This is a sample string that conforms to the schema.
Thẻ: Ẩm thực Hà Nội
-
Khi Bún Chả Hà Nội… Lại Để Lại Nỗi Đau Bụng Chứ Không Phải Nỗi Nhớ!
Hà Nội trong tôi luôn là một bức tranh ẩm thực đầy màu sắc, và bún chả chắc chắn là một trong những nét vẽ rực rỡ nhất. Cái cảm giác được hít hà mùi chả nướng thơm lừng, xen lẫn chút bún thanh mát và nước chấm đậm đà, nghĩ thôi đã thấy nao lòng rồi phải không? 🤤
[Ảnh: Mẹt bún chả Hà Nội vàng ươm, thơm lừng mời gọi]
Thế nên, khi có dịp trở lại Thủ đô, tôi háo hức lắm, quyết định ghé một tiệm bún chả có tiếng, thuộc một chuỗi khá lớn với nhiều chi nhánh. Nghĩ bụng, quán đông khách, nổi tiếng thì chắc chắn phải ngon và chất lượng rồi.
[Ảnh: Mặt tiền một quán bún chả đông khách, nhộn nhịp]
Bước vào quán, không gian cũng khá ổn, tươm tất. Chúng tôi gọi hai suất bún chả, kèm thêm ly trà đá cho mát bụng.
[Ảnh: Không gian bên trong quán ăn, bàn ghế sạch sẽ, tươm tất]
Chờ đợi một chút, món ăn được bưng ra. Nhìn những miếng chả viên, chả miếng nướng vàng ươm bên ngoài, khói vẫn còn nghi ngút, thực sự là rất bắt mắt. Lúc đó, tôi đâu hề nghi ngờ gì đâu.
[Ảnh: Suất bún chả được bày ra bàn, chả nướng vàng ươm, rau sống xanh mướt]
Bắt đầu thưởng thức, vài miếng đầu tiên tôi thấy thịt có gì đó dai dai lạ lùng. Cứ nghĩ là do phần gân hay mỡ chưa được băm kỹ thôi nên vẫn tiếp tục ăn.
Nhưng rồi, đến miếng chả viên tiếp theo, một cảm giác bất thường ập đến. Tôi dùng đũa dằm nhẹ ra, ôi không… thịt bên trong vẫn còn hồng tươi! Sốc lắm mọi người ạ. Tay tôi run run, làm vỡ hẳn miếng chả ra thì thấy rõ mồn một, thịt vẫn còn sống nguyên! 😱
[Ảnh: Cận cảnh đĩa bún chả đang ăn dở với vẻ thất vọng trên gương mặt]
Cảm giác lúc đó vừa bàng hoàng, vừa ghê sợ. Tôi đã ăn phải thịt sống rồi sao? Nhanh chóng gọi nhân viên lên phản ánh. Họ cũng có vẻ bất ngờ và nhanh chóng mang lên một suất bún chả khác để đổi cho tôi. Cẩn thận hơn, tôi kiểm tra ngay. Và không thể tin được, suất mới cũng y hệt! Thịt bên trong vẫn còn… hồng rực. Người bạn đi cùng tôi từ lúc thấy cảnh tượng ấy cũng lập tức đặt đũa xuống, không dám ăn thêm miếng nào nữa.
[Ảnh: Suất bún chả thứ hai được mang ra, nhưng vẫn có dấu hiệu bất thường, khiến khách hàng chán nản]
Nghĩ lại vẫn còn thấy rùng mình. Tôi đã ăn phải thịt sống nguyên đó! Dù rất thất vọng và có chút sợ hãi, chúng tôi vẫn phải thanh toán hơn 150.000 đồng cho bữa ăn “ám ảnh” này, bao gồm cả tiền bún và trà đá. Tối hôm đó, tôi còn bị đau bụng nữa chứ, cảm giác khó chịu kéo dài.
Tôi tự hỏi, có lẽ nào thịt làm chả bị đông đá, khi nướng không kịp rã đông nên bên ngoài cháy xém mà bên trong vẫn sống nguyên? Một thương hiệu lớn mà lại có thể để xảy ra sai sót nghiêm trọng như vậy, thật sự khó chấp nhận.
Bún chả vốn là món ăn thân thuộc, giá cả phải chăng, thường chỉ dao động từ 35.000 – 50.000 đồng một suất ở nhiều nơi ngon lành khác. Việc chấp nhận mức giá cao hơn, mong đợi một trải nghiệm xứng đáng, nhưng lại nhận về món ăn không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm như vậy… Thật sự là một lời cảnh tỉnh lớn cho bất kỳ ai yêu ẩm thực và muốn khám phá Hà Nội.
[Ảnh: Hình ảnh so sánh một suất bún chả ngon lành, đảm bảo chất lượng, được nướng chín vàng đều]
Tôi cũng có nghe ngóng từ bạn bè, các hội nhóm ẩm thực thì không ít người từng gặp vấn đề tương tự ở chuỗi quán này, từ bát đũa không sạch đến thái độ nhân viên chưa được nhiệt tình. Thật tiếc cho một món ăn vốn là niềm tự hào của ẩm thực Hà Nội. 🌸
Mong rằng các cơ sở kinh doanh, đặc biệt là những chuỗi lớn, sẽ thực sự rà soát lại quy trình, đặt sức khỏe và trải nghiệm của khách hàng lên hàng đầu. Bởi vì, kinh doanh ẩm thực không chỉ là mang đến món ăn ngon, mà còn là trách nhiệm với sức khỏe của mỗi người.
Chuyến đi lần này, bún chả không để lại nỗi nhớ mà lại là một “nỗi đau” khó quên. Mong bạn đừng để mình rơi vào tình huống tương tự nhé! Hãy chọn những quán ăn uy tín và chất lượng để hành trình ẩm thực luôn trọn vẹn. 💖
-
Chuyến Đi Bất Ngờ Hóa “Ác Mộng Đêm Khuya”: Đặt Phòng Rồi Mà Vẫn Mất Chỗ Ở Hà Nội!
Bạn đã bao giờ trải qua cảm giác mệt nhoài sau một chuyến đi dài, chỉ mong ngả lưng vào chiếc giường êm ái đã đặt sẵn, vậy mà… tất cả bỗng chốc tan biến? Phải rồi, cái cảm giác hụt hẫng đến khó tả đó, có lẽ không ai muốn nếm trải đâu nhỉ. Nhưng hôm nay mình lại muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện như thế, một trải nghiệm chẳng vui vẻ gì nhưng lại là bài học xương máu cho bất kỳ ai yêu xê dịch.
[IMAGE: Một con đường vắng vẻ dưới ánh đèn đêm, hoặc hình ảnh vali hành lý nằm cô đơn]
Đêm ấy ở Hà Nội, sau một hành trình dài dằng dặc vì mưa bão, một người bạn của mình mới đến được khách sạn Royal Hotel (số 19 Hàng Cháo) vào khoảng 2h sáng. Đã đặt phòng và thanh toán đầy đủ qua Agoda cho 3 đêm từ trước rồi, cứ nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ thôi. Ai dè, khi vừa đặt chân đến, lễ tân lại thông báo… hết phòng! 💔
Bạn mình nghe mà tức nghẹn. Trời ạ, nửa đêm ở một thành phố lạ hoắc, mưa gió vẫn còn lất phất, giờ biết đi đâu tìm chỗ nghỉ đây chứ? Cảm giác lúc đó chắc chỉ muốn “nổ tung” thôi, mình hình dung ra cảnh ấy mà cũng thấy xót xa ghê gớm. Khách sạn đã tự ý cho người khác thuê vì “nghĩ khách không đến nhận” – một lý do nghe thật khó chấp nhận!
[IMAGE: Bên ngoài một khách sạn bất kỳ vào ban đêm, đèn đóm mờ ảo, hoặc biển hiệu khách sạn có phần cũ kỹ]
Sự việc sau đó nhanh chóng được chia sẻ lên mạng xã hội, gây xôn xao cả cộng đồng những người mê dịch chuyển. Làn sóng đánh giá 1 sao ồ ạt đổ về khách sạn này. Thậm chí, vài khách sạn khác cũng có tên Royal Hotel còn bị “vạ lây” oan nữa cơ. Thật sự đáng tiếc khi một sự cố lại gây ảnh hưởng dây chuyền đến vậy. Chỉ một sai lầm nhỏ mà hậu quả thì lại lớn không tưởng.
Sau đó, công an phường Ô Chợ Dừa đã nhanh chóng vào cuộc làm việc với chủ khách sạn. Mình mới vỡ lẽ ra, hóa ra Royal Hotel này vốn dĩ chuyên cho thuê căn hộ dài hạn, chỉ khi nào vắng khách thì mới chịu cho thuê ngắn hạn qua các ứng dụng đặt phòng. Đại diện khách sạn thừa nhận lỗi hoàn toàn thuộc về nhân viên lễ tân “thiếu kinh nghiệm nghiệp vụ”, không nắm rõ quy trình xử lý khi khách check-in muộn. Dù sau đó họ đã liên hệ xin lỗi và đề nghị hoàn tiền, nhưng mình tin rằng, sự cố này vẫn để lại một vết xước lớn trong lòng khách hàng. Niềm tin một khi đã mất thì khó mà lấy lại được phải không?
[IMAGE: Một hình ảnh tượng trưng cho sự tin cậy hoặc một tài liệu kiểm tra/giấy phép kinh doanh (có thể là hình ảnh minh họa)]
Đặc biệt hơn nữa, qua kiểm tra hành chính, cơ quan chức năng còn phát hiện ra hàng loạt vi phạm tại Royal Hotel như: không thực hiện thông báo lưu trú, kinh doanh ngành nghề có điều kiện mà chưa có Giấy chứng nhận đủ điều kiện, và cả việc không bảo quản phương tiện phòng cháy chữa cháy nữa cơ. Nghe xong mà giật mình luôn ấy! Bởi những điều này ảnh hưởng trực tiếp đến sự an toàn và quyền lợi của khách lưu trú mà. Thực sự đáng báo động!
Thế mới thấy, việc xác nhận lại đặt phòng, đặc biệt là khi bạn có khả năng đến muộn, quan trọng đến nhường nào. Một cuộc gọi nhỏ thôi cũng có thể giúp bạn tránh được những rắc rối to lớn rồi. Và quan trọng hơn nữa là hãy luôn chọn những nơi lưu trú uy tín, có giấy phép đầy đủ để đảm bảo chuyến đi của mình không gặp phải những tình huống “dở khóc dở cười” như thế này. Đừng để một trải nghiệm không đáng có làm hỏng cả chuyến đi trong mơ của bạn nhé! 🌸
[IMAGE: Một căn phòng khách sạn ấm cúng, sạch sẽ với view đẹp, hoặc một cảnh đẹp bình minh thể hiện sự bình yên của một chuyến đi thành công]
Mình mong bạn sẽ luôn có những hành trình thật suôn sẻ, tràn đầy niềm vui và những kỷ niệm đáng nhớ!
-
Khi chuyến đi hóa ác mộng: Câu chuyện 1 sao tại Royal Hotel Hà Nội và bài học đau lòng về lòng tin!
Chào cả nhà, những trái tim mê xê dịch! 🌸
Du lịch, đối với tôi, luôn là những trang nhật ký đầy ắp niềm vui và khám phá. Nhưng đôi khi, hành trình ấy lại ẩn chứa những “nốt trầm” không ai muốn, những câu chuyện khiến ta phải suy ngẫm mãi.
Gần đây, câu chuyện về một khách sạn ở Hà Nội, Royal Hotel Hàng Cháo, đã khiến lòng tôi se lại, không chỉ vì sự việc đáng tiếc xảy ra với một cô gái, mà còn là cơn bão phẫn nộ mà nó tạo ra trong cộng đồng.
Nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy xót xa cho cô gái ấy. Đặt phòng 3 ngày, chuyển khoản 100% tiền phòng tại một khách sạn mang tên Royal Hotel ở 19 Hàng Cháo, Hà Nội, cứ ngỡ sẽ có một chốn nghỉ ngơi êm đềi. Nhưng rồi, vì sự cố ngoài ý muốn mà đến nhận phòng muộn hơn dự kiến, vào tận 2 giờ sáng. Và điều không ai ngờ tới đã xảy ra: cô bị lễ tân từ chối nhận phòng. Lý do ư? Đến quá muộn. Mà thật đáng buồn, căn phòng ấy lại bị bán cho người khác. Chuyện nghe cứ như đùa phải không? Một “mặt hàng” lại được bán cho hai người, và thu tiền cả hai lần. Lòng tin của một vị khách, của một người mê dịch chuyển, bỗng chốc tan thành mây khói.
Cơn giận dữ bùng lên, lan tỏa nhanh như một ngọn lửa. Trên nền tảng Google Maps, Royal Hotel ở Hàng Cháo bỗng chốc chìm trong một “biển sao” đỏ rực, với hơn 33.000 lượt đánh giá trung bình 1 sao. Những dòng bình luận tràn ngập sự phẫn nộ: “Lừa đảo!”, “Vô lương tâm!”, “Thiếu trách nhiệm!”. Ai cũng hiểu rằng, uy tín và lòng tin là thứ vô giá, khó khăn lắm mới gây dựng được, vậy mà chỉ vì một hành động thiếu đạo đức đã có thể sụp đổ trong chớp mắt. Việc một nhân viên yêu cầu một cô gái trẻ rời đi lúc 2 giờ sáng giữa đêm Hà Nội lạnh lẽo, ai mà chẳng thấy nhói lòng?
Nhưng có một khía cạnh khác của câu chuyện này khiến tôi đặc biệt trăn trở. Giữa tâm bão chỉ trích hướng về Royal Hotel Hàng Cháo, những khách sạn khác, chỉ vì có cái tên na ná, địa chỉ gần gần, cũng vô cớ bị cuốn vào vòng xoáy oan nghiệt ấy. Tôi đã nghe về những câu chuyện “kêu oan” của các khách sạn ở Thanh Trì, Long Biên, Hàng Bông… từ chỗ đang có điểm đánh giá 4.9, bỗng tụt dốc không phanh xuống 3.8 hay thậm chí 1.8 sao chỉ sau một đêm. Có khách sạn phải vội vàng đổi tên trên Google Maps, thậm chí sang tiếng Hàn Quốc, chỉ để tránh bị đánh giá nhầm. Thật buồn khi đôi khi, sự giận dữ của cộng đồng lại vô tình gây tổn thương cho những người vô can. 💔
Vậy nên, qua câu chuyện này, tôi muốn gửi gắm vài lời “tips” nhỏ cho cả nhà mình nhé:
* **Kiểm tra kỹ chính sách:** Trước khi đặt phòng, đặc biệt là khi đã thanh toán 100%, hãy đọc thật kỹ chính sách nhận phòng muộn, giờ check-in, check-out của khách sạn. Nếu có bất kỳ sự cố nào khiến bạn đến muộn, hãy chủ động liên hệ với khách sạn càng sớm càng tốt để thông báo và xác nhận lại nhé.
* **Lưu lại bằng chứng:** Mọi giao dịch, xác nhận đặt phòng, tin nhắn trao đổi với khách sạn, hãy lưu giữ cẩn thận. Đây sẽ là “kim chỉ nam” bảo vệ quyền lợi của bạn nếu có sự cố xảy ra.
* **Cẩn trọng khi đánh giá:** Khi muốn bày tỏ sự bức xúc, hãy đảm bảo rằng bạn đang đánh giá đúng địa chỉ, đúng khách sạn. Đừng để cơn giận làm lu mờ sự công tâm, vô tình làm hại đến những cơ sở kinh doanh khác đang làm ăn chân chính.Một chuyến đi vui vẻ đâu chỉ cần cảnh đẹp, món ngon, mà còn cần cả sự an tâm và được tôn trọng. Câu chuyện tại Royal Hotel Hà Nội là một bài học đau lòng về lòng tin và đạo đức kinh doanh. Mong rằng những trải nghiệm thế này sẽ không còn xảy ra, để mỗi chuyến đi của chúng ta luôn trọn vẹn niềm vui và kỷ niệm đẹp. 🕊️
-

Chuyện cô chó Tam “xấu lạ” và quán nướng ngõ Thịnh Quang bỗng hot rần rần! 🐶
Mấy hôm nay, lướt Facebook thấy khắp nơi xôn xao về một tựa game Việt cực dễ thương, và rồi bất ngờ thay, tôi lại tìm thấy một câu chuyện đời thực còn đáng yêu hơn thế. Chuyện là, có một quán thịt nướng nhỏ xinh nằm sâu trong ngõ Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội, bỗng dưng nổi như cồn chỉ vì… một cô chó! Nghe lạ đúng không? Nhưng tin tôi đi, gặp Tam rồi là bạn sẽ “đổ đứ đừ” ngay thôi!
Cô chó Tam là một cô nàng Bull Terrier hơn 4 tuổi, nặng chừng 22kg, sở hữu một ngoại hình phải nói là “độc nhất vô nhị”. Anh Xuân Minh, chủ quán, kể lúc mới nuôi, ai cũng trêu Tam giống con lừa, con dê với cái mặt dài, tai vểnh. Thế mà lạ lùng thay, chỉ cần tiếp xúc một chút, bạn sẽ thấy Tam thân thiện và đáng yêu đến nhường nào. Tôi đã hình dung ra cảnh Tam lạch bạch chạy ra chào khách, cái đuôi ve vẩy không ngừng rồi. 🌸

Điều đặc biệt nhất ở Tam chính là khả năng “giao tiếp” siêu đỉnh. Cô nàng rất thích tương tác với khách, nhất là khi có đồ ăn. Anh Minh bảo, ngày bé Tam chỉ ăn cơm thôi, nhưng lớn lên là cứ mon men ra bàn khách, chờ đợi được “khao” vài miếng đồ nướng thơm lừng. Ai gọi cũng chạy ra, vậy nên mới nói Tam “biết chiều lòng khách” lắm đó! Có lẽ chính vì vẻ ngoài “xấu lạ” cùng tính cách thân thiện, lém lỉnh này mà Tam được mọi người yêu mến đến vậy, thậm chí còn được ví von với nhân vật “Cậu Vàng” trong game nữa chứ!
Quán thịt nướng của gia đình anh Minh đã hoạt động hơn 3 năm rồi, một không gian ấm cúng, đúng chất quán nướng gia đình. Mở cửa từ 18h đến khoảng 0h mỗi ngày.

Quán phục vụ các món thịt lợn tẩm ướp theo công thức gia truyền đậm đà khó quên. Ngoài ra còn có bánh mì nướng giòn rụm, đồ ăn vặt và mấy món lẩu ấm bụng nữa. Nghĩ đến đã thấy thèm rồi! 🍜

Từ khi Tam “lên sóng” và được nhiều người biết đến, quán cũng tấp nập khách ra vào hơn hẳn. Anh Minh vui lắm, nhưng cũng có chút lo lắng vì quán vốn nhỏ, theo phong cách gia đình, giờ đông quá sợ không phục vụ kịp. Hiện tại, quán không nhận đặt bàn trước vì lượng khách luôn vượt mức bình thường, và anh chủ cũng đang tính tuyển thêm người để phục vụ tốt hơn nữa. Anh Minh chỉ mong khách đến quán đều có thái độ văn minh, vui vẻ để cùng tận hưởng không khí đặc biệt ở đây.
Nếu bạn đang tìm một trải nghiệm ẩm thực độc đáo ở Hà Nội, vừa được thưởng thức đồ nướng ngon lành lại vừa được “diện kiến” cô chó Tam thân thiện, thì đừng ngần ngại ghé quán nhé. Đảm bảo bạn sẽ có những khoảnh khắc đáng nhớ và ấm áp bên cô bạn bốn chân đặc biệt này đó! 🏞️
Tips nhỏ:
* Quán mở cửa từ 18h đến 0h mỗi ngày (cập nhật).
* Hiện tại quán không nhận đặt bàn trước vì khá đông khách.
* Đừng quên chuẩn bị tinh thần để “tương tác” với Tam nhé, cô bé rất mê đồ ăn đó! 😉 -

Bán cả ô tô để tới Việt Nam: Từ giấc mơ nhiệt đới đến “tuần trăng mật giả” nhớ đời!
Đứng nép mình ở bến xe buýt, cái lạnh se sắt của nước Anh tháng Hai như cứa vào da thịt, những hạt mưa phùn mờ mịt… Ấy vậy mà, trong đầu tôi, những ký ức về Việt Nam lại ùa về, rực rỡ và ấm áp lạ thường. 🌸
Bạn biết không, để có chuyến đi ấy, tôi đã… bán cả chiếc ô tô thân yêu của mình đấy. Nghe có vẻ điên rồ nhỉ? Nhưng sau tất cả, tôi dám khẳng định: đó là một trong những quyết định tuyệt vời nhất cuộc đời tôi!
Việt Nam, đất nước hình chữ S ấy, đã cho tôi một “bữa tiệc” của màu sắc, hương vị và cảm xúc. Dù chỉ vỏn vẹn 21 ngày, không đủ để khám phá hết, nhưng nó đã lấp đầy tâm hồn tôi, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.


Tháng Hai, rời London với trái tim đầy háo hức, tôi cùng bạn gái đã trải qua 26 tiếng bay, qua 3 chặng để cuối cùng đặt chân xuống Hà Nội. Trong tưởng tượng của tôi, miền nhiệt đới phải ẩm ướt và ấm áp chứ? Tôi đã mang sẵn quần đùi, áo phông, mũ bucket – đúng chất “dân Anh đi biển” luôn ấy!
Nhưng ôi thôi, vừa bước ra khỏi cửa sân bay, một luồng gió lạnh buốt táp thẳng vào mặt, khiến tôi rùng mình. Cú sốc đầu tiên! Hà Nội lạnh ơi là lạnh! Chỉ vài tiếng sau, chúng tôi đã phải vội vã tìm cửa hàng để sắm ngay áo khoác và quần dài giữ ấm. Bài học nhớ đời!


À, tiện đây tôi mách nhỏ này: Việt Nam rộng lớn lắm, nhiệt độ giữa miền Bắc và miền Nam có thể chênh lệch cả chục độ đấy. Đừng chủ quan như tôi nhé, hãy kiểm tra dự báo thời tiết kỹ càng trước khi đi nha!

Trước chuyến đi, tôi cứ nghĩ mình sẽ rong ruổi xe máy từ Bắc vào Nam, dừng chân ở bất cứ đâu mình thích. Nghe thật lãng mạn đúng không? Nhưng khi nhìn vào bản đồ, tôi mới té ngửa ra: Hà Nội và Sài Gòn cách nhau tới 1.600km cơ! Bởi vậy, việc tự lái xe xuyên Việt là điều không khả thi. May mà lịch trình của chúng tôi khá linh hoạt, nên việc thay đổi cũng dễ dàng.

Sau vài ngày khám phá Hà Nội cổ kính, chúng tôi quyết định chiều chuộng bản thân bằng một chuyến du thuyền sang trọng ở Vịnh Hạ Long – một kỳ quan thiên nhiên thế giới tuyệt đẹp 🏞️. Có rất nhiều lựa chọn tour, từ 300 đến 800 bảng Anh cho chuyến 3 ngày 2 đêm (cập nhật giá), tùy thuộc vào đẳng cấp du thuyền.



Và đây là lúc tôi thực hiện “chiêu trò” nhỏ của mình! Tôi ghi chú vào đơn đặt phòng rằng chúng tôi đang đi “tuần trăng mật”. Thực ra, tôi và bạn gái mới quen nhau vài tháng, chuyện cưới xin còn xa vời lắm. Tôi đóng vai chú rể, viết một email mùi mẫn kể về “tuần trăng mật giả” này, với hy vọng sẽ nhận được một món quà nhỏ miễn phí nào đó, như chai sâm panh chẳng hạn.

Khi nhận phòng, quả thật có một chai vang đỏ đặt sẵn. Nhưng thú thật, hương vị của nó… dở tệ! Tôi nghĩ vậy là xong xuôi rồi.
Ai dè, điều bất ngờ nhất lại xảy ra vào đêm cuối. Khi chúng tôi bước vào phòng ăn đông nghịt người, đèn bỗng vụt tắt. Một nhân viên bê ra chiếc bánh kem lung linh nến. Tôi cứ nghĩ là sinh nhật ai đó… cho đến khi chiếc bánh hướng thẳng về phía bàn chúng tôi, và tất cả mọi người trên tàu cùng cất tiếng hát bài “Happy Honeymoon”! Trời ơi, khoảnh khắc đó… tôi chỉ muốn độn thổ thôi! Ngượng ngùng nhất cuộc đời! 😅

Bài học rút ra từ chuyến đi: Du lịch sang chảnh ở châu Á thì rẻ thật, nhưng nói dối về tình trạng hôn nhân thì… đắt lắm nha! 😂
Dù chỉ 21 ngày, Việt Nam đã mang lại cho tôi quá nhiều kỷ niệm, từ những cú sốc bất ngờ đến những khoảnh khắc đáng yêu “khó đỡ”. Nó dạy tôi rằng đôi khi, những kế hoạch hoàn hảo nhất cũng có thể thay đổi, và điều đó không sao cả. Quan trọng là bạn luôn sẵn lòng đón nhận những điều bất ngờ trên hành trình của mình.



Nếu bạn đang tìm kiếm một chuyến phiêu lưu đầy màu sắc, tràn ngập hương vị và những câu chuyện để kể lại, đừng ngần ngại lên kế hoạch đến Việt Nam nhé. Chắc chắn bạn sẽ có những trải nghiệm không thể nào quên!

-

Hành trình Phở Gà Hà Nội: Từ Báo Khánh Sang Chảnh Đến Phủ Doãn Michelin Bình Dân – Đâu Là Tô Phở Của Lòng Tôi?
Chào mọi người, lại là mình, Wander Eats đây! 🌸 Hà Nội với mình luôn là một tình yêu lớn, không chỉ bởi những con phố cổ kính mà còn là “thiên đường” ẩm thực không thể chối từ. Mỗi lần ghé thăm, mình đều tự đặt ra một nhiệm vụ nho nhỏ – lần này, chính là đi tìm “chân ái” phở gà Thủ đô!

Mình quyết định dấn thân vào một cuộc phiêu lưu ẩm thực độc đáo: thử những tô phở gà ở những quán có mức giá khác nhau, thậm chí chênh lệch khá nhiều, để xem liệu giá cả có thực sự đi đôi với hương vị tuyệt hảo không. Khu phố cổ Hà Nội đúng là một kho báu, từ những hàng quán vỉa hè được Michelin công nhận cho tới những nơi sang trọng hơn một chút, mình đều muốn nếm thử hết!

Điểm dừng chân đầu tiên của mình là một tiệm phở khá nổi tiếng trên phố Báo Khánh, một con phố nhỏ xinh xắn ngay gần Hồ Gươm. Vị trí đắc địa thế này thôi là đã thấy “sang” rồi đúng không? 🏞️ Mình không ngần ngại gọi ngay suất “best seller” – phở gà đùi đặc biệt với giá 150.000 đồng. Ngoài ra quán còn có phở gà thường 100.000 đồng, phở gà trộn 150.000 đồng, phở bò 120.000 đồng.

Bát phở được mang ra đầy đặn, phần đùi gà chặt miếng trông rất hấp dẫn. Nước dùng thanh ngọt, bánh phở thì mỏng mướt. Miếng thịt gà đùi săn chắc, ăn rất mọng nước, đúng là chuẩn vị. Tô phở nóng hổi, điểm thêm chút hành xanh mướt phía trên, phải nói là một sự kết hợp khá hoàn hảo cho buổi sáng Hà Nội se lạnh.

Tuy nhiên, mình cũng cảm thấy phần ăn này có vẻ hơi “khiêm tốn” so với mức giá. Dù vậy, với vị trí “vàng” sát hồ Gươm thì mức giá này cũng hoàn toàn có thể chấp nhận được. Một trải nghiệm đáng thử nếu bạn muốn thưởng thức phở gà trong một không gian trung tâm!
Tiếp tục hành trình, mình tìm đến một quán phở gà bình dân hơn nằm trên phố Phủ Doãn. Quán này có một “lý lịch” khá ấn tượng đấy nhé, được Michelin Guide vinh danh 3 năm liên tiếp trong danh sách Bib Gourmand – dành cho những nhà hàng ngon, giá phải chăng. Nghe đã thấy tò mò rồi đúng không?

Tại đây, mình cũng gọi một suất phở gà đùi y hệt như quán trước. Và mình thực sự bất ngờ khi bát phở này chỉ có giá 60.000 đồng! Một sự chênh lệch đáng kể. Hương vị thì sao? Gà ở đây cũng chắc thịt, không hề bị bở, vẫn giữ nguyên được độ béo ngậy và mọng nước. Điểm đặc biệt là nước dùng ở quán này trong hơn hẳn quán Báo Khánh, rất thanh và đậm đà. Bánh phở thì mềm mại, có độ dai vừa phải và vẫn giữ được sự mướt mát khó tả. 🍜

Nếu để so sánh, mình thấy cả hai quán đều rất ngon và xứng đáng với những lời khen. Nhưng nếu được chọn một, có lẽ mình sẽ nghiêng về quán ở Phủ Doãn hơn một chút, có lẽ là do nó “hợp vị” mình hơn, và giá cả thì quá ư là phải chăng.

Tìm hiểu thêm một chút, quán phở này còn được người dân địa phương gọi vui là “phở bệnh viện” vì nằm gần một bệnh viện lớn. Chủ quán, cô Lê Thị Minh Nguyệt, đã gây dựng quán từ một nồi phở nhỏ trên vỉa hè từ năm 2009. Mỗi ngày, quán dùng từ 15 đến 20 con gà ta, và bí quyết nằm ở nồi nước dùng được ninh hơn 20 tiếng đồng hồ, kết hợp cả xương lợn trong 16 tiếng để tạo độ đậm đà, béo ngậy tự nhiên mà không bị đục.

Quán phục vụ từ 6h sáng đến 1h chiều và từ 5h chiều hôm trước đến 1h sáng hôm sau (cập nhật giờ mở cửa). Đặc biệt đông khách vào buổi tối. Tuy nhiên, một lưu ý nhỏ là không gian quán khá nhỏ gọn, và đôi khi có thể hơi bừa bộn một chút do khách đông, lại gần quán sửa xe máy nên có thể thoảng mùi dầu mỡ nhẹ. Nhưng với mình, những điều đó không làm giảm đi trải nghiệm ẩm thực tuyệt vời mà quán mang lại.
Vậy là hành trình tìm kiếm tô phở gà yêu thích của mình đã khép lại với những trải nghiệm vô cùng thú vị. Mỗi quán đều có một nét riêng, một câu chuyện riêng. Nếu bạn đến Hà Nội, đừng quên thử ghé qua hai địa chỉ này nhé, và biết đâu, bạn cũng sẽ tìm được “chân ái” phở gà của riêng mình! Hẹn gặp lại trong những chuyến đi tiếp theo của Wander Eats nhé! ✨
-

The Airy Space: Góc bếp nhỏ nơi những tâm hồn Hà Nội tìm thấy nhau giữa bộn bề.
Hà Nội những ngày này, có một căn nhà nhỏ nằm ẩn mình trong khu tập thể cũ trên phố Trần Hưng Đạo, nơi mỗi cuối tuần lại rộn ràng tiếng cười nói, mùi thức ăn thơm lừng và những câu chuyện cứ thế nối dài. Tôi gọi đó là The Airy Space – một không gian thật đặc biệt, nơi những người lạ bỗng chốc trở thành thân quen, chẳng cần một lời giới thiệu rập khuôn nào cả.

Bước vào đây, bạn sẽ thấy hơn chục người trẻ đang quây quần quanh bếp, người nhặt rau, người gọt cà rốt, người lại đang chăm chú pha nước chấm. Chẳng ai trong số họ quen nhau từ trước, nhưng sự gắn kết lại hình thành một cách nhẹ nhàng và tự nhiên đến lạ. Chủ nhân của ngôi nhà, Di Trần (SN 1997), không coi đây là một mô hình kinh doanh. Anh gọi nó là “phòng khách nhà mình”, một không gian sống được sẻ chia, nơi bất cứ ai cũng có thể đến, làm điều mình thích và kết nối với người lạ theo cách thân tình nhất.

Ý tưởng về The Airy Space nhen nhóm từ năm 2020, khi đại dịch khiến những người trẻ sống một mình giữa Hà Nội rộng lớn cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Di Trần muốn biến căn nhà xinh đẹp của mình, vốn thường vắng vẻ, thành một nơi có hơi ấm, tiếng cười, mùi thức ăn và cả âm nhạc. Thế là anh bắt đầu mời bạn bè, rồi bạn bè lại rủ thêm bạn bè, và cứ thế, một cộng đồng nhỏ bé nhưng ấm áp đã ra đời.
Căn bếp chính là trái tim của mọi kết nối ở đây. Tôi từng chứng kiến những cặp bánh gối được cùng nhau nặn, những câu chuyện đời được cùng nhau sẻ chia. Từ chuyện vừa nghỉ việc, chuyện du lịch một mình, đến cả những nỗi sợ cô đơn nhưng lại ngại đám đông, tất cả đều được kể ra một cách chân thành nhất. 🍜

Sau bữa ăn, mỗi người có thể chọn cho mình một góc riêng: chơi cờ, vẽ tranh, khiêu vũ hay chỉ đơn giản là ngồi yên lắng nghe. Thậm chí có những buổi kéo dài đến 5-6h sáng mà chẳng ai muốn về.

The Airy Space chỉ mở cửa vào cuối tuần, mỗi sự kiện lại mang một màu sắc riêng. Buổi sáng có thể là “cà phê với người lạ” cùng nhạc sống nhẹ nhàng, buổi tối lại là workshop vẽ tranh hay tiệc khiêu vũ ấm cúng. Điểm đặc biệt của buổi cà phê là bạn được khuyến khích mang theo hạt cà phê của riêng mình, kể một câu chuyện về nó. Cà phê ở đây không phải để “mở máy làm việc” hay “check-in”, mà là cái cớ để mọi người hiện diện cùng nhau, không vội vã, không ồn ào. Âm nhạc mộc mạc vang lên, tiếng chuyện trò thay vì tiếng gọi đồ, và những chiếc điện thoại được gác sang một bên. 🌸

Tips thực tế:
Mức phí mỗi buổi dao động từ 100.000 – 150.000 đồng/người (cập nhật năm 2023), bao gồm đồ ăn, đồ uống và vật phẩm (nếu có). Di Trần chia sẻ, đây chỉ là khoản phí để duy trì hoạt động, không phải để kiếm lời. Anh muốn “phòng khách” này tiếp tục tồn tại, tiếp tục là nơi những người lạ tìm thấy nhau. Các buổi nấu ăn thường giới hạn khoảng 12-15 người để đảm bảo sự thân mật, đủ để mọi người trò chuyện mà không bị lạc lõng.

Kết:
Nhiều người trẻ tìm đến The Airy Space như một chốn bình yên. Hoa và Julian (người Pháp) thích đến đây cùng nhau, cô thích buổi sáng tĩnh lặng để đọc sách, anh lại mê không khí buổi tối sôi động. Còn Hà (SN 2003) thì thường đến một mình, mang theo sổ vẽ, cảm thấy như ở nhà nhưng là một ngôi nhà nơi mọi người chịu lắng nghe tâm sự của nhau. 🏞️ Họ đến một mình rồi ra về với vài câu chuyện, đôi khi là thêm những người bạn mới. “Nhiều người bảo đây là therapy – một kiểu trị liệu bằng không gian, con người. Tôi không dám nhận điều đó. Chỉ hy vọng khi rời đi, mọi người đều cảm thấy nhẹ lòng hơn một chút”, Di Trần bày tỏ.

Dù tràn đầy nhiệt huyết, Di Trần cũng có những nỗi lo riêng, đặc biệt là việc cân bằng giữa việc mở cửa đón người lạ và giữ không gian cá nhân. Anh phải học cách tạo ra không khí vui vẻ ngay cả khi mệt mỏi, và từ chối những lời đề nghị mở thường xuyên hơn để bảo vệ sự riêng tư. Đối với Di Trần, chỉ 1-2 buổi mỗi tuần là đủ, vì anh vẫn cần không gian cho riêng mình.
The Airy Space không có tham vọng trở thành một thương hiệu lớn hay điểm check-in rầm rộ. Nó chỉ đơn giản là một “phòng khách” luôn mở cửa, nơi những người lạ có thể tìm đến, kết nối bằng những điều giản dị nhất: nấu ăn, uống cà phê, kể chuyện đời, và thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút sau mỗi cuộc gặp gỡ. Nếu bạn cũng đang tìm kiếm một chút “hơi ấm” giữa lòng Hà Nội, hãy thử ghé qua The Airy Space một lần nhé. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy câu chuyện của riêng mình ở đó.

-

Vỡ Mộng Ẩm Thực Hà Thành: Khi Niềm Tin Vào Bữa Ăn Bỗng Chốc Tan Biến… 💔
Hà Nội trong mắt mình luôn là một thiên đường ẩm thực bất tận, nơi mỗi con phố, mỗi ngõ nhỏ đều ẩn chứa những món ngon làm say lòng người. Mình vẫn thường rủ bạn bè đi khám phá những quán ăn mới, từ món bún ốc nghi ngút khói đến những tiệm cà phê xinh xắn, rồi cả những buổi buffet nướng rộn ràng tiếng cười nữa.


Nhưng mấy ngày qua, trên các diễn đàn ẩm thực, một câu chuyện buồn đã khiến mình và rất nhiều người phải giật mình, và rồi, niềm tin vào bữa ăn bỗng chốc trở nên lung lay hơn bao giờ hết. 😔
Mình vẫn nhớ như in cái cảm giác sững sờ khi đọc được những thông tin không hay về một quán buffet nướng khá có tiếng ở Hà Nội – Gui Gui BBQ. Không phải về chất lượng món ăn hay giá cả, mà là về thái độ phục vụ, hay đúng hơn là sự coi thường sức khỏe và cảm xúc của khách hàng.


Câu chuyện nhân viên nhà hàng hồn nhiên khoe những hành vi khó chấp nhận, thậm chí đăng tải lên mạng xã hội với những lời lẽ chế giễu khách, thực sự khiến mình thấy rùng mình. Làm sao có thể tưởng tượng được, sau lớp thịt nướng thơm lừng, sau những tiếng cười nói rôm rả, lại có thể là một câu chuyện đầy cay đắng đến vậy?

Nhiều người đã bày tỏ sự phẫn nộ, cảm thấy như chính mình bị xúc phạm. Ai mà chẳng muốn một bữa ăn ngon miệng, an toàn, xứng đáng với đồng tiền mình bỏ ra? Ấy vậy mà, với những lời lẽ thiếu tôn trọng, những hành động được cho là làm ô uế đồ ăn, niềm vui ẩm thực bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại nỗi thất vọng và sự lo lắng.

“Đi ăn, đi uống cà phê, mình tự bỏ tiền ra mà cứ như đang đi xin họ, mua bực vào người” – một bình luận đã chạm đến cảm xúc của rất nhiều người, nói lên sự thật phũ phàng về một bộ phận dịch vụ chưa chuyên nghiệp.
Mình tin rằng, đây không chỉ là câu chuyện của riêng Gui Gui BBQ, mà còn là một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả ngành dịch vụ ăn uống. Làm sao để khách hàng có thể yên tâm khi đến bất kỳ quán ăn nào? Điều gì sẽ xảy ra nếu những hành vi thiếu ý thức này trở thành “chuyện thường tình”?


Những lời xin lỗi hời hợt, những biện pháp xử lý chưa tới nơi tới chốn có lẽ không đủ để xoa dịu nỗi lo trong lòng thực khách. Mình đã thấy nhiều ý kiến đòi hỏi sự minh bạch hơn trong quy trình chế biến, cam kết vệ sinh từ phía nhà hàng, và cả sự kiểm tra nghiêm ngặt hơn từ cơ quan chức năng nữa. 🍽️
Vậy thì, từ bây giờ, khi chọn một quán ăn, có lẽ mình và các bạn sẽ cần cẩn trọng hơn một chút. Hãy quan sát thái độ của nhân viên, không gian quán, và đừng ngần ngại tìm hiểu những đánh giá, phản hồi từ những người đi trước.


Một nhà hàng không chỉ cần món ăn ngon, mà còn cần sự tử tế, chuyên nghiệp và đạo đức nghề nghiệp từ những người đứng bếp đến người phục vụ. Bởi lẽ, mỗi bữa ăn không chỉ là lấp đầy cái bụng, mà còn là trải nghiệm, là niềm vui, là sự kết nối. 🌸

Hy vọng rằng, sau những câu chuyện buồn như thế này, các nhà hàng sẽ nhìn lại chính mình, để mỗi bữa ăn đến với thực khách vẫn vẹn nguyên niềm vui và sự an tâm. Còn chúng ta, những người yêu ẩm thực, hãy trở thành những thực khách thông thái, biết cách bảo vệ quyền lợi và trải nghiệm của chính mình nhé!
-
Những bữa cơm nhà bất ngờ: Khi lòng hiếu khách Việt Nam chạm đến trái tim du khách
Đôi khi, điều tuyệt vời nhất trong mỗi chuyến đi không phải là những điểm đến rực rỡ trên bản đồ, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé, chân thành, bất ngờ chạm đến trái tim mình. Như chuyện mình nghe gần đây, mà cứ nghĩ mãi về sự ấm áp lạ kỳ của tình người Việt Nam. 🌸
Bạn Sofia Chwe, một cô gái trẻ người Hàn Quốc, đã có một trải nghiệm thật khó quên khi một mình lang thang trên những con phố cổ Hội An đầy nắng.
{{image:https://www.remotelands.com/travelogues/app/uploads/2024/04/How-to-Hoi-An-header.jpg}}Giữa trưa, khi ghé vào một tiệm trang sức nhỏ xinh trên đường Trần Hưng Đạo để tìm vài món đồ kỷ niệm, Sofia bắt gặp cảnh gia chủ đang chuẩn bị bữa cơm trưa đạm bạc. Hương thơm của khổ qua nhồi thịt, trứng rán, chút cá kho và canh rau thoang thoảng trong không gian, ấm cúng lạ thường.
{{image:https://hoiangardenvillas.com/wp-content/uploads/2024/08/Hoi-An-VnExpress-5851-16488048-4863-2250-1654057244.jpg}}Và rồi, điều bất ngờ nhất đã đến: cô chủ tiệm niềm nở mời Sofia ngồi xuống, cùng dùng bữa. Một chiếc bát, đôi đũa được đặt trước mặt, rồi những món ăn dân dã được gắp đầy ân cần. Sofia kể rằng, khoảnh khắc ấy, cô thấy ấm áp như đang ở nhà mình vậy. Một bữa trưa đơn sơ nhưng đã khiến chuyến đi Hội An của cô thêm phần ý nghĩa, đong đầy kỷ niệm về lòng mến khách.
{{image:https://venusvietnamtravel.com/wp-content/uploads/2025/04/480939251_666649865718622_6760164020497092974_n.jpg}}
{{image:https://images.hcmcpv.org.vn/res/news/2023/01/24-01-2023-doc-dao-van-hoa-am-thuc-viet-ngay-tet-4CBDB0B0.jpg}}Anh Trần Chí Hiếu, chủ tiệm, chia sẻ rằng đó là vào trưa 5/9. Anh và gia đình chỉ nghĩ đơn giản là thấy khách đi một mình, đúng bữa cơm thì mời cho vui. Với anh, đó là cách để chia sẻ hương vị quê nhà Quảng Nam, để bạn bè quốc tế hiểu thêm về văn hóa ẩm thực, về cách người Việt sẻ chia những điều giản dị nhất.
Câu chuyện của Sofia không phải là duy nhất đâu. Lòng hiếu khách ấy, dường như đã trở thành một “đặc sản” của Việt Nam. Mình còn nhớ chuyện anh Sujit, một du khách người Ấn Độ, khi anh ghé thăm Hà Nội.
{{image:https://cellphones.com.vn/sforum/wp-content/uploads/2024/01/dia-diem-du-lich-o-ha-noi-1.jpg}}Lang thang phố phường Thủ đô, anh và người bạn ghé vào một quán cà phê trên đường Trần Phú. Cũng vào giờ cơm chiều, vợ chồng chủ quán đã mời hai vị khách xa lạ ở lại dùng bữa. Dù bất đồng ngôn ngữ, họ vẫn vui vẻ giao tiếp qua phần mềm dịch thuật. Chủ quán còn tâm lý bật nhạc Bollywood để chiều lòng khách – một sự tinh tế khiến mình phải mỉm cười!
{{image:https://cms-imgp.jw-cdn.org/img/p/2018323/univ/art/2018323_univ_lsr_lg.jpg}}
{{image:https://media-cdn-v2.laodong.vn/storage/newsportal/2023/9/29/1247868/Am-Thuc-Viet-Nam.jpeg}}Bữa cơm gia đình với những món cuốn, chả thịt lợn, canh rau và cả phở đã khiến anh Sujit cảm thấy như một thành viên trong nhà. Anh chủ quán, anh Nguyễn Văn Long, kể rằng dù khách không ăn được nhiều, nhưng không khí bữa cơm đầm ấm, vui vẻ mới là điều quan trọng nhất. Trước khi chia tay, họ còn chụp chung một bức ảnh, lưu giữ khoảnh khắc thật đẹp.
{{image:https://images.hcmcpv.org.vn/res/news/2019/11/13-11-2019-nhung-trai-nghiem-thu-vi-ve-long-hieu-khach-cua-nguoi-dan-tphcm-B8EC3D69.jpg}}Qua những câu chuyện này, mình nhận ra một điều: Việt Nam không chỉ có cảnh đẹp hay món ăn ngon. Việt Nam còn có những con người ấm áp, sẵn lòng sẻ chia những điều bình dị nhất. Đó là thứ “gia vị” đặc biệt khiến mỗi chuyến đi trở nên không thể nào quên.
{{image:https://image.vietnam.travel/sites/default/files/styles/top_banner/public/2017-06/vietnam-travel-5.jpg}}
{{image:https://statics.vinpearl.com/diem-du-lich-01_1632671030%20(1)_1661249974.jpg}}Nếu bạn có dịp đến Việt Nam, hãy cứ mở lòng mình một chút nhé. Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy những bữa cơm nhà bất ngờ, những nụ cười thân thiện và những câu chuyện ấm áp để mang về làm hành trang cho cuộc đời mình. 🏞️🍜💖
(Lưu ý: Giờ mở cửa, giá vé các địa điểm trong bài có thể thay đổi, bạn nên kiểm tra thông tin cập nhật trước khi đi nhé.)