Blog

  • Huế Mùa Bão: Khi Biển Cả ‘Kể Chuyện’ Về Sức Mạnh Và Lòng Kiên Cường

    Huế Mùa Bão: Khi Biển Cả ‘Kể Chuyện’ Về Sức Mạnh Và Lòng Kiên Cường

    Chiều hôm ấy, bầu trời Huế bỗng nhiên sầm sì một màu chì nặng trịch, những hạt mưa bắt đầu rơi tí tách rồi nhanh chóng biến thành những cơn trút nước xối xả. Ngồi trong nhà mà lòng tôi cứ bồn chồn, hình dung ra cảnh những cung đường quen thuộc ở các xã phía Nam thành phố như Phú Vinh, Phú Vang hay Vinh Lộc đang oằn mình đón mưa bão. Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa xót xa.

    Đêm về, câu chuyện về hai chú trâu lạc giữa lòng Tỉnh lộ 2, đoạn qua thôn Diêm Tụ, Phú Vang, khi mưa như trút nước và không một ánh đèn đường, thực sự làm tôi giật mình. Trong cái màn đêm ấy, hình ảnh hai con trâu đen sừng sững giữa đường chắc hẳn đã khiến không ít tài xế phải thót tim phanh gấp. Nó như một lời nhắc nhở về sự bất ngờ và hiểm nguy mà thiên nhiên có thể mang lại, cũng như sự bất lực của con người trước những tình huống không lường trước được. Người dân xung quanh đã vội vàng tìm cách giúp đỡ, nhưng chủ nhân của chúng thì vẫn bặt vô âm tín trong mưa gió. 🥺

    Mà biển Huế mùa này mới thật sự dữ dội làm sao! Khu vực biển Vinh Lộc, nơi tôi từng dạo bước ngắm bình minh, giờ đây sóng biển cuộn trào cao đến 5-7m, như những ngọn núi nước khổng lồ vỗ vào bờ kè. Dòng nước mặn tràn qua, ngập lụt cả Tỉnh lộ 21 và bao con đường làng nhỏ, nhấn chìm cả những mảnh vườn, cánh đồng đang xanh tốt của bà con. Nhìn cảnh người dân vẫn bất chấp nguy hiểm, đội mưa gió ra bờ kè vớt cây cành trôi dạt, tôi thấy lòng mình se lại. Đó không chỉ là mưu sinh, mà còn là bản năng bám víu vào đất mẹ, vào biển cả của những con người nơi đây.

    Chủ tịch xã Vinh Lộc chia sẻ, cơn bão số 12 đã khiến 17 tuyến đường ngập úng cục bộ, và chính quyền đã phải lập rào chắn, căng dây cảnh báo để đảm bảo an toàn. Từng mét bờ biển Vinh Lộc, đoạn mà chỉ mới cách đây vài tháng tôi còn đứng đó chụp ảnh hoàng hôn, giờ đã sạt lở nghiêm trọng. Hơn 4.000m bờ biển đã “ăn sâu” vào đất liền trung bình 5-7m, có nơi lên tới hơn 10m. Nghe đến đây, tôi không khỏi rùng mình. Nếu cứ thế này, những ngôi nhà, những thửa ruộng, thậm chí cả những làng chài thân thương có nguy cơ biến mất vĩnh viễn. Một nỗi lo canh cánh cho một phần di sản và cuộc sống của Huế. 😔

    Không chỉ Vinh Lộc, mà cả khu vực bờ biển qua tổ dân phố Hòa Duân, phường Thuận An cũng đang bị xói lở kinh hoàng. Đường ven biển dẫn vào thôn Tân An Hải, xã Phú Lộc, cũng chung số phận, đang bị biển cả “nuốt chửng” từng chút một. Nếu tuyến đường độc đạo này bị phong tỏa, gần 70 hộ dân sẽ bị cô lập hoàn toàn. Ngay trong chiều mưa bão, các lực lượng chức năng đã phải khẩn cấp gia cố con đường, cố gắng giữ lại từng tấc đất cho bà con.

    Huế mùa bão, không phải là những trải nghiệm du lịch bình thường, mà là một thước phim sống động về sức mạnh vô biên của thiên nhiên và lòng kiên cường của con người. Nó nhắc nhở chúng ta về sự mong manh của cuộc sống ven biển và tầm quan trọng của việc bảo vệ môi trường.

    Nếu bạn có ý định ghé thăm Huế vào những tháng cuối năm, hãy luôn cập nhật kỹ thông tin thời tiết (cập nhật thường xuyên từ các bản tin dự báo) và tuân thủ mọi cảnh báo từ chính quyền địa phương nhé. An toàn là trên hết. Còn bây giờ, tôi chỉ mong sao những cơn mưa sẽ ngớt, sóng biển sẽ yên, để Huế lại bình yên và rạng rỡ như vốn có. Hãy cùng nhau hướng về Huế, và hy vọng vào những giải pháp bền vững để bảo vệ dải đất duyên hải tuyệt đẹp này. 💖🏞️

  • Đà Lạt Mộng Mơ: Nơi Mỗi Góc Nhìn Đều Là Thơ

    Đà Lạt Mộng Mơ: Nơi Mỗi Góc Nhìn Đều Là Thơ

    Nhắm mắt lại, bạn có ngửi thấy mùi thông thoang thoảng, cái se lạnh vuốt ve da thịt không? Đà Lạt trong tôi là vậy đó, một giấc mơ dịu dàng mà mỗi lần trở về đều thấy lòng mình lắng lại, như một bản nhạc cũ êm đềm.

    Toàn cảnh thành phố Đà Lạt mờ sương

    Sớm Đà Lạt hay thức giấc cùng sương giăng lối, nhìn những đồi thông xanh mướt uốn mình bên hồ Tuyền Lâm, thấy bình yên đến lạ. Hoàng hôn tím biếc phủ lên Nhà thờ Con Gà, hay ánh đèn lung linh từ những quán cà phê lưng đồi – mỗi khoảnh khắc đều khiến trái tim rung động một cách khó tả. 🌸

    Khung cảnh Đà Lạt yên bình với hồ nước và đồi thông

    Cái bụng thì sao chịu nổi trước ti tỉ món ngon nơi đây? Bánh mì xíu mại nóng hổi buổi sáng, cái cay nồng của lẩu gà lá é ấm cả người giữa tiết trời se lạnh, rồi những trái dâu tây căng mọng hái tại vườn. À, đừng quên một ly sữa đậu nành nóng hổi dạo chợ đêm nhé, nó như một cái ôm ấm áp giữa phố thị về khuya. 🍜

    Đà Lạt về đêm với ánh đèn lung linh

    Lang thang chợ đêm, hít hà mùi đồ nướng, ngắm nhìn dòng người qua lại. Hay tìm một quán cafe xinh xắn, nhâm nhi tách trà Atiso, đọc một cuốn sách hay đơn giản là ngắm nhìn thành phố bảng lảng trong sương. Thong dong trên chiếc xe máy, xuyên qua những con đèo, chạm vào mây trời Đà Lạt, cảm giác thật tự do và lãng mạn.

    Mọi người dạo bước trên phố Đà Lạt

    Nếu bạn đang tự hỏi làm sao để đến Đà Lạt? Dễ lắm, cứ bay thẳng đến sân bay Liên Khương rồi bắt taxi hay xe buýt về trung tâm thôi. (cập nhật giá vé máy bay/xe khách nếu cần).

    Đà Lạt có bốn mùa trong một ngày, nhớ mang theo áo khoác ấm, khăn choàng nhé. Ban ngày nắng dịu, tối là lạnh run người đó. Vô vàn homestay đẹp mê li, hay khách sạn sang trọng, tùy túi tiền mà chọn nhé. Đặt trước qua booking.com hay agoda sẽ có nhiều lựa chọn hơn.

    Đà Lạt không chỉ là một địa điểm, mà còn là một cảm xúc, một nỗi nhớ. Nơi mà tôi tin rằng, ai đã đến một lần rồi cũng sẽ muốn quay lại, để tìm thấy sự an yên, để trái tim được vỗ về. Nếu bạn đang tìm kiếm một chốn để trốn khỏi bộn bề, Đà Lạt chính là câu trả lời. Hãy thử đi nhé, bạn sẽ không hối hận đâu! 🏞️

    Cảnh quan đồi núi xanh mướt của Đà Lạt

  • Quy Nhơn ơi, em có ổn không? Chuyện những trái tim kiên cường sau cơn bão số 13

    Quy Nhơn ơi, em có ổn không? Chuyện những trái tim kiên cường sau cơn bão số 13

    Quy Nhơn! Nhắc đến hai tiếng ấy, trong lòng tôi lại vương vấn hình ảnh của biển xanh cát trắng trải dài, của những con đường ven biển lộng gió, và hương vị hải sản tươi ngon khó cưỡng. Một thành phố biển hiền hòa, đầy sức sống mà bất kỳ ai đã ghé qua cũng muốn quay lại. Thế nhưng, mấy ngày qua, khi nghe tin về cơn bão số 13, Kalmaegi, càn quét qua dải đất miền Trung, lòng tôi lại nặng trĩu hướng về Quy Nhơn, không biết thành phố bé nhỏ ấy giờ ra sao…
    Toàn cảnh thành phố Quy Nhơn với bãi biển và những tòa nhà ven biển

    Sáng 8/11, tôi như nghẹn lại khi đọc được câu chuyện của anh Khoa Tân – chủ hệ thống nhà hàng Mr. Mộc trên đường Nguyễn Thị Định. Từng ghé thăm Mr. Mộc vài lần, tôi mê mẩn không gian ấm cúng, gần gũi ở đó. Vậy mà giờ đây, cơ ngơi được anh Tân vun đắp suốt bao năm, hai trong bốn nhà hàng của anh đã sập hoàn toàn, chỉ còn trơ lại khung sắt. Những bức tường kính, mái tôn, tất cả đều tan hoang trong gió bão. Nhìn đống đổ nát, nghe anh chia sẻ tổng thiệt hại lên tới 4 tỷ đồng, tôi chỉ biết xót xa. Nhưng điều làm tôi nể phục hơn cả là dù gần như lạc giọng vì mất mát, anh vẫn đang đôn đáo tìm thợ, quyết tâm xây dựng lại từ đầu. Tinh thần ấy, thật đáng quý!

    Con đường ven biển Quy Nhơn lộng gió với hàng cây xanh mát

    Cách đó không xa, trên con đường Xuân Diệu sầm uất, anh Tô Thành Công, chủ một nhà hàng hải sản nổi tiếng, cũng đang đối mặt với những tổn thất không nhỏ. Cơn bão quật mạnh đến nỗi toàn bộ hệ thống kính cường lực của nhà hàng vỡ tan tành, mái bị tốc, đèn đóm hỏng hóc, bàn ghế nội thất hư hại quá nửa. Anh Công, người đã sống ở Quy Nhơn mấy chục năm, cũng không thể tin nổi vào sức tàn phá khủng khiếp của cơn bão. Tôi vẫn nhớ những bữa tối lộng gió ở đây, thưởng thức hải sản tươi rói nhìn ra biển. Giờ đây, cảnh tượng ấy tan biến, và anh cũng phải tạm gác lại những nỗi buồn để bắt tay vào khắc phục. Sáng 8/11, ngay cả điện, nước, internet cũng chưa có, cuộc sống đảo lộn biết bao!

    Những chiếc thuyền thúng và thuyền đánh cá nhỏ neo đậu bình yên trên mặt nước

    Không chỉ những nhà hàng bình dân, mà ngay cả những khu nghỉ dưỡng cao cấp 5 sao ở phường Ghềnh Ráng ven biển cũng không tránh khỏi số phận nghiệt ngã. Sóng biển hung dữ ập vào, đánh vỡ hàng loạt hệ thống cường lực, khiến nước tràn vào bên trong, hư hỏng nhiều đồ nội thất sang trọng. Hơn chục năm kinh doanh, đây là lần đầu tiên họ phải chịu tổn thất nặng nề đến vậy. Tôi có thể hình dung được vẻ đẹp thanh bình của những khu nghỉ dưỡng ấy trước bão, và giờ đây, tất cả cần được khôi phục lại.

    Khu vực hồ bơi sang trọng của một resort nhìn ra biển tại Quy Nhơn

    Và cả câu chuyện của anh M.T., chủ một quán cà phê xinh xắn mới hoạt động chưa đầy một năm trên đường Đặng Văn Ngữ. Toàn bộ cửa kính vỡ vụn, mái tốc, thiệt hại lên tới 800 triệu đồng. Số tiền tiết kiệm cả đời anh dốc vào đây, giờ cũng tan tành theo gió bão. Nghe mà lòng quặn thắt! 😔

    Một tòa nhà khách sạn lớn với kiến trúc hiện đại tại Quy Nhơn

    Cơn bão số 13 đã để lại những vết sẹo sâu sắc trên dải đất miền Trung thân thương, đặc biệt là ở Gia Lai và Đắk Lắk với thiệt hại lên đến hàng nghìn tỷ đồng. Nhiều nhà cửa bị sập, tốc mái, nhiều con người mất đi người thân, tài sản.

    Nhưng mọi người ơi, dù phải đối mặt với khó khăn chồng chất, tôi tin rằng tinh thần kiên cường, sự lạc quan của người dân Quy Nhơn nói riêng và miền Trung nói chung sẽ giúp họ vượt qua tất cả. Hiện tại, nhiều nơi vẫn đang trong giai đoạn khắc phục, sửa chữa. Có lẽ phải mất một thời gian nữa để những nhà hàng, khu nghỉ dưỡng quen thuộc có thể mở cửa đón khách trở lại. Chúng ta hãy cùng chờ đợi và ủng hộ họ khi mọi thứ sẵn sàng nhé! (cập nhật thông tin mở cửa trên các trang chính thức của quán/khu nghỉ dưỡng) ✨

    Bãi biển Quy Nhơn cát trắng mịn, nước biển trong xanh dưới ánh nắng

    Quy Nhơn ơi, mạnh mẽ lên em nhé! Nắng ấm rồi sẽ về, và những nụ cười rạng rỡ sẽ lại nở trên môi. Tôi tin rằng, em sẽ lại tươi đẹp và rạng rỡ hơn bao giờ hết. Hẹn một ngày không xa, tôi sẽ trở lại thăm em, để cùng chiêm ngưỡng sự hồi sinh kỳ diệu này! 🌸💖

  • Khám phá khu vườn bí mật của Càn Long: Nơi thời gian ngủ quên giữa lòng Tử Cấm Thành

    Khám phá khu vườn bí mật của Càn Long: Nơi thời gian ngủ quên giữa lòng Tử Cấm Thành

    Có lẽ ai đó từng ví Tử Cấm Thành như một cuốn sách lịch sử khổng lồ, mà mỗi góc cung điện là một trang sách chứa đựng biết bao câu chuyện. Và tôi, một kẻ lữ hành mê mẩn những dấu ấn xưa cũ, đã may mắn được lật giở một trang sách tưởng chừng đã đóng kín suốt gần một thế kỷ – khu vườn Càn Long huyền thoại. 🌸

    Toàn cảnh Tử Cấm Thành rộng lớn nhìn từ xa

    Nhớ về những ngày đầu thập niên 80, khi người ta vẫn còn nói về Tử Cấm Thành như một cố cung đang “ngủ quên”, nhiều khu vực còn ngổn ngang, xuống cấp. Kiến trúc sư Ho Puay Peng, một vị khách ghé thăm ngày ấy, đã miêu tả nó bằng từ “kinh khủng”. Một cảm giác thật khó hình dung với Tử Cấm Thành lộng lẫy của ngày nay phải không? Nhưng chính sự “ngủ quên” ấy lại càng khiến hành trình “tái sinh” của nó trở nên kỳ diệu hơn bao giờ hết.

    Kiến trúc mái ngói vàng đặc trưng của Tử Cấm Thành

    Và giờ đây, giữa lòng Bảo tàng Cố Cung, một khu vườn nhỏ bé nhưng tinh xảo đã thức giấc. Khu vườn Càn Long, nằm nép mình ở góc đông bắc của quần thể cung điện đồ sộ, từng bị khóa chặt suốt gần 100 năm. Nghe thật khó tin! Suốt 25 năm ròng rã, một cuộc “đại trùng tu” đã diễn ra, kết hợp giữa Bảo tàng Cố Cung và Quỹ Di sản Thế giới. Và rồi, vào đúng dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Bảo tàng Cố Cung, cánh cửa khu vườn ấy đã hé mở, như một món quà vô giá gửi đến những tâm hồn yêu lịch sử và cái đẹp.

    Một góc hành lang cung điện với các chi tiết trang trí tinh xảo

    Đặt chân vào khu vườn, tôi ngỡ mình lạc vào một thế giới hoàn toàn khác. Khác hẳn với sự đồ sộ, uy nghi thường thấy của Tử Cấm Thành. Chỉ vỏn vẹn 6.000m2, nơi đây toát lên vẻ đẹp tinh tế, gần gũi của những khu vườn tư gia miền Nam Trung Quốc mà Hoàng đế Càn Long từng say mê. Ông muốn nơi này là chốn riêng tư, nơi mình có thể lánh xa sự ồn ào, nghi thức triều chính để tìm chút bình yên. Lối vào nhỏ và kín đáo đã đủ để tôi cảm nhận ý đồ này của vị Hoàng đế tài hoa.

    Khung cảnh bên trong khu vườn Càn Long với cây cối và kiến trúc hài hòa

    Khu vườn được chia thành bốn sân nhỏ nối tiếp nhau, mỗi sân một vẻ, một bố cục. Có sân tập trung nhiều kiến trúc cầu kỳ, có sân lại mở rộng thoáng đãng, mang đến cảm giác khoáng đạt. Tôi thích thú khi khám phá từng ngóc ngách, từng chi tiết chạm khắc. Đúng như lời ông Ho Puay Peng đã chia sẻ, dù ngắm cảnh từ bên dưới, hay từ các lầu bên trong, thậm chí là trên những ngọn giả sơn, bạn sẽ thấy mỗi góc nhìn lại là một khung cảnh riêng biệt, không hề trùng lặp. Cảm giác như mỗi bước chân là một khám phá mới, một bất ngờ nhỏ đang chờ đợi.

    Góc yên bình trong khu vườn với hồ nước và cây xanh

    Trong cái không khí se lạnh, những cơn mưa lất phất của kỳ nghỉ Quốc khánh vừa qua, du khách vẫn không quản ngại xếp hàng dài để được tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp tái sinh này. Nó nhanh chóng trở thành “hiện tượng” trên mạng xã hội, và tôi hiểu vì sao. Vẻ đẹp không phô trương mà ẩn chứa trong từng phiến đá, từng mái ngói, từng cành cây cổ thụ, cứ thế len lỏi vào tâm hồn người lữ khách.

    Toàn cảnh Tử Cấm Thành từ trên cao với các mái ngói vàng

    🌸 Một vài tips nhỏ cho bạn khi ghé thăm:

    Địa điểm: Khu vườn Càn Long nằm ở góc đông bắc của Tử Cấm Thành, Bắc Kinh.

    Giờ mở cửa/Giá vé: Hiện khu vườn đã chính thức mở cửa sau thời gian trùng tu. Bạn hãy kiểm tra thông tin chi tiết về giờ mở cửa và giá vé vào Tử Cấm Thành cũng như liệu có cần vé riêng cho khu vườn Càn Long hay không trước khi ghé thăm (cập nhật thông tin mới nhất trên website của Bảo tàng Cố Cung).

    Lưu ý: Hiện tại chỉ có 2 trong số 4 sân của khu vườn được mở cửa cho khách tham quan. Đừng quên dành thời gian đi bộ chậm rãi, ngắm nhìn từng chi tiết để cảm nhận hết vẻ đẹp của nơi này nhé.

    Một tin vui nữa là Dưỡng Tâm Điện, một công trình quan trọng khác từng là nơi làm việc của các Hoàng đế, cũng đang được trùng tu và dự kiến sẽ mở cửa trong năm nay (cập nhật). Có lẽ Tử Cấm Thành sẽ còn mang đến cho chúng ta nhiều bất ngờ nữa.

    Bước ra khỏi khu vườn, một cảm giác bâng khuâng khó tả đọng lại. Không chỉ là chiêm ngưỡng kiến trúc, mà còn là được chạm vào một phần lịch sử đã được gìn giữ, tái sinh sau bao thăng trầm. Khu vườn Càn Long không chỉ là một điểm đến, mà còn là một câu chuyện về sự bền bỉ của thời gian và vẻ đẹp vĩnh cửu. Nếu có dịp ghé Bắc Kinh, đừng bỏ lỡ cơ hội lạc bước vào khu vườn bí mật này, để tự mình cảm nhận hơi thở của quá khứ, và tìm thấy một chút bình yên giữa lòng cố đô nghìn năm nhé. 💖

  • Ea Kiết ơi, thương lắm những nhịp cầu và tấm lòng kiên cường sau bão! 🏞️💔

    Ea Kiết ơi, thương lắm những nhịp cầu và tấm lòng kiên cường sau bão! 🏞️💔

    Có những chuyến đi không chỉ để khám phá cảnh đẹp, mà còn để cảm nhận sâu sắc hơn về nghị lực con người, về tình làng nghĩa xóm giữa bộn bề khó khăn. Lần này, tôi không viết về một điểm đến rực rỡ nắng vàng, mà muốn kể bạn nghe câu chuyện ở Ea Kiết, Đắk Lắk – nơi vừa trải qua những ngày giông bão, nhưng tình người thì vẫn cứ sáng bừng.🌸

    Bạn biết không, Ea Kiết vốn bình yên lắm, với những nương rẫy xanh mướt và những con đường đất đỏ thân quen. Nhưng rồi cơn bão Kalmaegi ập đến, mang theo mưa lớn kéo dài, biến khung cảnh quen thuộc ấy thành một thử thách lớn. Nhìn những con đường ngập nước, những ngọn cây oằn mình trong gió, lòng tôi cứ nặng trĩu.

    Đau lòng nhất là khi cây cầu dân sinh ở buôn H’Mông bị sập. Cây cầu ấy không chỉ là lối đi, mà còn là sợi dây kết nối cuộc sống của bà con với trung tâm xã, với chợ búa, với trường học… Giờ đây, để ra vào buôn, người dân phải đi một quãng đường vòng khá xa, vất vả hơn rất nhiều. Nhìn bà con lặng lẽ vượt qua đoạn đường khó khăn ấy, lòng tôi cứ se lại.

    Không chỉ cầu sập, cơn bão còn tàn phá nhiều thứ khác. Một tuyến đường sạt lở, 6 căn nhà bị tốc mái, rồi cả 1ha hoa màu mất trắng, 520 cây sầu riêng quý giá bị ngập úng, gãy đổ, và hơn 3ha cà phê cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Hàng trăm triệu đồng thiệt hại, đó là mồ hôi, nước mắt và cả tương lai của biết bao gia đình. Nhưng giữa những mất mát ấy, tôi thấy một tinh thần mạnh mẽ không gì sánh được.

    Chính quyền địa phương đang dốc sức cùng bà con khắc phục hậu quả. Họ không chỉ lo sửa chữa cây cầu ở buôn H’Mông – dù chỉ là gia cố tạm thời để người dân có lối đi thuận tiện hơn (cập nhật tình hình sửa chữa chính thức) – mà còn hỗ trợ sửa sang nhà cửa, xử lý những điểm sạt lở để đảm bảo an toàn. Từng mái nhà được lợp lại, từng con đường được dọn dẹp, tất cả đều đang dần hồi sinh nhờ vào sự chung tay của cộng đồng. Đó là những “trải nghiệm” đáng nhớ nhất mà tôi chứng kiến ở Ea Kiết lúc này: sự đoàn kết và ý chí không bỏ cuộc.

    Tips nhỏ cho bạn nếu có dịp ghé thăm Ea Kiết trong thời gian tới nhé: Mặc dù cầu dân sinh ở buôn H’Mông đã được gia cố tạm thời, nhưng việc đi lại vẫn cần hết sức cẩn trọng, đặc biệt vào mùa mưa. Nếu có thể, hãy hỏi thăm tình hình đường xá trước khi di chuyển sâu vào các buôn làng nha.

    Ea Kiết ơi, giữa những mất mát, bạn đã cho tôi thấy vẻ đẹp của sự kiên cường, của tình người ấm áp. Hy vọng rằng, những nhịp cầu sẽ sớm được nối lại, những nương rẫy sẽ lại xanh tươi và cuộc sống bình yên sẽ trở về với bà con. Chắc chắn tôi sẽ quay lại, để được thấy một Ea Kiết mạnh mẽ và tươi đẹp hơn nữa. Hãy ủng hộ và hướng về Ea Kiết bạn nhé! 💖

  • Một ngàn đồng – Giá trị của sự trân trọng và niềm tin khách hàng

    Một ngàn đồng – Giá trị của sự trân trọng và niềm tin khách hàng

    Bạn có nhớ cảm giác khi bước vào một quán ăn quen thuộc, mùi thơm của món ăn thoang thoảng, và sự niềm nở từ người bán không? Đó là những khoảnh khắc tuyệt vời, khiến chúng ta cảm thấy ấm áp và tin tưởng. Nhưng đôi khi, chỉ một hành động nhỏ, một lời nói vô tình thôi, cũng đủ để phá vỡ tất cả…

    Vài ngày nay, câu chuyện về một quán bánh tôm nổi tiếng ở Hà Nội lại khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều. Chắc hẳn bạn cũng đã nghe đâu đó về việc khách hàng ‘đợi’ lấy lại 1.000 đồng tiền thừa và bị chủ quán… chê là ‘không thoáng’. Nghe xong, lòng mình bỗng nặng trĩu. 💔 Phải chăng, từ bao giờ, việc chúng ta nhận lại đúng số tiền của mình lại trở thành một điều ‘không nên’?

    Sự minh bạch trong giao dịch

    Các chuyên gia trong ngành F&B cũng đã lên tiếng, và mình hoàn toàn đồng tình. 1.000 đồng, đúng là không phải một số tiền lớn. Nhưng giá trị của nó không nằm ở con số, mà ở sự minh bạch, sự tôn trọng mà người bán dành cho khách hàng. Mình nghĩ, khi chúng ta ra ngoài ăn uống, điều quan trọng nhất không chỉ là món ăn ngon, mà còn là cảm giác được đối xử công bằng, được tin tưởng. Nếu ngay cả 1.000 đồng cũng bị ‘ăn gian’, thì liệu chất lượng món ăn, dịch vụ có thật sự đáng tin cậy không? Câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong đầu mình mãi…

    Văn hóa kinh doanh và sự tôn trọng khách hàng

    Mình từng nghe một câu nói rất hay: ‘Sự chân thành là thứ đắt giá nhất, đừng mong đợi nó từ những người rẻ tiền’. Điều này đúng cả trong kinh doanh. Một vài nghìn tiền lẻ không làm giàu cho ai, nhưng cái giá phải trả cho việc đánh mất lòng tin khách hàng thì… đắt hơn gấp bội. Giữa thị trường F&B đầy cạnh tranh này, quán nào xây dựng được niềm tin, sự chân thành, quán đó mới có thể ‘đi đường dài’ được.

    Xây dựng niềm tin bền vững

    Vậy nên, các chủ quán ơi, hãy chuẩn bị sẵn tiền lẻ nhé! Đó không chỉ là tiền, mà là sự tôn trọng. Nếu lỡ hết tiền lẻ, một viên kẹo nhỏ kèm lời xin lỗi chân thành, hoặc hỏi ý kiến khách trước, cũng là một cách rất hay để thể hiện sự quan tâm. Khách hàng cảm thấy được trân trọng, họ sẽ yêu quý, sẽ quay lại, và thậm chí còn kể câu chuyện tử tế của bạn cho bạn bè, người thân nữa đó! Đó mới là cách quảng bá thương hiệu tự nhiên và đáng tin cậy nhất, phải không nào? 🌸

    Câu chuyện về 1.000 đồng đã cho chúng ta thấy, trong kinh doanh, đặc biệt là dịch vụ, ‘tâm’ và ‘tín’ quan trọng đến nhường nào. Hãy là những người khách hàng thông thái, ủng hộ những nơi mang lại giá trị thực sự, không chỉ qua món ăn mà còn qua cả sự tử tế trong cách phục vụ. Bởi vì, niềm tin, một khi đã mất đi, thật khó để lấy lại…

  • Chuyến đi Huế “bão táp” hóa ra là kỷ niệm đẹp nhất đời: Khi thành phố ngập nước, tình người lại lên ngôi!

    Ấp ủ về Huế đã lâu lắm rồi, một thành phố cổ kính, trầm mặc với bao nhiêu điều muốn khám phá. Mình vẫn luôn mơ về những con đường rợp bóng cây, những kiến trúc rêu phong và dòng Hương Giang êm đềm. Thế rồi, cuối tháng 10 này, mình cùng hai cô bạn thân quyết định xách ba lô lên và đi, sẵn sàng cho một chuyến phiêu lưu ở cố đô. 🌸

    [Chèn ảnh: Một góc Huế bình yên, cổ kính]

    3 ngày ở Huế, bọn mình đã lên một “list” dài dằng dặc những nơi cần đến, những món ngon phải thử. Nhưng ai ngờ đâu, chuyến đi ấy lại trở thành một câu chuyện hoàn toàn khác, một kỷ niệm chẳng thể nào quên trong đời mình, một câu chuyện mà giờ đây nghĩ lại vẫn thấy vừa thương vừa buồn cười.

    Ngay từ những khoảnh khắc đầu tiên, “kịch bản” đã chệch khỏi dự tính ban đầu. Chiếc máy bay cất cánh từ Hà Nội, mang theo sự háo hức của cả bọn, nhưng thời tiết xấu đã khiến nó không thể đáp xuống sân bay Phú Bài. Cuối cùng, bọn mình phải hạ cánh ở Đà Nẵng, rồi lại được hãng hàng không đưa xe về Huế. Tối mịt, khoảng 5 giờ chiều, cả nhóm mới đặt chân được đến homestay nhỏ xinh giữa lòng thành phố. Dù hành trình khá dài và mệt mỏi, nhưng cái háo hức muốn khám phá Huế vẫn cứ rạo rực trong tim, dù ngoài kia trời đã bắt đầu lất phất mưa.

    [Chèn ảnh: Homestay nhỏ xinh nơi bọn mình nghỉ chân ở Huế]

    Sáng hôm sau, ngày 27/10, trời đổ mưa như trút nước, không ngớt một phút giây nào. Mưa xối xả, ào ạt, không một dấu hiệu dừng lại. Cả thành phố Huế chìm trong biển nước mênh mông, ngập đến ngang người ở nhiều nơi. Cảnh tượng thật sự choáng váng! Nhưng “team” mình vẫn quyết tâm, khoác áo mưa, lội bì bõm đi thăm Đại Nội. Khung cảnh lúc đó thật sự là “có một không hai”, như một bức tranh vừa lạ lẫm vừa huyền ảo. Nước ngập sâu đến mức, đến cổng Đại Nội, bọn mình không thể vào trong. Chỉ kịp đứng ngoài, chụp vài ba tấm ảnh “lịch sử” giữa dòng nước lũ, ghi lại khoảnh khắc “phiêu lưu” có một không hai này, rồi lại lội về. Nhìn dòng nước lũ cuồn cuộn chảy, len lỏi vào từng ngõ ngách, mình thấy thương Huế ghê. 💔

    [Chèn ảnh: Cổng Đại Nội Huế giữa biển nước lũ mênh mông]
    [Chèn ảnh: Cả nhóm mặc áo mưa, lội bì bõm chụp ảnh trước Đại Nội]

    Trên đường về, lại nhận được tin báo từ anh chủ homestay rằng chỗ bọn mình ở đã mất điện. Điện thoại thì sắp cạn pin, lo lắng đủ đường. May mắn sao, bọn mình tìm được một quán cà phê lớn gần trung tâm, sạc nhờ và ngồi trú mưa, nhìn ra đường phố ngập nước. Danh sách dài dằng dặc món ngon Huế đã chuẩn bị từ trước, nào bún bò, nào bánh bột lọc, chè hẻm… tất cả đều phải xếp lại. Các hàng quán đều đóng cửa im ỉm vì mưa lũ, thế là bữa tối hôm ấy, “đặc sản” của bọn mình là mì gói và nước uống mua vội ở tiệm tạp hóa. Một trải nghiệm “ẩm thực” nhớ đời giữa mùa lũ, vừa buồn cười vừa ấm áp khi cả lũ quây quần bên nhau ăn mì! 🍜

    [Chèn ảnh: Một góc quán cà phê nơi bọn mình trú mưa và sạc điện thoại]
    [Chèn ảnh: Bữa tối “sang chảnh” với mì gói và nước suối giữa mùa lũ]

    Thấy tình hình mưa lũ ngày càng căng thẳng, bọn mình bắt đầu lo lắng cho chuyến bay về Hà Nội vào tối 28/10. Liệu có thể ra sân bay không, đường có ngập hết không? Thế là sáng hôm đó, cả nhóm quyết định phải tìm cách ra sân bay sớm nhất có thể.

    Từ tầng 3 của homestay, mình nhìn thấy một chiếc xuồng nhỏ lướt qua trên dòng nước ngập ngay bên dưới. Không chần chừ, mình vội vã gọi với theo, ngỏ ý đi nhờ. Thật may mắn, người lái xuồng nhiệt tình đồng ý, đưa bọn mình ra đến một cây cầu có mực nước nông hơn. Từng chút một, bọn mình di chuyển, cảm thấy như đang trong một cuộc “di tản” vậy.

    [Chèn ảnh: Khung cảnh phố phường Huế ngập nước nhìn từ homestay]
    [Chèn ảnh: Chiếc xuồng nhỏ đang đưa khách lướt trên dòng nước phố phường]

    Ở đó, giữa lúc đang hoang mang không biết tìm taxi kiểu gì để ra sân bay vì đường quá ngập, thì người lái xuồng tốt bụng chỉ cho bọn mình thấy một chiếc công nông của người dân địa phương đang tiến đến. Mình đánh liều hỏi thăm xem có thể đi nhờ ra sân bay không. Anh lái xe công nông tốt bụng nói anh đang tiện đường ra khu vực gần sân bay nên cứ lên đi, không chút ngần ngại. Lúc đó, công nông chính là “vị cứu tinh”, là phương tiện duy nhất có thể vượt qua những con đường ngập sâu mà taxi phải “bó tay”. Cả nhóm ngồi trên chiếc công nông, giữa dòng nước xiết, hành lý ướt sũng, nhưng trong lòng thì tràn ngập niềm hy vọng và cảm kích. 🙏

    [Chèn ảnh: Chiếc công nông màu xanh đang vượt qua đoạn đường ngập sâu]
    [Chèn ảnh: Hình ảnh cả nhóm ngồi trên chiếc công nông cùng hành lý]

    Chuyến đi công nông ấy dài khoảng 15km, nhưng trong lòng mình thì xen lẫn sự lo lắng liệu có kịp chuyến bay không và cả một niềm cảm kích vô bờ với lòng tốt của người dân nơi đây. Mặc dù chuyến bay phải đến 9 giờ tối mới cất cánh, nhưng cả bọn vẫn rất sợ bị trễ. May mắn thay, anh lái công nông cứ thế bền bỉ vượt qua từng đoạn đường ngập sâu, đưa bọn mình đến tận cửa nhà ga sân bay.

    Lúc đến nơi, bọn mình hỏi tiền công, nhưng anh ấy một mực không nhận. Anh chỉ cười hiền và nói: “Tôi chỉ muốn giúp đỡ mấy đứa thôi!” Mình xúc động quá, lòng ấm áp vô cùng. Mình lén để chút tiền vào túi anh như một lời cảm ơn chân thành, dù biết anh có lẽ sẽ không nhận đâu. Tình người Huế ấm áp đến lạ!

    [Chèn ảnh: Sân bay Phú Bài với vẻ yên bình sau hành trình gian nan]

    Cuối cùng, bọn mình đến sân bay khá sớm, ngồi chờ đến giờ lên máy bay và trở về Hà Nội an toàn vào tối muộn. Dù chuyến đi không thể khám phá hết những danh thắng, không được thưởng thức trọn vẹn đặc sản Huế như dự tính, nhưng những kỷ niệm về sự giúp đỡ nhiệt tình, lòng hiếu khách, và đặc biệt là lòng người ấm áp của người dân nơi đây đã khiến nó trở thành một chuyến đi “bão táp” mà đáng nhớ cả đời.

    Trên đường về, mình vẫn nhận được điện thoại hỏi thăm của anh chủ homestay, hỏi han tình hình di chuyển có ổn không, đã về nhà an toàn chưa. Giữa những ngày mưa lạnh của Huế, những cuộc điện thoại hỏi thăm ấy thật sự làm ấm lòng mình biết bao. Người Huế nồng ấm và nhiệt thành quá! Chắc chắn rồi, bọn mình sẽ quay lại Huế vào một ngày nắng đẹp không xa, để được trọn vẹn khám phá cái vẻ đẹp dịu dàng và lòng người tuyệt vời nơi đây! 🏞️ Mình tin rằng Huế sẽ luôn là điểm đến đáng yêu trong trái tim mình.

  • Khoảnh khắc “ngàn cân treo sợi tóc” trên sông Borneo: Khi một hướng dẫn viên đối mặt với trăn gấm khổng lồ!

    Khoảnh khắc “ngàn cân treo sợi tóc” trên sông Borneo: Khi một hướng dẫn viên đối mặt với trăn gấm khổng lồ!

    Borneo, hòn đảo xanh mướt giữa lòng Đông Nam Á, luôn vẫy gọi mình bằng những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn và dòng sông êm đềm như dải lụa. Mỗi chuyến đi đến đây đều ẩn chứa những bất ngờ, những trải nghiệm khó quên. Nhưng có lẽ, câu chuyện mình sắp kể dưới đây sẽ là một trong những khoảnh khắc “thót tim” nhất mà một người yêu thiên nhiên như mình từng được nghe. Nó khiến mình phải suy nghĩ rất nhiều về sự hoang dã, về ranh giới mong manh giữa khám phá và hiểm nguy.

    Trong một buổi chiều nắng nhẹ, trên chiếc thuyền nhỏ lướt êm đềm qua những rặng cây xanh rì trên một nhánh sông ở Kalimantan, Heru – một hướng dẫn viên địa phương dày dặn kinh nghiệm, đồng thời cũng là một thợ bắt rắn chuyên nghiệp – đang dẫn đoàn khách của mình đi khám phá. Không khí yên bình đến lạ, chỉ có tiếng máy thuyền khẽ khàng và tiếng chim hót đâu đó vọng lại. Ai cũng mong chờ được chiêm ngưỡng những sinh vật hoang dã độc đáo của Borneo.

    Thuyền nhỏ lướt trên sông ở Borneo

    Và rồi, điều bất ngờ đã đến. Một con trăn khổng lồ, ước chừng dài đến 6 mét, đang nằm cuộn mình nghỉ ngơi gần bờ sông. Cả đoàn khách ồ lên thích thú, những chiếc máy ảnh nhanh chóng được giơ lên. Heru, với sự tự tin của một người đã quá quen thuộc với loài vật này, khẽ cúi người, thò tay xuống nước, định tóm lấy đầu con trăn.

    Nhưng có lẽ, đây không phải là một ngày bình thường. Con trăn, bằng một phản ứng cực nhanh, bất ngờ vùng lên, kéo phăng Heru khỏi thuyền. Một tiếng “ùmmm” khô khốc, và anh biến mất dưới làn nước đục ngầu trong tích tắc. Cả đoàn bàng hoàng! Từ những tiếng cười ban đầu vì nghĩ đây là màn biểu diễn quen thuộc, tất cả đều chợt nhận ra điều gì đó không ổn.

    Con trăn khổng lồ siết chặt người hướng dẫn viên Heru

    Khi Heru trồi lên, mình có thể hình dung được ánh mắt hoảng hốt của anh ấy. Anh vội vàng giữ chặt lấy đầu con trăn để tránh bị cắn, nhưng chỉ trong vài giây, cơ thể đồ sộ của con vật đã bắt đầu siết chặt lấy người anh. Nó quấn quanh ngực, rồi từ từ trườn lên, ôm lấy cổ, mỗi vòng siết như muốn rút cạn hơi thở. Khoảnh khắc ấy, chắc chắn là một cuộc vật lộn sinh tử giữa người và thiên nhiên hoang dã.

    May mắn thay, những người khách trên thuyền đã kịp thời nhận ra nguy hiểm và lao vào ứng cứu. Hai người đàn ông, một giữ đầu, một giữ đuôi con trăn, cùng nhau gỡ từng vòng siết chặt chẽ. Cảm giác nhẹ nhõm vỡ òa khi Heru được giải thoát, an toàn trở lại thuyền. Thực sự là một khoảnh khắc “ngàn cân treo sợi tóc” mà không ai trong đoàn có thể quên được!

    Nhóm khách giải cứu hướng dẫn viên khỏi con trăn

    Sau đó, con trăn được đưa lên thuyền một lúc để cả nhóm chụp ảnh kỷ niệm, trước khi được nhẹ nhàng thả về với dòng sông, về với môi trường sống tự nhiên của nó. Đây cũng là nguyên tắc bất di bất dịch của những người khám phá thiên nhiên ở đây: tôn trọng và không làm hại sinh vật sống 🌿. Heru, dù vừa trải qua cú sốc lớn, cũng nhanh chóng bình phục tinh thần. Anh ấy thực sự là một người hùng với bản lĩnh đáng nể!

    Qua câu chuyện này, mình càng thêm hiểu và trân trọng sự hùng vĩ, nhưng cũng đầy hiểm nguy của thiên nhiên Borneo. Hòn đảo này không chỉ có những cảnh đẹp mê hồn mà còn là nơi sinh sống của loài trăn gấm (Reticulated Python) – loài trăn không độc nhưng cực kỳ mạnh mẽ, có thể dài tới 6 mét, thậm chí hơn. Chúng là những thợ săn đáng gờm, với khả năng siết chặt con mồi đến ngạt thở. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng, khi hòa mình vào thế giới hoang dã, dù có kinh nghiệm đến đâu, cũng không thể lơ là cảnh giác.

    Nếu bạn có dịp đến Borneo, hãy chuẩn bị tinh thần cho một cuộc phiêu lưu thực sự. Nơi đây sẽ mang lại cho bạn những trải nghiệm khó quên, nhưng hãy luôn nhớ rằng, chúng ta là những vị khách trong ngôi nhà của muôn loài. Hãy khám phá bằng sự tôn trọng, bằng sự cẩn trọng để mỗi chuyến đi đều là những kỷ niệm đẹp và an toàn nhé! 🏞️✨