An Giang ơi, Tri Tôn ơi: Hành trình đánh thức vị giác miền Tây và những bất ngờ đáng yêu!

Đêm ấy, tôi lên chuyến xe cuối cùng từ Bến xe Miền Tây, mang theo một chút mệt mỏi của chặng bay dài và bao háo hức về miền sông nước An Giang. Chiếc xe lăn bánh êm ru, và cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ miên man. Đến 4 giờ sáng, khi mặt trời còn ngái ngủ, thành phố Long Xuyên đã đón chúng tôi. Xe trung chuyển của Phương Trang đưa thẳng về khách sạn, và chỉ chừng đó thôi cũng đủ làm tôi ‘đổ gục’ ngay khi đặt lưng. Một giấc ngủ thật sâu, thật đã!

Sáng tinh mơ hôm sau, lúc 6h30, hương vị miền Tây đã thoảng đâu đây. Chị Lý, người chị thân thương, người bạn đồng hành trong chuyến Trà Vinh trước đây, đã đứng đợi sẵn ở dưới. Chị đúng là thổ địa của đất An Giang này, chủ xị của một tour ẩm thực “ăn hết cả An Giang” mà không ai có thể từ chối được. Những người dân An Giang hiếu khách như chị Lý, họ chẳng sợ gì ngoài việc sợ khách đói đâu, nên lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng đãi khách đủ món ngon. Thật ấm lòng biết bao!

Bữa sáng đầu tiên ở Long Xuyên, chị Lý dẫn chúng tôi đi ăn bún cá. 🌸 Trời ơi, bún cá Nam Bộ sao mà khác bún cá ngoài Bắc đến thế! Cá ở đây được thái từng miếng, trắng ngần, giữ nguyên vị tươi ngon chứ không rán lên như ngoài Bắc. Chấm kèm chút mắm me chua ngọt, vị giác như bừng tỉnh. Tô bún còn có giá và những bông điên điển vàng rực, nhìn vừa lạ mắt vừa hấp dẫn. Một tô bún cá đầy ắp, no căng bụng mà giá chỉ có 15k thôi đó! Đúng là đặc sản bún cá Long Xuyên trứ danh.

Bún cá Long Xuyên

Ăn xong bát bún cá ấm bụng, chúng tôi lại tiếp tục hành trình về huyện Tri Tôn, vừa khám phá cảnh đẹp vừa kết hợp khảo sát cho một dự án mới. An Giang đúng là xứ sở của sông nước miền Tây, dọc đường quốc lộ hay đường sông đều tấp nập. Có một điều đặc trưng của nơi đây mà tôi cực kỳ thích, đó là những quán cà phê võng ven đường. Ghé vào một quán nhỏ xinh, gọi cốc nước dừa mát lạnh, rồi cứ thế đu đưa trên chiếc võng, hóng gió trời lồng lộng. Cảm giác bình yên đến lạ! 🏞️

Phong cảnh An Giang

Dọc đường đi, tôi để ý thấy hàng hóa ở đây chủ yếu được vận chuyển bằng đường sông. Những con thuyền chở đầy ắp thóc lúa, hoa quả trôi lững lờ. Đó cũng là lý do vì sao những chiếc cầu bắc qua sông ở đây lại cong cong như hình con tôm vậy đó, để tàu thuyền dễ dàng đi qua mà không bị vướng. Đang mải ngắm cảnh thì nghe tiếng loa vang vọng từ một chiếc tàu chở gạch: “Ai gạch không??”. Trời đất ơi, gạch ở đây mà rao bán y như bán trái cây vậy sao, hài hước hết sức!

Vận chuyển hàng hóa trên sông An Giang

Đến Tri Tôn, sau khi ghé thăm cây chò cổ thụ hơn trăm năm tuổi và ngồi trò chuyện với ông bà già người Khmer hiền lành sống cạnh đó, chúng tôi được dẫn đi thưởng thức món Gà đốt Ô Thum trứ danh. (À, “Siêu” là tên chủ quán, còn “Ô Thum” là tên vùng đất nha cả nhà).

Cây chò cổ thụ Tri Tôn

Món gà đốt Ô Thum ăn cùng với dưa bắp cải chua ngọt, và đặc biệt là có cả cơm tấm Long Xuyên mà chị Lý đã cất công mua từ thành phố mang đi đó. Gà được chọn phải là những chú gà thả vườn, thịt tại chỗ để đảm bảo độ tươi ngon. Sau khi sơ chế sạch sẽ, đầu bếp sẽ ướp gà với sả, ớt, lá chúc (một loại lá cùng họ chanh có mùi thơm rất đặc trưng), tỏi, đường, muối sao cho vừa vặn. Trong lúc đợi gà thấm gia vị, người dân sẽ chuẩn bị bếp đốt bằng cách xếp một lớp muối cùng sả và lá chúc dưới đáy nồi đất. Gà sẽ được nướng chậm rãi trong những chiếc chòi nhỏ xinh ven đường, thịt gà chạy bộ nên dai ngon, đậm đà vị thảo mộc, thơm lừng khó cưỡng. 🍜

Gà đốt Ô Thum

Trong lúc chờ đợi món gà bưng lên, chị Lý lại chiêu đãi chúng tôi mấy chiếc bánh bò thốt nốt thơm lừng. Bánh được làm từ đường thốt nốt đặc trưng của vùng, hòa quyện với nước cốt dừa béo ngậy, đôi khi còn phủ thêm sợi dừa khô nạo trên bề mặt. Cắn miếng bánh, đủ các dư vị ngọt, béo, bùi đan xen, cảm giác xôm xốp lạ miệng vô cùng. Đúng là món quà vặt không thể bỏ qua khi đến An Giang!

Bánh bò thốt nốt

No nê với món Gà đốt, chúng tôi lại tiếp tục lên đường khám phá Tri Tôn. Vì Tri Tôn giáp với Campuchia nên ẩm thực nơi đây cũng mang đậm nét ảnh hưởng từ đất nước láng giềng. Đến Tri Tôn, nhất định phải thử món Đu đủ đâm Phnom Penh và thịt bò xiên nướng đó nha!

Lúc đầu tôi cứ thắc mắc “đu đủ đâm” là gì, thì ra là đu đủ được bào sợi, rồi cho vào cối cùng với rau muống bào, cà rốt, đậu đũa. Sau đó, nêm thêm các gia vị đặc trưng như mắm ruốc, chanh, con ruốc… tất cả đều được cho vào cối và dùng chày đâm nhẹ nhàng để các gia vị hòa quyện, thấm đẫm vào sợi đu đủ. Cái vị ngọt nhẹ, giòn giòn sần sật của đu đủ quyện chút mặn dịu của mắm, thêm vị chua thanh của chanh và vị cay tê tái của ớt, khiến đầu lưỡi cứ ngây ngất mãi không thôi. Có thêm rau muống, cà rốt lại càng tăng độ ngon mà không hề bị ngán. Đu đủ đâm mà ăn kèm với thịt bò xiên nướng thì đúng là “hết sảy con bà bảy” luôn! Những xiên thịt bò này được tẩm ướp rất đặc biệt, vị đậm đà khác hẳn với thịt nướng ngoài Bắc. Giá thì cực kỳ phải chăng: một đĩa đu đủ đâm chỉ 10k, còn một xiên thịt bò nướng chỉ có 3k thôi đó! Ăn xong mà chúng tôi còn bàn tán xem có nên mang món ăn đặc sản này về bán ở Hà Nội không, vì chắc chắn sẽ “đắt show” lắm cho coi! 😋

Đu đủ đâm và bò xiên nướng

Vùng đất Tri Tôn còn nổi tiếng là xứ sở của cây Thốt Nốt. Bạn có thể bắt gặp những hàng thốt nốt cao vút ở bất cứ đâu trên mảnh đất này. Ban đầu tôi cứ nghĩ quả thốt nốt giống quả dừa nhưng size nhỏ hơn, và bên trong sẽ chứa nhiều nước lắm. Nhưng không hề! Nước thốt nốt và đường thốt nốt đều được lấy từ thứ nước ngọt ngào trong bông hoa thốt nốt kia. Còn quả thốt nốt chỉ có 4 múi nhỏ xinh, ăn sần sật, lạt lạt, mát mát, không có vị gì đặc trưng cả.

Cây thốt nốt Tri Tôn

Cây thốt nốt cùng họ với cây dừa, cũng có cây đực và cây cái đó nha. Cây cái thì sẽ ra hoa và kết quả, còn cây đực ra hoa và được lấy nước để làm đường. Hoa thốt nốt cũng vậy, phân thành hoa đực và hoa cái. Hoa thốt nốt đực không thể kết thành trái nên thường chỉ dùng để lấy nước thôi. Chị Lý thấy tôi háo hức quá nên đã tấp vào quán nước ven đường, cho tôi uống một cốc nước thốt nốt ngọt thanh, thơm mùi lá nếp. Uống một ngụm nước, rồi nhai múi thốt nốt dẻo dai, cảm giác thật là sảng khoái, đúng là thức uống giải khát ngày hè khó thể bỏ qua! Chị còn xin cho tôi một quả thốt nốt nho nhỏ về để tôi tự tay bổ chơi nữa chứ, dễ thương ghê.

Nước và múi thốt nốt

Một ngày khám phá Tri Tôn, thưởng thức qua tất tần tật những món ăn đặc sản, tôi cảm thấy quá ư là mỹ mãn. Cảm ơn Tri Tôn vì những trải nghiệm ẩm thực và văn hóa đáng nhớ này! Giờ thì lên đường trở về Long Xuyên thôi. Các bạn hãy đón đọc tiếp hành trình ẩm thực An Giang phần 2 của tôi nhé! 💖

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *