







Chào bạn, những người bạn đồng hành của tôi trên mọi nẻo đường!
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng nặng nề ấy, khi cuộc sống dường như chìm trong một mảng màu xám xịt. Áp lực, thất vọng bủa vây, và tôi cứ loay hoay tìm một lối thoát. Đó là trước khi tôi đặt chân đến Việt Nam, một đất nước mà lúc đó, tôi chỉ coi là một điểm đến trong hành trình khám phá thế giới. Ai ngờ, chuyến đi ấy lại mở ra một trang mới hoàn toàn, thay đổi cả cuộc đời tôi.
Khoảnh khắc đầu tiên đặt chân xuống đây, tôi như được tiếp thêm một luồng năng lượng tươi mới. Mọi nỗi buồn bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho sự vui vẻ, hào hứng. Từng con phố nhộn nhịp, từng nụ cười thân thiện, mọi thứ ở Việt Nam đúng như những gì tôi từng nghe, thậm chí còn hơn thế nữa. Tôi đã có khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong đời, như thể mọi muộn phiền đã tự động bốc hơi khỏi tâm trí mình.

Không muốn để những cảm xúc tích cực ấy trôi đi, tôi trở về Mỹ với một quyết tâm mãnh liệt: phải quay lại Việt Nam, sớm nhất có thể. Và thế là, sau khi hoàn thành nghĩa vụ trong Không quân, xuất ngũ danh dự vào năm 2019, tôi đã thực hiện ước mơ của mình – chuyển đến sống ở TP.HCM. Nơi đây không chỉ là một thành phố, mà là bến đỗ bình yên, là nơi tôi bắt đầu lại cuộc đời.

Cuộc sống ở Sài Gòn những ngày đầu cũng có chút bỡ ngỡ, tôi phải thay đổi chỗ ở vài lần để tìm được nơi ưng ý. Nhưng suốt 2 năm qua, tôi đã ổn định tại một căn hộ với tầm nhìn tuyệt đẹp ở một trong những tòa nhà cao nhất thành phố. Mỗi sáng thức dậy, nhìn ngắm thành phố từ trên cao, tôi lại thấy lòng mình thật nhẹ nhõm.

Về chi tiêu, nhiều người hẳn sẽ tò mò đúng không? Một căn hộ hai phòng ngủ ấm cúng của tôi tốn khoảng 850 USD (hơn 22 triệu đồng) mỗi tháng. Cộng thêm điện nước chừng 130 USD, tiền điện thoại vỏn vẹn 8,5 USD, xăng xe 15 USD, rồi thẻ gym 27 USD… tổng cộng mọi thứ khá thoải mái. Thu nhập của tôi đến từ nhiều nguồn, từ trợ cấp cựu binh, học bổng thạc sĩ, và đặc biệt là công việc giảng dạy tiếng Anh mà tôi vô cùng yêu thích. Ngoài ra, tôi còn làm thêm thu âm giọng nói và đầu tư chứng khoán. Tổng thu nhập mỗi tháng khoảng 4.000 USD (hơn 105 triệu đồng). Nghe có vẻ không phải là con số quá lớn ở Mỹ, nhưng ở Việt Nam, đây là một mức sống rất tốt, cho phép tôi được tận hưởng cuộc sống một cách trọn vẹn. 🌸
Điều đặc biệt nhất mà tôi cảm nhận được ở đây, là sự an toàn. Tôi chưa bao giờ phải ngoái đầu nhìn lại mỗi khi đi trên đường. Mọi người sống một cách bình thản, tập trung vào công việc và cuộc sống của mình. Cảm giác yên bình ấy thật quý giá, và Việt Nam thực sự là nơi an toàn nhất mà tôi từng sống. Ngay cả những vấn đề sức khỏe tôi từng gặp phải khi còn ở quân ngũ như viêm khớp, hô hấp hay thính giác, đều trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều từ khi tôi chuyển đến đây. Mọi thứ như được chữa lành vậy. 🏞️
![]()

Tôi cũng dành thời gian học tiếng Việt để hòa nhập tốt hơn, dù chưa thực sự thông thạo nhưng tôi tin mình nói khá ổn đó! Hihi. Tôi còn trích một phần thu nhập để đầu tư vào chứng khoán và hỗ trợ cộng đồng địa phương, luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những chi phí bất ngờ như gia hạn visa (cập nhật thông tin visa) hay y tế (cập nhật chi phí y tế).
Nếu một ngày nào đó tôi phải rời đi, thì có lẽ là do Việt Nam bảo tôi rời đi thôi. Ở quê nhà, tôi từng cảm thấy mất động lực, luôn phải chạy theo những tiêu chuẩn không thể với tới. Còn ở Việt Nam, áp lực tiền bạc giảm đi rất nhiều, tôi có thể tập trung vào những điều khiến mình hạnh phúc, thay vì chỉ chăm chăm kiếm sống. Đó là một cảm giác tự do thật sự.
Nếu bạn đang tìm kiếm một nơi để “tái tạo” lại bản thân, tìm thấy sự bình yên và một cuộc sống mới mẻ, hãy thử một lần đến Việt Nam xem sao. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy “thiên đường” của riêng mình như tôi đã từng. 🍜

Chào bạn, những người bạn đồng hành của tôi trên mọi nẻo đường! 🌸
Tôi biết, mỗi khi nhắc đến du lịch, chúng ta thường hình dung về những hành trình đầy ắp niềm vui, những khung cảnh tuyệt đẹp và những trải nghiệm đáng nhớ. Những chuyến đi mơ ước, đúng không? Nhưng đôi khi, cuộc sống lại mang đến những khoảnh khắc mà chẳng ai trong chúng ta mong muốn, ngay cả trên những chuyến bay, nơi ta nghĩ mình an toàn nhất. Có những câu chuyện buồn lắm, mình cùng nhau chia sẻ nhé.
Mới đây thôi, trái tim mình như thắt lại khi nghe tin về một sự việc không may trên chuyến bay easyJet số hiệu EJU6775 từ Nantes đến hòn đảo Lanzarote xinh đẹp của Tây Ban Nha. Một hành khách đã gặp phải sự cố y tế nghiêm trọng. Đội ngũ phi hành đoàn đã cố gắng hết sức mình, cơ trưởng cũng nhanh chóng phát tín hiệu khẩn cấp và hạ cánh theo đúng quy trình. Nhưng tiếc thay, vị khách ấy đã không qua khỏi và tử vong ngay trên máy bay. 😔
Đây thực sự là một bi kịch đau lòng, và hãng easyJet cũng đã gửi lời chia buồn sâu sắc đến gia đình nạn nhân. Họ luôn khẳng định sự an toàn và sức khỏe của hành khách là ưu tiên hàng đầu, điều này thì mình tin tưởng. Vụ việc đáng tiếc này cũng khiến chuyến bay quay trở lại Pháp bị chậm trễ đáng kể.
Bạn biết không, điều này không phải là lần đầu tiên xảy ra. Vài tháng trước đó, một trường hợp tương tự cũng khiến chuyến bay LS676 của Jet2 từ Tenerife đến Nottingham (Anh) phải chuyển hướng khẩn cấp đến Santiago de Compostela (Tây Ban Nha). Một hành khách khoảng 70 tuổi đã gặp vấn đề sức khỏe nghiêm trọng. Dù được cấp cứu kịp thời ngay khi máy bay hạ cánh, vị khách này cũng đã không thể qua khỏi.
Nghe có vẻ đáng sợ đúng không? Mình cũng từng có chút lo lắng đấy chứ. Nhưng thực tế, những sự cố như thế này cực kỳ hiếm gặp. Các hãng hàng không luôn có quy định chặt chẽ về sức khỏe của hành khách, đặc biệt là những người có bệnh nền nghiêm trọng, thường sẽ được khuyến cáo không nên bay. Tuy nhiên, với hàng tỷ lượt khách di chuyển mỗi năm, đôi khi những điều không mong muốn vẫn có thể xảy ra, dù tỷ lệ cực nhỏ.
Vậy, nếu trường hợp không may này xảy ra, các tiếp viên hàng không sẽ xử lý thế nào nhỉ? Đây là câu hỏi mà chắc hẳn nhiều người trong chúng ta thắc mắc. ✈️
Thực ra, quy trình này có thể khác nhau tùy thuộc vào từng hãng bay và loại máy bay. Mình được biết, một số máy bay cỡ lớn, hạng sang thậm chí còn có tủ chuyên dụng để bảo quản thi thể, đặt kín đáo gần cửa thoát hiểm. Nghe có vẻ lạ lẫm và hơi rùng mình, nhưng đó là một phần của quy trình để đảm bảo sự tôn trọng tối đa. Tuy nhiên, với hầu hết máy bay cỡ nhỏ, điều này không khả thi đâu.
Không phải tất cả tiếp viên hàng không đều được huấn luyện chuyên sâu cho tình huống hi hữu này đâu nhé. Nhưng ở châu Âu, các hãng bay đều phải tuân thủ quy định an ninh của EU, trong đó yêu cầu tiếp viên được đào tạo về sơ cứu, sử dụng máy sốc tim (AED) trong trường hợp khẩn cấp. Họ được trang bị kiến thức để xử lý những tình huống nguy cấp nhất.
Khi có sự cố, tiếp viên thường sẽ ra ám hiệu riêng để toàn bộ phi hành đoàn nắm được tình hình. Sau đó, họ sẽ cố gắng sắp xếp một hàng ghế trống, hoặc đưa hành khách đến khoang thương gia nếu còn chỗ, và phủ một tấm chăn hoặc vải để giữ sự kín đáo, tôn trọng cho nạn nhân. Mục tiêu chính là đảm bảo sự an toàn và tâm lý cho những hành khách còn lại, đồng thời xử lý tình huống một cách chuyên nghiệp nhất.
Bạn thấy đấy, du lịch bằng máy bay vẫn là một trong những phương tiện an toàn nhất mà chúng ta có. Những câu chuyện buồn này nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống đôi khi thật mong manh, và việc giữ gìn sức khỏe, cẩn trọng trong mọi hành trình là điều vô cùng quan trọng. Hãy luôn lắng nghe cơ thể mình và chuẩn bị thật tốt trước mỗi chuyến đi nhé. An toàn là trên hết! 💖 Luôn yêu thương và chăm sóc bản thân mình nha.

Mỗi lần bước lên máy bay, mình luôn có một cảm giác thật đặc biệt. Đó là sự hòa trộn giữa háo hức khám phá chân trời mới và một niềm tin thầm lặng vào sự an toàn của mỗi chuyến bay. Thế nhưng, đôi khi, những tin tức từ xa xôi lại khiến mình giật mình, nhắc nhở rằng đằng sau mỗi hành trình là cả một hệ thống phức tạp và những quy tắc nghiêm ngặt.

Câu chuyện từ Brazil về hãng hàng không Voepass mới đây đã để lại trong mình nhiều trăn trở.
Cơ quan quản lý hàng không dân dụng Brazil (ANAC) vừa ra quyết định đóng cửa Voepass, một hãng hàng không nội địa từng quen thuộc. Mình đọc tin mà lòng nặng trĩu. Không ai muốn chứng kiến một hãng bay nào phải dừng hoạt động, nhưng lý do đằng sau thì thực sự đáng suy ngẫm.

Mọi chuyện bắt nguồn từ một thảm kịch đáng sợ vào mùa hè năm 2024, khi chiếc ATR-72-500 của Voepass đột ngột rơi, cướp đi sinh mạng của toàn bộ 62 người trên khoang 💔.


Dù nguyên nhân chính xác vẫn đang được điều tra, nhưng điều khiến ANAC phải hành động quyết liệt chính là việc hãng đã nhiều lần vi phạm quy định an toàn và có những sai sót mang tính hệ thống. Thậm chí, sau vụ tai nạn thương tâm ấy, Voepass vẫn không thực hiện ít nhất 20 biện pháp khắc phục an toàn cần thiết. Nghe đến đây, mình không khỏi cảm thấy bàng hoàng. An toàn bay không phải là thứ có thể đánh đổi hay lơ là một phút giây nào.

Ngành hàng không vẫn luôn được xem là phương tiện di chuyển an toàn nhất, nhưng đó không phải là điều ngẫu nhiên. Nó là kết quả của vô vàn quy định chặt chẽ, của sự kiểm tra, bảo dưỡng định kỳ và sự tuân thủ nghiêm ngặt từ đội ngũ phi công đến kỹ thuật viên. Các chuyên gia đã mô tả thảm kịch của Voepass là một sự việc “có thể tránh được”, và việc một hãng bay không chịu thay đổi sau một tai nạn chết người là điều khó chấp nhận.

ANAC đã cho Voepass cơ hội. Từ tháng 3, họ đã đình chỉ hoạt động để hãng có thời gian sửa chữa những thiếu sót. Nhưng rồi, ba tháng trôi qua, Voepass vẫn không thể đáp ứng được các tiêu chuẩn an toàn bắt buộc. Cuối cùng, quyết định thu hồi giấy phép vĩnh viễn, kèm theo án phạt 100.000 USD (cập nhật: khoảng 2,6 tỷ đồng), là điều không thể tránh khỏi.

Vậy thì, với chúng ta – những người yêu du lịch và thường xuyên di chuyển bằng đường hàng không, bài học rút ra là gì? Có lẽ, điều quan trọng nhất là sự tin tưởng vào hệ thống kiểm soát an toàn. Dù việc đóng cửa một hãng bay có thể gây xáo trộn cho một số tuyến đường ở Brazil, nhưng mình tin rằng đây là một bước đi cần thiết để đảm bảo mỗi hành trình trên bầu trời đều an toàn nhất có thể. Khi chọn một hãng bay, dù là nội địa hay quốc tế, chúng ta cũng nên dành chút thời gian tìm hiểu về uy tín và lịch sử an toàn của họ. Sức khỏe và sự an toàn của bản thân mình luôn là ưu tiên hàng đầu, phải không nào? 🛡️

Vụ việc của Voepass là một lời nhắc nhở đau lòng về trách nhiệm to lớn trong ngành hàng không. Mình mong rằng từ câu chuyện này, các hãng bay sẽ càng cẩn trọng hơn, và các cơ quan quản lý sẽ tiếp tục giữ vững lập trường nghiêm khắc của mình. Để rồi, mỗi khi nhìn lên bầu trời, chúng ta vẫn có thể mỉm cười và tin tưởng vào những chuyến bay an toàn, đưa ta đến những miền đất mới tuyệt vời 🏞️.
