu vực xung quanh thác Old Courtallam đều đã được gắn biển cấm tắm (cập nhật…), để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho du khách. Các kênh truyền hình địa phương cũng liên tục cập nhật thông tin về tình hình thời tiết cực đoan, mưa lũ và lũ quét có thể ập đến bất cứ lúc nào ở vùng Tây Ghats.

    [Ảnh: Biển báo cấm tắm tại khu vực thác]

    Cơ quan quản lý thảm họa bang Tamil Nadu cũng đặc biệt khuyến cáo mọi người hãy cực kỳ thận trọng khi ghé thăm những khu vực đang chịu ảnh hưởng của mưa lớn như Udhagamanadalam, Tenkasi và Hogenakkal. An toàn là trên hết, nên hãy nhớ luôn tuân thủ mọi nguyên tắc an toàn nhé!

    Chuyến đi là để khám phá, để tận hưởng, nhưng cũng là để chúng ta học cách tôn trọng và thích nghi với thiên nhiên. Dù Old Courtallam vẫn là một cái tên đẹp trong ký ức của nhiều người, nhưng giờ đây, nó còn là lời nhắc nhở rằng thiên nhiên hùng vĩ đôi khi cũng ẩn chứa những bất ngờ khó lường. Hãy luôn cẩn trọng và chuẩn bị thật kỹ cho mỗi chuyến đi của mình nhé các bạn! 🌸

  • Chuyến đi định mệnh ở Istanbul và bài học xót xa về sự an toàn khi du lịch

    Chào cả nhà mình ơi,

    Hôm nay, mình ngồi đây với một tâm trạng nặng trĩu, muốn chia sẻ với mọi người một câu chuyện không hề vui chút nào, nhưng lại là điều mình thấy vô cùng cần thiết để chúng ta cùng nhau cảnh giác hơn khi đặt chân đến những vùng đất mới. Istanbul – thành phố từng là giấc mơ của mình, với những mái vòm cổ kính, con hẻm rộn ràng và hương vị ẩm thực làm say lòng người – giờ đây lại mang theo một nỗi buồn xót xa, cứ mãi day dứt trong lòng. 😔

    [Ảnh: Một góc Istanbul lung linh dưới ánh hoàng hôn, gợi nhớ về vẻ đẹp mê hoặc của thành phố]

    Mới đây thôi, cả thế giới bàng hoàng trước một tin tức kinh hoàng về một gia đình nhỏ người Đức. Anh Servet, chị Cigdem cùng hai thiên thần bé bỏng Masal (3 tuổi) và Kadir (6 tuổi) đã chọn Istanbul làm điểm đến cho kỳ nghỉ 7 ngày mơ ước. Họ đến từ Hamburg, với biết bao háo hức. Ngày đầu tiên trôi qua êm đềm như bao chuyến đi khác, họ dạo quanh Ortakoy, Fatih, thưởng thức vẹm nhồi cơm, kokorec hay bánh cuốn gà tantuni ngon lành… Mọi thứ cứ ngỡ là một khởi đầu tuyệt vời, cho đến khi…

    Chỉ vừa sang ngày thứ hai, cơn ác mộng đã ập đến. Hai bé Masal và Kadir bé bỏng bắt đầu nôn ói, phải nhập viện cấp cứu. Sau đó là đến bố mẹ cũng có triệu chứng tương tự. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, cả chị Cigdem và hai con thơ đều lần lượt trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện. Anh Servet, người duy nhất còn chống chọi, cũng không thể qua khỏi sau 6 ngày điều trị tích cực. Một gia đình nhỏ đã mất đi tất cả chỉ sau một chuyến đi định mệnh. Nghe đến đây, trái tim mình cứ như thắt lại. Thật sự là một nỗi đau quá lớn, khiến mình không thể không nghĩ đến.

    Ban đầu, người ta nghi ngờ đây là một vụ ngộ độc thực phẩm cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng rồi, cuộc điều tra đi sâu hơn lại hé lộ một sự thật rùng mình hơn cả: hóa chất cực độc Aluminium phosphide – một loại thuốc trừ sâu dùng để diệt rệp giường ở tầng dưới – có thể đã phát tán qua ống thông gió phòng tắm và xâm nhập vào không khí trong phòng của gia đình họ. Ai mà ngờ được, nguy hiểm lại rình rập ngay trong chính nơi mình nghỉ ngơi, nơi mình tin tưởng là an toàn nhất chứ? 😢 Hiện tại, giới chức địa phương vẫn đang điều tra làm rõ, và đã tạm giam giữ 11 người liên quan từ người bán hàng rong, chủ khách sạn cho tới công ty kiểm soát côn trùng. (cập nhật thông tin điều tra).

    [Ảnh: Một căn phòng khách sạn trông sạch sẽ, nhưng có một chi tiết nhỏ (như khe cửa, lỗ thông gió) được chú ý, thể hiện sự cẩn trọng]

    Câu chuyện đau lòng này như một tiếng chuông cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta khi đi du lịch. Dù là ở đâu, một số điều cơ bản mà mình nghĩ từ nay chúng ta cần lưu ý kỹ hơn, để bảo vệ bản thân và những người thân yêu:

    Chọn lựa chỗ ở cẩn trọng: Đừng chỉ xem giá hay review về cảnh đẹp lung linh. Hãy đọc thật kỹ các bình luận về vệ sinh, về việc kiểm soát côn trùng. Nếu có thể, hãy hỏi trực tiếp khách sạn về các biện pháp diệt côn trùng họ sử dụng, và liệu có đảm bảo an toàn cho khách hay không.

    [Ảnh: Một người đang chăm chú đọc các đánh giá của khách sạn trên màn hình điện thoại hoặc laptop]

    Quan sát mùi lạ: Khi nhận phòng, hãy dành vài phút để hít hà, ngửi xem có mùi hóa chất lạ, mùi thuốc sâu hay không. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, đừng ngần ngại yêu cầu đổi phòng hoặc thậm chí là đổi khách sạn. An toàn luôn là trên hết, đừng vì ngại mà đánh đổi. 👃

    [Ảnh: Một bàn tay đặt lên mũi, thể hiện hành động ngửi và kiểm tra không khí trong phòng]

    Kiểm tra thông gió: Chú ý đến hệ thống thông gió trong phòng, đặc biệt là trong phòng tắm. Đôi khi, những lỗ hổng nhỏ cũng có thể là con đường cho các chất độc hại xâm nhập mà mình không hề hay biết.

    [Ảnh: Cận cảnh lỗ thông gió trong phòng tắm khách sạn, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc kiểm tra]

    Ưu tiên sự an toàn: Dù có mệt mỏi sau chuyến bay dài hay háo hức muốn lao ra khám phá, đừng bao giờ bỏ qua việc kiểm tra những điều cơ bản nhất về an toàn tại nơi mình lưu trú. Một vài phút cẩn trọng lúc ban đầu có thể tạo nên sự khác biệt lớn lao.

    [Ảnh: Một gia đình đang cùng nhau mỉm cười, tận hưởng kỳ nghỉ an toàn và vui vẻ]

    Sự việc thương tâm này ở Istanbul không chỉ là nỗi đau của một gia đình, mà còn là nỗi ám ảnh cho bất kỳ ai yêu xê dịch như mình. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, bên cạnh những trải nghiệm tuyệt vời, việc bảo vệ bản thân và gia đình khỏi những rủi ro tiềm ẩn luôn là ưu tiên hàng đầu. Mong rằng những nạn nhân sẽ được yên nghỉ, và mong rằng các cơ quan chức năng sẽ điều tra đến cùng, đưa ra những bài học đắt giá để những bi kịch như thế này không lặp lại nữa.

    Hãy luôn giữ an toàn cho bản thân và gia đình trên mỗi chuyến đi nhé mọi người! 🌸🌍

  • Lời Thì Thầm Của Rừng Già Cúc Phương: Câu Chuyện Buồn Về Chuyến Đi Lạc Lối

    Lời Thì Thầm Của Rừng Già Cúc Phương: Câu Chuyện Buồn Về Chuyến Đi Lạc Lối

    🌸 Cúc Phương, cái tên thôi đã đủ gọi về bao mảng xanh ngút ngàn, tiếng chim hót líu lo và cả sự huyền bí của rừng già. Mỗi lần đặt chân đến đây, tôi luôn có cảm giác như lạc vào một thế giới khác, nơi thời gian dường như chậm lại, và tâm hồn mình được vỗ về bởi hơi thở của đại ngàn. Thế nhưng, đôi khi, vẻ đẹp hoang sơ ấy cũng ẩn chứa những rủi ro khó lường, và câu chuyện về một du khách gần đây là một lời nhắc nhở đau lòng cho bất kỳ ai yêu rừng và muốn khám phá.

    Vẻ đẹp hùng vĩ của Vườn quốc gia Cúc Phương với những cây cổ thụ và thảm thực vật xanh tươi

    Đó là câu chuyện về anh Nguyễn Quốc Mạnh (SN 1992, đến từ Hải Phòng). Anh ấy đã chọn Vườn quốc gia Cúc Phương làm điểm đến cho chuyến đi của mình vào ngày 13/8. Anh thuê phòng nghỉ tại khu vực Bống, một nơi nằm sâu trong lòng rừng, cách cổng vào tận 20km và đặc biệt là không hề có sóng điện thoại. Một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, thật lý tưởng cho những ai muốn “trốn” khỏi ồn ào đô thị, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều điều cần lưu tâm.

    Sáng hôm sau, ngày 14/8, anh Mạnh một mình bắt đầu hành trình đi bộ tham quan tuyến cây chò chỉ nghìn năm, cách chỗ nghỉ khoảng 3km. Trên đường đi, sau khi di chuyển được khoảng 2km, anh rẽ vào tham quan động Sơn Cung. Có lẽ vì ba lô khá nặng, anh đã quyết định để lại ở cửa động trước khi tiến sâu vào khám phá vẻ đẹp kỳ vĩ bên trong.

    Lối vào một hang động trong rừng, gợi liên tưởng đến động Sơn Cung

    Đến chiều cùng ngày, một điều bất thường đã xảy ra. Du khách khác khi đến tham quan động Sơn Cung đã phát hiện chiếc ba lô của anh Mạnh vẫn nằm chơ vơ ngay cửa hang, bên trong còn có giấy tờ tùy thân và điện thoại. Một cảm giác bất an dấy lên và sự việc nhanh chóng được trình báo lên kiểm lâm VQG Cúc Phương.

    Ngay lập tức, một chiến dịch tìm kiếm quy mô lớn đã được triển khai. Lực lượng kiểm lâm cùng các trung tâm du lịch của VQG Cúc Phương đã huy động tối đa nhân lực, chia thành nhiều mũi để tìm kiếm anh Mạnh. Không chỉ quanh khu vực động Sơn Cung, mà các mũi tìm kiếm còn mở rộng sang cả những khu vực nghi ngờ thuộc tỉnh Hòa Bình cũ. Đến nay, sau nhiều ngày nỗ lực, vẫn chưa có kết quả nào được tìm thấy, khiến mọi người không khỏi lo lắng và cầu nguyện.

    Một con đường mòn xuyên rừng Cúc Phương, với cây cối xanh tốt

    Theo nhận định từ lực lượng tìm kiếm, có một giả thuyết được đưa ra là sau khi tham quan động, anh Mạnh có thể đã nhầm lẫn ánh sáng ở khu vực “cổng trời” với cửa động thực sự (cửa hang hình chữ V thường thấp và tối), dẫn đến việc đi lạc sâu hơn vào rừng mà không tìm được lối ra. Mẹ và người thân của anh Mạnh cũng đã có mặt tại rừng, chờ đợi từng chút tin tức trong nỗi lo âu.

    Đây là một câu chuyện buồn, nhưng cũng là một lời nhắc nhở chân thành từ một người yêu rừng như tôi gửi đến các bạn. Rừng già đẹp lắm, nhưng cũng đầy bí ẩn và thử thách. Khi khám phá những nơi hoang sơ như Cúc Phương, đặc biệt là các khu vực không có sóng điện thoại như Bống, chúng ta nên:

    Du khách đang đi bộ trên con đường mòn trong một khu rừng xanh tươi

    * Luôn đi cùng nhóm bạn hoặc người có kinh nghiệm, không nên đi một mình vào các tuyến đường rừng sâu.
    * Thông báo chi tiết lịch trình, thời gian dự kiến quay về cho người thân hoặc ban quản lý khu du lịch.
    * Mang theo đầy đủ thiết bị định vị (nếu có), pin dự phòng cho điện thoại, đèn pin, nước uống và một ít đồ ăn nhẹ.
    * Nắm rõ các biển chỉ dẫn và không đi chệch khỏi lối mòn được cho phép.

    Một người đang đi bộ đường dài trong rừng, với balo và gậy leo núi, minh họa cho hoạt động khám phá an toàn
    Danh sách các vật dụng cần thiết khi đi rừng như bản đồ, la bàn, đèn pin, dao, bật lửa, bộ sơ cứu

    Cúc Phương vẫn đó, với vẻ đẹp hùng vĩ và những câu chuyện trầm mặc. Hy vọng anh Mạnh sẽ sớm được tìm thấy an toàn. Chuyến đi nào cũng đáng giá, miễn là chúng ta biết cách chuẩn bị và tôn trọng sự an toàn của chính mình trước khi hòa mình vào vòng tay bao la của mẹ thiên nhiên. 🙏🏞️

  • Mỏm Đá Sống Ảo Hà Giang: Tạm Gác Lại Chút Hẹn Hò, Đổi Lấy Trải Nghiệm An Toàn Hơn!

    Mỏm Đá Sống Ảo Hà Giang: Tạm Gác Lại Chút Hẹn Hò, Đổi Lấy Trải Nghiệm An Toàn Hơn!

    Hà Giang ơi, cứ mỗi lần nhắc tên là trái tim mình lại rộn ràng một nhịp, nhớ những cung đường đèo uốn lượn, nhớ những bản làng bình yên và cả những điểm đến “đứng tim” mà mình từng chinh phục. Hà Giang có một sức hút thật kỳ lạ, một vẻ đẹp hùng vĩ mà cũng rất đỗi nên thơ, khiến người ta cứ muốn quay lại mãi.

    Toàn cảnh đường đèo Hà Giang hùng vĩ

    Trong số đó, phải kể đến cái tên “mỏm đá tử thần” hay còn gọi yêu là “mỏm đá sống ảo” ở vùng cao nguyên đá Mèo Vạc. Nơi đây đã trở thành một biểu tượng, một thử thách nho nhỏ cho những trái tim mê xê dịch, muốn lưu lại khoảnh khắc “có một không hai” giữa lưng chừng trời.

    Toàn cảnh hẻm Tu Sản và dòng sông Nho Quế từ trên cao

    Mình hiểu cảm giác được đứng giữa không gian hùng vĩ ấy, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm và cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường. Gió lùa qua tai, mây trôi lãng đãng ngay trước mắt, một cảm giác vừa choáng ngợp vừa tự do khó tả. Những bức ảnh, video ‘sống ảo’ triệu view ra đời từ đây đã thôi thúc bao người tìm đến, ai cũng muốn một lần đứng đó, ghi lại dấu ấn của mình.

    Mỏm đá sống ảo nhô ra giữa không trung

    Nhưng cũng chính vì sự chênh vênh, độc đáo ấy mà nơi đây luôn tiềm ẩn những rủi ro khôn lường. Mình vẫn còn nhớ như in cảm giác đứng đó, dù cảnh đẹp mê hồn nhưng trong lòng vẫn có chút lo âu.

    Gần đây, mình nhận được thông tin từ chính quyền địa phương về việc tạm dừng tham quan “mỏm đá tử thần” từ ngày 8/9 đến ngày 16/9 này. Nghe tin, mình tin rằng nhiều bạn cũng sẽ thấy hơi hụt hẫng một chút, vì ai cũng mong được check-in ở nơi đặc biệt này mà. Nhưng hãy tin mình đi, đây là một quyết định vô cùng cần thiết và đáng hoan nghênh đấy! 🌸

    Thực sự, mỏm đá này đẹp, nhưng cũng “khó tính” vô cùng. Mặt đá trơn nhẵn, lại không có lan can bảo vệ, cứ thế nhô ra giữa không trung. Chắc hẳn các bạn còn nhớ những câu chuyện đáng tiếc đã từng xảy ra. Mình vẫn ám ảnh vụ một du khách quốc tịch Anh bị đá lở rơi trúng, hay một phượt thủ khác bị trượt ngã, chấn thương khá nặng. Những sự cố ấy là lời cảnh tỉnh rõ ràng nhất về sự nguy hiểm mà chúng ta đôi khi bỏ qua vì một bức ảnh đẹp, một khoảnh khắc “sống ảo” mà quên mất an toàn bản thân.

    Cảnh đường đèo Mã Pí Lèng

    May mắn thay, lần tạm dừng này không phải là đóng cửa vĩnh viễn đâu nhé! Chính quyền địa phương đang phối hợp cùng các lực lượng để cải tạo, sửa chữa hệ thống đường đi lên, xây thêm lan can chắc chắn và đặc biệt, sau này khi đến đây chụp hình, chúng ta sẽ cần thắt dây an toàn cẩn thận. Không còn là những kiểu tạo dáng tự do chênh vênh nữa, mà sẽ có người quản lý, giám sát để đảm bảo an toàn tối đa cho mọi người. Một điểm cộng nữa là việc tham quan vẫn sẽ không thu phí (cập nhật nếu có thay đổi trong tương lai)!

    Khung cảnh núi non Mèo Vạc

    Dù phải chờ đợi thêm một chút, nhưng mình tin rằng “mỏm đá tử thần” sẽ trở lại với một diện mạo an toàn hơn, thân thiện hơn với du khách. Vẫn là vẻ đẹp hùng vĩ ấy, vẫn là cảm giác “đứng trên đỉnh thế giới” ấy, nhưng với sự an tâm tuyệt đối. Việc có những biện pháp bảo đảm an toàn sẽ giúp chúng ta tận hưởng trọn vẹn hơn mà không phải nơm nớp lo sợ.

    Vì thế, đừng vội buồn bã nhé các bạn! Hãy cùng chờ đón một “mỏm đá sống ảo” phiên bản nâng cấp, an toàn hơn để chúng ta có thể thoải mái khám phá và ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ mà không phải lo lắng về hiểm nguy. Hà Giang luôn chào đón chúng ta, và lần trở lại này sẽ là một trải nghiệm trọn vẹn hơn bao giờ hết! Mình thực sự háo hức chờ ngày ấy để lại được đắm mình trong vẻ đẹp hùng vĩ của Hà Giang. 🏞️🍜

  • Việt Nam ơi, Mối Duyên Gần 30 Năm Của Một Trái Tim Nhật Bản!

    Việt Nam ơi, Mối Duyên Gần 30 Năm Của Một Trái Tim Nhật Bản!

    Mỗi lần rời xa, lại một lần hẹn ước trở về… Đó là cảm xúc tôi luôn cảm nhận được qua câu chuyện của Murayama Yasufumi, một nhà báo Nhật Bản đặc biệt. Tháng 9 vừa rồi, dù đã bước lên chuyến bay về quê hương sau bao ngày tác nghiệp, nhưng trong lòng ông vẫn vẹn nguyên một lời hẹn hò với Việt Nam. Bởi lẽ, đây đã là lần thứ 60 ông đặt chân đến mảnh đất hình chữ S này, trong suốt 27 năm dài đằng đẵng. 🌸

    Bản đồ Việt Nam

    Nghe ông kể, cơ duyên ấy bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ định mệnh vào năm 1998. Ông bị cuốn hút bởi nhân cách của nhiếp ảnh gia Ishikawa Bunyo – một phóng viên chiến trường nổi tiếng, người đã dành cả đời ghi lại những khắc nghiệt của chiến tranh Việt Nam. Murayama-san muốn tiếp nối ý chí ấy, muốn hiểu sâu hơn về Việt Nam.

    Rồi một lý do khác, sâu lắng hơn, đến từ lời dặn của người mẹ quá cố. Từng có những lúc sa ngã trong tuổi đôi mươi, nhưng khi đến Việt Nam, tận mắt chứng kiến những con người dù vật chất không quá dư dả nhưng vẫn luôn lạc quan, nở nụ cười tươi tắn, ông như “tỉnh ngộ”. Những nụ cười ấy đã trở thành động lực mạnh mẽ, giúp ông vượt qua khó khăn, nỗ lực đến tận bây giờ. Thật kỳ diệu phải không bạn? ✨

    Con người Việt Nam lạc quan

    Gần ba thập kỷ trôi qua, Việt Nam đã tặng ông những người bạn chí cốt. Họ vẫn thường hỏi “Khi nào anh trở lại Việt Nam lần nữa?”. Đối với ông, đó chẳng phải lời mời khách sáo, mà là lời gọi chân tình, thôi thúc ông tiếp tục hành trình trở về.

    Tôi rất ấn tượng khi biết Murayama-san đã có vinh dự tham dự những sự kiện trọng đại của Việt Nam như lễ kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước (A50) và đặc biệt là Cách mạng Tháng Tám, Quốc khánh 2/9 (A80). Ông kể, nếu ở A50 ông đã cảm nhận được tinh thần đoàn kết, thì ở A80, sự đoàn kết ấy còn mạnh mẽ và sâu sắc hơn rất nhiều, với quy mô tổ chức vượt xa mọi tưởng tượng. Điều khiến ông ấn tượng nhất chính là tình yêu nước nồng nhiệt của người dân Việt Nam – một ngọn lửa rực cháy trong tim mỗi người. ❤️

    Không khí lễ Quốc khánh Việt Nam

    Có một câu chuyện nhỏ làm tôi xúc động vô cùng. Trong lúc tác nghiệp ở A80, Murayama-san đã dừng lại hỏi chuyện một người phụ nữ trung niên, ông đã dũng cảm nói lời xin lỗi về những nỗi đau quá khứ mà Nhật Bản có thể đã gây ra. Để đáp lại, người phụ nữ hiền hậu ấy chỉ nhẹ nhàng bảo rằng, tất cả đã là chuyện của quá khứ. Việt Nam và Nhật Bản giờ đang xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, và thế hệ sau nên trân trọng, cùng hướng về tương lai. Ông cũng nhận được những câu trả lời tương tự từ các bạn sinh viên trẻ. “Đó chính là hình ảnh Việt Nam mà tôi muốn truyền tải đến người dân Nhật Bản. Một dân tộc giàu tình cảm, luôn mang trong mình lòng biết ơn sâu sắc và luôn hướng về phía trước”, ông Murayama nhấn mạnh. Thật đẹp biết bao! 🌸

    Tình người Việt Nam

    Nhớ lại những ngày đầu tiên, gần 30 năm trước, ông Murayama bất ngờ trước sự thay đổi chóng mặt của Việt Nam. Ông ví Việt Nam những năm 1970 của Nhật Bản. Nhưng có một điểm khác biệt khiến ông trăn trở: kinh tế Nhật Bản càng phát triển, tình cảm giữa con người dường như lại nhạt dần. Nhưng ở Việt Nam, dù kinh tế ngày càng tiến lên, sự gắn kết và tình người lại thêm sâu đậm.

    Cảnh quan Nhật Bản

    Điều khiến ông xúc động nhất là sự tương trợ nhau trong cuộc sống đời thường. Chẳng hạn như nếu có người gặp tai nạn trên đường, mọi người sẵn sàng lao vào giúp đỡ mà không hề ngần ngại. Điều này hiếm thấy ở quê nhà ông. Sự khác biệt ấy khiến ông thực sự ấn tượng và khắc sâu trong tâm trí.

    Murayama-san cảm thấy thật may mắn khi được hòa mình vào dòng người, được chứng kiến lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết của dân tộc Việt Nam trong những ngày lễ lớn. Với ông, đây là những giá trị tuyệt vời không phải nơi nào cũng có được. “Dù kinh tế phát triển mạnh mẽ, tình người Việt Nam vẫn không hề phai nhạt. Đó là điều khiến tôi ấn tượng nhất”, ông chia sẻ.

    Tips nhỏ từ Murayama-san và cũng là điều tôi muốn nhắn nhủ bạn: Để thực sự hiểu Việt Nam, đừng chỉ nhìn qua những điểm đến du lịch nổi tiếng. Hãy dành thời gian trò chuyện với người dân địa phương, lắng nghe những câu chuyện đời thường của họ. Bạn sẽ cảm nhận được sự ấm áp, lòng mến khách và tinh thần đoàn kết tuyệt vời mà ông Murayama đã nhắc đến. Những trải nghiệm ấy không hề mất phí, nhưng giá trị mà nó mang lại thì vô giá. Hãy mở lòng và cảm nhận nhé!

    Du lịch trải nghiệm Việt Nam

    Bạn thấy đó, Việt Nam không chỉ là cảnh đẹp, món ăn ngon, mà còn là tình người, là sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc. Hy vọng câu chuyện của Murayama-san sẽ thôi thúc bạn một lần ghé thăm, để tự mình cảm nhận những điều tuyệt vời này nhé! 🇻🇳

  • Phú Quốc – Nơi Tình Người Tỏa Sáng Giữa Lòng Đảo Ngọc

    Phú Quốc – Nơi Tình Người Tỏa Sáng Giữa Lòng Đảo Ngọc

    Chào cả nhà yêu du lịch!

    Chiều hoàng hôn buông dần trên đảo ngọc Phú Quốc, những tia nắng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên bãi cát mịn màng. Cả hòn đảo như đang chìm vào một vẻ đẹp bình yên vốn có. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác thư thái khi ngắm nhìn biển xanh nơi đây.

    Hoàng hôn Phú Quốc

    Thế nhưng, vào khoảng 18h ngày 2/11 định mệnh ấy, một câu chuyện đã diễn ra, sưởi ấm biết bao trái tim và khẳng định một điều: lòng tốt vẫn luôn hiện hữu, đặc biệt là ở nơi đất khách quê người. Nó khiến tôi thêm yêu mến mảnh đất này và con người nơi đây.

    Anh Hoàng Phương, chủ một tiệm trái cây nhỏ xinh trên đường Trần Hưng Đạo, thường ngày vẫn quen với những nụ cười rạng rỡ của du khách. Nhưng hôm đó, anh bắt gặp một ánh mắt đầy hoảng loạn, thất thần từ một vị khách Hàn Quốc. Vị khách cùng một người Việt Nam, vội vã kể lại câu chuyện đau lòng: mẹ ruột của anh, một cụ bà đang mất trí nhớ tạm thời, đã bất ngờ lạc mất khi cả đoàn đang vui chơi ở khu vực Long Beach Mart.

    Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt người con trai, khi mẹ mình đang ở một nơi xa lạ, không biết đường về. Thấy tiệm trái cây của anh Phương có camera an ninh, vị khách đã đặt hết hy vọng vào đó. Anh Phương không chút chần chừ, lập tức rà soát lại toàn bộ đoạn phim. Mọi ánh mắt đều dán chặt vào màn hình, từng giây trôi qua đều là một sự chờ đợi nghẹt thở.

    Hành động giúp đỡ

    Rồi điều kỳ diệu đã đến! Sau khoảng 15-20 phút, hình ảnh một cụ bà lớn tuổi, tay cầm gậy, bước chậm rãi ngang qua cửa tiệm đã khiến tất cả vỡ òa. Người con trai nhận ra ngay đó chính là mẹ mình. Không để lỡ một phút giây nào, anh Phương nhanh chóng nhìn theo hướng cụ đi, rồi chở vị khách lên xe máy, tức tốc lên đường tìm kiếm.

    Anh Phương, một người con của Phú Quốc gần 10 năm nay, thông thuộc mọi ngóc ngách. Cả hai cứ thế rảo quanh 3-4 trục đường chính, đôi lúc dừng lại hỏi han những người bán hàng rong, chủ quán ven đường. May mắn thay, một vài người đã thấy cụ bà với dáng vẻ và trang phục như trong ảnh. Những manh mối nhỏ nhoi ấy tiếp thêm động lực cho cuộc tìm kiếm, như một tia sáng trong đêm tối vậy.

    Khám phá Phú Quốc

    Không chỉ dừng lại ở đó, anh Phương còn đăng tải thông tin lên các hội nhóm ở Phú Quốc, kêu gọi cộng đồng chung tay. Và thật ấm lòng làm sao, rất nhiều người đã nhiệt tình cung cấp thêm thông tin quan trọng. Cuối cùng, theo chỉ dẫn, họ đã tìm thấy cụ bà vẫn đang chống gậy bước đi trên đường. Dáng vẻ cụ tuy mệt mỏi nhưng vẫn tỉnh táo. Khoảnh khắc tìm thấy mẹ, người con trai Hàn Quốc đã không kìm được nước mắt, bao nhiêu lo lắng tan biến thành niềm vui vỡ òa. Tôi tin rằng bất cứ ai chứng kiến cảnh tượng ấy cũng sẽ không khỏi xúc động.

    Sau gần 5km và 2 tiếng đồng hồ tìm kiếm, anh Phương đã chở hai mẹ con trở về tiệm trái cây của mình, đợi đoàn đến đón. Để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, vị khách Hàn Quốc đã muốn gửi tặng anh Phương một số tiền không nhỏ – khoảng 500 USD (hơn 13 triệu đồng). Thế nhưng, anh Phương đã lịch sự và dứt khoát từ chối. “Giúp được ai trong lúc khó khăn cũng là điều nên làm, đặc biệt là những vị khách phương xa. Tôi không thể nhận số tiền này mà muốn du khách hiểu rằng, người Việt Nam rất thân thiện và nhiệt thành”, anh chia sẻ. Lòng tốt không mong hồi đáp, đó chính là điều ý nghĩa nhất!

    Lòng tốt người Việt

    Đó không chỉ là một câu chuyện về tìm người lạc, mà còn là một minh chứng sống động cho tấm lòng hiếu khách, nhân ái của người dân Việt Nam. Phú Quốc không chỉ đẹp bởi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt vời, mà còn ấm áp bởi những trái tim rộng mở. Đặc biệt, đảo ngọc này đang ngày càng trở thành điểm đến yêu thích của du khách Hàn Quốc, nhiều gia đình lựa chọn nơi đây để tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng trọn vẹn. Câu chuyện này chắc chắn sẽ là một kỷ niệm khó quên, để lại dấu ấn đẹp đẽ về một Phú Quốc đầy tình người.

    Bãi Sao Phú Quốc

    Nếu bạn đang tìm kiếm một điểm đến không chỉ có cảnh đẹp mà còn có những con người nồng hậu, chân thành, thì Phú Quốc chính là lựa chọn tuyệt vời đó. Hãy đến và tự mình cảm nhận sự ấm áp này nhé! 🌸🤗

    (Giá vé, giờ mở cửa các điểm tham quan sẽ được cập nhật trong các bài viết tiếp theo.)

  • Việt Nam – Chuyến Đi Đổi Đời, Nơi An Toàn Nhất Tôi Từng Ở

    Việt Nam – Chuyến Đi Đổi Đời, Nơi An Toàn Nhất Tôi Từng Ở

    Chào bạn, những người bạn đồng hành của tôi trên mọi nẻo đường!

    Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng nặng nề ấy, khi cuộc sống dường như chìm trong một mảng màu xám xịt. Áp lực, thất vọng bủa vây, và tôi cứ loay hoay tìm một lối thoát. Đó là trước khi tôi đặt chân đến Việt Nam, một đất nước mà lúc đó, tôi chỉ coi là một điểm đến trong hành trình khám phá thế giới. Ai ngờ, chuyến đi ấy lại mở ra một trang mới hoàn toàn, thay đổi cả cuộc đời tôi.

    Khoảnh khắc đầu tiên đặt chân xuống đây, tôi như được tiếp thêm một luồng năng lượng tươi mới. Mọi nỗi buồn bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự vui vẻ, hào hứng. Từng con phố nhộn nhịp, từng nụ cười thân thiện, mọi thứ ở Việt Nam đúng như những gì tôi từng nghe, thậm chí còn hơn thế nữa. Tôi đã có khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời, như thể mọi muộn phiền đã tự động bốc hơi khỏi tâm trí mình.

    Cờ Việt Nam tung bay trong gió

    Không muốn để những cảm xúc tích cực ấy trôi đi, tôi trở về Mỹ với một quyết tâm mãnh liệt: phải quay lại Việt Nam, sớm nhất có thể. Và thế là, sau khi hoàn thành nghĩa vụ trong Không quân, xuất ngũ danh dự vào năm 2019, tôi đã thực hiện ước mơ của mình – chuyển đến sống ở TP.HCM. Nơi đây không chỉ là một thành phố, mà là bến đỗ bình yên, là nơi tôi bắt đầu lại cuộc đời.

    Bản đồ Việt Nam với các thành phố lớn

    Cuộc sống ở Sài Gòn những ngày đầu cũng có chút bỡ ngỡ, tôi phải thay đổi chỗ ở vài lần để tìm được nơi ưng ý. Nhưng suốt 2 năm qua, tôi đã ổn định tại một căn hộ với tầm nhìn tuyệt đẹp ở một trong những tòa nhà cao nhất thành phố. Mỗi sáng thức dậy, nhìn ngắm thành phố từ trên cao, tôi lại thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.

    Toàn cảnh thành phố Hồ Chí Minh nhìn từ trên cao lúc hoàng hôn

    Về chi tiêu, nhiều người hẳn sẽ tò mò đúng không? Một căn hộ hai phòng ngủ ấm cúng của tôi tốn khoảng 850 USD (hơn 22 triệu đồng) mỗi tháng. Cộng thêm điện nước chừng 130 USD, tiền điện thoại vỏn vẹn 8,5 USD, xăng xe 15 USD, rồi thẻ gym 27 USD… tổng cộng mọi thứ khá thoải mái. Thu nhập của tôi đến từ nhiều nguồn, từ trợ cấp cựu binh, học bổng thạc sĩ, và đặc biệt là công việc giảng dạy tiếng Anh mà tôi vô cùng yêu thích. Ngoài ra, tôi còn làm thêm thu âm giọng nói và đầu tư chứng khoán. Tổng thu nhập mỗi tháng khoảng 4.000 USD (hơn 105 triệu đồng). Nghe có vẻ không phải là con số quá lớn ở Mỹ, nhưng ở Việt Nam, đây là một mức sống rất tốt, cho phép tôi được tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn. 🌸

    Điều đặc biệt nhất mà tôi cảm nhận được ở đây, là sự an toàn. Tôi chưa bao giờ phải ngoái đầu nhìn lại mỗi khi đi trên đường. Mọi người sống một cách bình thản, tập trung vào công việc và cuộc sống của mình. Cảm giác yên bình ấy thật quý giá, và Việt Nam thực sự là nơi an toàn nhất mà tôi từng sống. Ngay cả những vấn đề sức khỏe tôi từng gặp phải khi còn ở quân ngũ như viêm khớp, hô hấp hay thính giác, đều trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều từ khi tôi chuyển đến đây. Mọi thứ như được chữa lành vậy. 🏞️

    Biểu tượng chữa lành với hình ảnh người ngồi thiền bên cây cối
    Khung cảnh thiên nhiên yên bình với dòng chữ healing

    Tôi cũng dành thời gian học tiếng Việt để hòa nhập tốt hơn, dù chưa thực sự thông thạo nhưng tôi tin mình nói khá ổn đó! Hihi. Tôi còn trích một phần thu nhập để đầu tư vào chứng khoán và hỗ trợ cộng đồng địa phương, luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những chi phí bất ngờ như gia hạn visa (cập nhật thông tin visa) hay y tế (cập nhật chi phí y tế).

    Nếu một ngày nào đó tôi phải rời đi, thì có lẽ là do Việt Nam bảo tôi rời đi thôi. Ở quê nhà, tôi từng cảm thấy mất động lực, luôn phải chạy theo những tiêu chuẩn không thể với tới. Còn ở Việt Nam, áp lực tiền bạc giảm đi rất nhiều, tôi có thể tập trung vào những điều khiến mình hạnh phúc, thay vì chỉ chăm chăm kiếm sống. Đó là một cảm giác tự do thật sự.

    Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để “tái tạo” lại bản thân, tìm thấy sự bình yên và một cuộc sống mới mẻ, hãy thử một lần đến Việt Nam xem sao. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy “thiên đường” của riêng mình như tôi đã từng. 🍜

  • Hạ Long và câu chuyện “bát bún 810 nghìn”: Nỗi lo không của riêng ai?

    Hạ Long và câu chuyện “bát bún 810 nghìn”: Nỗi lo không của riêng ai?

    Hạ Long trong mắt tôi luôn là một bức tranh tuyệt đẹp, một kỳ quan mà tạo hóa ưu ái ban tặng cho đất Việt. Mỗi lần nhắc đến, lòng tôi lại rộn ràng một cảm xúc rất riêng, về những đảo đá vôi kỳ vĩ vươn mình giữa làn nước xanh ngọc bích, về những hang động thạch nhũ lấp lánh như dát bạc. 🌸

    Thế nhưng, hành trình nào cũng có lúc gặp phải những gợn sóng nhỏ, những trải nghiệm không như ý có thể len lỏi, để lại chút vương vấn buồn trong lòng du khách. Câu chuyện mà tôi muốn sẻ chia hôm nay là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, để những chuyến đi của chúng ta luôn trọn vẹn niềm vui, không chỉ ở Hạ Long mà còn ở bất cứ nơi nào.

    Toàn cảnh Vịnh Hạ Long hùng vĩ từ trên cao

    ***

    Vừa qua, tôi tình cờ đọc được một câu chuyện khiến mình không khỏi trăn trở. Chuyện là về chuyến đi Hạ Long của một gia đình từ Phú Thọ. Sau chặng đường dài mệt mỏi, chị Hà và gia đình chỉ muốn tìm một quán ăn nhẹ nhàng để nạp năng lượng, trước khi bắt đầu khám phá vẻ đẹp Vịnh. Chị đã tin tưởng lời giới thiệu của bác tài xế taxi, ghé vào một quán bún ở khu vực Bãi Cháy.

    Menu được đưa ra không ghi giá, và đây có lẽ là khởi nguồn của mọi chuyện. Chị Hà gọi vài bát bún hải sản, bánh cuốn và một bát cháo nhỏ xinh cho bé con 8 tháng tuổi. Đến khi thanh toán, con số trên hóa đơn 810.000 đồng đã khiến chị vô cùng bất ngờ. Bún hải sản 150.000 đồng/bát, bánh cuốn 150.000 đồng/suất, cháo cũng 150.000 đồng/bát… Một mức giá thật sự vượt quá sức tưởng tượng cho một bữa ăn bình dân ở một thành phố du lịch!

    Bún hải sản tươi ngon, hấp dẫn

    Không ai muốn một bữa ăn, dù ngon đến mấy, lại để lại vị đắng trong lòng vì giá cả không minh bạch cả. Câu chuyện này thực sự làm tôi suy nghĩ rất nhiều về “niềm tin” của du khách.

    ***

    Ngay sau khi câu chuyện được báo chí phản ánh, chính quyền phường Bãi Cháy đã nhanh chóng vào cuộc kiểm tra. Quán ăn Thu Hương, nơi xảy ra sự việc, dù có đầy đủ giấy phép kinh doanh, nhưng lại mắc lỗi trong việc niêm yết giá. Thực đơn niêm yết của quán chỉ có các món bún phở từ 70.000 – 100.000 đồng, hoàn toàn không có món “đặc biệt” giá 150.000 đồng như đã tính cho khách.

    Biển niêm yết giá tại quán ăn

    Việc niêm yết không rõ ràng, gây nhầm lẫn này đã khiến quán phải nhận mức phạt hành chính 750.000 đồng. Đây không phải là một con số quá lớn, nhưng điều quan trọng hơn cả là lời nhắc nhở về đạo đức kinh doanh và sự minh bạch. Du lịch không chỉ là cảnh đẹp, món ngon, mà còn là niềm tin mà du khách đặt vào. Một bữa ăn “giá trên trời” có thể làm hỏng cả chuyến đi, để lại ấn tượng không đẹp về cả một điểm đến.

    Hình ảnh minh họa cho việc chặt chém, hét giá

    ***

    Lời khuyên nhỏ từ tôi, một người mê xê dịch:

    Khi đi du lịch, đặc biệt là ở những địa điểm đông khách và có phần “nổi tiếng”, bạn hãy luôn cẩn trọng một chút nhé! 🌸

    • Luôn hỏi giá trước: Nếu menu không có giá, đừng ngại hỏi nhân viên. Một câu hỏi nhỏ có thể giúp bạn tránh được những “cú sốc” lớn sau này.
    • Kiểm tra kỹ hóa đơn: Trước khi thanh toán, hãy xem lại hóa đơn thật kỹ càng, so sánh với những gì bạn đã gọi và giá đã được thông báo.
    • Tìm hiểu trước: Nếu có thời gian, hãy chịu khó tham khảo các quán ăn uy tín, có review tốt trên các diễn đàn, hội nhóm du lịch trước khi đến. Những thông tin này thường rất hữu ích đó!

    Người phụ nữ đang lập kế hoạch cho chuyến du lịch của mình

    Hy vọng câu chuyện này sẽ là một kinh nghiệm nhỏ cho chúng ta, những trái tim yêu du lịch. Hạ Long vẫn là một điểm đến tuyệt vời với bao nhiêu điều kỳ thú đang chờ đón, chỉ cần chúng ta là những du khách thông thái và cẩn trọng hơn một chút. Hãy để mỗi chuyến đi luôn là những kỷ niệm đẹp, bạn nhé! 🏞️💖

    Cảnh sắc Vịnh Hạ Long tuyệt đẹp với thuyền du lịch