Bước chân vào Hội An, mình cứ ngỡ như cánh cửa thời gian vừa mở ra, đưa mình về với những con phố trầm mặc của thế kỷ 17, 18. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, và mình biết, đây chính là nơi để săn tìm những khoảnh khắc đẹp nhất, những câu chuyện bình dị nhất để khoe với mọi người về một ngày ở Hội An thật khác. 🌸

Phố cổ này yêu lắm cái sự chậm rãi, cái không khí mà xe đạp được ưu tiên hơn cả. Mình thích cái cảm giác đạp xe chầm chậm, rảo bước qua từng con phố nhỏ, ngắm nhìn cuộc sống cứ thế diễn ra, nhẹ nhàng như hơi thở. Những con người ở đây dễ gần đến mức mình chỉ muốn nán lại trò chuyện mãi.

Giữa lòng phố cổ, dòng sông Hoài lững lờ trôi, chậm rãi như điệu “slow” của một bản nhạc cổ. Những ngôi nhà cổ san sát nhau, mái ngói rêu phong kể bao nhiêu câu chuyện. Mình cứ mải mê đưa chiếc máy ảnh lên, tìm kiếm những góc chụp thật “đắt”, nơi mà ánh nắng xiên qua kẽ lá, đậu trên tường vàng, bỗng biến cả con hẻm nhỏ thành một tác phẩm nghệ thuật.

Đi giữa phố, không khó để bắt gặp những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, hay những chiếc xe hàng rong đầy ắp món ngon. Người Hội An chất phác lắm, cái chất mặn mòi của miền Trung, họ mến khách và dí dỏm đến lạ. Mình có thể lạc vào một con hẻm nhỏ, rồi lại khám phá ra một quán cà phê xinh xắn hay một gánh hàng vặt độc đáo. Thậm chí, được nghe cô chú bán hàng kể về những câu chuyện mưu sinh, về Hội An của ngày xưa, sao mà thấy thân thương đến vậy!

Chợ Hội An là một trong những nơi mình thích nhất để cảm nhận nhịp sống và thực hành chụp ảnh streetstyle. Ở đó, có đủ mọi sắc màu, âm thanh, và những gương mặt thật thà, chất phác. Mỗi khung hình đều mang một ý nghĩa riêng, một cảm xúc rất đỗi chân thật mà mình muốn lưu giữ.
Chiều Hội An thì khỏi phải nói, đẹp một cách bình dị. Mấy quán cà phê vỉa hè bắt đầu tấp nập khách. Người ta ngồi đó, nhâm nhi tách trà, cà phê, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường. Mình còn bắt gặp chú nghệ nhân làm hoa bên lề đường, chú cứ cần mẫn, tỉ mẩn với từng cánh hoa, và sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện về nghề, về phố cổ.
Những câu chuyện về những mảnh đời mưu sinh ở Hội An, những người từ các tỉnh lẻ đến đây, họ mang theo cả gánh nặng cuộc đời nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực. Có người định cư, có người thì đợi ngày về thăm quê, nhưng tất cả đều yêu và gắn bó với mảnh đất này theo cách riêng của họ. Ngồi nghe họ kể chuyện, mình thấy Hội An không chỉ có những mái ngói rêu phong, mà còn có cả những tâm hồn dung dị, ấm áp.
Hội An trong mắt mình, như một cuốn sách cổ của thời gian, mỗi trang là một câu chuyện, một trang sử của nền văn hóa. Mình cứ ví von Hội An như một người phụ nữ đầy ưu sầu, mang nét đẹp truyền thống nhưng đâu đó lại ẩn chứa chút hoang dại, đượm buồn và đầy hoài niệm. Dường như dòng chảy hối hả của thời gian cũng chẳng thể vùi lấp đi cái không khí cổ xưa ấy.
Ở Hội An, người dân sống chậm, từ tốn, và chính sự dung dị ấy khiến người ta phải say đắm, yêu thương, có khi đi quên cả lối về. Rất nhiều người, chỉ một lần đến đã “phải lòng” cái vẻ hoài cổ này. 🏞️
Với mình, Hội An là tuổi trẻ, là thành phố bước ra từ miền cổ tích. Là những buổi lang thang chùa Cầu, dạo Hội Quán, thưởng thức cao lầu, nhâm nhi nước mót, hay ngồi thuyền thả hoa đăng, cười đùa vui vẻ. Là tiếng Bài Chòi vang vọng một góc phố, là tiếng nói cười của những người lần đầu đến đây. Còn khi về già, Hội An lại là nơi để tìm một góc nhỏ, lặng lẽ nhâm nhi cà phê, chơi vài ván cờ hay tìm người tâm sự. Dù bạn là ai, đến từ đâu, Hội An sẽ luôn chào đón và không bao giờ bỏ rơi bạn.

Những gánh hàng nhỏ nhoi nơi phố cổ ẩn chứa cả một thế giới những mảnh ghép muôn màu. Để thực sự hiểu Hội An, có lẽ chỉ có một cách duy nhất: bạn hãy đến, lắng nghe và cảm nhận cuộc sống của con người nơi đây. Những câu chuyện giản dị từ các cô, các chú đã giúp mình hiểu sâu sắc hơn về nét đẹp hiếm thấy của phố Hội An, một vẻ đẹp không chỉ nằm ở vẻ ngoài mà còn ở nhịp sống, ở những con người đã làm nên linh hồn của phố cổ này. Vậy nên, đừng chần chừ, hãy tự mình trải nghiệm Hội An nhé! 🧡





