Blog

  • Tiết Canh và Blodpalt: Khi Đặc Sản Gặp “Ác Mộng” Ẩm Thực Toàn Cầu

    Tiết Canh và Blodpalt: Khi Đặc Sản Gặp “Ác Mộng” Ẩm Thực Toàn Cầu

    Giữa tháng 9 vừa rồi, trang cẩm nang ẩm thực danh tiếng Taste Atlas lại làm dậy sóng cộng đồng mê ăn uống toàn cầu với danh sách 100 món ăn “tệ nhất thế giới” năm nay. Mình, một đứa đam mê khám phá vị giác, cũng không khỏi tò mò xem những cái tên nào lọt vào “bảng phong thần” này. 🧐

    Và rồi, ánh mắt mình dừng lại ở một cái tên quen thuộc, một món ăn mà có lẽ ai là người Việt cũng từng nghe qua hoặc thậm chí là đã nếm thử: Tiết canh. Thật bất ngờ khi “đặc sản” của chúng ta lại chễm chệ ở vị trí thứ 37 với 2.5/5 sao, giữa những món ăn gây tranh cãi khác trên thế giới.

    Tiết canh, với người miền Bắc, không chỉ là một món ăn, mà còn là một nét văn hóa ẩm thực đậm đà. Mình nhớ những lần về quê, mùi tiết tươi hòa với chút nước mắm, rồi trộn lẫn với những miếng nội tạng băm nhỏ, rắc thêm lạc rang giã vỡ, chút rau thơm xanh mướt… Một bát tiết canh đông lại, mát lạnh, dường như là món khai vị không thể thiếu trong những bữa cỗ truyền thống. Người ta có thể dùng tiết ngan, tiết vịt, tiết dê hay thậm chí là tiết lợn để chế biến, tạo nên những hương vị đặc trưng riêng. 🌿

    Nói về ẩm thực Việt, nó phong phú và đa dạng đến mức mỗi món ăn đều kể một câu chuyện. Tiết canh cũng vậy, nó là một phần của dòng chảy văn hóa ấy, gắn liền với những bữa tiệc tùng, sum họp.

    Nhưng rồi, một thực tế đáng buồn đã dần hiện hữu. Vài năm trở lại đây, hình ảnh của tiết canh trong lòng nhiều người Việt không còn lấp lánh như xưa nữa. Những lời cảnh báo từ các chuyên gia y tế về nguy cơ nhiễm ký sinh trùng, vi khuẩn gây hại khi ăn tiết sống, không qua bất kỳ khâu tiệt trùng nào, đã khiến mình và nhiều người phải suy nghĩ lại. 😥

    Tháng 7 vừa qua, những tin tức đáng lo ngại từ Hưng Yên với hàng loạt ca nhập viện, thậm chí tử vong do liên cầu khuẩn lợn sau khi ăn tiết canh, càng làm tăng thêm mối lo ngại này. Giờ đây, thay vì hào hứng tìm kiếm một bát tiết canh tươi ngon, nhiều người đã lựa chọn an toàn hơn với những biến tấu như tiết canh hấp chín, hoặc sáng tạo hơn là “giả tiết canh” từ củ dền. Điều này cho thấy sự thay đổi rõ rệt trong văn hóa ẩm thực và nhận thức về sức khỏe của người Việt.

    Việc bảo vệ sức khỏe luôn là ưu tiên hàng đầu, và mình tin rằng đó cũng là lý do cộng đồng dần thay đổi thói quen ăn uống.

    Không chỉ ở Việt Nam, món tiết canh cũng là một “thử thách” không nhỏ đối với nhiều du khách quốc tế. Mình từng nghe nhiều bạn bè nước ngoài chia sẻ, rằng đây là một trong những món ăn “kinh dị” nhất mà họ từng nếm thử khi đến Việt Nam. Có lẽ, việc thưởng thức món ăn từ máu sống là một rào cản văn hóa khá lớn khi chúng ta nhìn ra thế giới.

    Điều thú vị là, đứng đầu danh sách “món tệ nhất” của Taste Atlas lại là Blodpalt – một món ăn truyền thống của các quốc gia vùng Scandinavia. Blodpalt được làm từ máu động vật (thường là máu tuần lộc) trộn với bột lúa mạch đen, nhân gồm hành tây xào và thịt xông khói, ăn kèm với thịt lợn chiên, mứt việt quất và bơ. Nghe qua cũng thấy hương vị khá… độc đáo phải không nào? 🥶

    Danh sách của Taste Atlas không phải là một “phán quyết” cuối cùng, mà nó như một lăng kính phản ánh sự đa dạng và đôi khi là những quan điểm trái chiều trong ẩm thực toàn cầu. Đối với mình, mỗi món ăn đều mang trong mình một câu chuyện văn hóa, lịch sử riêng. Nhưng trên tất cả, sự an toàn và sức khỏe vẫn nên là ưu tiên hàng đầu. Hãy cùng nhau khám phá, trải nghiệm ẩm thực một cách thật thông minh và có trách nhiệm nhé! 💖🍜

  • Lệ Giang – Shangrila: Khi Trái Tim Lỡ Nhịp Giữa Phố Cổ Huyền Thoại và Miền Đất Tuyết Tây Tạng

    Lệ Giang – Shangrila: Khi Trái Tim Lỡ Nhịp Giữa Phố Cổ Huyền Thoại và Miền Đất Tuyết Tây Tạng

    Tuổi trẻ này mình đi đâu? Nếu trái tim bạn đã trót lỡ yêu cái không gian hoài cổ ở Hội An, và cũng say mê sự nhẹ nhàng của thành phố cao nguyên Đà Lạt, thì Lệ Giang, ôi chao, quả là một sự kết hợp hoàn hảo từ không gian, cảnh vật cho đến thời tiết, khí hậu.

    Bốn đứa chúng mình, tiếng Anh, Hàn, Nhật đều tàm tạm, chỉ duy có tiếng Trung là không biết một chữ bẻ đôi. Đã từng đắn đo, lo sợ rất nhiều, rồi chỉ dám chốt lịch trình vỏn vẹn ba tuần trước ngày đi – cho mọi sự chuẩn bị, từ visa đến lịch trình, ăn ở. Vậy còn chần chừ gì nữa mà không xách ngay vali lên mà đi thôi. Ở cái đất du lịch mà cứ mỗi 5 mét lại nghe được một câu tiếng Việt thì còn gì phải lo sợ nữa, nhỉ? Một chuyến đi gói trọn cả sự hoang mang, vỡ òa, và những kỷ niệm không thể nào quên!

    Hà Khẩu – Côn Minh: Lần đầu “miss” tàu trên đất bạn… và bài học xương máu

    Chuyến xe đêm Royal của Hà Sơn-Hải Vân từ Hà Nội lên Lào Cai lúc 11h30 đêm, dịch vụ phải nói là siêu vip, hơn cả hạng Business của VNA luôn ấy, mà giá chỉ 350k (cao hơn vé thường có 100k thôi, tội gì không thử nhỉ, rất đáng tiền!). Tầm 3h sáng đã lên đến nơi, bọn mình đi xe trung chuyển về nhà bạn nghỉ nhờ. Ai không có chỗ thì nên thuê nhà nghỉ gần cửa khẩu để dưỡng sức nhé. Tầm 5h30, 6h, cả bọn đã lục tục ra cửa khẩu ngồi “trầu”. Ngày thường thì làn xuất cảnh hộ chiếu không đông, nhưng mà ngày lễ thì ôi thôi rồi, đông đến nghẹt thở! Ra đứng không thứ nhất cũng phải thứ nhì thì mới mong kịp chuyến tàu 9h30.

    Xuất cảnh ở Việt Nam và nhập cảnh ở Trung Quốc thì không có gì quá khó khăn, chỉ là chậm ơi là chậm thôi. Ở Việt Nam duy nhất chỉ có 1 bàn làm việc, nên hãy tưởng tượng chúng mình như những diễn viên quần chúng trong phim “Cô dâu 8 tuổi” vậy. Hôm đó, vì là ngày lễ nên hầu như tất cả đều đã đặt trước vé tàu chuyến 9h30, và chỉ khoảng 10 người xếp hàng đầu tiên là kịp thôi, còn lại hàng dài phía sau lỡ hết, trong đó có cả chúng mình! 💔 Ra đến ga là 9h33’, tàu vừa rời ga trong sự tiếc nuối, tuyệt vọng, và hoảng loạn vô cùng.

    Sơ suất to đùng là không hề nghĩ đến việc đi xe khách ra sao, chuyến tàu gần nhất lại phải đợi đến 5h chiều, như thế thì không kịp chuyến tiếp theo: Côn Minh – Lệ Giang. Rồi cái khó cũng ló cái khôn, bám lấy các bạn khác biết tiếng Trung, lúc này đồng hương cũng hóa đồng đội cả, có đến 5-7 đoàn cùng nhau lỡ tàu cơ mà! Đáng buồn là từ Hà Khẩu đến Côn Minh không có xe khách đi thẳng, nhờ được mấy bác taxi đưa ra bus station mà cuối cùng lại ra một đoạn nào đó trông như bến cóc, rồi lại bắt xe đi Mông Tự, từ đó mới chuyển xe lớn hơn đi Côn Minh.

    Thôi không quan tâm bến cóc, bến ếch gì nữa, giờ đến được Côn Minh mới là điều cần thiết. 400km đầy gian nan thử thách mà cũng kết thúc nhanh chóng, vì trên xe đều là đồng đội cả, có khác gì thuê xe đi tour đâu nhỉ? Chỉ có điều vé xe khách đắt gấp ba vé tàu thôi. Khoản tiền “ngu” đầu tiên ra đi, bài học rút ra là nếu đi ngày thường thì không cần mua trước vé tàu đâu, đi đến đâu mua đó, vừa tiện vừa rẻ, lại không lo lỡ tàu. Còn đi ngày lễ thì book chuyến tầm trưa, hoặc ngâm cứu rõ các cách di chuyển khác chặng Hà Khẩu – Côn Minh cho kỹ vào nha! Ơn giời, cuối cùng cũng đến được nhà ga Côn Minh… thở phào nhẹ nhõm! 😮‍💨

    Côn Minh – Lệ Giang: Dấn bước vào cổ trấn trong mơ

    Trải qua một ngày đớn đau, chúng mình cũng đến được Côn Minh – Xuân Thành của Trung Quốc và đổi xong vé tàu đêm đi Lệ Giang. Vì lỡ tàu một lần rồi nên “rén” lắm, chỉ dám gửi đồ rồi đi xung quanh ga tàu ăn tô bún qua cầu thôi. 🍜 Đặc sản Vân Nam đó ạ, thực ra chỉ là một tô bún “tả pí lù” bày ra rất nhiều nhân cả thịt cả rau trên đĩa nhỏ, xong rồi đổ tất vào bát bún nóng hổi cho chín rồi ăn thôi. Bốn người ăn nhẹ hai suất rồi lếch thếch đi bộ về ga, check in, đánh răng, rửa mặt, skin care các kiểu, chuẩn bị lên tàu. Ga Côn Minh nó to hơn cả cái T1 Nội Bài nên cũng nên chừa thời gian ra mà tìm hiểu, kẻo lại lơ ngơ thì khổ lắm nhé!

    Lên tàu cái là ngủ say như chết, mệt quá mà, mình thậm chí còn không biết tàu đi có xóc có ồn hay không nữa. Sáng hôm sau đến Lệ Giang, ra đến ngoài ga tàu thì đã có anh taxi chờ sẵn, cầm biển tên to đùng. Cứ thế lên xe về thôi. Chúng mình đã đặt guesthouse của một ajushi (ông chú) siêu nhiệt tình và giỏi tiếng Anh nhất cái đất Lệ Giang này luôn. Đến nơi ông chú đón ngay ngoài đường lớn, đi bộ khoảng 300m vào guesthouse, nằm gọn trong lòng phố cổ luôn. Sáng sớm mà, chưa có phòng. Chúng mình ngồi đợi, nhâm nhi tách trà nóng (đặc sản Lệ Giang) và ngồi nghe ông chú “hướng dẫn du lịch” luôn. Ngày nào cũng như ngày nào, biết bao nhiêu đoàn khách, mà ổng vẫn nhiệt tình tua lại từ sáng đến đêm! Homestay ở Lệ Giang, xinh đúng không nào? Chú chủ nhà siêu nhiệt tình!

    Phố cổ Lệ Giang

    Sau đó chúng mình đi ăn sáng rồi quay về nhận phòng tắm rửa, tẩy trần sau 1 ngày 2 đêm “bụi đường”. Tầm 11h xong xuôi, lên đồ xinh đẹp, hóa công hóa chúa Mông Cổ, Tây Tạng rồi bắt đầu hành trình “oanh tạc” trấn Lệ Giang. Quả không hổ danh là cổ trấn rộng và đẹp nhất Trung Quốc mà, đi cả ngày không hết, mỗi góc ra được tỉ kiểu ảnh sống ảo. Trời xanh trong vắt, không khí trong lành, thời tiết mát mẻ, đi dạo ngắm cảnh ngắm hoa không cũng thấy vui rồi. Trong cổ trấn có 3 điểm mất vé vào cửa là Mộc Phủ – phim trường của các bộ phim cổ trang, Đại Quan Lầu – nơi cao nhất, view toàn cảnh Lệ Giang và công viên Hắc Long Đàm. Tuy nhiên, ngâm cứu kỹ các review và cũng theo lời khuyên của ajushi thì chúng mình quyết định không tốn tiền cho những nơi đó. Thay vào đó là chiều muộn lê la trên mấy quán cafe trên cao vừa ngắm toàn cảnh, vừa ngồi uống nước đón hoàng hôn lúc 20h. ☕ Ngày đầu tiên chốt hạ bằng vài xiên thịt nướng thơm lừng và cốc trà sữa béo ngậy. Một ngày đi bộ 8km về nhà ngủ như chưa từng được ngủ. Bạn nào nhiều thời gian có thể đi thêm Bạch Sa cổ trấn, Thúc Hà cổ trấn nữa nhé. Nhưng nghe nói Bạch Sa nhỏ và không khí cổ kính hơn chứ Thúc Hà cũng đông đúc và nhộn nhịp như Đại Nghiên (phố cổ Lệ Giang) à. Trông chúng mình cứ như những công chúa Mông Cổ vậy đó! 👸

    Toàn cảnh cổ trấn Lệ Giang

    Lam Nguyệt Cốc – Ngọc Long Tuyết Sơn: Lên đỉnh không đáng sợ, chỉ sợ không ai đưa mình lên ☺️

    Yulong là núi tuyết vô cùng nổi tiếng ở Lệ Giang, đỉnh cao nhất tận hơn 5600m cơ, cáp treo cao nhất châu Á cũng chỉ lên đến mức 4506m thôi mà quanh năm tuyết trắng bao phủ rồi. Ngày lễ ở đây đông lắm, đông thực sự… Tiếng Trung không biết thì tốt nhất hãy đặt luôn tour ở guesthouse như chúng mình nhé. Nói là tour thôi nhưng thật ra họ chỉ cho xe đến đón mình, đưa đi, đặt vé ăn, vé cáp treo hộ rồi đưa về, đơn sơ thế thôi. Chúng mình đi xe ghép với 3 bạn người Thái, và 1 anh người Nhật, cả 8 người không ai biết tiếng Trung, và câu tiếng Anh duy nhất bác tài xế nói được là “Go Go…”, ôi nghe được mà mừng phát khóc! 😂 Nhưng không sao, có apps translator, có chị gái phiên dịch ngồi trực chiến ở guesthouse, rồi cũng hiểu nhau hết ấy mà. Tour chúng mình đặt 580 tệ (cập nhật…) gồm ăn trưa, vé cáp treo, bình oxi, áo ấm đầy đủ chuẩn bị lên đỉnh và vé vào show “Ấn tượng Lệ Giang”. Ai không muốn xem thì đặt tour không có show, giá tầm 470 tệ (cập nhật…), cơ mà hôm đó ajushi bảo chúng mình là không còn tour đó rồi, chỉ có sự lựa chọn duy nhất là “full option” thôi. Thật ra với những bạn sống nghệ một chút thì show ấy hay lắm luôn, chỉ là mình hơi khô khan, nên ít ấn tượng. Hồ này mà đi mùa thu lá vàng, lá đỏ thì đẹp quên sầu luôn!

    Núi tuyết Ngọc Long

    Điểm đầu tiên là Lam Nguyệt Cốc. Ôi mê ly luôn, nước trong vắt xanh biếc, hoa anh đào nở rộ, xa xa là núi tuyết Yulong hùng vĩ. Tuyệt mỹ cảnh luôn má ơi! 🏞️ Nói nhỏ là nên đi Lam Nguyệt Cốc trước khi lên núi nhé, lúc mà còn tràn đầy sinh lực ấy, chụp ảnh cho đẹp. Chứ lên đỉnh xong là cũng hết sinh lực và thần thái rồi! Chúng mình lên núi là lúc tầm trưa, trời mưa lất phất, buồn thiu ôi thôi mưa thế này thì lên núi làm sao. Nhưng các bạn đừng nhầm, mưa mới là tuyệt vời. Chúng mình đi cáp treo lên đến đỉnh thì thấy tuyết đang rơi! ❄️ Oimeoi giữa mùa hè tuyết rơi là có thật, lần thứ hai rồi mà vẫn lâng lâng sung sướng như lần đầu… nhìn thấy tuyết đầu mùa đông năm ấy. Lên đỉnh sướng thì sướng thật, đẹp cũng đẹp thật nhưng khó thở, mệt mỏi cực. Hãy chuẩn bị thật nhiều chocolate và oxi, không bao giờ thừa đâu. Thì thầm một chút là sau lần lên đỉnh ấy mình còn phát hiện ra oxi nó cũng gây nghiện, từ ngày hít được cái khí đó, về nhà chỉ muốn tìm mua để ngày hít vài hơi mà không có, vật kinh khủng! Cô gái thung thướng khi lần thứ 2 thấy tuyết rơi, mà lại rơi giữa mùa hè, tay vẫn không quên oxi. Ngày thứ hai kết thúc nhẹ nhàng bằng bữa lẩu sườn phơi khô và một chú gà quay thôi mà. Ngon bá cháy! 😋

    Lam Nguyệt Cốc

    Shangrila: Một thoáng Tây Tạng trong lòng Vân Nam 💫

    Từ Lệ Giang đến Shangrila có khoảng gần 200km thôi mà đường đèo núi cheo leo, dốc cao như từ Hà Giang lên Lũng Cú, chỉ khác là đường xá rộng gấp ba lần. Nếu đi xe khách thì mất khoảng 4h30 di chuyển liên tục, dừng nghỉ khoảng 10 phút. Mua vé xe cũng dễ lắm, trước hôm xuất phát chúng mình kéo nhau ra bus station, cách Lệ Giang Cổ trấn khoảng 1km thôi, bắt taxi 8 tệ (cập nhật…) nhanh gọn, ra đó mua vé. Có rất nhiều máy bán vé tự động, nhưng không biết tiếng Trung thì cứ vào quầy mua cho nhanh, ơn giời chị bán vé bập bẹ được đôi câu tiếng Anh, giao dịch dễ dàng đơn giản. Hôm sau đến giờ là ra chui tọt vô xe thôi. Ga tàu hay bến xe ở Trung Quốc nghiêm ngặt vô cùng, soi chiếu như đi máy bay, cảnh sát, súng ống đầy đường, chỉ khổ cho những đứa tha lôi lắm hành lý như mình thôi. Có sự lựa chọn khác là thuê xe riêng đi, vừa nhanh, vừa tiện, vừa an toàn hơn, chỉ có chi phí là hơi chát thôi. Team đi 4 trở lên có thể cân nhắc phương án này, đi đông thì kể ra chi phí đội lên không quá cao đâu. Vì thấy không cần thiết phải đi xe riêng nên chúng mình vẫn tiếp tục trải nghiệm xe khách. Đến bến bus Shangrila thì mua vé chiều về luôn cho tiện. Ra ngoài bắt taxi về guesthouse, cũng ở ancient town luôn. May mà hỏi trước anh chủ giá taxi, chứ không là bị chém đẹp 50 tệ rồi! Mặc cả một hồi 20 tệ chuẩn bị ok tự dưng ở đâu xông ra một anh giai, “10 tệ đi không?”. Huhu rẻ quá cũng sợ, 4 đứa con gái, thuốc mê, 2 quả thận… đi hết từ suy nghĩ này đến đắn đo khác, và cuối cùng vẫn là ham rẻ. May sao ông anh cũng là người tốt, nên thuê luôn chiều chở đi tu viện Songzalin. Shangrila quả thật mang một bầu không khí rất khác, rất đặc trưng và cũng rất khó diễn tả, văn hóa, kiến trúc có phần hơi ma mị, tâm linh, và đương nhiên, phù hợp với những đứa ưa khám phá như mình.

    Toàn cảnh Shangrila

    Điểm dừng chân đầu tiên, tu viện Songzalin, vé vào cửa 90 tệ (cập nhật…), là tu viện lớn nhất Shangrila, được xây dựng từ thế kỷ 17, mang đậm kiến trúc của Phật giáo Lạt Ma Tây Tạng. Diện tích siêu rộng, đi cả ngày chắc mới hết, nên hãy đi tạm những tòa chính thôi, dành thời gian cho những điểm đến khác. Còn thảo nguyên Napahai, cưỡi ngựa bắn cung, còn công viên Potatso, núi tuyết Shika… mà vẫn chưa trải nghiệm được hết do trời mưa. Núi tuyết Shika ở đây không cao, không đẹp, không đông và cũng không đắt như Yulong, nhưng cũng là một điểm đến tuyệt vời nếu bạn chưa trải nghiệm Yulong và không muốn ồn ã chen nhau xếp hàng leo núi. Shangrila quả thật không nhiều nơi sống ảo như ở Lệ Giang, không khí cũng khác, thời tiết khắc nghiệt hơn… nhưng thực sự là một trải nghiệm xứng đáng về văn hóa, đất Tây Tạng đâu có bao giờ dễ chinh phục đâu, nhỉ!

    Tu viện Songzalin

    Lời kết: Những kinh nghiệm bỏ túi cho chuyến đi để đời

    Nếu ai đó đọc được đến những dòng này thì đây mới là những kinh nghiệm quý giá cho chuyến đi này mà chúng mình rút ra được:

    • Đi Trung Quốc không biết tiếng có khó không? Khó, nhưng đồng đội ở muôn nơi, không phải sợ! 🤝
    • Xin visa tự túc có khó không? Khó mà dễ. Kinh nghiệm là cứ chuẩn bị đầy đủ vé tàu và lịch trình, thêm cái chăm chỉ dậy sớm ra “canh miếu” đại sứ quán là tất cả hóa dễ cả. Ai ngại thì cứ dịch vụ thôi, tầm 120$. (cập nhật…)
    • Đi Lệ Giang nên đi với ai? Chồng/người yêu là sự lựa chọn số 1 nhé, eo ôi lãng mạn vô cùng! 💖 Còn không thì bạn bè rủ nhau tận hưởng thanh xuân cũng được, có sao đâu nhỉ.
    • Đồ ăn Trung Quốc ngon không? Ngon thì có ngon, nhưng về nhà “ngấy” mất một tuần! 😅
    • Đi Trung Quốc đắt không? Đắt hay không tùy thuộc vào budget (ngân sách) bạn đề ra. Chuyến đi của chúng mình hết khoảng 11 triệu (3 triệu tiền tàu xe + 7 triệu ăn nghỉ + 1,4 triệu visa) thế này có rẻ quá không ạ??? (cập nhật…)
    • Có nên quay lại lần nữa? Đáng để quay lại, nhưng hãy đi bằng máy bay nhé! ✈️

    Hy vọng những chia sẻ này sẽ tiếp thêm động lực cho bạn để xách ba lô lên và khám phá Lệ Giang, Shangrila – những miền đất hứa đầy mê hoặc!

  • Khi Biển Lớn Nổi Giận: Chuyện Chưa Kể Về Du Thuyền Trong Bão Tố 🌊

    Khi Biển Lớn Nổi Giận: Chuyện Chưa Kể Về Du Thuyền Trong Bão Tố 🌊

    Chắc hẳn trong hình dung của nhiều người, du thuyền luôn là một thiên đường nổi trên mặt biển xanh ngắt, với những bữa tiệc sang trọng, hồ bơi lấp lánh và tầm nhìn đại dương vô tận, đúng không? Tôi cũng từng nghĩ thế. Một chuyến đi lênh đênh trên biển, không lo âu, chỉ tận hưởng.

    Du thuyền sang trọng giữa biển xanh

    Nhưng biển cả đôi khi có những bất ngờ, những thử thách mà không phải ai cũng chuẩn bị tinh thần để đón nhận. Và hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về một khía cạnh rất khác của hành trình du thuyền: khi con tàu đối mặt với giông bão.

    Đã bao giờ bạn tự hỏi, du thuyền khổng lồ sẽ ra sao khi những con sóng cao bằng cả tòa nhà ập đến?

    Hồ bơi trên du thuyền sang trọng

    Có lẽ một đoạn video gần đây đã phần nào hé lộ khung cảnh ấy: hồ bơi trên boong tàu, dù đã được che chắn cẩn thận, vẫn không ngừng bị những đợt sóng đánh tràn lênh láng. Nước tung tóe khắp nơi, và dĩ nhiên, không một ai được phép ở ngoài trời lúc đó.

    Khi biển động, điều đầu tiên các thuyền trưởng luôn đặt lên hàng đầu chính là sự an toàn của tất cả chúng ta. Họ sẽ cố gắng hết sức để ‘né’ cơn bão, tìm đường đi an toàn nhất. Nhưng đôi khi, thiên nhiên vẫn quá hùng vĩ để con người có thể hoàn toàn kiểm soát. 🌊

    Biển động dữ dội, sóng lớn

    Tôi nhớ mãi câu chuyện về du thuyền Spirit of Discovery cuối tháng 10 năm 2023. Một hành trình 14 ngày đáng lẽ phải thật thơ mộng qua châu Âu, nhưng rồi định mệnh lại đưa con tàu cùng 1.000 hành khách vào giữa Vịnh Biscay, nơi biển cả nổi giận bất ngờ.

    Du thuyền Spirit of Discovery

    Thử tưởng tượng mà xem, 18 tiếng đồng hồ trôi qua trong tiếng sóng gầm rú, những con sóng cao đến 9m cứ xé toạc mạn tàu. Cảm giác lúc đó phải kinh khủng đến nhường nào?

    Khoảng 100 hành khách đã bị thương, chủ yếu là do hệ thống an toàn của tàu phải kích hoạt đột ngột, khiến con tàu chao đảo dữ dội rồi dừng lại. Đã có những khoảnh khắc tuyệt vọng, những lá thư vội vàng được viết cho người thân, những chiếc áo phao không rời trong suốt hai ngày…

    Khi con tàu cập bến an toàn, đại diện hãng du thuyền đã phải thừa nhận rằng đó là một trải nghiệm ‘cực kỳ đáng sợ với hành khách’. Họ đã bồi thường tổn thất tinh thần và cam kết luôn đặt an toàn lên hàng đầu. Một lời nhắc nhở rằng, dù được trang bị tốt đến mấy, chúng ta vẫn là những chấm nhỏ bé trước mẹ thiên nhiên.

    Du thuyền Spirit of Discovery trên biển

    Vậy, khi đi du thuyền, chúng ta cần lưu ý gì?

    * Dù thống kê cho thấy du lịch du thuyền là một trong những hình thức an toàn nhất (thậm chí an toàn hơn nhiều phương tiện khác!), hãy luôn lắng nghe và tuân thủ mọi hướng dẫn của thủy thủ đoàn, đặc biệt khi có thông báo về thời tiết.
    * Khi biển động, tuyệt đối không ra ngoài trời, không sử dụng các tiện ích như hồ bơi, công viên nước.
    * Luôn chuẩn bị tâm lý cho những tình huống bất ngờ. Biển cả có lúc hiền hòa, có lúc lại cuồng nộ.
    * Hãy tin tưởng vào kinh nghiệm và sự chuyên nghiệp của thuyền trưởng cùng thủy thủ đoàn. An toàn của chúng ta luôn là ưu tiên số một của họ.

    Trải nghiệm du thuyền trong bão tuy đáng sợ, nhưng nó cũng là một cách để chúng ta nhận ra sức mạnh vô biên của tự nhiên, và cả sự kiên cường của con người khi đối mặt với thử thách. Nó không làm tôi nhụt chí, mà ngược lại, khiến tôi trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên trên biển.

    Dù vậy, mong rằng chuyến đi của bạn sẽ luôn là những ngày nắng đẹp, biển êm đềm để bạn có thể tận hưởng trọn vẹn sự sang trọng và thư thái mà du thuyền mang lại. ☀️ Mong bạn có những hành trình thật đáng nhớ và an toàn nhé!

    Du thuyền sang trọng trên biển yên bình

  • Nami Mùa Thu: Khép Lại Chuyến Đi Hàn Quốc Ngọt Ngào Và Một Chút Nuối Tiếc

    Nami Mùa Thu: Khép Lại Chuyến Đi Hàn Quốc Ngọt Ngào Và Một Chút Nuối Tiếc

    Ngày cuối cùng trên đất Hàn Quốc thường mang theo một cảm xúc thật lạ. Sáng ấy, chúng tôi ba đứa thức dậy sau 8h, ăn vội bữa sáng ở hostel rồi ríu rít chụp ảnh lưu niệm cùng anh chủ nhà – người đàn ông với khuôn mặt dễ thương đã giúp chúng tôi vác ba chiếc vali nặng trịch đêm hôm trước. Một cuộc chia tay đầy tình cảm, rồi cả bọn háo hức đợi một người anh họ của Gấu Mèo, anh ấy đã sống ở Hàn cả chục năm rồi. Dù anh hẹn 8h30 nhưng cuối cùng hơn 10h mới thấy mặt, cả xe chúng tôi cứ thế rôm rả đủ thứ chuyện, từ cuộc sống Việt Nam đến những câu chuyện về lao động, nhập cư trái phép hay văn hóa gia đình ở xứ sở kim chi. Rồi mệt quá, ngủ quên lúc nào không hay.

    Xuyên qua những cung đường êm ả, xa xa đã thấy thấp thoáng chiếc phà màu trắng tinh khôi, chậm rãi đưa khách qua lại đảo Nami. Khung cảnh ấy thật bình yên, với mây trắng trôi lững lờ và nắng vàng dịu nhẹ trải khắp mặt sông. Ngồi trên phà, gió thổi lồng lộng, hít hà cái không khí trong lành, mọi lo toan dường như tan biến hết. 🏞️

    Con đường mùa thu lá vàng

    Chiếc phà trắng trên sông, đưa khách đến đảo Nami

    Nami, cái tên đã quá quen thuộc với những ai yêu điện ảnh Hàn Quốc, đặc biệt là từ sau “Bản tình ca mùa đông” năm 2002. Hòn đảo sông hình bán nguyệt này nằm ở Chuncheon, cách trung tâm Seoul chừng 2 giờ lái xe và thêm khoảng 20 phút đi phà. Nó hình thành khi nước sông Bắc Hán dâng lên, tạo nên một không gian xanh mướt, tách biệt.

    Toàn cảnh Nami mùa thu với sắc lá vàng đỏ rực rỡ

    Lúc chúng tôi đến, trời đã ngả chiều, chỉ còn vương chút nắng vàng vọt. Cái se lạnh đầu thu ở Seoul khi mặc chiếc áo len mỏng mới mua ở chợ Ewha đã là gì, sang đến Nami, gió thổi tê tái khiến cả bọn lạnh run người. May mà vẫn còn chút nắng, tụi tôi cứ thế nhao ra đón nắng để vừa sưởi ấm, vừa tranh thủ chụp những bức ảnh thật đẹp. Khắp nơi, lá vàng, lá đỏ đã bắt đầu rải rác, dù mới chỉ là chớm thu thôi mà Nami đã khoe sắc ngọt ngào đến vậy. 🌸

    Con đường lá vàng thơ mộng ở Nami

    Đầu thu ở đây mọi thứ đều mang một vẻ nhẹ nhàng đến lạ. Nắng nhẹ, gió nhẹ, những cơn lạnh cũng nhẹ nhàng, và cả sắc lá cũng vàng một cách thật dịu êm. Không hiểu có phải vì cảm xúc cá nhân hay không, nhưng nhìn cái gì cũng thấy xinh xinh, đáng yêu không tả được. Nami dường như là chốn hẹn hò lý tưởng cho các cặp đôi, hay nơi những gia đình nhỏ cùng nhau tổ chức picnic cuối tuần. Xung quanh đâu đâu cũng thấy những khung cảnh thật tình tứ, kiểu như tình yêu luôn ở quanh ta ấy, nhưng… ừm, chỉ là quanh ta thôi (cười). 💕

    Cặp đôi dạo bước trong khung cảnh lãng mạn ở Nami

    Cảm giác nuối tiếc cứ thế dâng lên, vì đây đã là ngày cuối cùng rồi. Cứ muốn thời gian trôi thật chậm, để còn được tận hưởng thêm chút nữa. Nhưng rồi cuộc vui nào cũng phải tàn. Chúng tôi đành thưởng thức vội chiếc kem lạnh buốt răng rồi thẳng tiến về Incheon, chuẩn bị cho chuyến bay sáng mai. Đêm cuối cùng ở Hàn, cả bọn vẫn không quên “càn quét” khắp khu Incheon, tiêu sạch số tiền còn lại. Còn em ư? Em vẫn cứ thế đi tìm tình yêu ở những đất nước khác, rồi ngày càng nhận ra em và tình yêu chẳng liên quan gì đến nhau (khụ khụ). Tạm biệt Nami, tạm biệt Hàn Quốc, hẹn một ngày không xa trở lại những cung đường đầy nắng và gió này nhé!

  • Mùa Đỗ Quyên Tím Lịm Núi Wonmi: Chốn Bình Yên Giữa Lòng Gyeonggi

    Mùa Đỗ Quyên Tím Lịm Núi Wonmi: Chốn Bình Yên Giữa Lòng Gyeonggi

    Tháng Tư về, dù không rộn ràng như mọi năm vì những lễ hội hoa (cập nhật: năm nay không tổ chức do ảnh hưởng của Covid), nhưng trái tim lữ khách vẫn thổn thức tìm về một chốn bình yên, nơi mẹ thiên nhiên chẳng bao giờ ngừng vẽ nên những bức tranh tuyệt đẹp.

    Đó là Núi Wonmi ở tỉnh Gyeonggi, một thiên đường hoa Đỗ Quyên mà mỗi lần ghé thăm, mình đều thấy lòng mình lắng lại. Tưởng tượng xem, cả một ngọn đồi được phủ kín bởi sắc tím biếc, từng chùm hoa Đỗ Quyên nở rộ, nhuộm hồng cả một góc trời. Khung cảnh ấy thực sự khiến bạn phải thốt lên kinh ngạc.

    Toàn cảnh núi Wonmi rực rỡ sắc Đỗ Quyên

    Điều mình yêu nhất ở đây là dù có khá nhiều người tìm đến chiêm ngưỡng, bạn vẫn dễ dàng tìm thấy một góc riêng cho mình. Không giống những lễ hội hoa được tổ chức trong công viên với dòng người chen chúc, Đỗ Quyên ở Wonmi mọc tự nhiên trên các sườn đồi. Chỉ cần chịu khó leo lên cao một chút, len lỏi theo những lối rẽ nhỏ hay con đường mòn, bạn sẽ bắt gặp những khung cảnh đẹp đến nao lòng, nơi chỉ có mình bạn và sắc hoa tím thơ mộng.

    Con đường mòn len lỏi giữa rừng Đỗ Quyên trên núi Wonmi

    Đây thực sự là một trải nghiệm đáng giá cho những ai muốn hòa mình vào thiên nhiên mà vẫn giữ được sự riêng tư. Mình thường chuẩn bị một ít nước uống, vài món ăn nhẹ và một tấm thảm cá nhân. Cứ thế, tìm một chỗ thật ưng ý trên sườn đồi, trải thảm ra và tận hưởng một buổi picnic cuối tuần hoàn hảo, giữa ngàn hoa Đỗ Quyên tím ngát. 🌸 Cảm giác thật sự thư thái và dễ chịu vô cùng.

    Những chùm hoa Đỗ Quyên tím biếc nở rộ

    Nếu bạn đang tìm một điểm đến để “detox” tâm hồn, muốn thoát khỏi bộn bề phố thị và đắm mình vào vẻ đẹp diệu kỳ của tạo hóa, Núi Wonmi chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng. Hãy tự mình khám phá những con đường mòn, tìm cho mình một góc bình yên và để sắc tím Đỗ Quyên xoa dịu trái tim bạn nhé!

    Những tips nhỏ từ mình:

    • Đường lên núi khá dễ đi, nhưng vẫn nên chọn giày thoải mái để khám phá được nhiều nhất.
    • Mang theo đủ nước và đồ ăn nhẹ để có buổi picnic hoàn hảo.
    • Đừng quên máy ảnh để lưu giữ những khoảnh khắc tuyệt đẹp này!

    Bản đồ tỉnh Gyeonggi, Hàn Quốc

  • Cơm Nhà Việt Nam: Nơi Trái Tim Chàng Tây “Lạc Lối” Giữa Hương Vị Và Tình Người

    Cơm Nhà Việt Nam: Nơi Trái Tim Chàng Tây “Lạc Lối” Giữa Hương Vị Và Tình Người

    Có những khoảnh khắc giản dị mà lại chạm đến trái tim ta một cách lạ lùng, phải không? Tôi tin là ai trong chúng ta cũng từng trải qua cảm giác ấy. Như câu chuyện của anh Charles Bonneau, chàng trai Pháp đang sinh sống ở Đà Nẵng, người vừa làm “dậy sóng” mạng xã hội chỉ với một bữa cơm gia đình Việt Nam bình thường, nhưng lại ấm áp vô cùng.

    Nhớ cái lần đầu xem video của Charles, tôi đã mỉm cười suốt. Khung cảnh ấy sao mà thân thương đến thế!

    Charles Bonneau ăn cơm cùng gia đình Việt Nam

    Một chiếc chiếu trải giữa nhà, đủ món ăn nóng hổi bày biện, và những tiếng cười nói rộn ràng. Cả nhà quây quần, cùng nhau gắp, cùng nhau chuyện trò. Charles cũng ở đó, say sưa thưởng thức.

    Có một chi tiết nhỏ mà dễ thương vô cùng: vì anh Tây nhà ta không quen ngồi bệt khoanh chân như người Việt mình, gia chủ đã “ưu ái” chuẩn bị riêng một chiếc ghế nhựa thấp.

    Charles Bonneau ngồi ghế nhựa thấp khi ăn cơm Việt

    Cái ghế ấy, nhìn qua thì thấy lạ, nhưng lại gói trọn cả sự quan tâm, thấu hiểu. Nó nói lên rằng, dù khác biệt văn hóa, thì tình người vẫn luôn có cách để kết nối, dung hòa mọi khoảng cách.

    Charles chẳng hề ngần ngại trước những điều mới mẻ. Anh cầm đũa sành sỏi, trò chuyện thoải mái như một thành viên trong nhà. Thậm chí khi được hỏi đến từ đâu, anh còn hóm hỉnh đáp: “Mình là người Việt Nam có râu” nữa cơ! 🌸

    Charles Bonneau, chàng trai Pháp sống ở Đà Nẵng

    Phải yêu mến và hòa nhập đến mức nào mới có thể nói ra câu ấy, nhỉ? Charles bảo, anh đã tập luyện dùng đũa rất nhiều, và giờ thì đã thành thạo rồi. Điều đó thật đáng yêu!

    Charles Bonneau dùng đũa ăn cơm Việt

    Nhưng bạn biết không, điều khiến Charles khẳng định “cơm nhà Việt Nam ngon nhất thế giới” không chỉ nằm ở hương vị đậm đà của từng món ăn.

    Mâm cơm gia đình Việt Nam truyền thống

    Hơn thế nữa, đó là cái khung cảnh cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Ở nhiều vùng quê Việt, thói quen ăn cơm trải chiếu đã gắn bó qua bao thế hệ. Chẳng bàn ghế cầu kỳ, chỉ đơn giản là mọi người ngồi vòng tròn, cùng nhau ăn uống, cùng nhau sẻ chia.

    Mâm cơm truyền thống Việt Nam

    Chính sự giản dị ấy lại trở thành “đặc sản” quý giá, khó tìm thấy ở bất cứ nhà hàng sang trọng nào. Nó khiến những người Việt như chúng ta cũng phải nhìn lại, trân trọng hơn nếp sinh hoạt bình dị mà đôi khi ta vô tình lãng quên. Còn với bạn bè quốc tế, nó lại là một trải nghiệm rung động lòng người.

    Các món ăn truyền thống Việt Nam

    Tình yêu của Charles dành cho Việt Nam không dừng lại ở mỗi bữa cơm. Anh chia sẻ, có ba điều khiến anh mê mẩn nhất ở mảnh đất này: đó là thức ăn, con người và cảnh đẹp. Về ẩm thực ư? “Mì Quảng và bánh mì mình có thể ăn mỗi ngày!” – anh hào hứng kể.

    Tô Mì Quảng nóng hổi

    Không chỉ món ăn ngon, mà cả cách người Việt đối đãi với nhau, sự hiếu khách, chân thành cũng khiến anh cảm phục. “Con người rất thân thiện, khi có ai cần giúp đỡ, luôn có người sẵn sàng hỗ trợ”, Charles nói. Những điều ấy, tôi tin là bất kỳ ai từng đến Việt Nam cũng sẽ cảm nhận được.

    Charles Bonneau chia sẻ về Việt Nam

    Và rồi, thiên nhiên Việt Nam cũng làm anh say đắm. Anh kể, ở Ninh Bình, phong cảnh núi non sông nước đẹp như tranh, mang lại cảm giác thư thái, “rất chill” 🏞️.

    Cảnh quan Ninh Bình với thuyền và núi đá vôi

    Khung cảnh thiên nhiên Việt Nam yên bình

    Còn Đà Nẵng – nơi anh đang sinh sống – thì lại hiện đại, sạch sẽ, vừa có nhịp sống năng động vừa sở hữu bãi biển “siêu đẹp”. Nghe anh kể, tôi như thấy lại những khung cảnh ấy hiện ra trước mắt.

    Bãi biển Đà Nẵng tuyệt đẹp

    Charles đã có hơn một năm sống và làm việc tại Việt Nam, và trên trang cá nhân, anh thường xuyên chia sẻ những khoảnh khắc thưởng thức ẩm thực, hay tập nói tiếng Việt mỗi ngày. Với một mong ước rất đỗi chân thành: sớm “được phong chức rể Việt”. Điều đó khiến tôi tin rằng, Charles không chỉ đơn thuần là một du khách, mà anh đã thực sự coi Việt Nam là nhà.

    Cảnh quan thiên nhiên Việt Nam

    Dịp Quốc khánh 2/9 vừa rồi, Charles còn đăng tải một video, nói lên những cảm xúc sâu nặng của mình. Anh nói bằng chất giọng lơ lớ đáng yêu: “Điều làm tôi xúc động, không chỉ là lịch sử hào hùng mà chính là tấm lòng của người dân. Dù quá khứ còn in dấu vết khó khăn, họ vẫn giữ trong tim sự nhân hậu cho gia đình và mở rộng vòng tay cho bạn bè phương xa”. Anh còn kể về trải nghiệm cuộc sống ở Đại Lộc (Quảng Nam), nơi anh được người dân tiếp đón nồng hậu như người thân trở về. “Họ đã tặng tôi tình thương, bữa cơm, nụ cười và tất cả những gì tôi cần, mà không bao giờ đòi hỏi điều gì đáp lại. Đó chính là vẻ đẹp đích thực của Việt Nam, một mảnh đất từng nhiều đau thương, nhưng chọn tình yêu để chữa lành. Việt Nam đã dạy tôi rằng sức mạnh không nằm ở sự cứng rắn mà ở trái tim nhân hậu. Tôi sẽ luôn mang theo tình yêu ấy trên từng bước đường đời”, Charles xúc động chia sẻ.

    Nghe những lời ấy, tôi thật sự xúc động. Có lẽ, những điều giản dị, chân thành nhất lại chính là thứ níu giữ chúng ta lại với một vùng đất, một con người. Cơm nhà Việt Nam không chỉ là bữa ăn, mà còn là tình yêu, là sự sẻ chia, là sợi dây vô hình gắn kết những tâm hồn. Nếu bạn có dịp, hãy thử một lần tìm đến những bữa cơm gia đình ấm cúng như thế. Để cảm nhận cái “ngon nhất thế giới” mà Charles đã nói, một cái ngon đến từ cả vị giác và trái tim mình. 🍜💖

  • Hành Trình “Chạy Bão” Ở Việt Nam: Một Chuyến Đi Đặc Biệt Không Hề Lãng Phí

    Hành Trình “Chạy Bão” Ở Việt Nam: Một Chuyến Đi Đặc Biệt Không Hề Lãng Phí

    Khi cơn bão về, tôi thấy một Việt Nam thật khác…

    Tháng Chín này, tôi vẫn nhớ như in những ngày cuối tháng đầy định mệnh, khi cơn bão Bualoi đổ bộ và cuốn đi biết bao kế hoạch du lịch của du khách gần xa. Những cung đường phải tạm gác lại vẻ đẹp vốn có, những điểm đến mộng mơ bỗng hóa thành thử thách. Nhưng chính trong những ngày giông bão ấy, tôi đã được nghe kể, và cũng tự cảm nhận được phần nào, những câu chuyện vừa kịch tính lại vừa ấm áp của những vị khách lỡ hẹn với trời xanh. Đây không chỉ là một chuyến đi, mà là một hành trình “chạy bão” đầy cảm xúc, đã để lại trong tim họ những kỷ niệm không thể quên. 🌸

    Vẻ đẹp đa dạng của Việt Nam

    Cô bạn Sluna đến từ Philippines đã háo hức cho chuyến đi gần nửa tháng ở Việt Nam. Những ngày đầu ở Sapa thật tuyệt vời, tiết trời se lạnh vương chút sương mù mờ ảo – đúng chất Tây Bắc mà ai cũng mơ ước.

    Sapa mùa sương mờ ảo

    Nhưng rồi, cơn bão ập đến, biến Sapa mộng mơ thành một vùng đất đầy thử thách. Kế hoạch khám phá bản Cát Cát, Moana hay thử Alpine Coaster đều phải gác lại, nhường chỗ cho cuộc “chạy lũ” bất đắc dĩ. Sluna kể rằng nước lũ dâng cao, đường ngập lụt, có lúc cô tưởng chừng không thể đi thêm được nữa.

    Dẫu vậy, giữa cảnh hỗn loạn ấy, Sluna vẫn cảm nhận được sự ấm áp vô vàn từ những người dân địa phương. Họ thân thiện vô cùng, không ngừng cảnh báo về nguy cơ sạt lở, và luôn sẵn lòng giúp đỡ những du khách lạc lối giữa biển nước. May mắn là Sluna và bạn trai vẫn an toàn, dù tiếc nuối vì lỡ mất những ngày đẹp nhất của Sapa. Cô chỉ còn nửa ngày ở đó thôi, đủ để thấy Sapa trở lại thơ mộng đến ngỡ ngàng ngay sau cơn bão, như chưa hề có gì xảy ra. 🏞️ Thật là một điều kỳ diệu!

    Sapa thơ mộng sau cơn bão

    Cũng trong những ngày bão giông ấy, Becca Jayne, cô gái người Anh, cùng bạn trai đã có một hành trình không kém phần căng thẳng. Từ Đà Nẵng, họ di chuyển ra Quảng Trị đúng lúc cơn bão đổ bộ. Khi mới đến Đà Nẵng, thành phố vẫn êm đềm đến lạ, nắng vàng hiền hòa.

    Đà Nẵng yên bình trước bão

    Nhưng chỉ một ngày sau, mưa lớn, gió mạnh và sóng biển dồn dập đã biến nơi này thành một thành phố không còn nhận ra. Khách sạn phải khuyến cáo du khách không ra ngoài, chuẩn bị sẵn mọi thứ để đảm bảo an toàn tối đa.

    Chuyến tàu từ Đà Nẵng ra Quảng Trị, dự kiến 7 tiếng, lại chậm mất 2 tiếng vì mưa bão. Có những đoạn tàu đi qua vùng ngập nước, khiến ai cũng thót tim. Đến Đồng Hới, Quảng Trị, Becca thấy khách sạn đã chặn tất cả lối ra vào bằng những thùng nước lớn để phòng bị. Nhân viên ở đó thật chu đáo, họ hỗ trợ hết mình, thậm chí nâng cấp phòng để khách được an toàn nhất có thể. Suốt đêm bão, Becca và bạn trai phải ở yên trong phòng, lắng nghe tiếng gió rít và mưa đập dữ dội vào cửa kính. Một trải nghiệm thật sự đáng nhớ!

    Sáng hôm sau, bão tan, cảnh tượng trước mắt Becca là cây cối đổ ngổn ngang, nước sông dâng cao. Nhưng điều làm cô ấn tượng nhất chính là hình ảnh người dân địa phương. Họ vẫn bình thản chèo thuyền, đi lại giữa dòng nước, như thể đã quá quen với thiên tai. Một sự kiên cường đến lạ lùng!

    Người dân chèo thuyền giữa dòng nước lũ

    Becca cảm thấy may mắn vì mình an toàn, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho những gia đình mất nhà cửa. Nhờ sự tận tâm của đội ngũ khách sạn, họ vẫn có một trải nghiệm an toàn. Khi trời quang mây tạnh, nắng lại lên, họ lại được tắm nắng và tiếp tục khám phá Việt Nam. ☀️

    Một nữ du khách khác, Nomadss, cũng có trải nghiệm tương tự. Cô rời Hà Nội vào Đà Nẵng để “tránh bão” nhưng rốt cuộc vẫn không thoát. “Tôi chưa từng chứng kiến điều này bao giờ, thật sự khá sợ hãi,” cô chia sẻ. Dù vậy, sau khi bão đi qua, cô vẫn an toàn và tiếp tục hành trình. Nomadss thừa nhận rằng, dù đã trải qua cơn bão dữ dội, Đà Nẵng vẫn hiện lên tuyệt đẹp trong mắt cô. Trải nghiệm này, cô nói, sẽ mãi là một kỷ niệm đặc biệt.

    Vậy thì, nếu bạn cũng là một “tín đồ” xê dịch và không may gặp phải thời tiết không thuận lợi khi đi du lịch Việt Nam, đừng quá lo lắng nhé:

    1. Luôn theo dõi dự báo thời tiết (cập nhật thông tin từ các kênh chính thống) để có sự chuẩn bị tốt nhất.

    2. Ưu tiên chọn những cơ sở lưu trú uy tín, có kinh nghiệm ứng phó với thiên tai, họ sẽ là “điểm tựa” vững chắc cho bạn.

    3. Hãy mở lòng trò chuyện với người dân địa phương. Họ không chỉ thân thiện mà còn là nguồn thông tin quý giá về tình hình thực tế và những lời khuyên hữu ích.

    4. Quan trọng nhất, hãy giữ an toàn cho bản thân và những người đồng hành. Kế hoạch có thể thay đổi, nhưng trải nghiệm an toàn luôn là ưu tiên hàng đầu.

    Du khách tương tác văn hóa địa phương

    Cơn bão số 10 ấy, đúng là đã khiến nhiều du khách hụt hẫng vì lỡ mất những khoảnh khắc đáng chờ đợi. Nắng vàng, biển xanh, núi non hùng vĩ – tất cả đều bị che khuất bởi mây đen và mưa bão. Thế nhưng, giữa những khó khăn, một vẻ đẹp khác của Việt Nam lại hiện hữu: vẻ đẹp của lòng hiếu khách, sự kiên cường của con người và một sức sống mãnh liệt đến lạ. Dù tiếc nuối những ngày nắng đẹp bị bỏ lỡ, tất cả họ đều khẳng định sẽ trở lại Việt Nam vào một ngày không xa.

    Tôi tin rằng, những chuyến đi như thế này, dù không hoàn hảo như mong đợi, lại mang đến những bài học và trải nghiệm quý giá hơn. Nó khiến chúng ta trân trọng hơn mỗi khoảnh khắc bình yên, và nhận ra rằng, vẻ đẹp của một vùng đất không chỉ nằm ở cảnh quan, mà còn ở chính con người và cách họ đối mặt với thử thách. Việt Nam, dù trong nắng hay mưa bão, vẫn luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu để chúng ta khám phá và yêu mến. 🌸

    Vẻ đẹp tổng thể của Việt Nam

  • Phuket – Từ Phố Cổ Tới Đảo Xanh, Chuyến Phiêu Lưu Đầy Nắng Và Gió

    Phuket – Từ Phố Cổ Tới Đảo Xanh, Chuyến Phiêu Lưu Đầy Nắng Và Gió

    Chào các bạn! Lại là mình đây, sau bao ngày ấp ủ, hôm nay mình muốn kể cho mọi người nghe về chuyến đi Thái Lan vừa rồi – một hành trình thật sự đã để lại trong mình vô vàn cảm xúc, từ sự nhộn nhịp của Bangkok đến vẻ đẹp mê hoặc của Phuket, nơi mà mỗi góc phố, mỗi món ăn đều kể một câu chuyện rất riêng.

    Toàn cảnh vẻ đẹp Thái Lan

    Hành trình bắt đầu từ Bangkok, tụi mình quyết định thử cảm giác “người địa phương” bằng cách đi tàu điện ngầm MRT và tàu điện trên không BTS đến sân bay Don Muang. Dù chỉ là mấy chục baht thôi nhưng cái cảm giác hòa mình vào dòng người, ngắm nhìn thành phố lướt qua khung cửa sổ tàu thật sự rất thú vị. Một trải nghiệm mà mình nghĩ ai cũng nên thử để cảm nhận nhịp sống Thái Lan theo một cách rất khác.

    Bangkok nhộn nhịp

    Đến sân bay Don Muang, thủ tục bay khá nhanh gọn. Tụi mình tranh thủ lấp đầy bụng đói với những suất ăn coupon giá rất ổn, tầm 50-80 baht/suất cơm, mì, phở… Có cả 7-Eleven trong khu chờ nữa, tiện lợi vô cùng mà giá cũng không bị “chặt chém” đâu nha. Mình thử tô mì Tom Yum 65 baht, topping thì tươi rói nhưng nước mặn quá chừng, chỉ dám húp lấy hương lấy hoa thôi chứ húp hết chắc tăng huyết áp mất thôi! 😂

    Giao thông Bangkok

    Hạ cánh ở Phuket, tụi mình đón xe bus công cộng về lại Phuket Old Town. Hành trình mất khoảng 1 tiếng 20 phút, giá chỉ 100 baht nhưng phải đợi khoảng 1 tiếng mới có một chuyến. Trong lúc chờ xe, ngồi nhâm nhi ly trà sữa Thái đỏ mát lạnh ở quán cà phê Amazon tại sân bay, ngắm máy bay cất cánh cũng là một thú vui nho nhỏ đó. Vé bus mình đã mua sẵn trên Klook, rất tiện lợi và yên tâm về khung giờ chạy (cập nhật thông tin trên web hãng bus hoặc Klook).

    Cảnh sắc Phuket

    Về đến phố cổ, tụi mình lạc vào một quán ăn xinh xắn tên là Thai Noodle Restaurant. Được bạn nhân viên tư vấn nhiệt tình, mình gọi một món gần giống phở bò và một phần Pad Thái. Đồ ăn vừa vị, nhân viên thân thiện cứ hỏi thăm mãi, quán lại sạch sẽ tinh tươm. Highly recommend các bạn ghé thử nha, giá cũng rất phải chăng, tầm 50-80 baht/suất. Lang thang trong phố cổ, đừng quên ghé tiệm kem Ý Italian Gelato. Kem dẻo, nhiều vị lạ mà không hề ngọt gắt. Mình đã thử vị Rum và Caramel muối, ngon xuất sắc luôn, 79 baht/cây/viên thôi mà sảng khoái cả người.

    Phố cổ Phuket
    Món ăn đường phố Thái Lan

    Hôm sau là ngày dành trọn cho tour đảo Phi Phi. Tụi mình đặt qua Klook, khoảng 1.100.000 VNĐ/người với dịch vụ của Queen of Andaman. Mọi thứ được tổ chức rất chu đáo, ăn trưa buffet khá ổn với nhiều món gà và đậm gia vị (do có nhiều khách Ấn). Hướng dẫn viên người Thái nói tiếng Anh rất dễ hiểu, nhiệt tình và vui vẻ vô cùng. Nước suối được phục vụ xuyên suốt tour.

    Bãi biển Phi Phi

    Cảnh ở Maya Bay, Koh Phi Phi đẹp tuyệt vời nhưng khá đông khách. Thực lòng mà nói thì chưa đẹp bằng biển Việt Nam mình đâu, nhưng vẫn rất đáng để trải nghiệm! Một lưu ý nhỏ là bạn nên trả thêm 300 baht để có thuyền riêng đi tham quan, tha hồ sống ảo (hầu như ai cũng chọn cách này). Nếu đi nhóm đông 4-5 người thì có thể trả 1500 baht. Và đừng quên mua đôi giày đi dưới nước 300 baht vì san hô ở đây nhiều và bén lắm đó nha!

    Thuyền trên biển trong xanh

    Tối về, tụi mình bắt Tuk Tuk ra Patong Beach để ăn uống và vui chơi (giá Tuk Tuk từ phố cổ ra Patong tầm 500 baht đổ lại, bạn cứ mạnh dạn trả giá, tụi mình trả được 450 baht cho 2 người). Khu này đúng là náo nhiệt hơn hẳn phố cổ, đông đúc khách du lịch, hàng quán san sát, có cả phố đi bộ và bãi biển để dạo đêm. Mình thử Tom Yum và salad xoài ở một quán ven đường. Tom Yum ở Thái thì ăn đâu cũng thấy mặn và cay đặc trưng, nhưng topping thì tươi ngon lắm. Salad xoài với xoài chín, sốt mè và hạt điều ăn khá thanh mát, chỉ tiếc là hạt điều hơi bị hôi dầu chút. Xiên nướng và xôi xoài ở Patong cũng rất ổn áp nha, xiên nướng chỉ 20 baht, xôi xoài 80 baht.

    Chợ đêm nhộn nhịp

    Sáng hôm sau, tụi mình ăn sáng gần khách sạn với mì và hoành thánh khô, nước lèo hơi nhạt chút nhưng xin thêm tương ớt vào thì lại ngon bá cháy. Uống kèm ly trà sữa Thái đỏ 30 baht rồi tranh thủ check-in vài kiểu ảnh “street style” ở khu Old Town Phuket trước khi rời đi.

    Phố cổ Phuket với kiến trúc độc đáo

    Đừng quên ghé sân bay mua xôi xoài King trước khi bay về nha, đỉnh của chóp luôn dù giá hơi chát. Xôi dẻo, xoài không ngọt gắt mà tan chảy trong miệng. Ở sân bay Phuket 195 baht, Suvarnabhumi 180 baht. Nếu muốn mua đồ ở 7-Eleven thì tranh thủ mua trước khi qua cổng an ninh nhé, vào khu chờ máy bay là không còn 7-Eleven và giá đồ ăn trong đó cũng cao hơn hẳn đó (tầm 300 baht cho một suất ăn).

    Xôi xoài Thái Lan

    Nói về ẩm thực Thái, đa số các món mình thử đều có vị mặn và cay đặc trưng. Món gỏi đu đủ ba khía (Som Tum) ở bãi Coral Island là ngon nhất mình từng ăn, cô bán hàng ở bãi biển làm một phần đầy ắp đu đủ, ba khía, tôm khô chỉ 100 baht, 2-3 người ăn thử là đủ để cảm nhận cái hương vị “đỉnh” này rồi. Pad Thái thì đa phần vị giống nhau nhưng có vài chỗ làm cọng bánh dai và đậm đà hơn thì ngon xuất sắc, mình nghiền món này nên ăn mỗi ngày luôn! Đừng quên thêm đậu phộng và vắt chanh vào nhé. Xôi xoài thì nên thử ở các chợ đêm, giá cả phải chăng và rất ngon, né xôi xoài ở chợ nổi vì mình thấy khá ngọt gắt. Nhưng ngon nhất vẫn là xôi xoài King ở sân bay đó, cắn một miếng xoài là tan ngay trong miệng luôn.

    Các món ăn Thái hấp dẫn

    À, còn có Trân Bảo Phật Sơn (Khao Chee Chan) và Coral Island nữa. Coral Island biển đông lắm, không đẹp bằng Phú Quốc đâu, đi cano tầm 15 phút tới đảo, sóng mạnh lắm nên bạn nào dễ say sóng thì nhớ uống thuốc trước nha.

    Tổng chi phí ăn chơi của mình ở Phuket trong 3 ngày 2 đêm (mà thực chất thời gian di chuyển đã hết gần một ngày rồi) là khoảng 2200 baht, bao gồm tiền Tuk Tuk, bus, tàu điện ở Bangkok, ăn uống, tour đảo. Vì đi 2 đứa nên tiền xe chia ra cũng khá cao, nếu đi đông người hơn thì chi phí sẽ tối ưu hơn rất nhiều đó.

    Trải nghiệm du lịch

    Sau chuyến đi này, mình thấy thực sự yêu thích Thái Lan và con người nơi đây. Họ không chèo kéo khách, rất văn minh và thân thiện. Hy vọng một ngày không xa mình sẽ quay trở lại để khám phá thêm nhiều điều thú vị nữa. 🌸🏞️🍜

    Cảm xúc cuối chuyến đi
  • Chuyến bay định mệnh: Khi giấc mơ London hóa thành cơn ác mộng trên không!

    Chuyến bay định mệnh: Khi giấc mơ London hóa thành cơn ác mộng trên không!

    Bạn biết không, cảm giác chuẩn bị cất cánh, hướng về một chân trời mới luôn là một trong những điều mình yêu thích nhất khi đi du lịch. Đặc biệt là những chuyến bay ngắn từ Milan sang London, cứ ngỡ sẽ nhẹ nhàng, êm đềm như một giấc mơ ✈️. Thế nhưng, có những chuyến đi lại hóa thành một trải nghiệm “nhớ đời” mà có lẽ mình sẽ không bao giờ quên.

    Máy bay Ryanair cất cánh

    Chuyện là, cách đây không lâu, trên một chuyến bay của Ryanair từ Milan (Ý) đến London (Anh), mọi thứ diễn ra bình thường cho đến khi tín hiệu thắt dây an toàn vừa tắt khoảng 15 phút sau cất cánh. Lúc đó, mình chỉ nghĩ “À, lại sắp được di chuyển, duỗi chân rồi đây!”. Nhưng rồi, một cảnh tượng kỳ lạ đến khó tin đã diễn ra, khiến cả khoang máy bay như chìm trong một bộ phim hành động.

    Hai vị khách nam, không hiểu vì lý do gì, bỗng nhiên có những hành động vô cùng khó hiểu. Một người xé toạc hộ chiếu của mình, nhét từng trang giấy vào miệng rồi nhai ngấu nghiến. Cùng lúc đó, người kia lại vội vã chạy về phía cuối máy bay, cố gắng nhét cuốn hộ chiếu còn lại vào toilet để xả nước phi tang. Bạn có tưởng tượng được không, không khí lúc đó căng thẳng đến tột độ!

    Hình ảnh nhiều cuốn hộ chiếu

    Tiếp viên hàng không đã rất nhanh chóng tiếp cận, cố gắng can thiệp nhưng mọi thứ dường như nằm ngoài tầm kiểm soát. Sau đó, một thông báo công khai được đưa ra, càng khiến các hành khách khác thêm phần hoang mang và lo lắng. Phi công đã phải đưa ra một quyết định khẩn cấp: chuyển hướng hạ cánh xuống Paris (Pháp). 15 phút hạ độ cao đó, thực sự là những khoảnh khắc đáng sợ nhất mình từng trải qua trên bầu trời. Cả khoang máy bay im phăng phắc, ai nấy đều nín thở chờ đợi.

    Máy bay đang hạ cánh

    Khi máy bay vừa chạm đất ở Paris, lực lượng an ninh Pháp đã lập tức có mặt, lên khoang và bắt giữ hai người đàn ông kia. Hành lý của họ cũng được lục soát kỹ lưỡng. Toàn bộ quá trình này kéo dài đến gần 2 tiếng đồng hồ, đủ để mọi kế hoạch bay của cả chuyến đi bị xáo trộn. Dù vậy, mình phải dành lời khen ngợi cho đội ngũ phi hành đoàn của Ryanair, họ đã xử lý tình huống cực kỳ chuyên nghiệp và trấn an hành khách rất tốt. Thậm chí, trước khi máy bay tiếp tục hành trình và hạ cánh an toàn xuống London Stansted, họ còn phát đồ uống cho chúng mình nữa cơ!

    Cuối cùng, khi được đặt chân về nhà an toàn, mình thực sự cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Dù vụ việc vẫn đang được các cơ quan chức năng làm rõ, nhưng từ trải nghiệm này, mình chợt nhớ ra, hộ chiếu của chúng ta quan trọng đến nhường nào.

    Vậy nên, một lời khuyên nhỏ nhưng vô cùng quan trọng mà mình muốn chia sẻ với các bạn: Trước mỗi chuyến đi, đừng quên kiểm tra “người bạn đồng hành” này thật kỹ nhé. Hộ chiếu cần phải còn nguyên vẹn, không có vết bẩn lạ, không bị cũ, rách hay bị vẽ bậy. Bởi vì, một vết rách nhỏ, một trang bị nhàu cũng có thể khiến bạn gặp rắc rối lớn ở sân bay, thậm chí bị từ chối nhập cảnh như những trường hợp mình từng biết, kể cả những nơi nổi tiếng khắt khe như Bali (Indonesia). Đừng để những điều nhỏ nhặt làm hỏng cả chuyến đi mơ ước của mình nha! 🌸

    Bàn tay đang giữ hộ chiếu và vé máy bay

    Dù sao thì, chuyến bay đó cũng đã dạy cho mình một bài học nhớ đời về sự bất ngờ và tầm quan trọng của những điều tưởng chừng nhỏ nhặt nhất trong hành trình khám phá thế giới này. Đôi khi, chuyến đi không chỉ là đích đến, mà còn là những câu chuyện không tưởng dọc đường… và cả những bài học quý giá nữa chứ! 😉

    Cảnh quan du lịch nước ngoài

  • Ulwaluko: Nỗi đau ẩn sau nghi lễ trưởng thành thiêng liêng ở Nam Phi

    Ulwaluko: Nỗi đau ẩn sau nghi lễ trưởng thành thiêng liêng ở Nam Phi

    Tháng Bảy, khi cái lạnh miền nam bán cầu vẫn còn vương vấn, tôi nhớ về chuyến đi đến Eastern Cape, Nam Phi, một vùng đất như chạm vào trời xanh với những ngọn đồi ngút ngàn. Cảnh sắc nơi đây đẹp đến nao lòng, một vẻ đẹp hoang sơ mà ẩn chứa biết bao câu chuyện. Và ở chính nơi ấy, tôi đã được nghe về Ulwaluko – một nghi lễ thiêng liêng, cổ xưa mà lòng mình cứ mãi trăn trở mỗi khi nghĩ về.

    Phong cảnh Eastern Cape, Nam Phi

    Ulwaluko không chỉ là một nghi thức trưởng thành thông thường; nó là cánh cửa đưa những thiếu niên Xhosa bước vào thế giới người đàn ông thực thụ. Một dấu mốc quan trọng, một khát khao cháy bỏng để được cộng đồng công nhận, được tôn trọng. Tôi còn nhớ khi trò chuyện với một người dân bản địa, anh ấy nói rằng nếu không trải qua nghi lễ này, một chàng trai có thể bị gạt ra lề xã hội, không được phép tham gia vào những cuộc họp bộ tộc, thậm chí là gặp khó khăn trong hôn nhân. Một truyền thống đã sống suốt nhiều thế kỷ, thấm đẫm trong văn hóa của khoảng 10 triệu người Xhosa ở vùng đất này.

    Những thanh niên Xhosa tham gia nghi lễ Ulwaluko

    Thế nhưng, đằng sau bức màn thiêng liêng ấy, tôi lại nghe được những câu chuyện nhuốm màu bi kịch, mà mỗi khi nhắc đến, lòng tôi lại quặn thắt. Gần đây nhất, vào cuối tháng Bảy, Eastern Cape lại rúng động khi 39 thiếu niên đã vĩnh viễn không thể trở về sau nghi lễ. Con số này, dù đã giảm so với những giai đoạn trước trong năm 2024, vẫn là một lời cảnh tỉnh nhức nhối. Nhìn rộng hơn trong 5 năm qua, đã có tới 361 sinh mạng trẻ đã ra đi vì nghi thức này. Thật xót xa biết bao khi nghĩ về những gia đình mất đi con em mình vì một truyền thống thiêng liêng.

    Các chàng trai Xhosa sau nghi lễ, quấn khăn truyền thống

    Những cái chết thương tâm ấy thường xuất phát từ những biến chứng nghiêm trọng. Những người được gọi là “thầy thuốc” của bộ lạc, đáng buồn thay, lại thiếu kỹ năng chuyên môn, và họ dùng những dụng cụ thô sơ, không hề được khử trùng – nào là giáo cũ, nào là dao lam… để thực hiện thủ thuật cắt bao quy đầu. Hoại tử mô, nhiễm trùng máu và mất nước nghiêm trọng là những kẻ thù giấu mặt đã cướp đi bao sinh mạng. Có những em dù may mắn sống sót cũng phải mang di chứng suốt đời, thậm chí phải cắt bỏ bộ phận sinh dục. Thật khó hình dung nổi nỗi đau và sự mất mát mà các em và gia đình phải gánh chịu. Nó vượt quá sức tưởng tượng của một người ngoài cuộc như tôi.

    Cảnh phim 'Vết thương' khắc họa cuộc sống của những người tham gia nghi lễ

    Nghi lễ thường diễn ra bí mật trong những túp lều dựng riêng biệt, nơi chỉ có các bô lão và những thiếu niên tham gia được phép vào. Sự bí ẩn này đôi khi lại trở thành vỏ bọc cho những điều kinh hoàng. Tôi nghe nói, có những báo cáo về việc một số em nếu bỏ cuộc giữa chừng đã bị dìm nước hoặc đánh chết. Còn có cả những kẻ lợi dụng, ép buộc các bé trai mới 12 tuổi tham gia rồi đòi tiền chuộc gia đình. Nghe thật rợn người phải không? Một nghi lễ thiêng liêng lại bị biến tướng đến vậy.

    Những bô lão Xhosa, người giữ gìn truyền thống

    Dù biết bao lời kêu gọi cấm hoàn toàn nghi lễ này, nhiều người Xhosa vẫn tin rằng đây là một phần không thể thiếu trong bản sắc văn hóa của họ. Tôi hiểu cảm giác muốn giữ gìn truyền thống. Chính phủ Nam Phi đã không ngừng nỗ lực ban hành luật, yêu cầu “thầy thuốc” phải có chứng chỉ hành nghề, và cảnh sát có quyền đóng cửa các cơ sở vi phạm. Bộ trưởng Bộ Quản trị & Truyền thống từng đặt mục tiêu không có ca tử vong nào tại các trường hợp pháp trong năm nay và cam kết đóng cửa các khu vực trái phép. Tù trưởng Sipho Mahlangu cũng chỉ ra rằng 80% các ca tử vong xảy ra ở những cơ sở trái phép, và mất nước nghiêm trọng do bị cấm uống nước là nguyên nhân hàng đầu.

    Các thanh niên Xhosa trong trang phục truyền thống

    Thế nhưng, mỗi năm vẫn có hàng chục nghìn thiếu niên dấn thân vào Ulwaluko, bất chấp những rủi ro đang chực chờ. Tôi còn nhớ câu chuyện của Scotty Dawka, một chàng trai 19 tuổi, đã quyết định tham gia dù từng chứng kiến những câu chuyện đau lòng trên truyền hình. “Tôi rất sợ, nhưng trong làng, nhiều đàn anh đã trải qua nghi lễ này. Tôi muốn giống họ, được các bô lão coi trọng như một người đàn ông”, anh chia sẻ. “Quá trình trưởng thành rất đau đớn, tôi có lúc bị ốm nhưng được chữa trị và đã sống sót.” Lời nói ấy cho thấy sức nặng của truyền thống và mong muốn được chấp nhận trong cộng đồng lớn đến nhường nào. Nó không chỉ là một nghi lễ, mà là một hành trình tìm kiếm bản thân, tìm kiếm vị trí trong xã hội.

    Thanh niên Xhosa với gương mặt được vẽ trắng, biểu tượng của sự chuyển đổi

    Khi mùa lễ trưởng thành năm nay khởi động, Bộ trưởng Velenkosini Hlabisi đã nhấn mạnh: “Tất cả cơ sở thực hiện nghi lễ trưởng thành đều phải chịu trách nhiệm. Chúng ta không thể chấp nhận thêm ca tử vong nào nữa. Chúng ta nợ những người trẻ và gia đình họ một nghi lễ an toàn, trang nghiêm và được tôn trọng.” Lời cam kết ấy nghe thật trăn trở, và tôi cũng hy vọng rằng, trong tương lai, Ulwaluko sẽ chỉ còn là một nghi lễ trưởng thành an toàn, mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, chứ không còn là nỗi ám ảnh, không còn là những giọt nước mắt và sự mất mát. Để mỗi chàng trai khi bước qua ngưỡng cửa này đều có thể tự hào vươn vai đứng thẳng, chứ không phải mang theo những vết sẹo không lành. 🌸