Ông trời quả thật biết cách thử thách lòng người. Ngày trước ở Mù Cang Chải, mình được chiêu đãi bằng nắng vàng rực rỡ, nhưng vừa đặt chân sang Mộc Châu, Sơn La để lên Pha Luông, thì cơn mưa cứ thế trút xuống. Lên đến đỉnh rồi, mây vờn, mây phủ kín lối, chẳng thấy đâu vẻ kiêu hùng của non cao. Dù vậy, một ngày thử thách bản thân, một đêm sống giữa bản làng, mặc đồ dân tộc và ăn cơm tộc, mệt bơ phờ nhưng vui lắm! 🌸

Chuyến đi Mộc Châu, Sơn La lần này là một phần của hành trình chinh phục Mù Cang Chải và Pha Luông dịp cuối năm. Từ Mù Cang Chải, tụi mình đã dành hẳn một ngày di chuyển gần 250km, băng qua hai tỉnh. Mình có mặt ở Mộc Châu lúc 7 giờ tối, bụng đói meo ghé đại vào một tiệm ven đường làm bữa cơm nhẹ, rồi nghỉ chân ở nhà nghỉ gần lối rẽ vào Pha Luông.

4 giờ sáng, trời đổ mưa tầm tã. Lòng mình lo lắng không yên, con đường vào Pha Luông vốn đã khó đi, giờ mưa gió nữa thì biết tính sao? May mắn thay, 6 giờ sáng trời tạnh, nhưng không khí vẫn âm u và lạnh lẽo. Dẫu sao, hành trình đã định, cứ thế mà tiến thôi! Trước khi đi vào Chiềng Sơn, một bát bún cá nóng hổi cùng chén trà ấm đã kịp xua tan cái lạnh, tiếp thêm năng lượng. Đợt này, tụi mình nhập đoàn với một nhóm khác, tổng cộng 10 người, tạo nên một không khí rôm rả hơn hẳn.

Đôi lời nhắn nhủ nhỏ về khu vực biên giới Pha Luông: đây là vùng khá nhạy cảm, nên việc di chuyển cần hết sức cẩn trọng, đặc biệt vào những khung giờ sáng sớm hoặc chiều tối. Luôn đề cao cảnh giác nhé mọi người.

Đường vào Chiềng Sơn bắt đầu xấu dần, hai bên đường lác đác những mái nhà đơn sơ. Tụi mình đến điểm hẹn với chú bé người dân tộc tên Páo – người sẽ dẫn lối vào bản Pha Luông, nơi nhóm dừng chân để chuẩn bị cho cuộc leo núi.
Chưa bao giờ mình nghĩ con đường 14km vào bản Pha Luông lại "khủng khiếp" đến thế! Toàn đá và đất trơn trượt, những đoạn đá gồ ghề đến nỗi người ngồi sau phải xuống xe đẩy phụ người trước. Có khi xe trượt bánh, ngã lăn quay là chuyện thường tình. Nhớ hôm ấy, một bạn trong nhóm còn lao thẳng xe vào hố, may mà không sao, thật là một kỷ niệm đáng nhớ để đời! Cố gắng lắm, siết ga mãi mới đến được ngôi nhà nghỉ chân ở bản. Ai cũng kêu đau nhức cả tay vì phải ghì chặt tay lái, cái cảm giác mà ở thành phố đông đúc chẳng bao giờ có được.

Từ đây, cả nhóm nghỉ ngơi một lát trong khi mình và một bạn nữa lên đồn biên phòng Pha Luông làm thủ tục khai báo. Những câu chuyện về "bề chìm" nơi biên giới mà mình nghe được ở đó, dù không tiện kể ra, nhưng chắc chắn sẽ nằm mãi trong ký ức mình.

Trời càng lúc càng sương và mây phủ dày đặc. Con đường lên đỉnh Pha Luông chẳng dễ dàng chút nào, dốc cao thăm thẳm, cây cối trơn trượt. Mình đã không nhớ mình trượt chân té bao nhiêu lần nữa, dù đôi giày có bám đến đâu chăng nữa. Ven theo con đường mòn, đoạn đầu vượt qua những ngọn đồi nhỏ để đến lán dừng chân, rồi từ đó bắt đầu đi sâu vào núi, ánh sáng dần mờ ảo, chỉ còn biết hướng về phía trước. Một điều thú vị là suốt hành trình, có hai bé trai và gái địa phương cứ đi theo bán nước, leo núi thoăn thoắt, nói chuyện cực kỳ vui vẻ. Chắc các bé đã quen lắm rồi nên chẳng thấy chút mệt mỏi nào. Mình vẫn vui vẻ mua thêm nước ủng hộ các bé. À, còn có một chú chó vàng trung thành đi theo suốt chặng đường nữa, dễ thương ghê!



Đoạn đường cuối để lên đến đỉnh thật sự là một thử thách. Vượt qua một chiếc thang dây tự làm, ánh sáng dần hiện ra rõ hơn. Và rồi, khi đặt chân được lên mảng đá trắng, mình biết mình đã đến đích. Cảm giác mệt rã rời nhưng vẫn gắng gượng những bước cuối, để rồi được tận mắt chiêm ngưỡng đỉnh đầu rùa Pha Luông. 🏞️

Quào! Dù 2000m bên dưới bị bao phủ bởi mây mù, nhưng cái cảm giác thấy được đỉnh đầu rùa Pha Luông vẫn thật hùng vĩ. Mấy ai đủ can đảm bước ra mỏm đá ấy, đón gió và thu trọn đất trời bao la vào tầm mắt? Với mình, chẳng có gì là giới hạn, mình chỉ muốn tiến tới phía trước để chiêm ngưỡng thành quả mình đã chinh phục. Cả nhóm thay nhau bò ra bò vào "đầu rùa" chụp hình, cẩn thận nhắc nhở nhau từng bước di chuyển. Đây là lần đầu tiên mình lên một ngọn núi cao ở Tây Bắc, lại ở một vùng biên giới nhạy cảm. Nhưng cứ đi thôi, vì đó là nhiệt huyết tuổi trẻ, là cảm giác thích chinh phục đỉnh cao!


Đoạn đường về lại đồn biên phòng thực sự là một "cực hình" khi tất cả mọi người phải ghì chặt đôi chân để di chuyển xuống. Đoạn này cũng vậy, té ngã không biết bao nhiêu lần, đến nỗi mình đã phải trượt mông xuống luôn cho nhanh vì không thể ghì nổi, thậm chí có lúc còn bỏ cả giày để đi vì đau chân quá.

Tụi mình định về luôn trong tối, nhưng vì đoàn di chuyển khó khăn nên quyết định ở lại bản. Cả nhóm cùng ăn tối tại nhà của một anh dân tộc, rồi ngủ trên gác nhà anh ấy. Mình chẳng còn bộ đồ nào sạch, đành hỏi anh ấy mượn tạm bộ đồ dân tộc. Ôi thôi, mặc vào mà buồn cười không chịu được vì cái đũng quần tụt xuống tận đầu gối! Ở đây không điện, không internet, mọi thứ lọ mọ dưới ánh đèn pin đội đầu. Một trải nghiệm thật khác lạ và đáng nhớ. ✨
Sáng hôm sau, khi trời đã sáng rõ, cả nhóm nhận lại giấy tờ và bắt đầu trở về. Đoạn đường 14km trở ra vẫn là một thử thách, nhưng có phần dễ dàng hơn vì đã quen đường rồi. Phù, thật may mắn khi không có chuyện gì xảy ra. Trở về Chiềng Sơn, tụi mình di chuyển thẳng lên cửa khẩu Lóong Sập – cửa khẩu biên giới ở Mộc Châu. Làm thủ tục rồi sang bên kia đất Lào, ngắm nghía các gian hàng, mua mấy lon bò húc Lào mát lạnh và ăn bữa cơm nơi đất bạn. Mọi người rôm rả chuyện trò, thật vui biết bao!

Mọi thứ dần khép lại hành trình. Cả nhóm bắt đầu di chuyển về Mộc Châu sau khi đã nạp đủ năng lượng, rồi thẳng một mạch 180km về Hà Nội, kết thúc chuyến đi đầy cảm xúc và kỷ niệm.
Cuộc sống là vô vàn những điều thú vị đang chờ đón, và mình chẳng ngại đi để nắm lấy những điều ấy. Để sau này, mỗi tối khi nhắm mắt lại, sẽ có vô vàn hình ảnh, những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi trẻ ùa về, để có những câu chuyện kể cho bạn bè, cho con cháu nghe. Pha Luông – hẹn ngày tái ngộ! 💖

“Ghi lại dấu chân những nơi tôi đến vào chiếc thẻ nhớ – Thẻ nhớ của cuộc sống. Và để tôi cho bạn thấy tôi đã lưu lại những gì vào chiếc thẻ nhớ ấy”
Để lại một bình luận