Thẻ: Ẩm thực đường phố

  • Chuyện của kẻ lữ hành miền Nam: Mê mẩn văn hóa trà đá Hà Nội

    Chuyện của kẻ lữ hành miền Nam: Mê mẩn văn hóa trà đá Hà Nội

    Ấn tượng đầu tiên về Hà Nội trong tôi là một sự “lạ lẫm” đến khó tả. Là đứa con miền Nam lần đầu đặt chân ra Bắc, mọi thứ cứ như một bức tranh hoàn toàn mới mẻ, cần thời gian để tôi dần dà làm quen. Nhưng có một nét văn hóa đã níu chân tôi ngay từ ánh nhìn đầu tiên, đó là văn hóa trà đá vỉa hè… 🌿

    Trà đá vỉa hè Hà Nội

    Phải nói thật, không ở đâu trên mảnh đất hình chữ S này người ta lại thích ngồi vỉa hè nhâm nhi ly trà đá như ở Hà Nội đâu. Những quán trà đá cứ mọc lên như nấm, từ những con phố lớn tấp nập đến tận hang cùng ngõ hẻm, đâu đâu cũng thấy. Chỉ cần vài ba cái ghế nhựa con con, một chiếc bàn nhỏ xíu bày biện chút kẹo lạc, vài quả cóc, xoài xanh, thêm một bình trà ủ nóng, bình đá lạnh, thế là thành một “thiên đường” nhỏ rồi. 🌸

    Khách ngồi trà đá vỉa hè

    Ngồi ở đây, thưởng thức một ly Lipton chanh đá mát rượi giữa cái nắng oi ả hay nhấm nháp trà nhân trần với hậu vị ngọt lịm, thanh thanh ở cổ họng, cảm giác ấy thật sự “ghiền” khó tả. Món trà nhân trần này làm tôi nhớ mãi, cái mùi thơm nhẹ nhàng và vị ngọt như cam thảo ấy cứ đọng mãi, lạ miệng mà giải khát cực kỳ. À, đừng quên một ly nước sấu chua ngọt chuẩn vị nữa nhé, cũng là thức uống “must-try” ở bất kỳ quán trà đá nào.

    Các loại đồ uống trà đá

    Điều đặc biệt nhất ở những quán trà đá này không chỉ là đồ uống, mà còn là không khí. Từ sáng sớm tinh mơ, khi những gánh hàng rong còn nghi ngút khói, đến tận đêm khuya, quán trà đá lúc nào cũng tấp nập. Không kén chọn khách, không phân biệt giàu nghèo, già trẻ, ai cũng có thể tìm thấy góc nhỏ của mình ở đây. Dân văn phòng áo sơ mi, quần âu chỉnh tề vẫn thoải mái ngồi bệt trên ghế nhựa, vừa nhâm nhi trà, vừa tí tách hạt hướng dương, hạt dưa. Đó như một thói quen, một nếp sinh hoạt đã ăn sâu vào máu thịt người Hà Nội.

    Người Hà Nội ngồi trà đá

    Tôi đặc biệt ấn tượng với sự thân thiện của các cô chú chủ quán. Chỉ với vài đồng bạc lẻ, bạn có thể ngồi hàng giờ, chuyện trò rôm rả từ chuyện trên trời dưới biển mà chẳng lo bị nhắc nhở. Thậm chí, họ còn nhiệt tình, xởi lởi tiếp chuyện như người trong nhà vậy. “Thông tấn xã vỉa hè” – cái tên mà người ta ưu ái đặt cho những quán trà đá này, quả thực không sai chút nào! 🗣️

    Quán trà đá đông vui

    Tips thực tế:

    Giá cả: Cực kỳ phải chăng, chỉ cần vài ngàn đồng là bạn đã có một ly trà đá mát rượi rồi (cập nhật: giá có thể dao động tùy quán).

    Giờ mở cửa: Từ sáng sớm đến tận đêm khuya, lúc nào cũng sẵn sàng phục vụ.

    Vẻ đẹp Hà Nội

    Thứ đồ uống giản dị, cái không gian mộc mạc ấy đã làm tôi thực sự mê mẩn. Không chỉ là một ly nước giải khát, trà đá vỉa hè còn là nơi lưu giữ những câu chuyện, những nếp sống bình dị của người Hà Nội. Những người con xa xứ, đôi khi không nhớ những thứ cao sang, mà chỉ nhớ mùi vị ly trà đá bên vỉa hè vào một sớm mai nào đó. Nếu có dịp ghé thăm Hà Nội, đừng bỏ lỡ trải nghiệm ngồi vỉa hè, ngắm dòng người qua lại và thưởng thức một ly trà đá mát rượi nhé. Chắc chắn bạn cũng sẽ yêu cái giản đơn mà nồng ấm này như tôi thôi. 💖

    Cảnh quan Hà Nội

  • Hội An – Chuyến Phiêu Lưu Về Miền Ký Ức Và Những Tâm Hồn Giản Dị

    Hội An – Chuyến Phiêu Lưu Về Miền Ký Ức Và Những Tâm Hồn Giản Dị

    Bước chân vào Hội An, mình cứ ngỡ như cánh cửa thời gian vừa mở ra, đưa mình về với những con phố trầm mặc của thế kỷ 17, 18. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, và mình biết, đây chính là nơi để săn tìm những khoảnh khắc đẹp nhất, những câu chuyện bình dị nhất để khoe với mọi người về một ngày ở Hội An thật khác. 🌸

    Phố cổ Hội An ngày nắng

    Phố cổ này yêu lắm cái sự chậm rãi, cái không khí mà xe đạp được ưu tiên hơn cả. Mình thích cái cảm giác đạp xe chầm chậm, rảo bước qua từng con phố nhỏ, ngắm nhìn cuộc sống cứ thế diễn ra, nhẹ nhàng như hơi thở. Những con người ở đây dễ gần đến mức mình chỉ muốn nán lại trò chuyện mãi.

    Con đường phố cổ Hội An với xe đạp

    Giữa lòng phố cổ, dòng sông Hoài lững lờ trôi, chậm rãi như điệu “slow” của một bản nhạc cổ. Những ngôi nhà cổ san sát nhau, mái ngói rêu phong kể bao nhiêu câu chuyện. Mình cứ mải mê đưa chiếc máy ảnh lên, tìm kiếm những góc chụp thật “đắt”, nơi mà ánh nắng xiên qua kẽ lá, đậu trên tường vàng, bỗng biến cả con hẻm nhỏ thành một tác phẩm nghệ thuật.

    Sông Hoài lững lờ trôi và những ngôi nhà cổ

    Đi giữa phố, không khó để bắt gặp những nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ, hay những chiếc xe hàng rong đầy ắp món ngon. Người Hội An chất phác lắm, cái chất mặn mòi của miền Trung, họ mến khách và dí dỏm đến lạ. Mình có thể lạc vào một con hẻm nhỏ, rồi lại khám phá ra một quán cà phê xinh xắn hay một gánh hàng vặt độc đáo. Thậm chí, được nghe cô chú bán hàng kể về những câu chuyện mưu sinh, về Hội An của ngày xưa, sao mà thấy thân thương đến vậy!

    Gánh hàng rong trên phố cổ

    Chợ Hội An là một trong những nơi mình thích nhất để cảm nhận nhịp sống và thực hành chụp ảnh streetstyle. Ở đó, có đủ mọi sắc màu, âm thanh, và những gương mặt thật thà, chất phác. Mỗi khung hình đều mang một ý nghĩa riêng, một cảm xúc rất đỗi chân thật mà mình muốn lưu giữ.

    Chiều Hội An thì khỏi phải nói, đẹp một cách bình dị. Mấy quán cà phê vỉa hè bắt đầu tấp nập khách. Người ta ngồi đó, nhâm nhi tách trà, cà phê, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời thường. Mình còn bắt gặp chú nghệ nhân làm hoa bên lề đường, chú cứ cần mẫn, tỉ mẩn với từng cánh hoa, và sẵn sàng chia sẻ những câu chuyện về nghề, về phố cổ.

    Những câu chuyện về những mảnh đời mưu sinh ở Hội An, những người từ các tỉnh lẻ đến đây, họ mang theo cả gánh nặng cuộc đời nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực. Có người định cư, có người thì đợi ngày về thăm quê, nhưng tất cả đều yêu và gắn bó với mảnh đất này theo cách riêng của họ. Ngồi nghe họ kể chuyện, mình thấy Hội An không chỉ có những mái ngói rêu phong, mà còn có cả những tâm hồn dung dị, ấm áp.

    Hội An trong mắt mình, như một cuốn sách cổ của thời gian, mỗi trang là một câu chuyện, một trang sử của nền văn hóa. Mình cứ ví von Hội An như một người phụ nữ đầy ưu sầu, mang nét đẹp truyền thống nhưng đâu đó lại ẩn chứa chút hoang dại, đượm buồn và đầy hoài niệm. Dường như dòng chảy hối hả của thời gian cũng chẳng thể vùi lấp đi cái không khí cổ xưa ấy.

    Ở Hội An, người dân sống chậm, từ tốn, và chính sự dung dị ấy khiến người ta phải say đắm, yêu thương, có khi đi quên cả lối về. Rất nhiều người, chỉ một lần đến đã “phải lòng” cái vẻ hoài cổ này. 🏞️

    Với mình, Hội An là tuổi trẻ, là thành phố bước ra từ miền cổ tích. Là những buổi lang thang chùa Cầu, dạo Hội Quán, thưởng thức cao lầu, nhâm nhi nước mót, hay ngồi thuyền thả hoa đăng, cười đùa vui vẻ. Là tiếng Bài Chòi vang vọng một góc phố, là tiếng nói cười của những người lần đầu đến đây. Còn khi về già, Hội An lại là nơi để tìm một góc nhỏ, lặng lẽ nhâm nhi cà phê, chơi vài ván cờ hay tìm người tâm sự. Dù bạn là ai, đến từ đâu, Hội An sẽ luôn chào đón và không bao giờ bỏ rơi bạn.

    Món ăn đặc trưng Việt Nam

    Những gánh hàng nhỏ nhoi nơi phố cổ ẩn chứa cả một thế giới những mảnh ghép muôn màu. Để thực sự hiểu Hội An, có lẽ chỉ có một cách duy nhất: bạn hãy đến, lắng nghe và cảm nhận cuộc sống của con người nơi đây. Những câu chuyện giản dị từ các cô, các chú đã giúp mình hiểu sâu sắc hơn về nét đẹp hiếm thấy của phố Hội An, một vẻ đẹp không chỉ nằm ở vẻ ngoài mà còn ở nhịp sống, ở những con người đã làm nên linh hồn của phố cổ này. Vậy nên, đừng chần chừ, hãy tự mình trải nghiệm Hội An nhé! 🧡

  • Giải Mã Những “Doppelganger” Của Ẩm Thực Việt: Cứ Gọi Nhầm Nhưng Vẫn Ngon Tuyệt!

    Giải Mã Những “Doppelganger” Của Ẩm Thực Việt: Cứ Gọi Nhầm Nhưng Vẫn Ngon Tuyệt!

    Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao Phở của mình lại được gọi là “Ramen kiểu mới”, hay Bánh mì lại thành “Sandwich Việt”? Nghe qua thì có vẻ lạ tai thật, vì mỗi món ăn đều mang trong mình một câu chuyện, một linh hồn riêng của đất nước sinh ra nó. Thế nhưng, sự giao thoa văn hóa ẩm thực đôi khi lại tạo nên những điều thú vị đến không ngờ! Những món ăn tưởng chừng “chẳng bao giờ thuộc về nhau” lại có những điểm chung khiến bạn bè quốc tế cứ liên tưởng rồi gọi nhầm tên một cách đáng yêu. Cùng mình khám phá những “anh em sinh đôi” của ẩm thực Việt nhé! 🌸

    Bạn biết không, trong tâm trí người Việt, Phở và Ramen là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, cách xa vạn dặm. Thế nhưng, chỉ một câu nói “Phở is the new ramen” từ một tạp chí ẩm thực nổi tiếng đã đủ làm xôn xao cộng đồng. Mình nghĩ, việc gọi Phở là “ramen kiểu mới” hay “ramen Việt” có lẽ chỉ là một cách để bạn bè quốc tế dễ hình dung hơn về món ăn có sợi, có nước dùng này thôi. Bởi lẽ, cái cách người châu Á chúng ta thưởng thức mì sợi với nước dùng nóng hổi, thơm lừng thì chắc chắn đã quá đỗi quen thuộc rồi phải không?

    Bát phở gà nóng hổi, thơm lừng với sợi bánh mềm và rau thơm

    Nhưng Phở mình vẫn là Phở, với hương vị nước dùng thanh tao, sợi bánh mềm dai, và những lát thịt thơm lừng đặc trưng mà không món nào có thể thay thế được! Thử nhìn mà xem, từng miếng thịt bò tái mềm mượt hay miếng thịt gà ngọt thanh, hòa quyện trong nước dùng trong vắt, đậm đà, chỉ cần ngửi thôi đã thấy cả tâm hồn Việt Nam trong đó rồi.

    Bát phở bò tái với đầy đủ các loại gia vị và rau sống đi kèm

    Nhắc đến những món ăn đường phố mà mình mê mẩn, không thể không kể đến Bánh tráng nướng. Ôi chao, cái cảm giác cầm trên tay chiếc bánh nóng hổi, giòn rụm với đủ loại topping như trứng, xúc xích, phô mai… thật sự là “đỉnh của chóp”!

    Chiếc bánh tráng nướng vàng ươm, giòn rụm với nhiều loại nhân hấp dẫn

    Và bạn biết không, chính cái cách chế biến như một chiếc “tortillas” với đủ nhân rồi gập đôi nướng giòn đã khiến nó được mệnh danh là “Vietnamese pizza” đấy. Chỉ cần gõ từ khóa này trên Google, bạn sẽ thấy hàng tá hình ảnh Bánh tráng nướng xuất hiện, minh chứng cho sự liên tưởng thú vị giữa món pizza trứ danh và chiếc bánh bình dị của mình. Quả là một “phiên bản” rất Việt Nam phải không nào? Mình vẫn nhớ cảm giác đứng chờ cô bán hàng thoăn thoắt tráng bánh trên bếp than hồng, mùi thơm phảng phất khắp con hẻm nhỏ.

    Người bán hàng đang nướng bánh tráng trên bếp than hồng

    Rồi đến Bánh canh, một món ăn thân thuộc với sợi bánh trắng đục, dai dai làm từ bột gạo. Dù khác biệt hoàn toàn với Udon của Nhật làm từ bột mì, mang màu vàng nhạt và hơi đục, nhưng không hiểu sao, sự “sương sương” giống nhau về hình dáng sợi mì đã khiến phương Tây cứ liên tưởng chúng là “anh em”. Lần tới nếu bạn có thèm Bánh canh mà đang ở nước ngoài, thử hỏi “Vietnamese udon” xem sao, có khi lại khéo hiệu quả hơn nhiều so với tên gốc đấy! 🍜 Mình thì vẫn luôn gọi bằng cái tên thân thương Bánh canh, bởi mỗi vùng miền lại có một biến tấu riêng, mỗi tô bánh canh là một câu chuyện.

    Nói đến Bánh mì, món ăn đã làm rạng danh ẩm thực Việt trên bản đồ thế giới! Dù có nguồn gốc từ bánh mì baguette của Pháp, nhưng Bánh mì Việt đã được “Việt hóa” một cách tài tình với nhân thịt xá xíu, pate, chả lụa cùng rau thơm, dưa chuột và tương ớt đặc trưng.

    Ổ bánh mì kẹp thịt nướng thơm ngon với nhiều loại rau và gia vị

    Ngày xưa, bạn bè quốc tế đôi khi vẫn gọi là “sandwich Việt” hay “burger Việt” vì cũng là dạng bánh kẹp nhân. Nhưng giờ đây, Bánh mì đã đường hoàng có một vị thế vững chắc, được biết đến rộng rãi với cái tên gốc của nó. Những “anh em song sinh” dở khóc dở cười ấy cũng dần nhường chỗ cho danh tiếng thực sự của Bánh mì Việt rồi! Cầm trên tay ổ bánh mì giòn rụm, thơm lừng nhân thịt, rau dưa tươi mát, cảm giác như đang ôm cả tinh hoa ẩm thực đường phố vào lòng vậy.

    Một ổ bánh mì kẹp thịt nướng chuẩn vị Việt Nam

    Cuối cùng, không thể không nhắc đến Bánh xèo – chiếc bánh vàng ruộm, giòn tan, gói trọn hương vị của đồng quê. Từ các blog ẩm thực đến thực đơn nhà hàng, Bánh xèo thường được so sánh với Pancake. Đúng là cả hai đều được tráng mỏng trên chảo rồi rán chín thật, nên mình cũng khó trách khi thực khách phương Tây lại liên tưởng Bánh xèo với loại bánh ăn sáng quen thuộc kia.

    Chiếc bánh xèo vàng óng, giòn rụm với rau sống và nước chấm

    Tuy nhiên, mình luôn muốn nhấn mạnh rằng Bánh xèo là món mặn, thường ăn vào bữa chính, còn pancake thì thường là món ngọt dùng cho bữa sáng. Các nhà hàng giờ đây cũng rất tinh tế khi chú thích rõ ràng các nguyên liệu đi kèm để thực khách không còn nhầm lẫn nữa. Nhớ cái lần đầu tiên được tự tay gói Bánh xèo, cảm giác thật thích thú và hương vị thì khó quên vô cùng!

    Bánh xèo được bày trí đẹp mắt cùng rau sống và nước mắm chua ngọt

    Thế đấy, ẩm thực Việt mình thật đa dạng và phong phú phải không nào? Mỗi món ăn là một câu chuyện, dù có đôi lúc bị “gán ghép” với những cái tên nước ngoài, thì hương vị và linh hồn Việt vẫn luôn tỏa sáng. Đừng ngần ngại khám phá và tự mình cảm nhận sự độc đáo của từng món ăn nhé! Mình tin rằng, bạn sẽ yêu thêm những hương vị rất riêng của Việt Nam mình. 🏞️

    Hình ảnh tổng hợp các món ăn đặc trưng của ẩm thực Việt Nam

  • Khi “sao Michelin” là ước mơ xa vời, “Street Food” Netflix lại kể chuyện về những vì sao đời thường! ✨

    Khi “sao Michelin” là ước mơ xa vời, “Street Food” Netflix lại kể chuyện về những vì sao đời thường! ✨

    Đôi khi, ngồi nghĩ về những ngôi sao Michelin danh giá, lòng mình lại thầm ước ao “bao giờ mới đủ tiền để ghé một bữa đây nhỉ?”. Ai mà chẳng mơ được một lần nếm thử món ăn tinh hoa, được phục vụ trong không gian sang trọng đến vậy cơ chứ. Những nhà hàng ấy, không chỉ là nơi ăn uống, mà còn là cả một nghệ thuật, một danh hiệu mà các đầu bếp tài ba trên thế giới phải dốc sức cả đời để chạm tới. Nghe đâu, muốn có một suất ăn ở đó, phải đặt trước cả năm trời là chuyện thường tình! Thật sự là một thế giới ẩm thực diệu kỳ mà cũng đầy xa xỉ!

    Thế nhưng, có một “phép màu” khác đã xuất hiện, gần gũi và chân thật đến lạ thường, đó chính là series “Street Food” của Netflix. Nếu bạn đã từng xem qua ba tập phim ấy, chắc hẳn cũng như mình, sẽ cảm thấy sướng rơn người! Bởi vì, những thước phim ấy không hề đưa ta đến những nhà hàng lộng lẫy, mà là những quán ăn bình dân, nơi ta không cần băn khoăn về giá cả, mà vẫn cực kỳ an tâm về chất lượng và cả sự tận tâm trong từng món ăn.

    Cái hay của “Street Food” không chỉ dừng lại ở những món ăn ngon lành đâu. Điều thực sự chạm đến trái tim mình chính là những câu chuyện đời, những số phận đằng sau mỗi chiếc chảo, mỗi nồi nước dùng nghi ngút khói. Khác hẳn với những series ẩm thực đình đám khác thường tập trung vào những đầu bếp lừng danh với các món cầu kỳ, “Street Food” lại tái hiện một cách gần gũi và thân thuộc đến không ngờ. Ở đây, không chỉ là ẩm thực địa phương, những món ăn dân dã hay quán lề đường tấp nập, mà đó còn là những câu chuyện về hương vị của đời người – hình ảnh những người đầu bếp lao động vất vả, không ngừng giữ gìn di sản truyền thống của gia đình họ qua từng đĩa thức ăn.

    Hãy cùng mình ghé thăm vài “anh hùng” ẩm thực đường phố mà mình đặc biệt yêu thích nhé!

    Bangkok, Thái Lan – Chắc chắn bạn phải biết đến cô Jay Fai huyền thoại! 🇹🇭

    Chẳng cao cấp hay sang trọng như những nhà hàng sao Michelin khác, quán của cô Jay Fai tận dụng một phần không gian nhà ở nhỏ xinh để đặt vài chiếc bàn ghế, thậm chí là tràn ra cả vỉa hè. Cái cảm giác ngồi giữa không khí đường phố sôi động mà thưởng thức món ăn thì còn gì bằng! Món nổi tiếng nhất của cô chính là trứng cuộn cua huyền thoại. 🦀 Thịt cua ở đây tươi rói, mềm mại mà lại không hề ngấm nhiều dầu mỡ ngấy ngán, được bọc trong lớp trứng khá dày, rán vừa đủ độ thơm ngon và giòn dai, chứ không hề mềm bở đâu nhé. Ngoài món trứng cuộn cua, quán còn phục vụ đa dạng các món hải sản khác nữa. Điều khiến mình thực sự trân trọng là dù đã ở tuổi 70, cô Jay Fai vẫn ngày ngày tự tay đứng bếp, nấu từng món ăn, đảm bảo hương vị chuẩn chỉnh nhất đến tay thực khách. Phải nói, để được ăn ở đây, bạn nên chuẩn bị tinh thần chờ đợi khá lâu, hoặc nếu có thể, hãy đặt chỗ trước (cập nhật tình hình đặt chỗ mới nhất nhé!).

    Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam – Góc ốc lề đường của chị Trước 🇻🇳

    Ở Sài Gòn đông đúc và náo nhiệt mỗi ngày, nơi có hơn 1 triệu người sống bằng nghề bán thức ăn đường phố, mình đã gặp chị Trước với quán ốc lề đường nhỏ xinh. Từ cách chị chế biến món ăn đến việc tận tâm lựa chọn từng con ốc tươi sống trong những phiên chợ đêm về sáng, tất cả đều được chị xem như là “món quà” lớn nhất mà ẩm thực đường phố đã ban tặng cho mình. Nghe chị kể chuyện, mình thấy ấm lòng vô cùng, bởi đằng sau mỗi đĩa ốc cay nồng là cả một câu chuyện về tình yêu nghề và sự cống hiến.

    Osaka, Nhật Bản – Nụ cười chú Toyo 🇯🇵

    “Making people laugh is more important than making money” – một câu nói mà chú Toyo đầu trọc ở Osaka đã chia sẻ. Không chỉ là một người đầu bếp tài ba, chú còn là một “ông hề” thực thụ khi thường xuyên diễn trò, chọc cười thực khách trong lúc nấu ăn. Cái không khí vui vẻ, thoải mái ở quán chú khiến ai đến cũng cảm thấy yêu đời hơn. Và món cá ngừ nướng bằng đèn khò của chú thì ngon bá cháy bọ chét luôn nhé! 🔥

    Yogyakarta, Indonesia – Bà cụ 100 tuổi Mbah Lindu 🇮🇩

    Ở thành phố Yogyakarta, thủ phủ đảo Java, mình đã may mắn được gặp gỡ một bà cụ 100 tuổi tên Mbah Lindu. Bà đã làm món mít hầm (gudeg) và bán hơn 86 năm qua trong một khu chợ địa phương. 😱 Tưởng tượng xem, 86 năm gắn bó với một món ăn, với một góc chợ, là cả một lịch sử, một di sản sống động được truyền lại qua từng thìa mít hầm đậm đà.

    Có thể thấy, hầu hết các “anh hùng” ẩm thực đường phố Châu Á trong series Street Food của Netflix đều là phụ nữ, và phần lớn trong số họ đều lớn tuổi, đã gắn bó gần như cả cuộc đời mình với cái tên Street Food. Thế nhưng không thể phủ nhận, những câu chuyện của các đầu bếp “anh hùng đường phố” này đang và vẫn sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều người. Bởi vì trong sự thành công của họ, đâu đó chúng ta vẫn cảm nhận được rất nhiều hương vị cuộc đời hòa quyện trong từng món ăn mà họ chế biến đấy nhỉ? 🌸

    Vậy nên, lần tới khi bạn muốn khám phá thế giới ẩm thực, đừng chỉ nghĩ đến những nhà hàng sang trọng. Hãy thử một lần dạo quanh những con phố, ghé vào một quán ăn lề đường, trò chuyện với những người đầu bếp tâm huyết, để cảm nhận một “hương vị cuộc đời” rất khác, rất thật và cũng rất đỗi diệu kỳ nhé! Biết đâu, bạn cũng sẽ tìm thấy “ngôi sao” của riêng mình! 💖