Một chuyến đi đến Pleiku lần này… ôi chao, ê ẩm cả người các bạn ạ! Mười một tiếng đồng hồ ngồi xe khách, cổ cứ thế treo lủng lẳng trong đêm dài, chỉ để rồi sáng ra được đặt chân xuống phố núi.
Trời Pleiku những ngày ấy cũng đỏng đảnh ghê, mưa cứ rả rích mãi thôi. Thú thật là mình không có nhiều thời gian khám phá hết từng ngóc ngách Pleiku đâu, vì hầu hết thời gian mình dành cho một sự kiện trọng đại của gia đình nhà gái. Nhưng dù ngắn ngủi, Pleiku vẫn kịp khắc vào mình những dấu ấn thật sâu đậm.

Dù vậy, mình vẫn kịp ghé những điểm đặc sắc nhất, mà đầu tiên phải kể đến là Biển Hồ Pleiku huyền thoại. Con đường dẫn vào Biển Hồ thật thú vị, nằm ngay trên trục đường chính, hai bên là đồi thông xanh rì rào như đang thì thầm kể chuyện. Rồi cứ thế, con đường uốn lượn đưa mình xuống một con dốc nhỏ, hai bên là hồ nước mênh mông cùng những hàng thông đứng thẳng tắp. Người dân ở đây kể, bình minh sương sớm ở đây ảo diệu lắm, như một bức tranh thủy mặc hiện ra trước mắt vậy 🌸. Đi hết con đường ấy, mình bước lên những bậc tam cấp đá dẫn đến một ngọn tháp lừng lững nhìn ra xa.

Và rồi, Biển Hồ hiện ra trước mắt… Mình đã nghe nhiều, nhưng khi tận mắt chứng kiến, mới thấy sự bao la của nó thật sự choáng ngợp. Một miệng núi lửa cổ xưa, gắn liền với biết bao truyền thuyết buôn làng, giờ đây trở thành hồ nước ngọt lớn nhất Tây Nguyên, được ví như viên ngọc quý giữa lòng Pleiku. Mình cứ đi dọc bờ hồ, thả hồn theo gió, ngắm nhìn về phía xa tít tắp. Lần đầu đến đây, mình cứ ngỡ ngàng mãi, không thể tin được có một hồ nước rộng lớn đến vậy. Biển Hồ Pleiku – Hồ T’Nưng, quả không hổ danh là “đôi mắt Pleiku” 🏞️.

Rời Biển Hồ mênh mông, mình di chuyển về phía Tây Nam thành phố để ghé thăm Chùa Minh Thành. Phải nói, đây là ngôi chùa có quy mô và kiến trúc độc đáo nhất mình từng thấy ở Tây Nguyên đấy! Khuôn viên rộng lớn với phong cách cổ Nhật Bản đặc trưng, những mái chóp cong vút uy nghi… Bước chân vào đây, thời gian như chậm lại, bao nhiêu bộn bề, bon chen của cuộc sống thường ngày bỗng chốc tan biến. Mình cứ thế dạo bước, cảm nhận sự thanh tịnh thấm vào từng hơi thở.

Ở trung tâm chùa, những pho tượng la hán uy nghi được sắp đặt tinh xảo, rồi một chiếc cổng rất đẹp nằm bên hông và phía sau, dẫn lối xuống khuôn viên phía sau, nơi có tháp bảo và hồ cá. Thật hay, buổi chiều mình ghé chùa Minh Thành, trời lại bỗng dưng trong xanh đến lạ, nắng vàng nhẹ rải đều tạo nên một khung cảnh thật bình yên và thánh thiện. Mọi thứ cứ như được sắp đặt để mình có một buổi chiều trọn vẹn ở đây vậy.

Dù không có nhiều thời gian rong ruổi, mình cũng kịp lướt qua Quảng trường Đại đoàn kết, một không gian thoáng đãng giữa lòng thành phố, nơi có lẽ đã chứng kiến bao câu chuyện của người Pleiku.

Mình có một vài lưu ý nhỏ cho chuyến đi Pleiku của bạn nhé:
Đường đến Biển Hồ: Nằm ngay trên trục đường chính, bạn cứ đi thẳng là đến, rất dễ tìm.
Di chuyển: Nếu muốn tự do khám phá các điểm, thuê xe máy là lựa chọn lý tưởng nhất ở Pleiku.
Giờ mở cửa/Giá vé: (cập nhật thông tin chi tiết về giờ mở cửa và giá vé của các điểm tham quan như Biển Hồ, Chùa Minh Thành nếu có)
Pleiku tuy nhỏ bé thế thôi, nhưng chuyến đi này lại đọng lại trong mình thật nhiều ấn tượng khó quên. Từ cái mênh mông của Biển Hồ, vẻ uy nghi mà thanh tịnh của Chùa Minh Thành, đến cả cái cảm giác được hít thở không khí phố núi dù trời có đỏng đảnh mưa phùn… Tất cả như được “ghi lại dấu chân vào chiếc thẻ nhớ – Thẻ nhớ của cuộc sống” của mình vậy. Nếu có dịp, bạn hãy thử một lần đến với Pleiku nhé, để tự mình cảm nhận “đôi mắt” ấy, để thấy một Tây Nguyên rất khác, rất tình 💚.
Để lại một bình luận