Bình Biên: Chuyện về một “Phượng Hoàng cổ trấn thu nhỏ” và cái kết đắng lòng của kẻ hay tin người 💔

Cuối năm ngoái, cả hội bạn cứ rần rần chia sẻ về một cái tên mới toanh: Bình Biên – cái huyện tự trị dân tộc Miêu thuộc Vân Nam, Trung Quốc. Người ta cứ thổi phồng lên những lời hoa mỹ, nào là “Phượng Hoàng cổ trấn thu nhỏ” rồi đủ thứ mộng mơ. Tính tui thì hay tin người, thế là ngồi check lên xuống một hồi, quyết định phải xách ba lô đi ngay để kiểm chứng xem cái chốn được ví von ấy có đích thực đẹp đến thế không. Ai dè, chuyến đi này lại mang đến một tá cảm xúc hỗn độn, và cả sự thất vọng tràn trề…

Toàn cảnh Bình Biên từ trên cao, nhìn khá khang trang nhưng không có vẻ cổ kính

Ngay từ khâu chuẩn bị, đã có những điều cần lưu ý rồi nè. Để đi Bình Biên, bạn chỉ cần CMND/thẻ căn cước qua cửa khẩu Hà Khẩu thôi, không cần hộ chiếu đâu. Tưởng là dễ, nhưng lại không hề dễ chút nào. Bình Biên cách cửa khẩu tận 100km, và du khách Việt Nam hiện tại không được phép tự ý đi sâu vào lục địa Trung Quốc. Vậy nên, Bình Biên chỉ có thể đi tour thôi nha, không có cách nào đi tự túc được đâu (cập nhật thông tin quy định nhập cảnh). Thế là tui đành phải chọn tour, với một niềm hy vọng mong manh.

Giá tour 2N1Đ dao động tầm 1.590K, cộng thêm xe khách khứ hồi Hà Nội – Lào Cai (450K), tips cho HDV và lái xe (140K), và xe điện ở công viên Đại Vi Sơn (180K). Tổng chi phí cơ bản là 2.360K. Chưa kể chi tiêu vặt, ăn uống linh tinh nữa, thì cũng phải ngót nghét 2,5 – 3 triệu hoặc hơn. Một con số không nhỏ cho một chuyến đi ngắn ngủi, mà cái kết thì… thôi để kể tiếp cho mà nghe.

Lịch trình tour 2N1Đ nghe qua thì có vẻ ổn: Ngày 1 khám phá Miêu Trại Tích Thủy, Quảng trường Bình Biên; Ngày 2 ghé Vườn quốc gia nguyên sinh Đại Vi Sơn rồi trở về. Nhưng hỡi ôi, đời không như là mơ! Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần là sẽ không thể bằng Phượng Hoàng cổ trấn được, nhưng không ngờ nó lại còn không bằng… một góc nhỏ xíu của Phượng Hoàng cổ trấn nữa các ông ạ. Xin phép chấm 1 sao cho Bình Biên! 💔

Một góc phố Bình Biên khá hiện đại và không có nhiều điểm nhấn đặc biệt

Để tui giải thích cặn kẽ vì sao Bình Biên lại chán đến thế nhé.
Đầu tiên là chuyện ăn uống. Lịch trình 2N1Đ của tất cả các bên làm tour đều KHÔNG BAO GỒM ăn sáng, ăn tối ngày đầu tiên. Bạn phải tự túc. Và các bạn biết không, chúng tôi đã có một bữa ăn tối “cười ra nước mắt” ở đất khách quê người. Tiếng Trung thì bập bẹ, bị lùa vào một quán lẩu bò mới khai trương, ăn hết gần 200K/người mà toàn rau là rau. Ăn xong, cả team 17 đứa đứng dậy mà vẫn cười như điên vì cảm giác… bị lừa. Lý do ư? Cái khu quảng trường được cho là tấp nập nhất Bình Biên lại chẳng có gì hay ho cả, tìm một quán ăn tử tế cũng khó khăn y như đi tìm kho báu vậy. 🙄

Chưa kể, hành trình đi Bình Biên, sau khi qua cửa khẩu Hà Khẩu, bạn buộc phải đi qua thêm 3-4 trạm hải quan nữa để kiểm tra, rất mất thời gian và thực sự mệt mỏi. Đoàn tui đi đông quá, hơn 70 cháu lận, nên việc nhập cảnh, xuất cảnh, kiểm tra cứ kéo lê thê, mất cả buổi mới đến được Bình Biên. Thật sự là bất tiện vô cùng!

Và đây mới là đỉnh điểm của sự thất vọng: Miêu Trại Tích Thủy – cái nơi được giới thiệu là “Phượng Hoàng cổ trấn thu nhỏ”. Ôi trời ơi, nó là một nơi CHÁN NGẮT không có gì để tham quan cả! Chỉ toàn những nếp nhà mới được dựng lên để hút khách du lịch Việt Nam thôi. Không có một bóng người Miêu sinh sống, không có những lễ hội, quán xá hay bất cứ nét đặc trưng văn hóa dân tộc nào. KHÔNG, không có một cái gì hết cả!

Làng Miêu Trại Tích Thủy với kiến trúc mới, khá vắng vẻ

Chúng tôi được thả xuống đây 2 tiếng đồng hồ, ngắm nghía, chụp choẹt cho chán chê nhưng nó thật sự chẳng có gì. Cảm giác như bị lừa gạt hoàn toàn. Trong tưởng tượng của tui, ít nhất cũng phải có vài hàng quán bán đồ lưu niệm, vài nét sinh hoạt vùng miền, hoặc ít nhất là CÓ NGƯỜI chứ! Nhưng nó vắng lặng như tờ, chỉ duy nhất có đoàn Việt Nam hơn 70 người được thả xuống vãn cảnh trong màn mưa cuối năm. So sánh Miêu Trại Tích Thủy với Phượng Hoàng cổ trấn ư? Thật sự là xúc phạm em Phượng Hoàng lắm đó nha! 😥

Phượng Hoàng cổ trấn lung linh, đông đúc với kiến trúc cổ kính

Ngoài Miêu Trại Tích Thủy và rừng nguyên sinh Đại Vi Sơn (thì cũng chỉ là một công viên thôi), thì tour 2N1Đ này… hết chỗ đi rồi. Vâng, DUY NHẤT hai điểm đó thôi! Không hề có lấy nổi một quán trà sữa xinh xắn, một chỗ vui chơi giải trí nào khác. Trở về khách sạn, điểm duy nhất có thể ghé là siêu thị nho nhỏ đối diện. Chẳng có gì để làm! 🏞️

Một góc công viên Đại Vi Sơn với suối và cây xanh

Chuyến đi này còn là lần đầu tiên tui gom tour cho tận 17 người, và thú thật là tui đã muốn phát điên lên vì đủ thứ rắc rối, sự bực bội ùa đến. Mỗi người một tính, người khôn người dại, người già người trẻ thích sống ảo, người ngáo người đỡ ngáo hơn… Quản lý một đoàn đông như vậy thực sự là một cơn ác mộng. Dù sao thì, tui và vài người bạn cũng đã có những giây phút vui vẻ, cười phớ lớ với nhau, nhưng những bất cập vẫn là điều không thể phủ nhận.

Tips thực tế từ chuyến đi “đau thương” này nè:
Nếu muốn đi Bình Biên, bạn BẮT BUỘC phải đi tour (cập nhật thông tin quy định nhập cảnh).
Chuẩn bị tinh thần về ngôn ngữ, vì người dân địa phương ít nói tiếng Anh.
Kỹ lưỡng trong việc lựa chọn nhà hàng nếu tự túc bữa ăn, hoặc chuẩn bị đồ ăn vặt từ trước.
Quan trọng nhất: Đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào việc Bình Biên là “Phượng Hoàng cổ trấn thu nhỏ” để tránh thất vọng như tui nha. Thà mình không mong đợi gì thì sẽ đỡ hụt hẫng hơn nhiều đó.

Bình Biên, là nơi tui chỉ đến một lần và xin thề sẽ không bao giờ đặt chân quay lại! Xin cảm ơn những trải nghiệm đầy “ấn tượng” này. Mong rằng các đơn vị làm du lịch sẽ làm việc có tâm hơn, và chính quyền địa phương sẽ phát triển du lịch mạnh mẽ, có chiều sâu hơn trong thời gian tới. Chứ làm ăn như vầy thì là đuổi khách đi chứ chẳng dám quay lại đâu, huhu. 👋

Con phố Bình Biên với người dân và hàng quán, nhưng thiếu điểm nhấn

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *